Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 30

Hồi làm thủ tục ở lớp trông trẻ, Trần Húc Đông có điền địa chỉ tiệm. Chẳng ngờ điều đó lại dẫn đến một tình huống dở khóc dở cười thế này.

Trần Húc Đông cứ theo đúng tác phong bán hàng thường ngày mà giải đáp thắc mắc của cô Từ. Cô ấy bảo muốn sắm một chiếc bể mới để nuôi dòng cá đẻ con, trải nghiệm thú vui nhân giống bầy cá nhỏ.

Trần Húc Đông đứng cạnh bể cá Hạt Lựu và cá Bảy Màu, dáng vẻ vô cùng tự nhiên. Anh gác một tay lên chiếc thang, cứ người hỏi kẻ đáp, kiên nhẫn giải thích những điều cần lưu ý cho cô ấy suốt nửa tiếng đồng hồ.

Giữa chừng cũng có vài vị khách khác bước vào, Trần Húc Đông đành tranh thủ chạy qua chạy lại chào mời. Còn Tôn Lộ thì cứ lảng tránh anh. Cô vờ như một người qua đường đi dạo mỏi chân nên ghé vào xem cá để hưởng ké hơi điều hòa, trong bụng chỉ mong ông chủ tiệm đừng tới hỏi han mình.

Lúc này, một người đàn ông bước vào tiệm cất tiếng hỏi: “Chỗ cậu có dung dịch xanh Methylene không?”

“Có, để tôi lấy cho anh.”

Trần Húc Đông giơ tay ra hiệu xin lỗi cô Từ rồi lập tức quay đi lấy thuốc. Anh cố tình đi đường vòng để chạm mặt Tôn Lộ ngay giữa lối đi chật hẹp. Tôn Lộ vừa định nép người nhường đường, anh bỗng cúi xuống hôn cái “chụt” lên trán cô. Bàn tay to lớn của anh vòng qua bờ vai x** n*n dỗ dành, thuận đà kéo cô nép sang một bên rồi khẽ bảo cô đợi anh một lát.

Hành động bất ngờ ấy khiến Tôn Lộ không kịp trở tay. Ánh mắt cô xuyên qua chiếc bể kính rậm rạp rong thủy sinh, bắt gặp ngay vẻ mặt ngỡ ngàng của cô Từ. Phút chốc, cả hai người phụ nữ đều ngẩn tò te.

Cô ngước mắt lườm anh, buông giọng mỉa mai: “Cao tay đấy, Trần Húc Đông.”

“Một mét chín ba phẩy năm.”

“Ai hỏi chiều cao của anh hả?”

Chỉ bằng một chiêu này, tin đồn bỗng chốc tự tan thành mây khói, cũng đỡ mất công anh phải ngượng ngùng mở lời đính chính với người ta.

Bán xong lọ thuốc xanh, Trần Húc Đông xách túi nilon ra vớt cá giúp cô Từ. Cô ấy chọn ba cặp cá Hạt Lựu. Trước khi buộc túi, Trần Húc Đông còn cẩn thận ngó lại một lượt để xác nhận tỷ lệ cá trống mái.

“Sáu con hai mươi tệ.” Trần Húc Đông bước ra sau quầy, bơm căng oxy tinh khiết vào túi cá rồi lồng thêm một lớp nilon bên ngoài, sau đó bỏ vào túi một chiếc lồng ấp cá ép đẻ: “Cái này tặng cô. Tôi thấy trong đó có một con mái hình như đang chửa rồi, cô đem về theo dõi thêm. Nếu thấy cá mẹ có biểu hiện nằm bẹp dưới đáy bể thì cứ vớt nó vào lồng ấp, để nó đẻ xong nghỉ ngơi tầm một tuần hẵng thả lại vào bể lớn.”

“Dạ vâng, cảm ơn anh.” Cô Từ xách túi cá, vui vẻ chào tạm biệt Trần Húc Đông rồi bước ra khỏi tiệm.

Khách vừa đi khuất, anh liền quay lại chiếc bể cá Hạt Lựu dọn dẹp vợt lưới và cất chiếc thang.

Tôn Lộ lững thững bước tới hỏi: “Cá mà cũng đẻ con sống được sao?”

Anh lấy tờ báo khô lau lại mặt kính: “Có chứ. Nói chính xác thì là hình thức noãn thai sinh, trứng sẽ được ấp và nở ngay bên trong bụng mẹ.”

Tôn Lộ nhìn bầy cá nhỏ màu vàng cam bơi lội dày đặc trong bể. Cô dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính, đàn cá lập tức xúm xít bu lại: “Loài này gọi là cá Hạt Lựu à? Sao lạ thế nhỉ? Rõ ràng ngoại hình na ná nhau, mà loài này mang tên Hạt Lựu, còn loài kia lại gọi là cá Bình Tích.”

“Chậc… sao cô Tôn của chúng ta lại tò mò thế nhỉ?” Trần Húc Đông ném tờ báo sang một bên rồi đứng sát ra sau lưng cô. Anh khẽ tì cằm l*n đ*nh đầu người phụ nữ, vươn tay chỉ vào bể: “Hai dòng cá này đều thuộc họ Cá khổng tước, có nguồn gốc ở Trung Mỹ nên có thể coi là họ hàng xa của nhau. Kiểu kiểu như… cá diếc với cá chép ấy. Em nhìn đuôi cá Bình Tích xem, trông lả lướt hơn hẳn cá Hạt Lựu, phần đầu cũng phẳng hơn, màu sắc của chúng cũng đa dạng hơn nữa.”

Nhìn kỹ lại thì quả thật có nhiều điểm khác biệt. Cá Bình Tích có màu sắc phong phú, chỉ là dáng bơi không được mũm mĩm, đáng yêu bằng cá Hạt Lựu.

“Thế hai loài này lai chéo với nhau được không?”

“Được chứ, con lai của chúng sẽ gọi là Bình Tích Hạt Lựu. Cơ mà sao em biết tụi nó có thể lai chéo với nhau?”

“Thì ban nãy lúc anh đứng đây diễn giảng, em tình cờ nghe lỏm được thôi. Anh bảo cá Hạt Lựu và cá Bảy Màu không nên nuôi chung bể vì lỡ lai chéo sẽ sinh ra thế hệ con trông rất xấu.”

Trần Húc Đông khẽ sờ mũi, gục đầu vùi mặt vào hõm cổ cô, vừa hít hà vừa hôn m*n tr*n: “Để em học lỏm được bí kíp rồi, thế này thì anh phải thu chút học phí mới được.”

Tôn Lộ rụt cổ, hẩy nhẹ vai tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Trần Húc Đông, thế sao tiệm nhà anh không bán cá Bình Tích Hạt Lựu?”

“Em muốn ngắm Bình Tích Hạt Lựu à? Vậy để anh set up riêng một bể, cho tụi nó đẻ hẳn mấy trăm con để cô Tôn đây từ từ thưởng lãm nhé.” Trần Húc Đông lại gục đầu xuống, nhưng lần này mang thái độ nhún nhường, ngoan ngoãn báo cáo với cô giáo chủ nhiệm: “Cô Từ ban nãy là giáo viên dạy lớp học thêm của Tiểu Hàng đấy. Bọn anh chưa từng liên lạc riêng tư bao giờ, thậm chí anh còn chẳng biết tên cô ấy là gì.”

Tôn Lộ đáp với giọng điệu nhạt nhẽo: “Em có hỏi đâu. Ai mà biết được anh lại được chào đón đến thế, ngày ngày đưa đón Tiểu Hàng đi học, chẳng biết đã làm quen được với bao nhiêu cô giáo trẻ rồi.”

“Nếu tính vậy thì bình thường ở tiệm, lượng khách nữ kiếm cớ vào đây để ngắm anh còn nhiều hơn ấy chứ.”

“Trần Húc Đông?”

Cô quay ngoắt mặt đi. Dưới ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn thủy sinh, có thể nhìn rõ cả những sợi lông tơ mềm mịn trên gò má cô. Hôm nay cô không trang điểm, trên môi chỉ phủ một lớp son bóng vị trái cây mà anh đã từng được nếm thử hương vị ngọt ngào.

“Cô Tôn đang ghen ư?”

“Không hề.”

“Sao em lại đáng yêu thế này hả Lộ Lộ…”

Tôn Lộ cảm thấy như bị trêu chọc. Cô đang trưng ra cái vẻ mặt vô cùng nghiêm túc thế này thì đáng yêu ở cái chỗ nào chứ? Cô bèn vặn hỏi: “Nếu em không phải giáo viên của Trần Vũ Hàng, cũng chưa từng chủ động tìm gặp anh, thì anh có chủ động tiến tới làm quen với em không?”

“Câu hỏi kiểu gì lạ thế? Chẳng phải ngay từ đầu là do anh chủ động tiếp cận em sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Với lại, chẳng phải đám đàn ông các anh đều mang dăm ba cái ảo tưởng với y tá, thích ngắm tất da đen, hay mang tâm lý “cuồng” cô giáo hay sao?”

Trần Húc Đông bật cười đến mức lồng ngực rung bần bật. Anh ngẫm nghĩ một chốc rồi thẳng thắn thừa nhận: “Chắc cũng có một chút. Cái hôm đầu tiên em tới tiệm, quả thực anh cũng có nảy sinh chút ý đồ đen tối nên mới cố tình ra vẻ lấy le một tí.”

Tôn Lộ lục lọi lại ký ức, công nhận cái lúc anh vừa đi ra đúng là có làm màu làm mè thật. Cô quay sang lườm anh: “Thế nên em nói cấm có sai bao giờ. Lần đầu chạm mặt, anh còn chẳng biết em là người thế nào. Chỉ dựa vào cái mác giáo viên của Trần Vũ Hàng mà anh đã như khổng tước xòe đuôi để khoe mẽ rồi.”

Ai mà biết được lúc đối mặt với những giáo viên nữ khác, anh có giở cái thói y hệt vậy không?

“Có phải em đang hiểu lầm về sức hấp dẫn của chính mình không, cô Tôn?” Anh siết vòng tay ôm trọn cô vào lòng, hai bàn tay nhẹ nhàng nâng đỡ lấy b** ng*c cô: “Hoàn toàn đúng gu của anh. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, mặt ngây thơ và dáng bốc lửa thế này, anh đã biết…”

Tôn Lộ toan bước đi nhưng lại bị anh kéo giật trở về.

“Đùa thôi, anh thực sự rất thích em, cực kỳ thích cô Tôn. À đúng rồi, anh khoái cái dáng vẻ em lườm anh thế này.”

“Đồ thần kinh.”

“Lại còn thích bị em mắng nữa.”

“Anh có bệnh thật rồi… ư…”

Anh chặn lời bằng một nụ hôn, lòng bàn tay dán chặt vào phần eo dưới của cô. Bị giam hãm trong một tư thế gượng gạo, Tôn Lộ đứng không vững nhưng vẫn ngoan cố không chịu ngả người vào anh. Một tay cô chống lên mặt bể kính, tay kia quờ quạng đấm thùm thụp vào người anh mấy cái.

Nụ hôn càng lúc càng sâu, bàn tay anh bắt đầu m*n tr*n làm càn. Đầu lưỡi anh linh hoạt luồn lách trêu đùa giữa hai kẽ răng, chốc chốc lại m*t mát cánh môi dưới căng mọng, cuốn trôi luôn cả lớp son bóng ngọt ngào hệt như lớp kẹo mạch nha.

Hàng mi Tôn Lộ khẽ run rẩy. Bàn tay vốn đang vung vẩy đánh đấm lấy lệ ban nãy, cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn vòng lên ôm lấy sau gáy anh. Tay còn lại của cô vẫn tì lên mặt bể kính, vờ vịt tạo dáng như thể mình có thể dứt khoát quay lưng bước đi bất cứ lúc nào. Thế nhưng thực chất cô đã đắm chìm vào nụ hôn ấy, dùng dằng mãi chẳng nỡ rời xa.

Bầy cá Bình Tích trong bể chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cũng tò mò tụ tập lại. Giữa lúc d*c v*ng đang ngày một sục sôi, đàn cá bơi thành từng cụm hướng thẳng về phía lòng bàn tay cô đang áp trên mặt kính.

Đôi mắt Tôn Lộ đã long lanh ngấn nước. Qua khóe mắt, cô lờ mờ trông thấy hình bóng hai người đang quấn quýt không rời phản chiếu trên mặt kính, đan xen cùng khung cảnh kỳ diệu khi bầy cá nhỏ cứ chen chúc nhau bơi về phía mình.

Tôn Lộ bất chợt nhớ đến một bài thơ hiện đại. Tác giả của nó là Cố Thành, nhà thơ mà cô không tài nào thấu hiểu nổi. Cô không thể hiểu được những hành vi tự hủy hoại bản thân và tước đoạt mạng sống của người khác do ông gây ra, lại càng không thể lý giải nổi tại sao một kẻ cực đoan đến vậy lại có thể sáng tác nên những vần thơ dịu dàng và mang đậm nét hồn nhiên, ngây thơ của con trẻ đến thế.

Ông viết:

Tôi nghĩ, giữa biển khơi mênh mông,

Chỉ cần nói: Yêu em

Thì đàn cá sẽ bơi theo tôi

Về phía đất liền…

Tôn Lộ đọc lại đoạn thơ này cho Trần Húc Đông nghe. Anh bảo nghe lãng mạn đấy, cứ như đang mộng du vậy.

“Này, em nói xem có phải bài thơ này đang viết về hai đứa mình không?” Anh bất chợt lên tiếng.

Tôn Lộ hỏi lại: “Sao lại thế? Chỉ vì nhắc đến biển và cá thôi ư?”

Trần Húc Đông vỗ vỗ túi quần nhưng không tìm thấy thuốc lá, bèn giải thích: “Em nghe nhé, việc anh lênh đênh trên biển khơi, đó chắc chắn là chuyện xảy ra sau khi hai đứa mình chia tay. Điều đó chứng tỏ anh lại trở thành kẻ độc thân lẻ bóng và quay về sống kiếp đi tàu. Thế nhưng, chuyện chia tay chắc chắn không phải do anh chủ động đề nghị, vậy nên anh mới nhung nhớ em, mới nói lời yêu em.”

Tôn Lộ lặng thinh không đáp. Giờ phút này, cõi lòng cô đã bắt đầu nảy sinh đôi chút mềm yếu.

Anh thủ thỉ: “Rồi khi anh chìm vào giấc mộng, con tàu tròng trành chao đảo, tựa như có cả đàn cá đang bơi theo anh, cùng bơi về phía em. Em là Tôn Lộ, tên em vừa hay lại mang âm đọc giống hệt chữ “Lục” trong đất liền. Em chính là đất liền của anh.”

Tôn Lộ chẳng hề cảm thấy sến sẩm, chỉ là sống mũi bất chợt cay cay: “… Anh cũng giỏi làm bài tập đọc hiểu đấy chứ, suy diễn đến mức đi quá đà luôn rồi.”

“Chẳng lẽ như vậy không trùng hợp sao? Giống hệt như trong thơ viết ấy.”

“Trùng hợp.” Tôn Lộ lên tiếng đính chính: “Thế nhưng chuyện chia tay cũng chưa chắc đã do em chủ động đưa ra. Biết đâu sang năm bố Trần Vũ Hàng ra tù, anh đắn đo suy tính một hồi thấy nơi đây chẳng còn gì đáng để lưu luyến nữa, thế là anh quay về Lan Sơn.”

Trần Húc Đông khẽ cười: “Chuyện đó là không thể nào.”

Tôn Lộ vòng tay ôm lấy anh: “Anh có thích em không?”

“Thích chứ.”

Cô cảm giác mình đang bị những quả pháo hoa của chủ nghĩa lý tưởng làm cho choáng váng. Thế nên, cô rất cần phải lôi ngay ra một câu hỏi sặc mùi tiền bạc và thực tế để dội gáo nước lạnh, làm nguội bớt cảm xúc đang lâng lâng nở rộ của cả hai lúc này: “Thích đến mức nào? Nếu giờ em bắt anh chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm trong thẻ cho em, anh có cam tâm tình nguyện không?”

Loay hoay một hồi cuối cùng anh cũng moi được điếu thuốc từ trong túi quần ra. Anh ngậm lên môi hít hà mùi thuốc chứ không châm lửa: “Khoản đó cũng kha khá đấy, em định lấy để mua nhà tân hôn cho hai đứa mình à?”

Tôn Lộ nhíu mày, cứ tưởng anh lại quen thói nói phét: “Tiền tiết kiệm hiện tại của anh mà mua nổi nhà cơ á? Trả thẳng hay chỉ đủ lo khoản đặt cọc thôi?”

b* m*ng cô liền bị anh nhéo nhẹ một cái: “Cô nương ơi, anh là người lái tàu viễn dương chứ đâu phải lái xe taxi.”

Nhớ lại lời Triệu Tư Tuệ từng kể về việc anh phất lên từ rất sớm, tính tò mò của Tôn Lộ bắt đầu trỗi dậy: “Nghề lái tàu kiếm được nhiều tiền lắm hả anh? Hồi trước một tháng anh kiếm được bao nhiêu thế?”

Cô hoàn toàn mù tịt về ngành này, trong đầu chỉ mường tượng mức lương của thuyền viên viễn dương chắc cũng xấp xỉ mức của tiếp viên hàng không nam mà thôi.

Anh giơ mấy ngón tay lên ra hiệu: “Những lúc chế độ đãi ngộ tốt thì sẽ được mức giá này.”

“Ngàn tệ hả anh?”

“Thiếu một số không rồi cô Tôn ạ.”

Tôn Lộ bàng hoàng kinh ngạc: “Thế thì anh cứ quay về tàu làm việc đi. Anh cố cày cuốc mua được một căn nhà ở thành phố Lâm Giang để dọa bố mẹ em một phen xem sao. Biết đâu lúc đó em sẽ cân nhắc đến việc không đòi chia tay anh nữa.”

Dường như anh đã nghe thấu được ẩn ý trong câu nói ấy. Trần Húc Đông mím môi cười: “Thì ra em cũng là một kẻ hám tài. Cớ sao tự dưng lại đòi tiền anh thế?”

“Thì em chỉ muốn kiểm tra xem nếu trong túi anh có mười đồng, anh sẽ sẵn lòng chi cho em mấy đồng thôi.”

Anh lộn trái lộn phải các túi quần, vét sạch sành sanh được hơn một trăm tệ tiền lẻ nằm rải rác bên trong rồi dúi thẳng vào tay Tôn Lộ: “Cho em tất đấy, chừa lại cái túi trống không cho anh là được.” Nói đoạn, anh bỗng chuyển chủ đề: “Sinh nhật em vào ngày nào thế?”

Ban đầu Tôn Lộ chỉ đáp qua loa là qua mất rồi, nhưng bị anh gặng hỏi ngày tháng cụ thể nên cô đành khai thật: “Ngày mười tháng Hai.”

Vậy tức là vào năm sau.

Phải đến tận năm sau cơ, vẫn còn những sáu, bảy tháng nữa.

“Năm sau hai đứa mình cùng nhau đón sinh nhật nhé.” Anh đặt lên môi cô một nụ hôn rồi nhẹ nhàng thủ thỉ.

Khối sắt đen giả tưởng bao bọc ngoài trái tim Tôn Lộ bấy lâu nay dường như đã dần dần tan chảy. Cô không nỡ phá vỡ đi khoảnh khắc lãng mạn này, cũng chẳng đành lòng phá đám mà nói tuột ra cho anh biết sự thật. Rằng ẩn sau bài thơ tình vô cùng đồng điệu với hoàn cảnh của hai người ấy, lại là một câu chuyện có thật đầy tàn khốc, tàn khốc đến mức khiến vô số người đời sau phải nhổ bọt phỉ báng.

Dẫu sao câu chuyện ấy vốn dĩ cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ. Cứ nhắm mắt giữ im lặng, thôi thì coi như một cách để tránh đi điềm xui rủi vậy.

  1. Cá đẻ con (Noãn thai sinh): Thay vì đẻ trứng ra ngoài môi trường, trứng của loài cá này được thụ tinh và nở ngay trong bụng mẹ, sau đó cá mẹ sẽ sinh ra cá con đã thành hình. Các dòng cá phổ biến như cá Bảy Màu (Guppy), cá Mún/Hạt Lựu (Platy), cá Bình Tích (Molly) đều thuộc nhóm này.
  2. Xanh Methylene: Một loại dung dịch y tế phổ biến dùng trong giới chơi cá cảnh để trị các bệnh ngoài da, nấm, hoặc dưỡng cá bị thương.
  3. Nằm bẹp dưới đáy bể (趴缸 – Ba hang): Thuật ngữ nuôi cá, chỉ hiện tượng cá lờ đờ, bơi yếu và nằm sát dưới nền đáy bể. Thường là dấu hiệu cá bị stress, ốm, hoặc cá mái chuẩn bị sinh sản.
  4. Khổng tước xòe đuôi (孔雀开屏): Thành ngữ ý chỉ hành động cố tình phô trương, chải chuốt ngoại hình để thu hút sự chú ý của người khác giới (tương tự như chim công đực xòe đuôi múa gọi bạn tình).
  5. Tên em là Tôn Lộ, tên em vừa hay lại mang âm đọc giống hệt chữ “Lục” trong đất liền: Tôn Lộ (孙露 – Sūn Lù) và Đất liền (陆地 – Lùdì). Chữ 露 (Lộ) và 陆 (Lục) có cách phát âm Bính âm (Pinyin) hoàn toàn giống nhau.
  6. Nhà thơ Cố Thành (1956 – 1993): Là một nhà thơ lỗi lạc của nền thi ca hiện đại Trung Quốc. Tuy nhiên, ông có một kết cục bi thảm khi dùng rìu sát hại vợ mình rồi sau đó treo cổ tự vẫn. Câu chuyện này đã gây chấn động và để lại vết nhơ lớn trong cuộc đời của một thi sĩ tài hoa.
  7. Thiếu một số không: Mức lương anh đang giơ tay ý chỉ là Vạn tệ (chục ngàn) chứ không phải Ngàn tệ.