Trần Húc Đông nói với người bên ngoài như thế rồi quay người nhìn Tôn Lộ: “Em cứ yên tâm đi làm, lát nữa anh sẽ gọi lại cho em.”
Tôn Lộ vẫn chưa hết bàng hoàng, cô chậm chạp gật đầu: “Em đợi điện thoại của anh.”
“Đừng đi xuống nhà.”
Dáng vẻ ăn mặc của cô lúc này không tiện để bước xuống lầu.
“Vâng.”
Cánh cửa vừa đóng lại, Tôn Lộ bật khóc. Cảm xúc chưa kịp định hình thì nước mắt đã chực trào. Thậm chí cô còn chẳng nhận ra mình đang khóc, chỉ thẫn thờ bước ra ban công, dõi mắt xuống sảnh chung cư bên dưới.
Người vẫn chưa ra. Cô chỉ thấy một chiếc xe cảnh sát cùng một chiếc BMW đang đậu ngay dưới lầu.
Nhà Trần Húc Đông ở tầng thấp nên Tôn Lộ có thể nhìn xuyên qua kính chắn gió để thấy rõ người ngồi trong chiếc BMW kia. Thực ra có nhìn rõ hay không cũng chẳng quan trọng. Chiếc xe đó cô nhận ra, và cũng từng ngồi rồi.
Người ngồi trong xe cũng đã nhìn thấy cô.
Tôn Lộ không hiểu tại sao kiểm sát viên lại tìm đến tận nhà, bởi đây vốn dĩ không thuộc thẩm quyền giải quyết của họ. Nhưng ngẫm lại, trên đời chẳng có gì là tuyệt đối. Vụ án này do chính vợ của Ngô Quảng Toàn làm rùm beng trước cổng Viện kiểm sát để đòi tái thẩm, rất có thể phía Viện kiểm sát đang cực kỳ lưu tâm đến nó.
Hơn nữa, Hướng Nguyên lại là người phụ trách vụ này. Việc anh ấy muốn đích thân giám sát toàn bộ quá trình cũng là điều dễ hiểu.
Ban đầu Hướng Nguyên không định đến, công tác điều tra là trách nhiệm của bên cảnh sát. Thế nhưng cơn mưa tầm tã đêm qua khiến anh ấy trằn trọc cả đêm. Chẳng hiểu sao trong lòng cứ bồn chồn không yên, anh ấy dậy từ rất sớm rồi ghé qua đồn cảnh sát một chuyến, để rồi cuối cùng phải chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Trên người Tôn Lộ lúc này vẫn đang khoác chiếc áo thun của Trần Húc Đông. Đôi chân trần thon dài, thẳng tắp lọt thỏm trong chiếc áo rộng thùng thình của đàn ông. Mái tóc dài hơi rối, hai gò má ửng hồng điểm xuyết nét đằm thắm, còn khóe mắt thì ướt đẫm.
Ấy vậy mà Hướng Nguyên chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào. Anh ấy chỉ miễn cưỡng nở nụ cười đầy vẻ tự giễu.
Ngay giây tiếp theo, Trần Húc Đông bị hai viên cảnh sát áp giải ra khỏi sảnh chung cư. Anh liếc mắt một cái đã chú ý ngay đến chiếc xe của Hướng Nguyên. Men theo hướng nhìn của đối phương, anh ngẩng đầu lên, chạm mắt với Tôn Lộ rồi mới cúi người ngồi vào xe cảnh sát.
Tôn Lộ có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy. Quay ngược lại vài tháng trước, cô tuyệt đối không thể nào ngờ được giữa ba người bọn họ lại xảy ra cái tình cảnh trớ trêu này.
Mọi chuyện rốt cuộc đã diễn ra như thế nào?
Tại sao vừa mới bừng tỉnh thì bản thân đã bị dòng chảy xa bờ cuốn trôi, chỉ còn biết đưa mắt ngóng nhìn mọi thứ trên đất liền từ một khoảng cách xa xôi vời vợi.
Trần Húc Đông tiếp nhận sự thẩm vấn từ cảnh sát. Hướng Nguyên ngồi ngay bên cạnh, khoác trên mình bộ đồng phục kiểm sát viên, đích thân giám sát toàn bộ quá trình.
Quanh đi quẩn lại, anh cũng chỉ trình bày lại những lời đã thú nhận với Tôn Lộ đêm qua cho cảnh sát nghe. Những nội dung này bốn năm trước anh đã từng khai báo. Do đó khi Hướng Nguyên đối chiếu lại khẩu cung, anh ấy cũng chỉ phát hiện ra một điểm sơ hở duy nhất.
Viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn bắt được ánh mắt ra hiệu của Hướng Nguyên, liền cất tiếng hỏi: “Anh nói anh từng cùng Thuyền phó hai Trần Viễn bàn bạc việc muốn giết Ngô Quảng Toàn.”
Ngồi bên mép bàn, Trần Húc Đông điềm tĩnh đáp: “Chuyện này tôi đã khai từ bốn năm trước rồi. Tôi bảo lúc đó tôi muốn phản kháng, ban đầu Trần Viễn không đồng ý. Về sau Thuyền trưởng mất, tinh thần cậu ấy suy sụp hoàn toàn nên cũng chẳng màng phản đối hay không nữa. Các anh bảo tôi muốn sát hại ông ta, nhưng thực tế tôi không hề có ý định đó. Tôi không xuống tay được, tôi thuần túy chỉ muốn phản kháng mà thôi.”
“Vậy vào thời điểm Ngô Quảng Toàn chuẩn bị rời tàu, nguyên cớ gì khiến hai người xảy ra xô xát?”
“Ông ta không hài lòng với vị trí tôi thả neo nên đã ra tay trước.” Trần Húc Đông ngửa lòng bàn tay ra: “Vết thương này là do tôi bị cứa trúng trong lúc giằng co cướp dao, năm đó pháp y đều đã giám định cả rồi.”
“Với tư cách là Thuyền phó nhất trên tàu, có phải anh mang nghĩa vụ kiểm tra các trang thiết bị cứu sinh không?”
“Có. Toàn bộ trang thiết bị cứu sinh trên tàu, bao gồm cả xuồng cứu hộ đều do tôi phụ trách bảo dưỡng.”
“Vào ngày Ngô Quảng Toàn rời tàu, chiếc xuồng cứu sinh đó đã được hạ thủy như thế nào? Anh hãy trình bày chi tiết một chút, kể lại toàn bộ những hành động và lời thoại mà anh có thể nhớ được cho tôi nghe.”
“Hôm đó, ban đầu ông ta không ưng ý vị trí thả neo nhưng rồi cũng đành thỏa hiệp. Ông ta tự mài mò thao tác ở đuôi tàu chừng mười mấy phút nhưng không biết cách hạ xuồng nên mới gọi tôi tới giúp. Tinh thần ông ta lúc đó cực kỳ kích động. Nhìn thấu sự chần chừ, không muốn thả người đi của tôi, ông ta liền nóng nảy. Ông ta vung dao đe dọa, ép tôi phải thao tác nhanh lên. Cẳng tay trái và vùng eo của tôi đều bị ông ta cứa trúng, sau đó tôi mới ra tay tước con dao.”
“Sau khi tước được dao, anh có tấn công Ngô Quảng Toàn không?”
“Không hề. Thấy tôi giật được dao, thái độ của ông ta lập tức nhún nhường. Ông ta ra sức giải thích với tôi rằng ngoại trừ người đầu tiên, những mạng người còn lại đều do ông ta lỡ tay ngộ sát. Nghe xong, tôi đành để ông ta rời đi.”
“Vậy vết máu của Ngô Quảng Toàn lưu lại trên con dao từ đâu mà có?”
“Tôi không dám chắc cụ thể nó xuất phát từ đâu. Có lẽ là do bị xước trúng trong quá trình giằng co cướp dao, tình cảnh lúc ấy thực sự rất hỗn loạn.”
“Ban đầu anh có ý định phản kháng. Vậy tại sao sau khi Thuyền trưởng qua đời, anh lại từ bỏ ý định đó mà ngoan ngoãn lái tàu hướng về phía Nhật Bản?”
“Nếu tôi đã hạ quyết tâm muốn lấy mạng ông ta thì tôi có thể ra tay ở bất kỳ vùng biển nào. Cớ sao tôi phải phí công chờ đợi suốt ba ngày ròng rã để tạo cơ hội cho ông ta vượt biên? Chính vì tôi cứ mãi chần chừ do dự nên mới kéo dài tới ba ngày. Và sự thật là đến tận phút cuối cùng, tôi cũng chưa từng xuống tay đoạt mạng ông ta.”
Những câu tra hỏi tương tự cứ thế tiếp diễn ròng rã suốt gần hai giờ đồng hồ. Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Trần Húc Đông cảm thấy bước chân mình lâng lâng, vô lực. Anh cực kỳ căm ghét cái cảm giác này.
Giống hệt như cái lúc Hướng Nguyên giơ thẻ ngành ra trước mặt anh ngay tại cửa tiệm, nó khiến anh dâng lên một sự bài xích mãnh liệt đến mức không sao kiểm soát nổi.
Trần Húc Đông đã quá quen thuộc với các quy trình làm việc bên trong. Anh thừa hiểu hiện tại Viện kiểm sát vẫn đang trong giai đoạn rà soát lại các chứng cứ và lời khai. Nếu không phát hiện ra điểm nào quá mâu thuẫn, khả năng cao họ sẽ bác bỏ đơn khiếu nại của Ngụy Hách Phương.
Sự việc này quả thực khá rắc rối, nhưng cũng chẳng đến mức gọi là quá đỗi nghiêm trọng.
Anh liếc nhìn điện thoại. Giờ này chắc hẳn Tôn Lộ đã tới trường làm việc rồi.
Trên màn hình hiển thị hai cuộc gọi nhỡ, đều là của Lâm Mỹ Tư. Anh bấm máy gọi lại, sắn tiện ghé ngang sạp đồ ăn sáng ven đường mua bốn chiếc bánh bao nhân thịt.
Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, Lâm Mỹ Tư đã vội vàng hỏi: “Anh Húc Đông, anh không sao chứ?”
“Anh không sao. Sáng nay em chạm mặt Tôn Lộ rồi à?”
Lâm Mỹ Tư tặc lưỡi: “Vâng ạ. Sáng nay lúc đưa Tiểu Hàng đi học, em thấy sắc mặt cô Tôn có vẻ không được tốt. Người ngoài không để ý chứ em nắm rõ nội tình hơn bọn họ mà, thế là em lân la hỏi thăm một chút. Cô ấy kể sáng nay cảnh sát đã đến tận nhà tìm anh, làm em sợ hú hồn hú vía.”
“Sắc mặt cô ấy trông tệ lắm sao?”
“Cũng không đến nỗi nào ạ. Cơ mà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế anh? Sao tự dưng cảnh sát lại tới tìm anh? Anh Viễn có bị điều tra luôn không?”
“Tình hình bên anh Viễn thế nào thì anh cũng không rõ, nhưng trình bày rõ ràng ngọn ngành là ổn thôi. Vụ án này vốn dĩ đã chẳng còn kẽ hở nào để lật lại xét xử nữa đâu.”
“Lại là đám họ hàng bên nhà Ngô Quảng Toàn giở trò đúng không anh?” Lâm Mỹ Tư cũng đã lờ mờ đoán ra cớ sự: “Dạo trước cô Tôn cứ gặng hỏi em xem anh đang chuyển tiền cho ai. Lúc đó em đã nghi nghi, thầm nghĩ không lẽ lại là đám họ hàng của cái gã Ngô Quảng Toàn đó. Ai dè đúng là bọn họ thật… Ây da, anh rủ lòng thương hại cái đám người đó làm cái gì chứ!”
Bản thân Trần Húc Đông lại chẳng hề cảm thấy hối hận hay oán thán về những việc mình đã làm. Mỗi một quyết định anh đưa ra tại thời điểm đó đều có những lý do bắt buộc chẳng thể chối từ.
Ít nhất thì cô con gái của hắn ta hiện tại vẫn đang sống tốt. Và ít nhất, anh cũng đã tạo ra một chốn dung thân để phong ấn lại mầm mống “ác niệm” từng nhen nhóm trong lòng mình lúc bấy giờ.
Hơn nữa, Tôn Lộ có thể thấu hiểu được anh. Với anh, như vậy là quá đủ rồi.
“Thôi không nói nữa, dây dưa với đám cảnh sát cả buổi sáng làm anh mệt rã rời rồi. Anh tạt về nhà một chuyến rồi còn phải ra tiệm mở cửa.”
“Vâng, người không sao là tốt rồi. Có gì anh em mình liên lạc sau nhé anh Húc Đông.”
Trần Húc Đông về đến nhà, tắm rửa và thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi lái xe ra tiệm. Hôm nay anh không định kéo cửa lên buôn bán, chỉ định ghé qua để kiểm tra và làm vài việc như thường lệ.
Trong tiệm không bật đèn. Mượn thứ ánh sáng mờ ảo hắt ra từ vài chiếc bể thủy sinh, Trần Húc Đông lúi húi vệ sinh, dọn dẹp các bể cá. Anh đứng sững lại trước bể nuôi dòng Bình Tích Hạt Lựu, ngắm nhìn bầy cá bột đang tung tăng bơi lội vô cùng khỏe mạnh.
Anh đứng khoanh tay tựa lưng vào chiếc thang, thẩn thờ chăm chú vào bể kính, xem bầy cá bột đang lúc nhúc tranh nhau từng miếng tôm artemia nhỏ xíu.
Tâm trạng anh khá trĩu nặng. Không phải anh lo vụ án sẽ bị lật ngược, mà điều anh e ngại là nếu chuyện này lại ầm ĩ thêm lần nữa, gia đình cô sẽ đánh giá anh ra sao.
Trần Húc Đông hít một hơi thật sâu, cầm điện thoại lên, quay một đoạn video bầy cá ăn mồi rồi gửi cho Tôn Lộ.
[Em nghỉ trưa chưa, Lộ Lộ?]
Bên kia đáp lại rất nhanh: [Em nghỉ rồi, anh ra tiệm rồi hả?]
[Ừ, có cần anh gọi điện báo bình an cho em không?]
[Không cần đâu, bộ người nhắn không phải anh chắc?]
Hiện tại cô đang quản lý học sinh trong lớp, không tiện nghe máy: [Sao anh không về nhà?]
[Anh về rồi, giờ ra tiệm cho loài cá mà cô Tôn điểm danh muốn xem ăn.]
[Cá gì cơ?]
[Thế mà đã quên rồi sao?]
Tôn Lộ ngẫm nghĩ một chốc: [… Bình Tích hay Hạt Lựu gì đó phải không?]
Đến cái tên mà cô cũng nhớ không xong. Trần Húc Đông quay thêm một đoạn video nữa gửi sang. Tôn Lộ chưa từng thấy bầy cá bột nào nhỏ xíu như con muỗi thế này nên cứ dán mắt vào xem. Xem được một lúc, cô bỗng chú ý đến hình ảnh phản chiếu trên mặt kính. Trần Húc Đông đang cầm điện thoại, khom lưng quay video cho cô.
Nhìn mái tóc lòa xòa rủ xuống che khuất hàng chân mày của anh, cô thấy anh trông hệt như một con quạ to xác vừa mắc mưa ướt nhèm.
Tôn Lộ bật cười, trong lòng dâng lên cảm giác an tâm.
Cô đang định thoát khỏi video để nhắn lại vài chữ thì chợt nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên ở những giây cuối cùng. Đó là tiếng đập vào cửa cuốn, âm thanh cực kỳ chát chúa.
Vì trong lớp khá ồn nên cô phải kéo thanh tiến trình nghe đi nghe lại. Sau khi chắc chắn mình không nghe nhầm, cô nhận ra đó đúng là một tiếng đập cửa bị ngắt bặt do video kết thúc.
[Ai gõ cửa vậy anh?] Cô nhắn hỏi.
Anh không trả lời. Tính toán khoảng thời gian chênh lệch từ lúc gửi video đến lúc cô xem xong, rất có thể anh đã cất điện thoại để đi mở cửa rồi.
Đúng là Trần Húc Đông đã bước ra cửa, nhưng nghe kiểu gõ cửa đó anh thừa biết không phải khách mua hàng. Anh không mở ngay mà nán lại chờ một chút.
Đám người bên ngoài dường như không phải mới tới lần đầu, có tiếng càu nhàu bằng giọng Lan Sơn: “Sao lại không có nhà, đến mấy lần đều chẳng có ai, không định mở cửa buôn bán nữa à?”
“Hay để lại tờ giấy nhắn đi.”
“Để lại giấy nhắn, mày hỏng não rồi sao? Để lại làm gì. Đợi thêm hai phút nữa, không có ai thì đi. Chắc mẩm cảnh sát vẫn chưa sờ gáy hắn đâu. Đợi cảnh sát mò tới nhà, tự khắc hắn phải vác mặt đi tìm chúng ta thôi.”
Cánh cửa cuốn đột ngột bị kéo xệch lên. Trần Húc Đông đứng bên trong, thong dong nhìn hai kẻ đang đứng ngoài cửa.
Hai kẻ vừa tới chính là hai gã đàn ông Tôn Lộ từng gặp trước đây: dượng và em họ của Ngô Quảng Toàn.
“… Ra là mày có nhà.” Dượng của Ngô Quảng Toàn giật thót mình, xốc lại chiếc cặp da kẹp nách: “Có nhà sao không mở cửa.”
Trần Húc Đông đáp lời rất nhanh, hệt như muốn cắt ngang lời gã: “Không thấy đã mở à?”
Dáng vẻ lạnh lùng hiện tại của anh khác xa hoàn toàn với cái điệu bộ cợt nhả thường ngày. Vốn dĩ ngoại hình đã cao lớn vượt trội, cộng thêm việc thiếu ngủ và vừa mới bước ra từ đồn cảnh sát nên khí chất quanh người anh lúc này tỏa ra một sự u ám lạnh lẽo. Anh cúi xuống nhìn gã đàn ông trung niên cao mét bảy trước mặt, ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một con chó béo ục ịch.
“Tìm tôi có việc gì?” Trần Húc Đông cất tiếng hỏi.
“Úi chà.” Gã dượng buông một tiếng cảm thán hòng vớt vát lại chút khí thế cho bản thân: “Tìm mày có việc gì mà mày còn không rõ sao?”
Vài ông chủ tiệm kế bên cũng ló đầu ra dòm ngó. Ngặt nỗi mấy người này đang nói tiếng Lan Sơn, họ nghe chẳng hiểu gì nên đành đứng hóng chuyện cho vui.
Trần Húc Đông vờ như không thấy, anh đủng đỉnh rút một điếu thuốc ra châm lửa: “Đã bảo với bọn mày từ lâu rồi, hai năm nay sức khỏe của con bé đã khá hơn nhiều. Gặp khó khăn gì thì ra ủy ban thôn mà trình bày, tao sẽ không đưa thêm cho bọn mày một đồng nào nữa đâu.”
“Giết người đền mạng, khoản tiền này là thứ mày bắt buộc phải nôn ra.”
Anh rít một hơi thuốc, thái độ vẫn vô cùng dửng dưng: “Trên tàu xảy ra chuyện gì, tòa án còn nắm rõ hơn mày nhiều. Tao không buồn đôi co với mày vì tao chẳng muốn lãng phí thời gian. Nhưng tao phải nhắc cho mày nhớ, những chuyện bọn mày đang làm hiện tại Viện kiểm sát hoàn toàn có quyền truy cứu trách nhiệm đấy, đừng tự rước họa vào thân.”
Gã đàn ông kia vốn ít học, quanh năm lăn lộn ở các công trường và chuyên làm mấy mảng làm ăn xám phi pháp, nên căn bản chẳng biết thế nào là chừng mực: “Ý mày là bọn tao phạm pháp hả? Bọn tao phạm pháp ở chỗ nào?”
“Bọn mày kéo đến tận tiệm tao gây rối đã là phạm pháp rồi. Trước đây tao nhắm mắt làm ngơ vì tao không thích dây dưa với cảnh sát, nhưng bây giờ tao chẳng còn gì phải e dè nữa. Dù không biết bọn mày đã khai bậy khai bạ gì để Viện kiểm sát lật lại hồ sơ điều tra, nhưng tội đó nghiêm trọng hơn việc gây rối nhiều đấy.”
“Mày có ý gì? Mày đang uy h**p tao? Chỉ cần mày ngoan ngoãn ói tiền ra đúng hạn để giúp đỡ hai mẹ con nó là xong. Mặc kệ có phải do mày giết hay không, thì cái chết của bố nó kiểu gì chẳng dính dáng tới mày. Cái… cái bản báo cáo giám định vết máu chẳng phải rành rành ra đó sao? Nếu mày không đâm nó một dao, với cái tài bơi lội cừ khôi của nó, làm sao mà nó bơi không nổi cơ chứ? Nếu mày thực lòng không muốn nó chết, một thằng to tổ chảng trôi lềnh bềnh trên biển như thế mà mày không vớt lên được sao?”
Trần Húc Đông cau mày lặng thinh.
Anh chẳng buồn giải thích để chứng minh sự trong sạch của mình, liền quay lưng định bước vào trong tiệm.
Nhưng đối phương vẫn không chịu buông tha, tiếp tục dùng lời lẽ để gây sức ép: “Bây giờ mọi chuyện giải quyết rất đơn giản. Mày xì tiền ra, tao rút đơn khiếu nại. Mày cũng chẳng cần phải ra đụng vào chạm với cảnh sát nữa. Rốt cuộc người chết như thế nào, giữa biển khơi mênh mông ai mà biết rõ được. Bọn tao cũng đâu muốn dồn mày vào chỗ chết làm gì.”
“Các người đang làm cái gì đấy!” Một giọng nữ đanh thép chợt vang lên ngay sát gần đó.
“Các người đang phạm pháp có biết không hả?” Người phụ nữ giơ tay chỉ thẳng l*n đ*nh đầu, dùng giọng phổ thông chuẩn mực dõng dạc nói: “Các cửa hàng ở đây kiểu gì cũng có camera an ninh, những lời các người vừa nói đều bị ghi âm lại hết rồi! Tôi cũng là nhân chứng đây! Đừng để tôi thấy các người tới đây quấy rối anh ấy thêm lần nào nữa!”
Tôn Lộ cao mét sáu tư, vóc dáng không quá gầy cũng chẳng đầy đặn, khí chất thoạt nhìn hệt như một cô sinh viên. Ấy thế mà giọng điệu khi cất lời lại toát lên thứ uy quyền tuyệt đối không thể xem thường.
Cô lấy điện thoại ra, phóng ánh mắt sắc lẹm áp đảo đối phương: “Nhìn cái gì mà nhìn? Các người cứ đợi đó mà chịu trách nhiệm trước pháp luật đi!”
Hôm qua trời vừa mưa lớn, hôm nay lại là ngày thường nên chợ chim hoa cá cảnh khá vắng khách. Tôn Lộ chỉ cần cất cao giọng quát một tiếng, cái công lực rèn giũa suốt một năm làm giáo viên chủ nhiệm dư sức lôi kéo sự chú ý của tất thảy mọi người trong các sạp hàng xung quanh.
Cô lại dùng chất giọng phổ thông chuẩn xác rành rọt nên những người qua lại chẳng ai là không nghe rõ mồn một.
Gã dượng của Ngô Quảng Toàn ngoảnh sang nhìn cô, vung chiếc cặp da chỉ trỏ: “Cô em là ai mà xía mõm vào chuyện này?”
Tôn Lộ quắc mắt lườm lại, tuôn một tràng phẫn nộ: “Tôi là người nhà của công chức làm việc tại Viện kiểm sát đấy! Sao nào? Muốn uy h**p cả tôi luôn chứ gì? Tôi không có mềm lòng như anh ấy đâu, tôi sẽ kiện các người. Cái đám người không biết liêm sỉ nhà các người, tôi sẽ cho các người nếm mùi hậu quả của việc coi thường pháp luật, để các người phải chịu trách nhiệm trước những gì mình đã gây ra!”
Dẫu chẳng hiểu cái mớ lý lẽ cao siêu ấy, cơ mà nghe qua thì có vẻ cực kỳ đanh thép và có cơ sở.
Dượng của Ngô Quảng Toàn tuy mù luật, nhưng nhìn diễn biến tình hình cũng lờ mờ đoán được mọi chuyện đang không ổn. Thấy người xung quanh xúm lại ngày một đông, gã chỉ tay về phía Trần Húc Đông lầm bầm chửi bới thêm một câu rồi vội vã kéo gã thanh niên kia chuồn mất dạng.
Tôn Lộ rảo bước đuổi theo hai nhịp: “Đúng rồi đấy! Cút ngay đi! Đừng có tới quấy rối anh ấy nữa! Các người cũng không được phép rút đơn khiếu nại! Sớm muộn gì tôi cũng sẽ được tận mắt chứng kiến cảnh các người gậy ông đập lưng ông!”
Tôn Lộ bắt taxi chạy tới đây, đoạn đường mất vỏn vẹn năm phút. Cô vội vã chạy đến mức bên hông vẫn còn đeo nguyên chiếc máy trợ giảng chưa kịp tháo ra.
Gương mặt cô lúc này toát lên đúng cái phong thái “nghiêm sư xuất cao đồ” (thầy nghiêm ắt có trò giỏi).
Trần Húc Đông đứng lặng trước cửa tiệm, sững sờ nhìn cô hệt như nữ thần giáng trần vừa buông một tràng mắng chửi xối xả. Mãi cho đến khi tàn thuốc cháy lan làm bỏng tay, anh mới sực tỉnh mà vội vàng hất văng điếu thuốc đi.