Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 31

Sau cơn mưa ngày hôm qua, bầu trời ngoài công viên ven biển hôm nay trong xanh lạ thường. Bãi cỏ vẫn còn đọng chút ẩm ướt, mọi người đều không hẹn mà gặp đồng loạt mang theo thảm dã ngoại, ai lỡ quên thì cũng có ngay túi nilon để chữa cháy tình thế cấp bách.

Ngô Du chính là tâm điểm rạng rỡ nhất của công viên hôm nay. Tôn Lộ rốt cuộc cũng hiểu tại sao cô bạn lại nằng nặc đòi đi, hóa ra là mới tậu chiếc máy ảnh lấy liền nên muốn đến đây chụp ảnh sống ảo. Thế là Tôn Lộ đành sắm vai thợ ảnh, phối hợp với bạn mình tạo đủ mọi dáng trên thảm dã ngoại, chụp từ góc cao đến góc thấp, thậm chí còn đứng cả lên thân cây để chụp.

Vương Tân Quân và vài giáo viên thể dục gánh vác vị trí đứng bếp chính cho buổi tiệc nướng hôm nay. Họ nheo mắt ra dáng đầu bếp đứng trước lò nướng khói lửa nghi ngút.

“Tấm này đẹp nè!” Ngô Du vô cùng ưng ý. Nhảy nhót múa may nãy giờ cũng khiến cô nàng mệt bở hơi tai: “Thôi không chụp nữa, nghỉ tay chút đi, nóng quá trời.”

“Tụi mình ra bờ biển dạo chút không?” Tôn Lộ đề nghị.

“Cũng được.” Ngô Du đáp lời có vẻ gượng gạo vì sợ gió biển thổi rối mất mái tóc được chải chuốt cẩn thận.

Lớn lên ở huyện Tây Kiều, tụi trẻ con ở đây chẳng hề có chút ảo tưởng mộng mơ nào về biển. Bởi lẽ nước biển nơi này đục ngầu đến lạ, còn bầu trời thì lúc nào cũng mang một màu xám xịt.

Dạo bước bên bờ biển, Tôn Lộ bất chợt nhớ đến bờ biển mang vẻ đẹp hoàn toàn trái ngược ở Lan Sơn. Nơi đó, trời và nước đều hòa chung một sắc xanh biếc, tựa hồ mọi u ám muộn phiền đều có thể bị những con tàu đạp gió rẽ sóng đánh tan đi mất.

“Biển chỗ mình trông chán thật đấy.” Ngô Du vừa vuốt lại mái tóc vừa không ngần ngại buông lời chê bai đại dương: “Chẳng khác nào được nối thẳng ra từ miệng cống xả thải.”

Tôn Lộ bật cười, gió biển rít gào bên tai cô nghe rào rạt: “Về thôi, tóc cậu bị thổi rối hết rồi kìa.”

Hai người vừa quay lại khu nướng thịt đã thấy Triệu Tư Tuệ bế theo em bé tới. Đi cùng còn có chồng cô ấy và cả người anh họ Triệu Thần Huy.

Vốn dĩ cô Triệu không đăng ký tham gia. Cuối tuần rảnh rỗi, cô ấy rủ anh họ đi ăn lẩu Haidilao, ăn xong muốn đi dạo cho tiêu thực thì sực nhớ ra công viên ven biển đang có buổi liên hoan của trường. Thế là cô ấy liền tạt qua tiệm tạp hóa khuân luôn một thùng nước suối Nongfu Spring và một thùng Coca đến góp vui.

“Mấy chai nước suối này đúng lúc quá, tôi đang khát muốn khô cả họng đây.”

“Có trời mới biết mọi người toàn mang nước ngọt, chẳng có lấy một người mang nước lọc.”

Mấy thầy giáo thể dục vận động nhiều nên ra mồ hôi như tắm, ai nấy đều hệt như cái thùng chứa nước. Vừa cầm chai nước suối trên tay, họ đã ngửa cổ tu ừng ực. Triệu Thần Huy thấy vậy liền mỉm cười: “Biết thế tôi chẳng mua Coca làm gì, thà mua thêm thùng nước lọc. Hay để giờ tôi đi mua thêm nhé?”

“Không cần đâu, chỗ này vẫn chưa chia hết mà.” Vương Tân Quân đang mải mê nướng thịt liền xua tay: “Tôi không khát, ngoài mấy thầy đó ra thì chẳng ai khát đâu, đúng là ba con trâu nước mà. Ấy, cô Ngô, cô Tôn, hai người về rồi sao? Lấy nước mà uống này, anh họ cô Triệu mua đấy.”

Vì Tôn Lộ chưa từng kể cho Ngô Du nghe về Triệu Thần Huy nên cô ấy vô tư kéo thẳng cô tới chỗ nhận nước. Vừa thấy Tôn Lộ, Triệu Thần Huy đã nở nụ cười vô cùng lịch thiệp: “Cô Tôn, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Ngô Du nhìn phát là hiểu ngay vấn đề: “Hai người quen nhau à?”

Triệu Thần Huy tự nhiên đáp: “Lần trước ở tiệc đầy tháng bé Tiểu Bình Quả, tôi từng xin phương thức liên lạc của cô Tôn rồi.”

“Hóa ra là vậy!”

Triệu Thần Huy chính xác là hình mẫu đàn ông thành đạt mà Ngô Du luôn muốn lấy làm chồng. Đi dã ngoại thôi mà anh ta cũng diện nguyên cây vest casual chỉnh tề, toàn thân toát lên phong thái chỉn chu, khuôn phép của giới tinh anh trí thức. Chẳng phải cô nàng mê mệt gì gu này, thuần túy chỉ cảm thấy kiểu đàn ông như vậy cực kỳ thích hợp để kết hôn.

Vương Tân Quân cất tiếng gọi lớn: “Chín rồi, chín rồi, mọi người lại lấy ăn đi.”

Than hồng nổ lách tách, từng giọt mỡ xèo xèo nhỏ xuống vỉ. Những miếng thịt xém vàng ươm nhờ phản ứng Maillard, tỏa ra hương thơm nức mũi.

Tôn Lộ và Ngô Du bước tới nhận sáu xiên thịt cừu cùng hai xiên cánh gà rồi lặng lẽ rút về thảm dã ngoại của mình để thưởng thức, cố ý tránh xa đám giáo viên nam đang quây quần bên bếp lò vừa uống bia vừa chém gió rôm rả.

Triệu Thần Huy bưng nước qua cho mấy thầy giáo. Anh ta xắn nhẹ ống tay áo, nở nụ cười tự nhiên: “Tôi có nghe loáng thoáng về dự án sân vận động mới bên trường các anh.”

“Anh làm bên nào vậy?”

“Tôi là anh họ của Triệu Tư Tuệ, hiện đang làm việc trong ngân hàng.” Anh ta đưa danh thiếp ra, chính thức nhập cuộc vào câu chuyện: “Các dự án thuộc mảng giáo dục hiện nay đều có thể xin khoản vay chính sách với mức lãi suất cực kỳ ưu đãi. Ví dụ như dự án này, nếu phía ngân hàng nhảy vào từ sớm, quá trình gọi vốn sẽ trơn tru hơn rất nhiều.”

Một thầy giáo thể dục cười hỏi: “Ngân hàng các anh chẳng phải chỉ nhắm đến lợi nhuận thôi sao? Chút dự án cỏn con của trường học thế này mà mấy anh cũng để mắt tới à?”

“Bây giờ thời thế thay đổi rồi, cái chúng tôi nhắm tới là những khách hàng dài hạn. Dòng tiền trên sổ sách của trường luôn duy trì ở mức ổn định, lại có chính phủ bảo lãnh tín dụng. Đối với ngân hàng mà nói, đây là một nước cờ an toàn và vững chắc hơn hẳn so với việc đầu tư vào một dự án lớn.”

“Vậy anh phụ trách mảng nào?”

“Tôi chủ yếu chạy các dự án thuộc khối doanh nghiệp và cơ quan chính phủ.” Giọng điệu của anh ta mang đậm thói quen nghề nghiệp: “Ví dụ như Sở Giáo dục, công ty Đầu tư Xây dựng Đô thị, hay các bệnh viện địa phương, đó đều là những đối tác trọng điểm mà chúng tôi đang hướng tới. Các trường học thực chất sở hữu tiềm năng rất lớn, ngặt nỗi chưa có ai chịu nhảy vào khai thác thôi.”

Tôn Lộ và Ngô Du ngồi ở vị trí cuối hướng gió nên câu chuyện bên kia lọt vào tai cũng được bảy tám phần. Họ có cảm giác như anh ta đang mở một buổi hội thảo giới thiệu sản phẩm quy mô nhỏ vậy.

Một thầy giáo cất lời hỏi: “Chuyên chạy dự án chính phủ thế này, chắc ngày thường anh bận rộn lắm nhỉ?”

“Cũng bận bịu thật.” Anh ta nhún vai đáp: “Nhưng làm mãi rồi cũng quen. Ban ngày lo đàm phán hợp đồng, tối đến thì đi uống rượu tiếp khách. Nói thật chứ, hôm nay được ra ngoài ăn bữa tiệc nướng thế này đối với tôi đã là một dịp xả hơi hiếm hoi rồi đấy.”

“Mấy anh làm ngân hàng công nhận khéo ăn khéo nói thật.”

“Hoàn cảnh ép buộc cả thôi.” Anh ta mỉm cười, giơ chai nước suối lên: “Nào các thầy, tôi xin kính mọi người một ly. Đám chạy theo đồng tiền như chúng tôi sao bì được với sự nghiệp trồng người cao cả của các thầy chứ.”

Ngô Du nháy mắt với Tôn Lộ, tay thoăn thoắt nhắn tin WeChat gửi qua: [Cậu dạo này số đào hoa nở rộ quá nhỉ? Kiểm sát viên không ưng, Giám đốc ngân hàng cũng chẳng chịu, một mực chỉ đâm đầu vào anh trai đi biển thôi sao.]

Tôn Lộ đang mải cắn xiên thịt, khẽ liếc cô nàng một cái: “Gì đấy?”

Ngô Du tiếp tục gõ phím: [Tớ thấy anh chàng này cũng được phết. Trông hài hước và biết cách đối nhân xử thế hơn Kiểm sát viên Hướng nhiều, khá khớp với tiêu chuẩn cậu từng nói. Cậu quen anh trai đi biển kia thì cũng phải chừa cho mình một đường lui chứ? Giờ đang độ cuồng nhiệt, cậu gạt phăng hết mấy đối tượng phù hợp tiến tới hôn nhân ra rìa, nhỡ sau này muốn quay lại thả thính thì người ta đã hoa có chủ mất rồi. Cái tầm cực phẩm như này trên thị trường đắt mối lắm đó.]

Tôn Lộ hờ hững gửi lại một biểu tượng nhãn dán đang ngồi xích đu thong dong.

Bên kia, Vương Tân Quân cất tiếng hô thịt bò nướng xong rồi. Triệu Thần Huy cầm lấy một nắm, chia cho vợ chồng Triệu Tư Tuệ trước, sau đó mới cất bước đi về phía Tôn Lộ. Ngô Du nhoẻn miệng cười vô cùng trắng trợn, tiện tay nhận luôn mấy xiên thịt bò nướng thay cho cô bạn mình.

“Cảm ơn anh nhé!”

“Không có gì đâu.” Triệu Thần Huy quay sang hỏi Tôn Lộ: “Cuối tuần mà cô cũng đi một mình sao?”

Tôn Lộ đáp: “Tôi đi cùng cô Ngô đây.”

Triệu Thần Huy vẫn nhớ như in lời ám chỉ về vụ “tôm hùm đất hai người ăn” tối hôm đó bèn hỏi thẳng: “Ý tôi là bạn trai cô không đi cùng à?”

Ngô Du vừa định há miệng khui vụ cô nàng đang không có bạn trai chính thức ra thì Tôn Lộ đã đáp lời nhanh như chớp: “Hôm nay anh ấy bận, lát nữa sẽ ghé qua đón tôi.”

Ai cơ? Ai sẽ đến đón cô?

Ngô Du vô cùng kinh ngạc. Lời này ngoài mặt có vẻ như nói với Triệu Thần Huy, nhưng thực chất các đồng nghiệp có mặt ở đó đều nghe thấy cả. Nếu lát nữa Tôn Lộ thực sự gọi “anh lính biển” tới đón, chẳng phải là đã công khai chuyện tình cảm với mọi người rồi sao?

Đã bảo chỉ là yêu chơi chơi thôi mà?

Chà chà, cô chiêu rượu vào lời ra bên bếp than hồng, còn anh lính biển thì “ám độ trần thương” lẳng lặng thăng hạng cái rụp.

Ăn đến cuối buổi, Ngô Du no ứ hự chịu hết nổi, đành dựa hẳn vào vai Tôn Lộ, tay mân mê đường bèo nhún trên áo sơ mi của bạn, thầm tính toán lát nữa trên đường về phải tra khảo cô một trận cho ra nhẽ. Tôn Lộ cũng no căng rốn, ợ một cái là trào lên toàn mùi thịt cừu, cảm giác chắc cả tháng nữa cô cũng chẳng dám đụng tới món này.

Điện thoại chợt rung lên, là Uông Tình nhắn tin.

[Lộ Lộ, mẹ và bố vừa đánh bóng ở trên thành phố về, tối nay ăn cơm ở nhà nhé.]

[Con không ăn đâu, con đang nướng thịt với đồng nghiệp ở công viên ven biển, no lắm rồi ạ.]

[Tối nay có ông bà nội tới đấy.]

[Dạ, con biết rồi.]

[Con đang ở công viên ven biển à? Từ thành phố đi ngang qua đó cũng tiện đường, để bố mẹ ghé đón con luôn.]

Tôn Lộ ngẫm nghĩ một lát. Vốn dĩ cô định gọi Trần Húc Đông tới làm tài xế, nhưng nếu bố mẹ đã bảo vậy thì đành đồng ý, sẵn tiện đỡ mắc công bắt anh phải chạy đi chạy lại.

Tiệc nướng cũng sắp tàn, đã có hai nhóm xin phép về trước, những người còn lại đều đang rục rịch thu dọn đồ đạc. Triệu Thần Huy miệng thì cứ lẩm bẩm lát nữa còn có việc, ấy thế mà mãi vẫn chẳng chịu rời đi. Nhìn qua là đủ biết anh ta muốn nán lại để diện kiến vị bạn trai kia của Tôn Lộ.

Đáng tiếc là phải làm anh ta thất vọng rồi, vì lát nữa bố mẹ cô sẽ tới đón.

Mọi người xách theo túi lớn túi bé đựng rác đi về phía bãi đỗ xe. Tôn Lộ nhìn từ xa đã nhận ra chiếc xe của Hướng Nguyên. Cô quay lại cất tiếng chào tạm biệt các đồng nghiệp, rồi hỏi Ngô Du có muốn lên xe để đi nhờ một đoạn không.

Ngô Du cũng nhận ra xe của Hướng Nguyên: “… Tình huống gì đây? Quả hiểu lầm này lớn chuyện rồi nha.”

Tôn Lộ cũng không rõ, nhưng cô chẳng mấy ngạc nhiên: “Chắc là anh ấy về quê nghỉ cuối tuần, tối nay có khi cũng ăn cơm ở nhà tớ. Hay là cậu sang nhà tớ ăn luôn đi? Đằng nào về nhà cậu cũng lười nấu nướng, không ăn tí gì thì qua chín giờ là kiểu gì cũng đói meo cho xem.”

“Có lý, để tớ nghĩ xem sao.”

Hai người rảo bước tiến lại gần. Hướng Nguyên bước xuống từ ghế lái, diện chiếc sơ mi trắng phối cùng quần âu đen. Khí chất khiêm nhường, nhã nhặn toát ra từ anh ấy trông ra dáng tầng lớp tinh anh hơn cái tay Triệu Thần Huy kia gấp không biết bao nhiêu lần.

Anh ấy vẫy tay chào hai cô gái vô cùng tự nhiên: “Lộ Lộ, Ngô Du, hai em phải có một người lên ngồi ghế phụ nhé, băng ghế sau để túi gậy đánh golf mất rồi.”

Tôn Lộ tự giác kéo cửa ngồi vào ghế phụ.

Còn Ngô Du ngồi phía sau thì im thin thít không nói tiếng nào.

Tối hôm đó, Ngô Du cũng bị giữ lại ăn cơm ở nhà họ Tôn. Bầu không khí trên bàn ăn vô cùng náo nhiệt. Ngô Du cứ mở miệng ra là lại quăng mảng miếng tấu hài, chọc cho ông bà nội của Tôn Lộ cười đến mức không khép nổi miệng.

Hai vị trưởng bối vẫn còn nhớ như in cái đợt Ngô Du có một cuộc tình gà bông kinh thiên động địa thời đi học: “Cháu và cậu bạn học kia giờ sao rồi? Bà nhớ hồi thi đại học xong, cháu vì cậu bạn đó mà cãi nhau với gia đình rồi bỏ nhà đi. Cái dạo đó cháu với Lộ Lộ nhà bà vẫn chưa thân thiết lắm, chứ nếu hồi đó mà đã là bạn tốt rồi thì chắc chắn cháu sẽ trốn sang nhà bà cho xem.”

Ngô Du sững người rồi gượng gạo mỉm cười: “Trí nhớ của bà nội tốt thật đó. Nhưng mà cháu với cậu ấy chia tay từ đời nảo đời nào rồi. Giờ nghĩ lại cháu thấy hối hận lắm, hồi đó bồng bột làm bao nhiêu chuyện mất mặt.”

“Có gì đâu mà mất mặt, người trẻ tuổi ai chẳng thế.”

Cứ thế trò chuyện rôm rả, chủ đề bỗng chuyển sang tình trạng yêu đương dạo gần đây của Hướng Nguyên. Tới lúc này Tôn Lộ mới biết anh ấy đang tìm hiểu một cô đồng nghiệp ở trên thành phố, tiến triển đã đến mức rủ nhau đi xem phim rồi. Nghe vậy, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng thì mình cũng không làm lỡ dở thanh xuân của người ta.

Nảy sinh ra cái suy nghĩ này quả thực cũng hơi nực cười. Cứ làm như cô đã tin sái cổ mấy lời nịnh nọt dối trá của Trần Húc Đông, tự luyến cho rằng sức hút của mình lớn lắm vậy. Trên thực tế, cô chẳng hề cảm thấy bản thân có mị lực gì cao siêu, đặc điểm thu hút nhất khiến người khác giới nhắm đến cô có lẽ chỉ nằm ở hai chữ “dễ lấy” mà thôi.

Triệu Thần Huy nhắm trúng cô ở điểm này, và có lẽ Hướng Nguyên cũng vậy.

Cô và Hướng Nguyên chính là sự kết hợp hoàn hảo nhất cho tiêu chuẩn “vợ hiền” và “chồng tốt”. Tựa như vắt mì và gói gia vị trong gói mì tôm vậy, chỉ khi kết hợp lại với nhau mới tạo ra được một tô mì chín tới, chuẩn vị vừa lòng các bậc phụ huynh.

Chính vì thế, khi nghe tin Hướng Nguyên đang tìm hiểu người mới, cô thực lòng thấy mừng thay cho anh ấy.

Ăn xong, Ngô Du có hơi ngà ngà say. Tôn Lộ phải dìu cô ấy đưa về tận khu dân cư kế bên. Trên đường vòng về, cô tình cờ gặp Hướng Nguyên đang lái xe từ trong khu nhà đi ra. Đêm hè tiết trời mát mẻ nên anh ấy hạ cửa kính xuống. Tôn Lộ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng anh ấy đang dùng bluetooth kết nối với ô tô để trò chuyện với một người phụ nữ. Cô thầm đoán đó chắc hẳn là cô đồng nghiệp kia.

Lúc cô đi ngang qua, anh ấy vừa lúc cúp máy. Hướng Nguyên gác cánh tay lên thành cửa sổ, vẫy tay với cô: “Tối nay em ngủ lại đây hay về nhà riêng?”

Tôn Lộ mỉm cười thoải mái: “Lát nữa em về bên kia, vẫn chưa cho cá ăn nữa.”

“Cá nhịn đói một bữa cũng không chết được đâu.” Anh ấy liếc nhìn đồng hồ: “Để anh đưa em về, em lên nhà báo với bố mẹ một tiếng đi, anh đỗ xe chờ ngoài đường nhé.”

Tôn Lộ ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: “Vâng, vậy làm phiền anh.”

Tôn Lộ ngồi xe Hướng Nguyên trở về khu dân cư Hân Hòa. Cả ngày chụp chọt ở công viên ven biển nên pin điện thoại của cô đã báo cạn từ lâu. Lúc ngồi trên xe, cô mới lướt Weibo được một lát thì máy đã sập nguồn đen ngòm.

Bởi vậy nên cô không hề hay biết Trần Húc Đông có gọi cho mình. Về phần Trần Húc Đông, gọi điện thấy cô tắt máy, lại nghĩ đến việc cô đang sống một mình nên dĩ nhiên phải chạy tới tận nơi để kiểm tra tình hình.

Kết quả là hai chiếc xe đã chạm trán nhau ngay dưới lầu nhà cô.

Hướng Nguyên nhận ra xe của Trần Húc Đông và Trần Húc Đông cũng nhận ra xe của Hướng Nguyên. Tình hình lúc này bỗng trở nên vô cùng căng thẳng.

Cô cứ ngỡ Trần Húc Đông sẽ lái xe rời đi, thế nhưng anh không làm vậy.

Trần Húc Đông sải đôi chân dài bước xuống từ chiếc xe bán tải. Anh phóng tầm mắt về phía chiếc BMW đang đỗ ở đầu ngã rẽ. Dưới ánh đèn lờ mờ, chẳng thể nhìn rõ nét mặt của hai gã đàn ông. Tôn Lộ chỉ thấy anh thong dong tựa người vào thân xe, móc túi lấy bật lửa châm một điếu thuốc.

Dáng vẻ ấy, dường như đang chờ đợi cô.

Hướng Nguyên cất tiếng hỏi: “Anh có cần lái lên phía trước nữa không?”

Sống lưng Tôn Lộ đã bắt đầu toát mồ hôi: “… Anh đỗ ở đây được rồi, em tự đi bộ qua đó là được.” Cô xách túi định mở cửa xuống xe, nhưng kéo tay nắm mãi mới phát hiện cửa xe đã bị khóa: “Làm phiền anh mở khóa giúp em với…”

Không gian trong xe chìm vào im lặng mất hai giây.

“Vậy nên, người đó là anh ta đúng không?”

Tôn Lộ vẫn cố giả vờ ngơ ngác: “Ý anh là sao?”

Cô nghe thấy một tiếng thở hắt ra đầy nặng nề từ người ngồi cạnh. Trong xe lại trở về với sự yên tĩnh, Tôn Lộ chẳng hề dám quay đầu lại nhìn anh ấy.

Hướng Nguyên chậm rãi nói: “Hôm đó trong thùng rác nhà vệ sinh của em, anh đã…”

Gương mặt Tôn Lộ lập tức đỏ bừng lên với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường. Cô cuống cuồng ngắt lời anh ấy: “… Chuyện đó lúc ấy anh đã không nhắc tới, vậy bây giờ cũng đừng nhắc lại nữa, có được không anh?”

Giọng cô cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Câu hỏi bật ra ở đoạn cuối chẳng còn chút khí thế nào, mà nghe giống như một lời khẩn cầu yếu ớt nhằm giữ lại chút thể diện cuối cùng cho bản thân.

Cô đang chột dạ.

Hướng Nguyên thừa biết nguyên cớ vì sao cô chột dạ.

Vì chiếc xe bán tải kia, vì gã đàn ông đang đứng tựa bên xe, vì cái bể cá mà gã đó đã tặng. Lại còn vì đêm hôm ấy, chính anh ấy đã tận tay giúp cô bài trí cái bể cá đó… Vậy nên, thực chất là ngay từ cái đêm ấy, mọi chuyện đã đi chệch khỏi quỹ đạo rồi, phải không?

“… Tại sao em lại bắt cá hai tay? Lộ Lộ, hai người ở bên nhau bao lâu rồi?”

  1. Máy ảnh lấy liền (Polaroid): Loại máy ảnh chụp xong in ra ảnh giấy ngay lập tức.
  2. Haidilao (海底捞): Chuỗi nhà hàng lẩu vô cùng nổi tiếng, phổ biến ở cả Trung Quốc và Việt Nam.
  3. Nongfu Spring (农夫山泉 – Nông Phu Sơn Tuyền): Một trong những thương hiệu nước suối đóng chai phổ biến nhất tại Trung Quốc.
  4. Phản ứng Maillard: Một phản ứng hóa học giữa axit amin và đường khử, thường xảy ra khi thực phẩm được đun nóng ở nhiệt độ cao (như chiên, nướng), giúp tạo ra màu nâu vàng đẹp mắt và hương vị thơm ngon đặc trưng cho món ăn.
  5. Casual: Phong cách ăn mặc thường ngày, thoải mái nhưng vẫn giữ được nét lịch sự, chỉn chu (khác với vest công sở cứng nhắc).
  6. Ám độ trần thương: Kế sách mượn đường tắt, hành động lén lút, bất ngờ để đạt được mục đích (Rút từ Binh pháp Tôn Tử).