Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 44

Tôn Lộ không nói gì, nhưng lòng bàn tay cô cứ ướt đẫm mồ hôi.

Đôi mắt cô dần thích nghi với bóng tối trong căn phòng. Bên ngoài cửa sổ, mưa to gió lớn, sấm chớp giật đùng đùng, hệt như những ngày anh còn lênh đênh trên tàu.

“Lúc anh mãn hạn tù thì con gái hắn đã bốn tuổi rồi. Con bé bị mang đi làm xét nghiệm ADN huyết thống với ông bà nội, kết quả là cháu ruột nhưng ông bà ấy cũng nhất quyết không nuôi. Khoản tiền đầu tiên anh đưa là để chữa bệnh viêm phổi cho con bé. Lộ Lộ à, con bé biết hết mọi chuyện. Nó hỏi anh bố nó có phải là người xấu không, hỏi anh tại sao lúc đó không ném phao cứu sinh cho bố nó… Đó là điều duy nhất khiến anh không thể nào chịu đựng nổi.”

“… Trần Húc Đông.” Tôn Lộ xoay người đối diện với anh. Nghe giọng anh dần nghẹn ngào đi, cô đưa tay khẽ v**t v* khuôn mặt anh: “Anh không làm gì sai cả, chuyện đó vốn chẳng liên quan gì đến anh.”

Anh cười một tiếng, đưa lòng bàn tay áp lên bàn tay cô đang đặt bên má mình: “Anh biết, chỉ là mấy năm trước anh vẫn chưa thể vượt qua được thôi.”

Chuyện đã trôi qua bao lâu nay, anh cũng sớm nghĩ thông suốt cả rồi.

Dù người nhà Ngô Quảng Toàn cảm thấy cái chết của hắn có uẩn khúc, sinh lòng nghi ngờ hắn bị sát hại thì bọn họ cũng chỉ có thể giở trò khóc lóc ăn vạ mà thôi. Bọn họ mượn cớ đó để lợi dụng giai đoạn tâm lý Trần Húc Đông đang yếu lòng nhất hòng bòn rút chút lợi lộc.

Thực chất người nhà Ngô Quảng Toàn, đặc biệt là vợ hắn, chẳng hề màng tới việc chồng mình chết ra sao.

Bố mẹ Ngô Quảng Toàn vì có đứa con trai là kẻ sát nhân nên đã dọn đi nơi khác sống từ lâu, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời về chuyện này. Còn vợ Ngô Quảng Toàn vốn đã muốn ly hôn từ trước, sau khi hắn chết liền dọn về nhà ngoại, chỉ còn giữ liên lạc với bà cô của hắn mà thôi.

Khoảng thời gian mới ra tù, tình trạng của Trần Húc Đông rất tệ, tâm lý của anh cũng từng gặp vấn đề.

Thậm chí anh còn chẳng dám soi gương.

Lúc bấy giờ anh không thể tự đối diện với chính mình.

Đối với anh mà nói, bản thân quả thực từng nảy sinh ác niệm, sau đó lại phải vào tù cải tạo hướng thiện suốt mấy tháng trời. Tại thời điểm ấy, nhận thức của anh về bản thân chắc chắn vô cùng mông lung và mất phương hướng.

Bởi lẽ lúc đó, mọi trật tự quy tắc trên con tàu đã hoàn toàn sụp đổ. Ở trong một môi trường mất đi sự ràng buộc, lại tận mắt chứng kiến ba cái xác chết, con người ta dù có nảy sinh bất kỳ ác niệm nào cũng chẳng thể dùng tư duy logic thông thường để đánh giá, phán xét một cách dễ dàng được.

Có ai mà nghĩ thông suốt cho nổi cơ chứ? Lúc mới lên tàu ai nấy còn kề vai sát cánh gọi nhau là anh em, vậy mà chỉ qua một đêm đã cầm dao chĩa thẳng vào mặt nhau.

“Lộ Lộ…” Anh cất tiếng gọi cô trong bóng tối.

“Dạ.”

“Em muốn về nhà rồi sao?”

“Anh muốn đuổi em về hả?”

Trên giường vang lên tiếng sột soạt, anh nhích người lại gần rồi ôm ghì lấy Tôn Lộ: “Đừng về.”

Tôn Lộ sụt sịt mũi, đưa tay vò mái tóc vẫn còn ẩm ướt của anh. Anh trượt người xuống, đặt một nụ hôn lên bờ ngực căng đầy của cô rồi tiếp tục trườn xuống dưới, vùi mặt vào vùng bụng phẳng lì, mềm mại.

Hơi thở phập phồng phả ra từ mũi anh khiến cô nhột nhạt. Tôn Lộ khẽ cựa quậy vòng eo, anh liền dùng hai tay ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào sâu hơn.

“… Đừng nhúc nhích.” Anh lên tiếng.

“Nhột quá, anh xích lên trên ôm một chút không được sao?”

Anh không đáp lời mà chỉ rụt đầu xuống thêm chút nữa, luồng hơi thở theo đó cũng chuyển hướng, tránh xa khỏi điểm nhạy cảm dễ nhột của cô.

Tôn Lộ cảm thấy tư thế ôm này kỳ cục quá đỗi. Trông hai người chẳng khác nào cặp tôm luộc đỏ au vừa bị vớt lên, cứ quấn riết lấy nhau không rời.

Thế nhưng cô lại thấy vô cùng an tâm. Ở bên cạnh anh mang đến cho cô một cảm giác rất đỗi vững vàng. Những trải nghiệm trong quá khứ của anh không hề dọa cô sợ hãi, bởi lẽ nếu không có đoạn quá khứ ấy, anh cũng chẳng có lý do gì để dắt Tiểu Hàng đến Tây Kiều này.

Huống hồ cô đã sớm biết thừa Trần Húc Đông là con người như thế nào. Thứ níu chân cô bấy lâu nay chẳng qua là sự nhút nhát của chính bản thân cô mà thôi. Cô sửa soạn hành trang, lên đồ ra dáng hệt như một nhà thám hiểm thực thụ, nhưng rốt cuộc lại chỉ dám đứng từ xa trông ngóng cánh buồm giương cao giữa biển khơi.

Cô muốn tiến lên một bước. Bước về phía anh.

Tôn Lộ ngủ thiếp đi. Cô mơ một giấc mộng dong buồm ra khơi xa, đến độ chẳng thể phân định nổi tiếng sấm ầm ĩ bên tai là vọng lại từ hiện thực hay cõi mộng. Lúc tỉnh giấc, căn phòng vẫn chìm trong sự tờ mờ tăm tối, chỉ có luồng sáng yếu ớt le lói hắt qua khe rèm cửa.

“Trần Húc Đông.” Cô vươn tay quờ quạng tìm anh, phát hiện anh vẫn giữ nguyên cái tư thế rúc đầu vào bụng mình ngủ ngon lành.

“… Ơi?” Anh cũng đang ngái ngủ.

“Em hơi đói.”

“Ừ.”

Anh ngồi bật dậy. Mái tóc hãy còn ẩm ướt bị đè ép trong lúc ngủ nên vểnh lởm chởm trên đỉnh đầu. Anh lấy tay xoa xoa mặt cho tỉnh ngủ rồi tụt xuống giường đi làm đồ ăn cho cô.

Tôn Lộ thèm một bát mì nước nóng hổi. Cô tròng tạm chiếc áo thun của anh vào người rồi lẽo đẽo theo sau vào bếp làm giám sát viên. Trông bộ dạng trần như nhộng của anh, cô thấy buồn cười lắm rồi tiện tay khui luôn một lon bia.

“Mới bốn giờ sáng thức dậy đã uống bia rồi sao?”

“Tại em khát mà.”

“Cô Tôn đúng là nữ trung hào kiệt. Nào, muốn ăn mì gì đây?” Anh mở tủ lạnh, đưa mắt quét một vòng: “Có trứng, có cả thịt nữa.”

“Có ớt xanh không anh? Em muốn ăn mì thịt nạc xào ớt xanh.”

“Có, em đúng là sành ăn đấy.” Trần Húc Đông khom người lục lọi trong chiếc túi nilon đặt dưới đất, lôi ra hai quả ớt xanh rồi bắt tay vào nấu mì cho cô.

Bát mì được bưng ra vẫn còn bốc khói nghi ngút. Tiết trời rạng sáng hơi se lạnh khiến Tôn Lộ khẽ so vai. Cô ngồi bên mép giường, một tay vén gọn mái tóc dài, khom lưng xì xụp húp bát mì đặt trên chiếc tủ đầu giường.

Cổ áo khoét sâu lỏng lẻo trễ xuống, báo hại Trần Húc Đông đang gắp mì mà ánh mắt cứ dán chặt về phía cô không rời.

“Anh nhìn đủ chưa hả?”

Anh bật cười thành tiếng: “Không cho anh nhìn à?”

Cô vừa định mở miệng đáp trả thì ánh mắt bỗng bị thu hút bởi một hộp quà nhỏ đặt bừa trên ghế. Cô nhớ rất rõ lớp giấy gói đó, chính là món quà mà hôm “bỏ nhà đi bụi” Trần Vũ Hàng đã cất công chạy đi mua.

“Kia là cái gì vậy anh?”

“Quà Tiểu Hàng tặng em đấy.” Anh lùa một gắp mì vào miệng: “Mở ra xem thử đi?”

Đương nhiên rồi. Tôn Lộ háo hức tháo lớp giấy gói, lấy ra một chiếc vương miện pha lê bé xíu từ bên trong.

“Tiểu Hàng mua tặng em cái này sao?” Dẫu vô cùng ngạc nhiên, nhưng nụ cười trên môi cô lại rạng rỡ hết cỡ: “Thằng bé nghĩ em là công chúa chắc?”

“Nó bảo hôm sinh nhật một bạn gái trong lớp, em có buông lời khen chiếc cài tóc này đẹp nên thằng bé cứ đinh ninh là em thích.”

“Em thích mà.”

Tôn Lộ mở màn hình điện thoại soi tạm, ướm chiếc vương miện lên đầu ngắm nghía: “Nhưng sao hôm đó thằng bé lại không đưa cho em?”

“Chuyện này phải hỏi cô Tôn rồi, có phải cô đã thể hiện tình cảm với người đàn ông khác ngoài tôi trước mặt Tiểu Hàng không?”

Tôn Lộ không buồn để ý đến anh. Cô đặt chiếc cài tóc xuống: “Trần Vũ Hàng bây giờ đang ở đâu vậy anh?”

Trần Húc Đông lùa từng đũa mì lớn, đáp: “Khu cầu Đông bên kia. Mẹ thằng bé mới tìm được một chỗ, tốt hơn ở đây nhiều, là nhà trong khu dân cư.”

“Ừ.” Tôn Lộ ăn rất từ tốn, trong khi Trần Húc Đông chỉ loáng cái đã càn quét sạch sẽ bát mì. Anh cầm lon bia lên nhấp một ngụm, sau đó đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ khi trời đang hửng sáng.

“Trời có nắng rồi sao? Mưa tạnh từ lúc nào vậy?”

Trần Húc Đông ngước nhìn bầu trời, áng chừng đáp: “Chắc tầm hơn ba giờ.”

Tôn Lộ bưng bát mì, đứng cạnh anh trước cửa sổ phòng ngủ cùng ngắm bình minh, một buổi bình minh ló rạng sau cơn mưa. Cô cảm thấy vầng thái dương của ngày hôm nay thật khác biệt so với buổi bình minh mà cô từng ngắm ở nhà anh dạo trước. Hai khung cảnh chẳng hề giống nhau chút nào. Buổi sáng hôm đó mang vẻ dịu dàng nhưng lại ngập tràn sự mông lung mờ mịt.

Không giống như hôm nay, con thuyền nhỏ của cô sau một hồi chao đảo giữa giông bão, rốt cuộc cũng đã xé toạc màn mây mù.

Trần Húc Đông nhấp ngụm bia, ánh mắt lướt qua những bộ quần áo đang phơi bên ngoài cửa sổ tòa nhà đối diện thì chợt nhớ ra: “Để anh đi phơi quần áo cho em, kẻo lát nữa đi làm lại không có đồ mà mặc.”

Nhắc tới chuyện này Tôn Lộ cũng mới nhớ ra: “Nhà anh có máy sấy tóc không?” Cô vội vã lùa nốt đũa mì cuối cùng, lật đật chạy vào phòng tắm phụ anh: “Muộn nhất là chín giờ rưỡi em phải có mặt ở trường rồi, tiết ba là tiết của em.”

Trần Húc Đông đáp có. Anh lôi từ trong ngăn tủ dưới bồn rửa mặt ra một chiếc máy sấy tóc bám đầy bụi, cắm điện rồi giúp cô sấy khô quần áo.

Nội y đã được anh vò tay sạch sẽ. Luồng gió ấm áp phả ra từ máy sấy mang theo hương xà phòng thơm thoang thoảng. Tôn Lộ cứ thế đứng lặng ở đó, tay cầm nửa lon bia, khẽ nheo mắt lại tận hưởng hơi ấm phả vào mặt.

“Thích không?” Anh chĩa máy sấy phả gió về phía cô: “Em đang lạnh hả?”

Tôn Lộ lắc đầu, giơ chân đá nhẹ vào bắp đùi lông lá cứng ngắc của anh: “Thế anh không lạnh à?” Cái đồ khỏa thân trần như nhộng này.

“Nhìn em là lửa trong người anh lại bừng bừng rồi.”

“Đồ điên.”

Cô sụt sịt mũi, dang tay ôm chầm lấy anh từ phía sau. Lòng bàn tay cô cứ xoa xoa, m*n tr*n trên vùng cơ bụng đang phập phồng của người đàn ông, một màn quấy rối đầy lặng lẽ.

Sàn phòng tắm vẫn còn ướt sũng, nước trong bồn cũng chưa tháo cạn. Cô đang đi đôi dép nhựa, mỗi bước chân đều phát ra tiếng lẹp bẹp vang vọng. Tôn Lộ bỗng nổi máu trêu chọc, bèn rướn người hôn lên lưng anh. Cảm thấy chưa đủ, cô lại hôn thêm cái nữa.

Bên trái một cái, bên phải một cái.

Cơ bắp trên lưng anh bỗng chốc căng cứng mất tự nhiên, không rõ là do nhột hay vì phản ứng sinh lý nào khác.

Tôn Lộ mạnh dạn luồn tay chạm vào “vùng cấm địa”, cảm nhận rõ ràng sự biến chuyển của anh bèn nắm lấy v**t v*.

“Dùng sức hơn nữa.” Anh đột nhiên lên tiếng chỉ đạo.

Hai má Tôn Lộ thoắt cái đỏ bừng. Cô vừa toan rụt tay lại thì bàn tay của anh đã phủ lên, siết thật chặt, dạy cho cô biết thế nào gọi là “dùng sức đúng nghĩa”.

“… Ư.” Thực ra cô chẳng nhìn thấy gì cả, gương mặt chỉ biết dán chặt vào tấm lưng của anh, hai cánh tay vòng quanh eo một cách hờ hững. Cô có cảm giác một bàn tay của mình đã chẳng thể nào ôm trọn được nữa, thế nhưng sức lực của anh vẫn không hề thuyên giảm mảy may.

Nghe thấy tiếng r*n r* cùng nhịp th* d*c của anh, động tác của cô cũng dần trở nên gấp gáp hơn. Nào ngờ, Trần Húc Đông đột ngột buông tay. Anh quay ngoắt người lại, bế bổng cô lên, dùng hai cánh tay đỡ lấy cặp đùi cô. Cứ thế đứng ngay tại chỗ, anh để cô tự mình “nghiệm thu” thành quả của sự trêu chọc ban nãy.

Tôn Lộ cảm thấy mình lúc này chẳng khác nào một con thú túi con đang bám víu vào cổ anh. Cơ thể cô cứ đung đưa lắc lư, ánh mắt mơ màng, đầu óc mông lung chẳng màng bận tâm xem bản thân đang trôi dạt về đâu.

Về đâu cũng được.

“Trần Húc Đông.”

“… Ơi?”

“Anh có thích em không?”

Anh ngậm m*t môi cô: “Thích chứ.”

“Anh bắt đầu thích em từ lúc nào vậy?”

“Để anh nhớ xem nào. Cái cảm giác cực kỳ thích em… chắc là bắt đầu từ cái lúc em mở miệng bảo mình đã có bạn trai.”

Nhằm minh họa cho câu nói ấy, anh bất ngờ động đậy trêu chọc. Tôn Lộ giật mình kêu lên một tiếng, hai tay càng ôm riết lấy anh chặt hơn, rụt cổ lại, rướn người nhích lên trên.

Sau khi kết thúc, cả hai đều thấm mệt đến mức chẳng buồn hé răng nói chuyện. Tôn Lộ vừa thả chân xuống đất suýt chút nữa đã trượt ngã. Cô lấy giấy vệ sinh lau dọn sạch sẽ cơ thể, tròng vội chiếc q**n l*t vừa được sấy khô vào rồi sai Trần Húc Đông đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp mấy vũng nước lênh láng trên sàn.

“Gắng lau cho sạch kẻo nước lại thấm rỉ xuống tầng dưới mất, hệ thống chống thấm của cái nhà thuê này khó nói lắm.”

“Chưa tới mức đó đâu. Nếu mà rỉ nước thật thì người ta đã vác mặt lên gõ cửa tìm anh từ sớm rồi.”

Trần Húc Đông khom người tháo cạn nước trong bồn, sau đó đứng vào trong tắm rửa qua loa phần th*n d***. Anh quấn ngang hông chiếc khăn tắm, đi vào phòng ngủ mặc vội bộ quần áo rồi lại ra ngoài, ngồi xổm xuống cùng cô dùng miếng m*t rửa xe để thấm khô những vũng nước đọng trên sàn.

Thực tâm anh rất muốn hỏi xem hiện tại cô đang nghĩ gì, liệu bước ra khỏi cánh cửa này rồi cô có còn thích anh nữa không. Chỉ cầu mong cô đừng mặc quần áo vào là trở mặt không nhận người quen như mấy lần trước.

“Lộ Lộ.”

“Dạ, sao thế anh?” Khi làm việc nhà, Tôn Lộ đều rất tập trung chăm chỉ, cô đáp lời mà chẳng buồn ngẩng đầu.

“Sau này… em có còn đến tìm anh nữa không?”

Khóe môi Tôn Lộ khẽ cong lên, cô mím môi nói: “Hình như tối qua là do em kích động quá thôi.”

“Thế bây giờ cô nương đã bình tĩnh lại chưa?”

Tôn Lộ vừa định làm bộ suy nghĩ đắn đo thì bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa. Phản ứng đầu tiên của cô là đứng phắt dậy, chạy ra phòng khách ngó xem đồng hồ. Hơn tám giờ, vẫn chưa tới tám giờ rưỡi sáng.

Hàng xóm tầng dưới lên phàn nàn thật sao? Làm gì có chuyện trùng hợp vậy được…

Trần Húc Đông đứng dậy định ra mở cửa nhưng bị Tôn Lộ nắm lấy cổ tay cản lại. Cô lắc đầu với anh.

“Không sao đâu.” Trần Húc Đông trong lòng đã lờ mờ đoán được là ai. Anh bước về phía cửa chính, nói vọng ra: “Ra ngay đây, đợi một lát.”

Cánh cửa mở ra, ánh sáng bên ngoài đã tỏ rõ.

Đám người kia tìm đến nhanh hơn anh tưởng. Dù đã dự liệu từ trước, Trần Húc Đông vẫn không hề muốn bản thân bị áp giải đi với thân phận một kẻ tình nghi ngay trước mặt Tôn Lộ. Anh bất lực buông tiếng thở dài.

Hai viên cảnh sát đứng sừng sững ngoài cửa. Vừa thấy anh, họ liền cất giọng hỏi theo đúng thủ tục: “Đây có phải nhà của Trần Húc Đông không?”

“Phải.”

“Anh là Trần Húc Đông?”

“Là tôi.”

“Mời anh theo chúng tôi một chuyến.”

Nhịp thở của Tôn Lộ bỗng chốc trở nên nặng nề, hốc mắt cô đỏ hoe, rưng rưng chực khóc.

Tiếng nấc nghẹn của người phụ nữ khiến hai viên cảnh sát đưa mắt dò xét một vòng quanh nhà. Họ nhanh chóng chú ý tới Tôn Lộ đang đứng đó với bộ quần áo xộc xệch, bèn lên tiếng tra hỏi: “Cô là gì của anh ta?”

Tôn Lộ né tránh ánh nhìn của hai viên cảnh sát, tầm mắt cô dừng lại ở vị kiểm sát viên theo sau.

Người nọ nhìn thấy cô cũng thoáng giật mình, rõ ràng là đã từng gặp cô trong một dịp nào đó trước đây.