Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 37

Tôn Lộ ngã không quá nặng, nhưng tim lại suýt bị anh dọa cho ngừng đập.

Cô biết rõ phần thiết kế rìa nhô ra ngoài tường của tòa nhà trông như thế nào. Trước đây cô từng cằn nhằn rằng nó chẳng khác gì con đường ván gỗ lơ lửng trên cao, ngộ nhỡ có kẻ xấu lọt qua được cửa an ninh, muốn trèo vào ban công nhà người ta thì chỉ cần cẩn thận đừng để trượt chân là xong.

Lúc ấy chỉ là một câu nói bâng quơ, ai mà ngờ có ngày cái người phải “cẩn thận trượt chân” ấy lại chính là Trần Húc Đông.

Tôn Lộ có gào vào điện thoại thế nào thì đầu dây bên kia cũng chẳng nghe thấy. Cô đành cố giữ cho mông bất động, nhích từng chút một lết về phía cửa phòng tắm.

Thật sự quá đau…

Hơn nữa lại còn càng lúc càng đau, đau đến mức chẳng thể bò dậy nổi. Cô thậm chí còn nghi ngờ xương chậu của mình bị nứt toác ra rồi.

Tôn Lộ cố trườn người với lấy tay nắm cửa phòng tắm. Mông vừa nhấc khỏi mặt đất một chút, cơn đau đã giật nhói khiến bắp đùi co rút liên hồi. Cô gắng gượng đứng dậy, định quấn tạm chiếc khăn tắm rồi mới đi ra. Khổ nỗi vừa ngoảnh lại đã thấy khăn tắm vẫn nằm tít trên bồn rửa mặt, cô chẳng còn sức đâu mà lết qua đó làm lãng phí thêm thời gian nữa.

Cô nén đau bám tường bước ra ngoài. Vừa tới phòng khách, cô bỗng thấy bên phải ban công thò ra một bàn tay. Giây tiếp theo, Trần Húc Đông đã lù lù xuất hiện bên ngoài cửa sổ. Anh kéo toang cánh cửa, dứt khoát mượn lực từ lan can lộn nhào vào trong. Động tác của anh nhanh gọn đến mức Tôn Lộ chỉ kịp kinh ngạc chứ chưa kịp cảm thấy sợ hãi.

Tôn Lộ vội vớ lấy chiếc gối tựa trên sofa che chắn trước ngực. Cô toan khép chặt hai chân lại để che đi những vùng nhạy cảm, nhưng vừa mới gồng cơ mông thì cơn đau điếng người đã khiến cô ngã vật xuống sofa.

“… Trần Húc Đông, anh đừng có làm mấy trò nguy hiểm thế này ở nhà em nữa!”

Đặt chân vào phòng khách nhà cô, vẻ mặt Trần Húc Đông vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh như lúc vừa leo tường. Nhịp tim còn chưa kịp bình ổn, anh lướt qua cô gái đang tr*n tr**ng ôm mông trên sofa, sải bước đi thẳng vào phòng ngủ.

Nghe thấy tiếng lục lọi đồ đạc lạch cạch bên trong, Tôn Lộ biết anh đang tìm quần áo giúp mình.

“Đến đây.” Trần Húc Đông bước ra, tay cầm một chiếc váy dài đơn giản dễ mặc cùng hai mảnh nội y mỏng: “Mặc quần áo vào trước đã, anh đưa em tới bệnh viện.”

Tôn Lộ không có cách nào mặc được. Cô nằm im bất động, cũng chẳng nói tiếng nào.

Trần Húc Đông ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra hai cánh tay và đôi chân cô một lượt. Thấy không có vết thương ngoài da nào, anh mới hỏi: “Bây giờ em có ngồi thẳng lên được không? Ngã trúng chỗ nào rồi? Có va đập vào đâu nữa không?”

Tôn Lộ lảng tránh ánh mắt anh: “… Chỉ đập mông xuống đất thôi.”

Trần Húc Đông tuân thủ đúng trình tự, moi bộ nội y từ trong đống quần áo ra: “Nào, mặc đồ vào.”

Nửa thân trên của Tôn Lộ đang nằm nghiêng ngả trên sofa, dồn toàn bộ trọng lượng vào một cánh tay để thay thế cho vùng mông làm điểm tựa. Chính vì thế, cô không thể tự mình mặc đồ được.

Trần Húc Đông chưa từng tự tay mặc nội y cho cô bao giờ, nhưng khoản “cởi” thì anh lại thành thạo đến mức điêu luyện. Dựa vào cảm giác, anh luồn dây áo qua cánh tay cô trước. Căn lúc dây áo đã mắc gọn trên vai, anh mới nắm lấy phần gọng sắt kéo xuống để đảm bảo “bé trái” và “bé phải” đều được ôm trọn vẹn. Xong xuôi, anh vòng tay ra sau lưng cô, mò mẫm gài móc khóa lại.

Toàn bộ tình cảnh ngượng ngùng này khiến vẻ mặt nghiêm trọng của Tôn Lộ khó lòng mà duy trì tiếp được.

Thực ra lúc này cô cũng đã dịu lại đôi chút. Tôn Lộ nhận ra mình không bị thương tới xương, chẳng qua là cú ngã vừa rồi đập trúng dây thần kinh gây tê dại nên bắp thịt mới co rút. Hễ nhúc nhích là lại nhói lên, càng cử động lại càng đau.

“Trần Húc Đông.” Cô cất giọng khe khẽ: “Hình như em không sao rồi, anh đỡ em dậy đi, không cần tới bệnh viện đâu.”

“Em chắc chứ?”

“Vâng, em đỡ nhiều rồi.”

Anh cúi người bế xốc cô lên, giữ cho cô đứng thật vững vàng. Trần Húc Đông định nán lại quan sát thêm một lát. Nếu không còn đau nữa thì chắc là không có vấn đề gì. Dù sao người cô cũng nhẹ bẫng, da thịt lại toàn đắp vào những chỗ cần đắp, tuổi ngoài hai mươi ngã dập mông một cái cũng chẳng hỏng hóc gì được.

Tôn Lộ quả thực đã ổn hơn nhiều. Cô tự mình ngồi xổm xuống, lẳng lặng kéo nội y lên rồi mặc nốt chiếc váy vào. Chỉnh tề đâu ra đấy, cô mới đứng đối diện anh, cách một khoảng chừng nửa cánh tay.

“Không đau nữa à?” Anh hỏi.

“Vâng.” Do vừa mới nổi cáu với anh ban nãy nên hiện tại Tôn Lộ cũng chẳng cần anh phải xuống nước nhường nhịn mình: “Cảm ơn anh, anh về đi. Lần sau đừng làm mấy chuyện nguy hiểm như thế nữa. Vốn dĩ em ngã chẳng nặng lắm, nhưng lại suýt bị anh dọa chết khiếp đấy.”

Thực tâm cô vẫn còn giận, nhưng là giận sự việc chứ không giận con người. Thứ khiến cô bực tức không phải quá khứ của anh, mà là việc anh cứ giấu giếm cô mãi.

Trần Húc Đông chậm rãi buông tiếng thở dài: “Nhỡ anh đi rồi, một lát sau em lại thấy đau phải tới bệnh viện thì tính sao?”

“Không có chuyện đó đâu.” Bây giờ cô chẳng còn thấy đau đớn chút nào nữa: “Cùng lắm thì em tự gọi taxi.”

“Thế em xuống lầu kiểu gì? Đến lúc đau thật phải đi bệnh viện, em còn tự đi xuống nổi không?”

Tôn Lộ cảm thấy anh đang cố tình cãi cùn. Cô sợ nhất là cái dáng vẻ này của anh, trong lúc cuống quýt đành lớn tiếng gắt lên: “Em đã bảo là em không sao rồi mà, rốt cuộc anh còn muốn gì nữa?”

Cô đột ngột tăng âm lượng khiến cả hai người đều sững sờ.

Trần Húc Đông đưa lưỡi chống vào vách má, ngoảnh mặt sang một bên. Anh định dứt khoát buông một câu “Vậy anh đi đây”, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại tủi thân đến lạ. Cứ như thể mọi giá trị của anh trước mặt cô đều bị phủ nhận sạch trơn chỉ trong vòng một đêm vậy.

“Lộ Lộ, chuyện anh ngồi tù đã là từ bốn năm trước rồi, đâu phải chuyện mới xảy ra gần đây…” Anh vẫn là anh của ngày đó, con người anh có thể thay đổi to tát đến mức nào cơ chứ?

Tôn Lộ cũng cảm thấy bản thân phản ứng hơi quá đà. Móng tay cô khẽ bấu vào lòng bàn tay: “… Không phải em chê bai anh, chỉ là nếu đã biết chẳng có kết quả thì phải kịp thời dừng lại, anh có hiểu… Ư…”

Cô vừa chùng giọng xuống đôi chút, lời chưa kịp thoát ra đã bị nụ hôn chặn đứng, những tiếng lẩm bẩm kháng cự đều bị anh nuốt trọn.

Cái gì mà “kịp thời dừng lại” chứ, anh vốn dĩ chưa từng ép cô phải cho anh một cái kết nào.

“Ư…” Tôn Lộ vung tay đấm thùm thụp lên vai anh nhưng Trần Húc Đông vẫn trơ như đá. Cơ bắp toàn thân anh căng cứng khiến tay cô đánh đến phát đau, đôi môi cũng vì va vào răng mà đỏ tấy.

Trong lúc giãy giụa, Tôn Lộ cắn mạnh anh một cái. Vì không kiềm được lực, cô bỗng nếm được vị tanh ngọt của máu. Cô ngẩn người, trợn tròn mắt xem phản ứng của đối phương, song anh cứ như kẻ mất cảm giác, chỉ chăm chăm quấn riết lấy đầu lưỡi cô.

Có lẽ nhận ra sự phản kháng của cô không còn kịch liệt như trước, nhịp độ tấn công của người đàn ông cũng dần trở nên dịu dàng và chan chứa tình ý hơn.

Bảo không có cảm giác là nói dối. Tôn Lộ nghe thấy chính mình vừa bật ra một tiếng r*n r* đầy yếu lòng. Lòng bàn tay anh miết dọc mặt ngoài bắp đùi rồi vén tà váy cô lên tận cao. Cảm thấy không thể tiếp tục thế này được nữa, cô cố vùng vẫy đẩy anh ra.

“Em không muốn!”

“Tại sao?” Hơi thở của anh vẫn chưa bình ổn, lồng ngực phập phồng liên hồi. Anh chợt bật cười: “Tiền án tiền sự không lây qua đường t*nh d*c đâu.”

Tôn Lộ nhíu mày, đăm đăm nhìn anh, hốc mắt phút chốc đã đỏ hoe.

Thấy bộ dạng chực khóc của cô, Trần Húc Đông thừa hiểu nguyên cớ khiến cô đau lòng. Anh dùng ngón tay cái xoa nhẹ lên cánh môi dưới đang sưng đỏ của người phụ nữ: “Rốt cuộc bây giờ em có muốn hay không?”

“Không muốn.”

“Vậy cứ coi như anh đột nhập cưỡng h**p em, có được không?”

“Đồ thần kinh!” Tôn Lộ trừng mắt lườm anh, nhưng ngay giây tiếp theo đã tủi thân bĩu môi, nhào tới cắn mạnh lên vai anh: “Cái đồ điên này! Đầu óc anh có vấn đề rồi!”

“Á… Em chửi người nghe ác quá đấy Lộ Lộ.”

Bị trêu tức, Tôn Lộ thở phì phò, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Tên lừa đảo nhà anh! Em ghét anh!”

“Vậy em cứ ghét anh đi.”

Hai chân cô quấn chặt lấy eo người đàn ông. Trần Húc Đông đỡ lấy vòng ba của cô, bế xốc thẳng vào phòng ngủ. Anh dùng chân móc đóng cửa lại rồi ấn cô ngã xuống đệm.

Tôn Lộ lật người định bò về phía đầu giường, nhưng nội y bên dưới đã bị anh thuận đà l*t s*ch. Cô quay người vớ lấy chiếc gối ném anh. Trần Húc Đông bắt gọn lấy, sau đó cúi người nắm cổ chân cô, kéo tuột cô lại giữa giường rồi sắn tiện kê luôn chiếc gối ấy xuống dưới lưng cô.

Hông vừa được kê cao, mọi thứ lập tức phơi bày rõ mồn một. Ướt át đến mức phát sáng.

“Biết ngay là em thích thế này mà.”

“… !” Rốt cuộc anh còn nói nhảm cái gì nữa…

Khoảnh khắc anh chen người tiến vào, cô thừa biết làm thế này là sai rồi. Bản thân cô đã quá đánh mất giới hạn, sao lại thành ra thế này cơ chứ… Vốn dĩ cô đâu có dự tính như vậy…

Giọng Tôn Lộ vang lên đứt quãng: “… Đây là lần cuối cùng, thật đấy… Trần Húc Đông, đây là lần cuối cùng.”

Anh rút ra, rồi lại đưa vào trọn vẹn.

“Anh không đồng ý đâu.”

Tôn Lộ nằm ngửa mặt trên giường, cách anh một khoảng chừng nửa cánh tay, chẳng ai chạm vào ai. Sau khi xong việc, cô chợp mắt được mười mấy phút rồi mới vừa tỉnh lại.

Cô nằm thêm một lúc rồi cất tiếng hỏi anh: “Bánh quy ngon không?”

Anh bảo ngon. Trả lời xong, anh toan nhích người sát về phía cô nhưng lại bị cô gạt ra. Trần Húc Đông đành chỉnh lại tư thế nằm thẳng, gối một tay ra sau đầu: “Anh mới ăn được có hai cái thôi.”

“Ngọt quá hả?”

“Vì ngon quá nên anh không nỡ ăn đấy.”

“Để lâu sẽ hỏng đó.”

“Vậy lát về nhà anh sẽ ăn ngay.”

Thấy hơi nóng, cô rướn tay lấy chiếc điều khiển trên tủ đầu giường để bật điều hòa. Hơi lạnh vù vù phả ra, anh liền kéo một góc chăn đắp lên người cô.

Tôn Lộ nằm nghiêng, quay lưng về phía anh. Ngẫm nghĩ một chốc, cô lên tiếng: “Khai giảng xong, hai đứa mình cứ cư xử bình thường đi. Nếu Trần Vũ Hàng gặp vấn đề gì trong học tập, em vẫn sẽ liên lạc với anh. Lên lớp hai, em tính xin rút khỏi vị trí giáo viên chủ nhiệm, dù biết đơn xin sẽ rất khó được duyệt. Cơ mà chính anh cũng từng nói, bố Trần Vũ Hàng sắp ra tù rồi. Đến lúc đó, kiểu gì anh cũng rời đi thôi.”

Anh nghe mà không hiểu: “Em có ý gì?”

Tôn Lộ thẳng thắn: “Đừng đến tìm em nữa.” Ý của Trần Húc Đông đã quá rõ ràng, nếu không thể nghiêm túc tiến tới thì anh vẫn muốn duy trì mối quan hệ mập mờ như trước đây với cô. Thế nhưng Tôn Lộ thừa hiểu cứ tiếp tục như vậy là không ổn.

Cô nghe thấy Trần Húc Đông lật người ngồi dậy, dường như đang nhặt quần áo rơi dưới sàn. Anh xỏ vội chiếc quần vào, thậm chí chiếc áo vẫn còn cầm trên tay đã kéo mở cửa phòng ngủ bước thẳng ra ngoài.

Một lát sau, điện thoại khẽ rung lên. Cô mở ra xem, là tin nhắn của Trần Húc Đông.

[Anh không phải kẻ lừa đảo. Anh chỉ muốn được nghe em nói rằng em thực lòng từng thích anh, sau đó anh sẽ thú nhận tất cả để em tùy ý đá anh thêm lần nữa. Giờ thì kết cục cũng chẳng có gì khác biệt, anh chấp nhận.]