Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 54

Bầu không khí trong phòng khách có phần kỳ quặc.

Tôn Lộ và Trần Húc Đông ngồi trên chiếc sofa đôi, mỗi người chiếm một góc. Lâm Vũ Hàm nhăn nhó nhe răng trợn mắt, đưa tay ra sau lưng tự chườm túi đá, cứ đi qua đi lại trước tivi hệt như một cái máy.

“Anh trai, anh ra tay mạnh quá đấy.”

Cũng may bình thường Lâm Vũ Hàm hay tập tành thể dục, chứ nếu không lãnh trọn cú này rất dễ gãy xương.

Tôn Lộ giả vờ bận rộn cầm cốc nước lên uống. Trần Húc Đông thì đã xin lỗi người ta không dưới năm lần, lúc này lại đứng bật dậy: “Ngại quá, tôi không biết cô Ngô cũng ở đây, cứ tưởng chỉ có hai người.”

“…Ây… không sao đâu anh, em đỡ rồi.” Kể ra cũng là tự làm tự chịu, chiều nay mà không hùa theo tặng bó hoa kia thì đã chẳng có cái chuyện rách việc này.

Ngô Du vẫn còn đang lảm nhảm đòi tìm trai đẹp trong phòng ngủ, báo hại ba con người ngoài phòng khách rơi vào cảnh ngượng ngùng. Tôn Lộ thừa biết cô bạn chỉ đang hành xử theo bản năng của một kẻ say xỉn, đầu óc có nghĩ ngợi được gì đâu, nhưng Lâm Vũ Hàm chắc chắn sẽ thấy khó chịu trong lòng. Làm gì có chuyện tớn cả mắt lên vì một người đàn ông khác ngay trước mặt bạn trai mới của mình chứ.

“Tống Điển…”

Tiếng hét bất thình lình vang lên từ trong phòng ngủ khiến Tôn Lộ giật thót mình.

“Ta phải giết ngươi! Cẩu tặc, xem kiếm đây!”

Tôn Lộ sợ tái mặt, phản xạ đầu tiên là quay sang nhìn Lâm Vũ Hàm. Có lẽ cậu chàng biết Tống Điển là ai nên sắc mặt lúc này đã khó coi vô cùng.

Cái đêm nay đúng là quá đỗi hỗn loạn. Đầu Tôn Lộ đau nhức từng cơn. Dẫu đang ở ngay trong chính căn nhà của mình, nhưng khao khát muốn đào tẩu của cô lúc này đã chạm đến đỉnh điểm.

Cô chỉ tay về phía phòng ngủ: “Để chị vào xem sao.”

Vào trong phòng, Ngô Du đã lăn ra ngủ say sưa, nằm chỏng chơ ngay cạnh tay cô nàng là chú gấu bông của Tôn Lộ. Chẳng cần đoán cũng biết đó chính là “Tống Điển” vừa trúng kiếm bỏ mạng.

Một lát sau, nghe thấy tiếng đóng cửa vọng lại, biết là Lâm Vũ Hàm đã về, Tôn Lộ mới bước ra khỏi phòng ngủ.

Trần Húc Đông rất ra dáng chủ nhà, đích thân tiễn Lâm Vũ Hàm ra ngoài.

Anh đứng ngoài lối ra vào, nở nụ cười áy náy với Tôn Lộ: “Ngại quá, lỡ đánh bạn trai của cô giáo Ngô mất rồi.” Gây họa xong mà anh vẫn còn mặt dày đùa cợt được: “Nhưng chắc cậu ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo đau lưng nữa. Tống Điển là ai vậy? Bạn trai cũ của cô giáo Ngô à?”

“Anh bớt hóng hớt đi.” Tôn Lộ lúc này đã tỉnh rượu hoàn toàn. Cô ngồi phịch xuống sofa, hít một hơi thật sâu: “Trần Húc Đông, anh cũng buồn cười thật đấy. Ban ngày lúc em lên chiếc xe kia, anh chẳng thèm nhắn tin hỏi han nửa lời, đến đêm thì lại đột ngột xông tới đây đánh người. Mai Ngô Du tỉnh rượu, em cũng chẳng biết phải giải thích với cậu ấy thế nào nữa.”

Anh giải thích: “Ban ngày anh thừa biết em chỉ đang cố tình chọc tức anh thôi… Còn cuộc gọi buổi tối thì đột ngột quá, anh lại vừa hay đang ở ngay dưới lầu nhà em nên mới lao thẳng lên đây.”

“Thì lúc mở cửa em cũng đã nói rõ là Ngô Du đang ở nhà em rồi mà, anh có thèm lọt tai chữ nào đâu.”

Trần Húc Đông thẳng thắn nhận lỗi: “Là do anh không đúng.”

Tôn Lộ chẳng buồn liếc nhìn anh lấy một cái: “Anh có chuyện gì thì nói luôn đi, khoảng một tiếng nữa em cũng phải ngủ rồi, kẻo sáng mai lại không dậy nổi.”

Nửa đêm nửa hôm trải qua một phen hiểu lầm tai hại khiến cảm xúc lên bổng xuống trầm, trạng thái của Trần Húc Đông lúc này trông đã vô cùng mệt mỏi. Anh ngồi xuống chiếc sofa đơn đối diện, đưa mắt nhìn về phía phòng ngủ. Anh vẫn khá e dè sự hiện diện của người thứ ba, dẫu cho đó chỉ là một con sâu rượu đang ngủ say không biết trời trăng gì.

“Thôi bỏ đi, để mai hẵng nói.”

“Ngày mai em không rảnh, anh muốn nói gì thì nói luôn bây giờ đi.”

“Vậy anh sẽ đợi điện thoại của em, anh lúc nào cũng rảnh.”

“Trần Húc Đông, rốt cuộc là anh bị làm sao vậy?” Tôn Lộ cảm thấy anh kỳ lạ vô cùng, cô đưa ánh mắt dò xét nhìn thẳng vào anh: “Anh nói rõ cho em biết đi, có phải người nhà em đã liên lạc với anh không? Có phải họ đã dùng lời lẽ khó nghe để sỉ nhục anh không?”

Anh lắc đầu: “Không có ai sỉ nhục anh cả.”

Tôn Lộ càng thêm chắc nịch: “Vậy tức là họ có tìm anh rồi.”

Trần Húc Đông hơi khom người, tì hai cùi chỏ lên đùi. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn Tôn Lộ: “Không có, là anh đã chủ động đi tìm bố em.”

Trái tim Tôn Lộ bỗng hẫng đi một nhịp: “Anh tìm bố em làm gì?”

Trần Húc Đông ngước mặt lên, lặng lẽ nhìn cô.

Ánh mắt Tôn Lộ bỗng né tránh. Thực tâm, những gì cô muốn nói không hề hời hợt như bề ngoài câu chữ, ngặt nỗi cô chẳng biết phải bắt đầu giãi bày từ đâu. Hơn thế nữa, cô thực sự không muốn anh đi tìm người nhà mình.

Cô chỉ mong có thể cắn răng vượt qua hai tháng này, đợi đến lúc bố mẹ chuyển lên Đông Bình, mọi sóng gió sẽ tự nhiên êm xuôi.

Thế nhưng trong vấn đề này, rõ ràng cô và Trần Húc Đông đang có sự bất đồng quan điểm.

Trần Húc Đông liếc nhìn đồng hồ rồi đứng dậy: “Em nghỉ ngơi đi. Lúc nào có thời gian thì liên lạc lại với anh, anh sẽ tới tìm em.”

Tôn Lộ vội vã đứng lên theo: “Trần Húc Đông, em không có ý đó. Em chỉ nghĩ rằng ít ra anh cũng nên bàn bạc với em một tiếng. Tầm hai tháng nữa là bố mẹ em chuyển lên Đông Bình rồi, em nghĩ chúng ta có thể tính toán kỹ lưỡng hơn cho tương lai…”

Anh khẽ ừ bảo đã biết, nói thêm rằng sau này có gì sẽ bàn bạc, rồi cứ thế mở cửa rời đi.

Tôn Lộ đứng chôn chân tại chỗ một hồi lâu. Nghe tiếng thang máy tới, cô muốn đẩy cửa chạy ra ngoài, nhưng hai chân lại nặng trĩu như thể đã mọc rễ trên sàn nhà.

Đêm nay đúng là rối tinh rối mù, dường như chẳng có ai được yên ổn cả.

Tôn Lộ cũng chẳng biết sáng mai phải giải thích với Ngô Du về chuyện này thế nào. Lâm Vũ Hàm thì bị tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần, phen này chỉ dỗ dành qua loa chắc chắn là không ăn thua rồi.

Bảy giờ sáng Ngô Du mới tỉnh giấc. Đầu óc vẫn còn ong ong, cô ấy vừa thay đồ chuẩn bị đi làm vừa nghe Tôn Lộ kể lại sự tình đêm qua, cảm giác cứ như đang mơ vậy.

“Không sao đâu.” Ngô Du xua tay, hai mắt vẫn còn sưng húp: “Để chiều tớ gọi điện dỗ em ấy là xong.”

Tôn Lộ cảm thấy cô nàng đang cố tỏ ra mạnh mẽ.

Mà chính bản thân cô lúc này cũng đang phải gồng mình gắng gượng.

Tôn Lộ thừa biết giữa mình và Trần Húc Đông đã xảy ra vấn đề, nhưng cô không thể nào làm người chủ động cúi đầu giải hòa được. Bởi lẽ cô thấy mình chẳng làm gì sai cả. Những việc cần làm cô đều đã làm, sau khi bị gia đình phát giác, cô cũng có giấu giếm che đậy chuyện hẹn hò đâu.

Kết quả là bây giờ chuyện gì anh cũng tự ý quyết định vượt mặt cô, ngay cả việc đi gặp bố cô cũng tự tiện như thế.

Đâu phải cô muốn làm kẻ độc tài, kiểm soát mọi thứ. Chỉ là mối quan hệ của hai người vốn dĩ đã không được gia đình cô ủng hộ, anh lại chẳng hiểu chút gì về bố mẹ cô, cớ sao gan anh lại lớn đến mức dám một mình vác xác tới gặp ông như vậy chứ.

Lẽ nào anh thích nghe người ta dùng những lời lẽ cay nghiệt để miệt thị mình đến thế sao?

Tôn Lộ vừa giận lại vừa tủi thân. Rõ ràng cô luôn một lòng vun vén cho tương lai của cả hai mà.

Cớ sao bây giờ mọi chuyện lại bung bét, khiến cô trở thành kẻ hời hợt, không muốn nỗ lực vì tình yêu này như thế.

Đưa Trần Vũ Hàng đến trường xong, Trần Húc Đông tới tiệm cá cảnh mở cửa.

Chiều nay anh phải đi giao hàng, phải tự lái xe mất cả tiếng rưỡi đồng hồ. Vậy nên buổi trưa anh tranh thủ đóng cửa tiệm để ngủ bù, nằm gục xuống chiếc bàn xếp chợp mắt một lát.

Xe vừa lên cao tốc, Trần Húc Đông đã nhận được cuộc gọi từ Vương Hiệp. Anh có hơi sửng sốt một chốc rồi mới bắt máy.

“Alo?” Trần Húc Đông thừa biết chắc chắn ở nhà đang có chuyện.

“Anh Trần.” Giọng Vương Hiệp nghe cực kỳ sốt sắng: “Hôm nay anh sắp xếp về quê một chuyến được không?”

“Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?”

“Bên bè cá vừa gọi điện cho em, bảo tâm lý của bác gái đang bị kích động. Em mới qua ngó thử thì thấy tình hình có vẻ bất ổn thật. Bác cứ ôm khư khư bức ảnh của anh mà lau mãi. Em bảo để con gọi điện cho anh Trần thì bác nằng nặc cãi rằng anh đang đi tàu ngoài biển, bảo anh còn nhỏ nên chưa sắm điện thoại cho. Cơ mà lạ lùng ở chỗ, trong cái ảnh đó rõ ràng anh đã hơn hai mươi tuổi rồi, thế mà bác vẫn cứ lẩm bẩm bảo anh còn nhỏ.”

Trần Húc Đông bất giác giảm tốc độ, đến khi bị xe phía sau bóp còi thúc giục, anh mới sực tỉnh. Anh tìm lối ra gần nhất để xuống cao tốc: “Anh sẽ về nhanh nhất có thể, giúp anh trông chừng bà ấy nhé.”

“Không vội đâu anh Trần, anh cứ lo cho xong việc đi. Em đang ở trên bè cá, tối mới đi cơ.”

“Được, vậy anh sẽ cố gắng về tới trước lúc trời tối.”

Cúp điện thoại, Trần Húc Đông vội vã tranh thủ giải quyết cho xong công việc. Sực nhớ ra Trần Vũ Hàng vẫn còn đang ở trường, anh thoáng do dự một chút rồi bấm số gọi cho Tôn Lộ.

Cả buổi sáng Tôn Lộ cứ phân vân mãi xem có nên liên lạc với anh hay không, thế nên khi đột ngột nhận được cuộc gọi, cô nhất thời có chút bối rối.

“Alo, Trần Húc Đông?” Cô cúi đầu vô thức cậy cậy móng tay.

“Lộ Lộ, chiều nay anh không qua đón Tiểu Hàng được, em đưa thằng bé về nhà giúp anh một chuyến được không?”

Tôn Lộ hơi ngạc nhiên: “Có chuyện gì vậy anh? Sao anh lại không tới được?”

“Nhà anh có chút việc, anh phải về quê xem sao đã. Để xác nhận rõ tình hình rồi anh sẽ kể lại với em sau.”

Tôn Lộ chẳng hề ưng ý với câu trả lời này. Cô nhíu mày: “Anh đang đề phòng em đấy hả? Có chuyện gì sao anh không thể nói thẳng ra?” Bao nhiêu bực dọc kìm nén suốt cả buổi sáng nay rốt cuộc cũng bung ra: “Tối qua cũng vậy, có chuyện mà cứ giấu giếm không chịu nói, lại còn đòi dời lịch hẹn sang hôm khác.”

“Mẹ anh phát bệnh rồi.” Anh gạt cần xi-nhan, thoáng chững lại: “Bệnh tâm thần. Chuyện tối qua anh định nói với em cũng chính là việc này. Mẹ anh bị bệnh tâm thần, anh muốn nói với em chuyện đó.”

Tôn Lộ bỗng chốc lặng thinh.

Cô từng nghe Lâm Mỹ Tư kể về chuyện này. Lúc đó chị ấy có nói rằng, vì cú sốc chồng qua đời và con trai vướng vòng lao lý nên mẹ của Trần Húc Đông đã mắc bệnh về tâm lý.

Bây giờ cô nên bảo rằng mình đã biết chuyện? Hay là cứ vờ như không biết đây?

“Vâng.” Tôn Lộ quyết định giả ngơ: “Vậy anh cứ về xem sao đi, Trần Vũ Hàng cứ giao cho em lo.”

“Làm phiền em rồi.”

“Không có gì đâu. Thôi không nói nữa, anh tập trung lái xe đi, em cúp máy đây.”

Cúp máy xong, Tôn Lộ ôm hai tay vào cốc trà nóng, đầu óc vẫn chưa kịp tiêu hóa hết thông tin. Trước đây, cô cứ đinh ninh rằng việc mẹ anh vẫn tự sinh hoạt bình thường chứng tỏ bệnh tình không quá nghiêm trọng, có lẽ cái gọi là “bệnh tâm lý” ấy chỉ dừng lại ở chứng mất ngủ hay rối loạn cảm xúc mà thôi.

Cô đâu có ngờ căn bệnh tâm thần của mẹ Trần Húc Đông lại nghiêm trọng hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Hóa ra tối hôm qua, anh muốn tìm gặp riêng cô là để giãi bày về chuyện này.

Chiều tan tầm, Tôn Lộ dắt Trần Vũ Hàng cuốc bộ về nhà. Dọc đường, cô tạt vào tiệm bánh mua cho cậu nhóc một chiếc bánh sừng bò mới ra lò.

Trần Vũ Hàng nắm tay Tôn Lộ, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện cắn từng miếng bánh mì bơ ngàn lớp thơm phức, béo ngậy. Cậu nhóc tuyệt nhiên chẳng thắc mắc xem Trần Húc Đông đi đâu, cũng chẳng buồn bận tâm tại sao hôm nay anh lại không tới đón mình.

Về đến dưới lầu chung cư, từ đằng xa Tôn Lộ đã nhìn thấy chiếc xe của bố mẹ mình đang đỗ lù lù ở đó.

Bước chân Tôn Lộ chợt dừng lại. Cô tiến tới gọi một tiếng “Mẹ”, Uông Tình cũng đúng lúc hạ cửa kính xe xuống. Bà nhìn cô với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Con nhà ai đây?”

Trần Vũ Hàng vốn dĩ gầy nhom lại đen nhẻm, hai bên má lúc này đang nhai bánh sừng bò nên phồng to tướng, quanh miệng còn dính đầy dầu mỡ bóng loáng. Vừa nghe đây là mẹ của cô Tôn, cậu nhóc liền xấu hổ bẽn lẽn nấp tịt ra sau lưng cô.

Tôn Lộ đành nói thẳng: “Đây là con của bạn Trần Húc Đông ạ. Chắc bố mẹ cũng biết rồi, anh ấy là phụ huynh học sinh trong lớp con.”

Uông Tình nhăn mặt, tặc lưỡi. Bà định bụng cằn nhằn vài câu nhưng nể mặt đứa trẻ đang đứng đó nên đành thôi, chỉ mát mẻ: “Con rảnh rỗi quá đâm ra đi trông trẻ hộ người ta hả? Đúng là năng lực càng cao thì trách nhiệm càng lớn nhỉ.”

Tôn Lộ mím môi đáp: “Anh ấy có việc đột xuất phải về quê rồi ạ. Con là giáo viên chủ nhiệm, vốn dĩ cũng có trách nhiệm với Vũ Hàng, tiện tay đưa thằng bé về giúp một chuyến có sao đâu.”

“Thế tóm lại tối nay con có về nhà ăn cơm không?” Uông Tình chẳng thèm vòng vo nữa: “Nồi canh gà ác đang cắm điện giữ ấm trên bếp ở nhà rồi. Hôm nay bố mẹ cất công qua đây vốn dĩ là định tóm con về để làm công tác tư tưởng đấy.”

“Chắc con không về đâu ạ, hơi bất tiện.” Vốn dĩ Tôn Lộ đã lên kế hoạch dắt Trần Vũ Hàng lên nhà cất cặp sách, sau đó đưa cậu nhóc ra ngoài ăn bít tết trẻ em rồi mới về nhà làm bài tập.

Tôn Kiến Hoành ngồi ghế lái thò đầu ngó ra, lên tiếng chốt hạ: “Lộ Lộ, về nhà ăn cơm đi con. Cháu trai cũng lên xe luôn nhé, đến nhà ông bà uống canh gà ác nào.”

Trần Vũ Hàng bẽn lẽn cười. Cậu nhóc đinh ninh rằng việc bố mẹ cô Tôn quý mến mình là lẽ đương nhiên, bởi cậu từng cất công vẽ tặng họ một tấm thiệp nhỏ cơ mà. Thế là cậu gật đầu cái rụp, thay mặt Tôn Lộ đồng ý luôn: “… Vâng ạ.”

Tôn Lộ đưa tay gãi đầu, khuyên cậu nhóc nên cân nhắc lại: “Trần Vũ Hàng, cô đang định dẫn em đi ăn bít tết.”

“Nhưng em muốn ăn gà ác cô Tôn ơi.”

“Thôi được rồi, vậy mình đi ăn gà ác nhé.” Tôn Lộ kéo cửa xe ra, giục cậu nhóc trèo lên trước.

Trần Vũ Hàng ngồi yên vị ở băng ghế sau. Cậu nhóc tỏ vẻ hơi hồi hộp, rụt rè giơ mu bàn tay về phía hàng ghế trước để khoe tấm sticker.

Uông Tình liếc mắt thấy, bèn hỏi: “Cái gì thế cháu? Hình một con cá à?”

Trúng ngay tủ của Trần Vũ Hàng, cậu nhóc lập tức hăng hái thuyết minh: “Là hình hoạt hình của cá sư tử ạ, loài cá nước mặn thuộc chi cá mao tiên, có độc đấy bà. Nhưng hình này vẽ không được chuẩn cho lắm, cá sư tử thật ở ngoài màu sắc không sặc sỡ đến mức này đâu.” Trần Vũ Hàng thì thầm khoe thêm: “Hôm nay cháu phát biểu trong tiết Ngữ văn nên được cô Tôn thưởng cho ạ.”

“Ối chà chà.” Mắt Uông Tình sáng rực lên: “Cháu giỏi quá nhỉ, kiến thức này cũng là cô Tôn dạy cháu sao?”

“Cái này là bố Húc dạy cháu cơ, cô Tôn thì dạy cháu đọc thơ cổ ạ.”

“Thế à, là Trần Húc Đông dạy cháu sao?” Uông Tình cố tình kéo dài giọng, khóe mắt liếc xéo sang phía Tôn Kiến Hoành.

Dạo trước, nghe Tôn Kiến Hoành kể chuyện Trần Húc Đông tốt nghiệp Đại học Hàng hải Lang Xuyên, Uông Tình đã sửng sốt vô cùng. Bà không ngờ cái cậu thanh niên đó lại là cử nhân xuất thân từ một trường đại học trọng điểm thuộc dự án 211. Thế mà trước nay bà cứ đinh ninh cậu ta là cái gã ngư dân đen nhẻm vác lao đứng trước mũi thuyền.

Trần Vũ Hàng như bắt được sóng, thao thao bất tuyệt kể mãi không thôi. Cậu nhóc cứ một hỏi một đáp rôm rả với vợ chồng Uông Tình, Tôn Kiến Hoành, nghiễm nhiên trở thành một cuốn bách khoa toàn thư đại dương thu nhỏ.

Xe sắp sửa về đến nhà thì Trần Vũ Hàng bỗng rụt cổ lại. Cậu nhóc vô cùng ngượng ngùng, rỉ tai thì thầm với Tôn Lộ: “Cô Tôn ơi, cô thử hỏi xem ông bà có thích tấm thiệp em tặng không giúp em với?”

Tôn Lộ ngớ người, chẳng hiểu đầu đuôi ra sao: “Tấm thiệp nào thế?”

Uông Tình cũng nghe thấy. Bà quay người lại, cố tình bóp giọng cho mềm mại để hỏi cậu nhóc: “Tấm thiệp gì thế cháu ơi? Ông bà chưa nhận được đâu.”

Trần Vũ Hàng cuống quýt không biết phải làm sao: “Là đợt trước… cái đợt cháu nhờ bố Húc mang tới biếu ông bà ấy ạ. Bố chuẩn bị bao nhiêu là quà, cháu cũng làm một món quà nhỏ gửi kèm theo.”

“Ồ…” Uông Tình vội vàng lảng tránh ánh mắt của đứa trẻ rồi quay ngoắt lên trên, lấp l**m qua loa cho xong chuyện: “Nhận được rồi, ông bà nhận được rồi cháu ạ. Chà, tới nhà rồi, lên ăn gà ác thôi, nay cháu phải nếm thử tay nghề hầm canh gà ác của bà nhé.”

Vì hàng ghế sau sẽ khó mở cửa khi xe đã lùi vào bãi đỗ dưới tầng hầm nên Tôn Lộ dắt Trần Vũ Hàng xuống xe từ trước.

Trong lúc Tôn Kiến Hoành lùi xe vào trong, Uông Tình ngồi bên cạnh không kìm được khẽ tặc lưỡi cảm thán:

“Thằng bé được dạy dỗ ngoan ngoãn, hiểu chuyện ghê nhỉ.”

  1. Dự án 211 (Project 211): Là một dự án chiến lược cấp quốc gia của chính phủ Trung Quốc được khởi xướng vào năm 1995, nhằm tập trung đầu tư xây dựng khoảng 100 trường đại học và các ngành trọng điểm đạt tiêu chuẩn chất lượng thế giới trong thế kỷ 21. Những trường thuộc nhóm “Dự án 211” đều là những trường đại học top đầu có danh tiếng, chất lượng đào tạo cao và tỉ lệ chọi đầu vào cực kỳ khốc liệt tại Trung Quốc.