Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 36

Lúc ra khỏi nhà đi quá vội, căn bếp vẫn còn bừa bộn y hệt bãi chiến trường.

Trên sàn nhà vẫn còn dính những vệt bột mì trộn bơ cứng đầu. Tôn Lộ vắt ráo chiếc khăn, ngồi xổm xuống đất rồi ra sức chà xát.

Chiếc khăn ẩm làm mềm những cục bột khô cứng nhưng lại khiến chúng nhoe nhoét ra sàn. Lớp gạch men màu trắng sữa càng lau càng lem luốc. Tôn Lộ bực bội vứt chiếc khăn sang một bên, đứng phắt dậy, hít một hơi thật sâu để ép ngược cảm giác cay xè đang chực trào nơi khóe mắt.

Bước ra khỏi bếp, vừa nhìn thấy chiếc bàn ăn, tầm nhìn của cô bỗng chốc nhòa đi.

Nhớ lại vẻ mặt của anh đêm hôm đó cùng sự lặng thinh khi chạm đến vết thương lòng trong quá khứ, Tôn Lộ chợt nhận ra: trong lúc buông lời trách cứ, dường như cô đã quên mất rằng vụ án mạng kia chẳng phải là một khái niệm vô thực xa vời, mà là thứ mà anh đã tận mắt trải qua.

Tôn Lộ vẫn nhớ như in lần đầu tiên nghe kể về vụ án này. Dẫu chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc, phản ứng mãnh liệt nhất của cô lúc bấy giờ chính là sự xót xa và bất bình thay cho những thuyền viên vướng vào tội danh “tòng phạm bị ép buộc”.

Vậy sự xót xa và bất bình ấy của cô giờ đi đâu mất rồi?

Có lẽ chúng đã bị triệt tiêu bởi chính cảm giác xót xa và bất bình dành cho mối quan hệ hiện tại này mất rồi.

Cô cứ ngỡ chướng ngại trước mắt mà cả hai phải đi bộ vượt qua chỉ là một ngọn đồi nhỏ. Ấy thế mà, ngay lúc cô đang hừng hực khí thế nắm chặt gậy leo núi trong tay, anh lại bất chợt đưa tay chỉ về đỉnh Everest xa tít tắp, bảo rằng đó mới là điểm đến thực sự của chuyến dã ngoại mùa thu lần này.

Tôn Lộ ôm cục tức mà chẳng có chỗ xả. Cô muốn lớn tiếng trách mắng anh đùa giỡn tình cảm của mình, ngặt nỗi người khơi mào trò chơi này lại là bản thân mình chứ còn ai nữa. Cô là người đặt ra luật chơi và cả hai cùng nhau tuân thủ. Hành động duy nhất của Trần Húc Đông có thể coi là phá luật chính là câu hỏi liệu hai người có thể nghiêm túc tiến tới với nhau được không vào hôm đó.

Và kết luận hiện tại là: Không thể ư?

Chỉ vì anh từng phải ngồi tù do dính líu đến tội tòng phạm bị ép buộc, bản thân đã mang tiền án.

Chỉ vì nếu hai người lỡ sinh con, đứa trẻ sau này sẽ chẳng thể thi vào biên chế nhà nước.

Chỉ vì anh không những trật lất khỏi khuôn mẫu chàng rể lý tưởng trong lòng bố mẹ cô, mà còn là một quả bom nổ chậm khiến họ phải nơm nớp lo sợ, dè chừng như đối mặt với kẻ thù.

Sau khi tự đúc kết lại “ba tội danh” ấy của anh, đầu óc Tôn Lộ bỗng chốc nguội lạnh. Cô kéo ghế, ngồi phịch xuống cạnh bàn ăn.

Chú cá nhỏ trong bể đặt trên tủ trang trí thấy cô ngồi xuống liền bơi lội tung tăng về phía cô. Đến khi bị lớp kính chặn lại, nó mới chịu lơ lửng dừng bơi, cái miệng nhỏ chu lên đớp đớp hai cái.

Tôn Lộ đưa mắt nhìn sang, khẽ hất cằm: “Mày có gì muốn nói à?”

Chú cá nhỏ lại nhép miệng đớp thêm hai cái nữa. Dường như nhận ra cô chủ chẳng hề có ý định thả mồi, nó liền nguẩy đuôi bơi đi thẳng.

Tôn Lộ sụt sịt mũi, hai khuỷu tay tì lên mặt bàn, rút tờ khăn giấy lau đi vệt nước đọng dưới khóe mắt. Lúc nhìn lại chiếc bể cá, lọt vào tầm mắt cô chỉ còn là hình bóng phản chiếu của chính mình trên mặt kính.

Cô thế mà lại đang khóc.

Lại còn khóc vì cái gã khốn nạn Trần Húc Đông đó nữa chứ!

Điện thoại chợt rung lên. Cô cầm lên xem, là tin nhắn của Ngô Du hóng hớt “chiến báo tiền tuyến”: [Sao rồi? Anh trai đi biển có vui sướng phát điên lên không?]

[Anh trai đi biển nào?]

[?]

[Tớ không quen.]

[?] Ngô Du vô cùng kinh ngạc: [Cậu đang đùa với tớ phải không?]

Tôn Lộ hít sâu một hơi, lúc này tâm trí mới thực sự bình tĩnh lại. Cô gõ một dòng chữ rồi lại dứt khoát xóa đi: [Không có gì đâu, để rảnh tớ kể cậu nghe sau. Giờ đến chính bản thân tớ cũng đang rối bời, chưa suy nghĩ thông suốt được.]

Cô không thể lôi chuyện đời tư của Trần Húc Đông ra làm lý do để kể lể. Hơn nữa, cái lý do ấy lại quá đỗi vững chắc và thực tế. Cô có cảm giác chỉ cần mình vừa thốt ra khỏi miệng, đỉnh Everest xa tít mù tắp kia sẽ ngay lập tức dịch chuyển tới đè bẹp dí trước mặt mình.

Ngày hôm nay không chỉ được chứng kiến trọn vẹn góc khuất chân thực nhất về Trần Húc Đông mà cô còn nhận ra được bản ngã thật sự của chính mình.

Cô phát hiện ra bản thân vốn dĩ chỉ là kẻ “ngoài vỏ cứng rắn, trong ruột yếu mềm”. Cô cứ luôn huyễn hoặc rằng mình là một kẻ dám làm trái ý bố mẹ, một người chỉ giả vờ ngoan ngoãn tuân theo khuôn khổ bề ngoài mà thôi.

Nhưng thực tế thì sao, từ trong ra ngoài, cô đích thị là một giáo viên Ngữ văn cứng nhắc rập khuôn đúng chuẩn định kiến của người đời.

Một kẻ ngoan ngoãn cứ cố gồng mình giả vờ tiêu sái, phóng khoáng.

Tôn Lộ chẳng buồn đoái hoài đến đống tin nhắn cứ liên tục nhảy thông báo trên màn hình nữa. Giờ phút này tâm trí cô chỉ đang quẩn quanh duy nhất một chuyện.

Cô đi vào phòng đọc sách bật máy tính, gõ từ khóa lên thanh công cụ tìm kiếm và tìm được những bản tin tức liên quan đến vụ án năm xưa. Có lẽ vì thời gian đã trôi qua khá lâu nên lượng tin tức lưu trữ lại không nhiều. Đa phần đều là các bản lưu trữ điện tử của báo đài địa phương cấp thành phố, xen lẫn vài bài báo mạng có nội dung chắp vá xào nấu lại.

Cô dứt khoát tắt phụt mấy trang tin mạng chuyên dùng từ ngữ giật gân câu view, chỉ tập trung đọc trọn vẹn các bản lưu trữ của báo giấy chính thống.

Vụ án con tàu Lan Thịnh số 027 đã được tuyên án từ bốn năm trước. Quá trình diễn biến sự việc trên báo gần như trùng khớp hoàn toàn với lời Hướng Nguyên từng kể, chỉ là được bổ sung thêm nhiều chi tiết tường tận hơn.

Cô lướt qua những dòng chữ đang ồ ạt tràn vào tâm trí, mãi cho đến đoạn kết bài mới tìm thấy cái tên mà mình hằng mong đợi.

Ban đầu, Thuyền phó nhất Trần Húc Đông xảy ra bất đồng quan điểm với Thuyền phó hai Trần Viễn. Anh muốn tìm cách khống chế hung thủ Ngô Quảng Toàn. Tuy nhiên, sau ba ngày con tàu đi chệch hướng và phát hiện Thuyền trưởng đã tử vong, thái độ của anh lại xoay chuyển sang phục tùng. Anh tiếp nhận việc duy trì bánh lái, hướng con tàu tiến về phía Nhật Bản. Mãi cho đến khi tiến vào vùng biển thích hợp, anh đã hỗ trợ hung thủ lên xuồng cứu sinh để bỏ trốn.

Còn chuyện chiếc xuồng cứu sinh ấy bị lật chìm lại là chuyện của sau này. Nói thật, nếu không nhờ Tôn Lộ biết tỏng Trần Húc Đông là một công dân mẫu mực không có cái gan tày trời ấy, khéo cô đã nghi ngờ tất thảy đều là âm mưu do anh vạch ra. Rất có thể anh đã động tay động chân vào chiếc xuồng hòng mượn dao giết người, tiêu diệt tên hung thủ máu lạnh kia. Thế nhưng điều mà một người bình thường như cô có thể nghĩ ra thì làm sao lọt qua được mắt lưới điều tra của cảnh sát. Rõ ràng là pháp luật chẳng tìm được bất cứ bằng chứng xác đáng nào để chứng minh cái chết của tên sát nhân có liên quan đến anh.

Càng đọc, Tôn Lộ càng nhận ra tình tiết sự việc có đôi chút sai lệch so với lời Hướng Nguyên từng kể. Cũng có thể do vụ án xảy ra đã lâu, cộng thêm thành phần nhân sự trên tàu khá phức tạp nên anh ấy đã nhớ nhầm mất mốc thời gian.

Theo lời Hướng Nguyên, Trần Húc Đông từ đầu chí cuối đều ở trong trạng thái bị đe dọa, ép buộc. Tuy nhiên chiếu theo những gì báo chí đăng tải, trong vòng ba ngày đầu tiên sau khi thảm kịch xảy ra, tâm lý của anh đã trải qua một quá trình xoay chuyển cực kỳ rõ rệt. Chính sự biến chuyển ấy đã khiến anh từ phản kháng chuyển sang phục tùng. Thậm chí, vì chuyện này mà anh còn xảy ra xô xát với các thuyền viên khác, tự rước lấy những lời khai buộc tội đầy bất lợi cho bản thân trước tòa.

Nếu như không có sự biến chuyển tâm lý nhún nhường ấy, hẳn là anh đã chẳng vướng vòng lao lý.

Lúc ấy… chắc hẳn anh rất sợ hãi phải không?

Con người bằng xương bằng thịt thì ai mà chẳng biết sợ. Thời điểm đó đã là mạng người thứ ba nằm lại trên tàu rồi. Rõ ràng trước khi bước lên chuyến tàu ấy, tất cả bọn họ đều chỉ là những người dân lao động bình thường. Đứng trước tấn kịch đẫm máu ập đến bất ngờ, nào có ai đủ can đảm để nhúng chàm gánh thêm một mạng người, dẫu đó có là mạng của một tên ác quỷ sát nhân đi chăng nữa.

Có điều nói thế nào đi nữa, hành vi của anh đã trực tiếp làm chậm trễ công tác cứu hộ của Cảnh sát biển. Anh bắt buộc phải gánh chịu mức phạt hình sự tương ứng để thể hiện tính răn đe của pháp luật và sự công bằng của xã hội. Cũng may, Tòa án chỉ tuyên phạt mười tháng tù giam, và nhờ cải tạo tốt nên anh đã được ân xá thả tự do ngay khi vừa thi hành án được một nửa thời gian.

Con lăn chuột cứ chạy lên chạy xuống, Tôn Lộ kiên nhẫn nhấp mở hết bài báo này đến bài báo khác. Đáng tiếc, cô chẳng thể tìm thêm được bất kỳ dòng thông tin nào viết về Thuyền phó nhất nữa.

Chập tối hôm đó.

Chiếc xe bán tải quen thuộc tiến tới cổng khu dân cư Hân Hòa. Bác bảo vệ trong bốt trực vừa toan bấm nút nâng thanh chắn cho xe chạy vào thì cửa kính ghế lái từ từ hạ xuống. Người đàn ông ngồi bên trong vươn tay ra chào hỏi, điệu bộ vô cùng quen thuộc đưa luôn cho bác bảo vệ một điếu thuốc.

“Bác vất vả rồi. Phòng 1202 có gửi nhờ bộ quần áo ở đây, cháu ghé qua lấy.”

Bác bảo vệ cầm lấy điếu thuốc, nghe vậy bỗng ngạc nhiên: “Phòng số mấy cơ?”

Trần Húc Đông đáp: “Dạ, phòng 1202.”

“Để tôi tìm xem sao.” Bác bảo vệ quay người soát lại đồ đạc trên kệ. Tổng cộng cũng chỉ có ba món, nhưng tuyệt nhiên chẳng có thứ nào là quần áo: “Không có đâu chú em, không có quần áo. Hay cậu gọi điện thoại hỏi thử xem? Có khi người ta quên chưa mang xuống đấy.”

Gọi điện thoại ư?

Trần Húc Đông liếc nhìn chiếc điện thoại và gói bánh quy nằm chễm chệ trên ghế phụ rồi quay sang nhìn bác bảo vệ, nói dối không chớp mắt: “Cháu quên mang điện thoại rồi ạ.”

Bác bảo vệ đứng trong bốt, tầm mắt vừa vặn ngang với cửa kính ghế lái nên nhìn rõ mồn một chiếc điện thoại đặt trên ghế: “Thế kia không phải điện thoại thì là gì?”

Trần Húc Đông nhất thời cứng họng.

Bác bảo vệ cười xòa: “Cầm nhầm máy chứ gì? Bác hiểu mà.”

Bác vốn lạ gì Trần Húc Đông nữa, từ mẫu xe cho đến ngoại hình của cậu thanh niên này đều quá đỗi nổi bật.

Cậu ta và nữ chủ hộ phòng 1202 dạo trước quấn quýt nhau hệt như hình với bóng. Có một dạo, cứ dăm bữa nửa tháng là cậu thanh niên này lại mang cơm hộp tự nấu tới cho cô gái. Cô gái kia ăn xong sẽ rửa sạch cặp lồng rồi gửi lại ở bốt bảo vệ để người yêu tiện đường ghé lấy.

“Cãi nhau phải không? Vào dỗ người ta đi kìa, chẳng phải cháu còn cất công mang cả bánh quy đến cho cô ấy sao? Để bác nâng thanh chắn lên cho nhé.”

Trần Húc Đông cúi đầu sờ mũi: “Cháu cảm ơn, nhưng chắc để mai cháu lại tới vậy.”

“Ừ, thế mai hẵng tới.”

Hôm sau Trần Húc Đông lại đến, bác bảo vệ báo vẫn chưa có áo. Anh kiên nhẫn ghé thêm chuyến nữa, kết quả y như cũ.

Sang đến ngày thứ tư, bác bảo vệ thực sự nhìn không nổi nữa, bèn chủ động nâng thanh chắn lên rồi thúc giục anh chạy vào trong: “Bác bảo này, vì một chiếc áo mà cất công chạy tới đây những bốn chuyến, chi bằng cháu gọi điện hỏi người ta một tiếng. Chẳng lẽ lần nào tới cháu cũng lấy cớ quên điện thoại sao, điện thoại có rơi mất rồi làm lại sim thì giờ này cũng phải lấy lại được rồi chứ.”

Trần Húc Đông rà phanh, vờ vịt sờ nắn từ túi áo trên xuống túi áo dưới để tìm điện thoại, diễn luôn cái nét không phát hiện ra chiếc điện thoại đang nằm gọn trong túi quần: “Lần này cháu quên thật ạ.”

Thực ra có mang theo cũng vô dụng, vì cô vốn chẳng chịu nghe điện thoại của anh.

Bác bảo vệ nháy mắt tinh nghịch, lôi chiếc điện thoại của mình ra đưa cho anh, hất cằm ra hiệu gói cước nhà mạng không giới hạn, cứ gọi thoải mái.

Mượn số người khác để gọi quả là một tối kiến không tồi. Nhưng lỡ cô bắt máy thì anh biết nói gì đây? Chẳng lẽ lại bảo đến đòi một chiếc áo thật ư?

Thấy anh cứ chần chừ mãi, bác bảo vệ lại giục: “Cháu gọi nhanh đi, xe đằng sau đang rục rịch tiến tới rồi kìa.”

Thế là dưới ánh mắt cổ vũ nhiệt tình của bác bảo vệ, Trần Húc Đông đành bấm số gọi cho Tôn Lộ.

Tôn Lộ vừa lúc tắm rửa xong xuôi. Vốn dĩ cô không định nghe máy, tính mặc kệ cho chuông reo rồi tự tắt, nhưng điện thoại cứ đổ chuông liên hồi buộc cô phải khóa vòi nước, bước ra khỏi buồng tắm đứng: “Alo, có chuyện gì vậy ạ?”

“Là anh đây.”

Tôn Lộ cau mày, đưa điện thoại ra xa nhìn lại màn hình, người gọi rõ rành rành hiển thị tên “Bảo vệ Tiểu Trương”. Cô nín thinh không đáp. Khá khen cho Trần Húc Đông, nay còn dám giở trò với cô cơ đấy.

Sự im lặng kéo dài khiến Trần Húc Đông bắt đầu thấy ngượng ngùng. Đột nhiên, bác bảo vệ đứng bên cạnh gân cổ lên gào lớn: “Người đẹp ơi, cô quên lấy quần áo này!”

Vừa mới tắm xong nên Tôn Lộ nhất thời chưa load kịp, đầu nảy số tự hỏi quần áo cái quái gì chứ, nghe rợn cả tóc gáy, bởi hiện tại trên người cô vốn làm gì có mảnh vải che thân nào.

Trần Húc Đông vội lên tiếng: “Chẳng phải em bảo có để quên áo của anh ở đây, bảo anh tới lấy sao.”

“À.” Tôn Lộ sực nhớ ra: “Em nhớ nhầm đấy, cứ tưởng chiếc áo thun màu xám xanh của anh vẫn nằm ở nhà em. Hôm nọ về tìm không thấy, lâu dần đâm ra em cũng quên béng mất.”

“… Không sao.”

Cô không hề buông lời xin lỗi, còn anh thì chẳng rảnh đâu mà vờ vịt bao dung độ lượng.

Qua khóe mắt, Tôn Lộ chợt thấy bộ quần áo sạch vắt sau cánh cửa đang tuột dần sắp rơi xuống. Sàn nhà lúc này đang ướt sũng, người mắc chứng sạch sẽ như cô tuyệt đối không thể để nội y chuẩn bị mặc rơi vấy bẩn ra đất. Cô vội vã nhoài người tới chụp lấy, nhưng do mất đà nên vô tình giẫm ngay lên vũng nước đọng.

“Á!”

Tiếp nối tiếng thét thất thanh của người phụ nữ là một âm thanh trầm đục vang lên, báo hiệu cú ngã ngồi đau điếng xuống nền gạch.

Trần Húc Đông vội áp sát điện thoại vào tai để nghe ngóng tình hình: “Lộ Lộ?” Anh lờ mờ nghe thấy tiếng hít hà xuýt xoa nén đau của cô vang lên khe khẽ: “Lộ Lộ? Lộ Lộ, anh lên ngay đây, em ra mở cửa được không? Lộ Lộ, em cúp máy này đi, nghe điện thoại của anh.”

Một phút sau, tiếng đập cửa nhà vang lên dồn dập.

Tôn Lộ vẫn ngồi bệt trên nền gạch men trong phòng tắm, đau đến nhăn nhó mặt mày chẳng thể nhúc nhích nổi. Cô bắt máy cuộc gọi từ số điện thoại chính chủ của anh: “Alo… Trần Húc Đông, anh lên đây một mình thôi đúng không? Em vừa mới tắm xong, anh tuyệt đối đừng dẫn ai khác vào.”

“Anh đi có một mình thôi, em sao rồi? Bị ngã à? Đã đứng dậy được chưa? Nếu không đứng được thì cứ ngồi im đó, anh sẽ tự tìm cách vào.” Bắn một tràng câu hỏi liên thanh, anh dường như đang quan sát địa hình xung quanh, đột nhiên cất giọng hỏi: “Cửa ban công nhà em có đang mở không?”

“Hả?”

“Có đang mở không?”

“Cửa đóng, nhưng em chưa chốt khóa.”

“Được, anh cất điện thoại vào túi trước đây, em ráng đợi anh một lát.”

“Khoan đã!” Tôn Lộ sực bừng tỉnh. Nghe thấy tiếng ma sát lạo xạo giữa điện thoại và lớp vải quần áo vang lên từ đầu dây bên kia, cô mới bàng hoàng nhận ra Trần Húc Đông đang có ý định trèo từ mặt ngoài tường của tầng mười hai vào nhà mình.

Khu dân cư cô sống có thiết kế kiến trúc khá đặc thù. Mặt ngoài của mỗi tầng đều có một phần rìa đua ra như mái hiên rộng chừng nửa mét. Chỉ cần bước ra khỏi thang máy, trèo qua cửa sổ hành lang là có thể bám dọc theo bờ tường, nhích dần trên gờ rìa chật hẹp ấy rồi trèo qua lan can vào thẳng ban công.

Khổ nỗi, cô đang ở tít trên tầng mười hai cơ mà!

“Trần Húc Đông! Anh nhìn kỹ lại xem đây là tầng mấy! Anh bị điên rồi hả!”