Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 11

Ráng chiều dần buông, đường chân trời màu vàng cam chia cắt không gian thành hai nửa biển và trời. Chiếc xe bán tải lướt đi trên con đường ven biển, cuốn theo những đợt gió khơi thổi mãi không dứt.

Tôn Lộ ngồi ở ghế phụ, tay siết chặt quai chiếc túi xách đặt trên đùi. Cô nhắn tin báo cho người nhà biết hôm nay mình sẽ về muộn.

Đúng lúc ấy, Hướng Nguyên nhắn tin hỏi cô đang ở đâu. Cô bèn kể lại những chuyện xảy ra trong ngày, tiện thể cho anh ấy biết mình đang trên đường đi ăn tối.

[Thằng bé sống cùng chú sao?] Hướng Nguyên cũng vô cùng ngạc nhiên.

[Vâng, em cũng không ngờ tới, hoàn cảnh hơi phức tạp chút. Tóm lại là người ta muốn mời em bữa cơm để trò chuyện thêm về thằng bé.]

[Em gan thật đấy. Lỡ anh ta chở thẳng em đến trước cửa Vân Tỉ Hội thì em định làm thế nào?]

Vân Tỉ Hội là tụ điểm giải trí đắt đỏ bậc nhất trong vùng. Tôn Lộ tủm tỉm cười, gõ phím đáp: [Thế thì tốt quá, cứ để anh ta mời thêm vài bận nữa, ăn chán chê rồi em giả vờ ngốc là xong.]

[Chúc em cầu được ước thấy. Đến nơi nhớ nhắn cho anh, ăn xong cũng báo một tiếng để anh qua đón nhé.]

[Dạ. Hình như anh vẫn đang làm việc thì phải? Nếu không tiện thì thôi vậy.]

[Để tính sau đi. Dù có bất tiện đến mấy thì cũng phải dành thời gian ăn tối chứ, cùng lắm anh lén chuồn ra ngoài đưa rước bạn gái thôi.]

Tôn Lộ mỉm cười cất điện thoại vào túi xách. Trần Húc Đông tình cờ liếc sang, ánh mắt hai người giao nhau. Anh nhướng mày cười nhẹ, năm ngón tay thong thả gõ nhịp lên vô lăng theo điệu nhạc văng vẳng trong xe.

Chạy dọc bờ biển thêm một đoạn, chiếc xe tấp vào trước một quán hải sản bình dân ven đường. Bảng hiệu đèn neon bên ngoài nhấp nháy dòng chữ: “Hải sản, Món quê Lan Sơn”.

Người đàn ông đánh lái lùi gọn vào bãi đỗ rồi kéo phanh tay. Anh quay sang hỏi Tôn Lộ xem cô từng ăn món Lan Sơn bao giờ chưa, cô đáp là chưa. Trước khi xuống xe, anh dặn Trần Vũ Hàng nhớ mang theo cặp sách, cậu nhóc ngoan ngoãn làm theo. Tôn Lộ vừa bước xuống từ ghế phụ đã ngửi thấy hương vị thức ăn thơm lừng trong không khí.

Trần Húc Đông vén tấm rèm nhựa bước vào, nán lại chốc lát trước bể cá hải sản ngay cửa ra vào. Dường như không chọn được con cá nào ưng ý, anh mới cất bước tiến về phía tủ đông. Ông chủ quán có vẻ rất thân thiết với anh, vừa gặp mặt đã xởi lởi mời điếu thuốc.

Trần Húc Đông xua tay từ chối, nhanh nhảu gọi đại vài món rồi ngoái đầu bảo Tôn Lộ: “Đi thôi, chúng ta lên lầu ngồi.”

Tầng trên khá vắng vẻ, ngoài mấy vị khách đang ồn ào nói cười trong phòng bao nhỏ thì chẳng còn bàn nào có người. Họ chọn một góc ngay cạnh cửa sổ. Quán phục vụ rất nhanh, thoắt cái các món gỏi trộn và thố nạm bò hầm nóng hổi bốc khói nghi ngút đã được dọn lên.

Đi kèm còn có một đĩa bánh ngô chiên. Nhìn qua cũng biết món này gọi riêng cho Trần Vũ Hàng, nhưng thực ra Tôn Lộ cũng rất thích.

Trần Húc Đông giật nắp lon sữa Vượng Tử đưa cho Trần Vũ Hàng, tiện tay mở luôn lon nước dừa cho Tôn Lộ. Anh chưa vội đi thẳng vào vấn đề chính, Tôn Lộ cũng hiểu ý không thúc giục. Bởi lẽ, chẳng ai muốn đem thân thế của một đứa trẻ ra bàn luận ngay trước mặt nó cả.

Cả hai đều thường xuyên tiếp xúc với trẻ con nên thừa biết bọn nhỏ ăn rất nhanh, ăn no rồi sẽ ngọ nguậy không chịu ngồi yên. Quả nhiên, chỉ một lát sau, thức ăn trên bàn còn chưa dọn đủ thì Trần Vũ Hàng đã no căng bụng nhờ một bát cơm trộn khoai tây hầm nạm bò.

Cậu bé thè lưỡi l**m hạt cơm dính trên mép: “Con ăn no rồi ạ.”

“Vào làm bài tập đi.”

Trần Húc Đông xách chiếc cặp treo trên lưng ghế lên, hất cằm về phía căn phòng bao đang để trống cạnh đó. Trần Vũ Hàng ngoan ngoãn nghe lời xách cặp đi vào.

Cậu nhóc vừa rời bàn, mấy món dành cho người lớn như cá đù vàng hấp xì dầu hay ốc móng tay xào cũng vừa vặn được dọn lên.

Ông chủ quán bưng thức ăn ra nhưng chưa vội đi ngay. Ông ấy cười híp mắt hỏi Trần Húc Đông câu gì đó bằng tiếng Lan Sơn, tay lại rụt rè đưa thêm điếu thuốc. Lần này Trần Húc Đông không từ chối nữa, anh đón lấy điếu thuốc đặt lên bàn, cũng rành rọt dùng tiếng Lan Sơn để đáp lời.

Tôn Lộ bưng ly nước dừa trên tay, khóe mắt khẽ giật. Cô cụp mắt nhấp một ngụm nhỏ nhằm che giấu vẻ thiếu tự nhiên trên mặt.

Anh nghĩ cô nghe không hiểu chắc?

Lời ông chủ quán hỏi ban nãy là: “Bạn gái chú mày hả? Lần đầu tiên thấy đấy.”

Còn câu trả lời của anh là: “Bạn gái của người khác ạ.”

“Úi chà, chú mày liệu hồn kẻo bị đánh ghen đấy nhé.”

Chờ ông chủ quán rời đi, Tôn Lộ mới ngước mắt trừng anh, trong ánh nhìn mang theo tia giận dữ: “Anh bớt nói hươu nói vượn lại được không?”

Anh hơi khựng lại, sau đó lại nở nụ cười đểu cáng hơn hẳn: “Cô nghe hiểu sao? Tôi cũng có nói gì quá đáng đâu, tôi nói đúng sự thật mà, phải không?”

Đương nhiên là sai rành rành ra đấy! Người bình thường ai cũng sẽ giới thiệu cô là giáo viên chủ nhiệm của con mình. Đúng là cái gã đầu óc không bình thường mà.

“Tôi không phải người gốc Tây Kiều, quê tôi ở ngay sát Lan Sơn nên tôi vẫn nghe bập bõm được một ít.”

“Ra là cô không phải người vùng này.”

Thấy câu chuyện sắp đi xa quá đà, Tôn Lộ vội bẻ lái chủ đề quay về quỹ đạo chính: “Bây giờ anh nói vào việc chính được rồi chứ, cái chuyện về Trần Vũ Hàng mà anh muốn bàn với tôi ấy.”

Anh gắp một miếng cá đù, gật đầu: “Thực ra cũng loanh quanh mấy chuyện trong gia đình ly hôn thôi.”

Nhai xong miếng cá, anh nhẩn nha sắp xếp lại luồng suy nghĩ rồi ngả lưng ra sau ghế: “Bố mẹ Tiểu Hàng ly dị từ lúc thằng bé mới hai tuổi. Hai vợ chồng quanh năm xa cách, mâu thuẫn chồng chất. Bên nhà gái chủ động đệ đơn ly hôn trước. Hồi đó vì vài lý do cá nhân mà hai bên làm ầm ĩ lên, cạn cả tình nghĩa. Ở cái xứ nhỏ bé ấy thì chẳng ai là không biết chuyện này. Về sau, mẹ thằng bé chủ động từ bỏ quyền nuôi con rồi bỏ đi làm ăn xa. Tiểu Hàng cứ thế sống với bố. Bố thằng bé làm nghề đi biển, cứ hễ theo tàu ra khơi là đi biền biệt mấy tháng trời, cơ bản là chẳng màng gì đến con cái. Lúc về đến nhà, hai bố con cũng xa lạ như người dưng.”

Anh đưa mắt nhìn Tôn Lộ: “Cô không biết đâu, trước đây Tiểu Hàng vốn là một đứa trẻ hoạt bát lắm. Mãi sau này lúc gặp lại, tôi mới phát hiện thằng bé trở nên lầm lì, ít nói hẳn đi. Thực ra trong thâm tâm, thằng bé rất khao khát được hiểu thêm về bố, muốn biết xem rốt cuộc bố mình làm công việc gì. Thế là tôi đi lùng mua sách, mua đĩa quang về cho nó xem. Hồi đầu không có kinh nghiệm, vớ ngay mấy cuốn đặc sệt toàn chữ là chữ, nó mới tí tuổi đầu thì đọc hiểu thế nào được.”

Càng kể, nét mặt anh càng trở nên nghiêm túc, thỉnh thoảng mới nêm nếm đôi câu đùa cợt để điều chỉnh lại bầu không khí. Tôn Lộ có thể nhìn ra anh thực lòng quan tâm đến Trần Vũ Hàng chứ không đơn thuần chỉ vì tình nghĩa anh em hay dăm ba cái sỉ diện hão nào khác.

Tôn Lộ hỏi: “Anh là họ hàng bên đằng nội của thằng bé sao?”

“Không phải.”

Nói đến đây, anh bỗng dừng lại. Anh cầm chiếc ly thủy tinh lên, ngó thấy bên trong chỉ toàn nước dừa thì lại đặt xuống.

“Tôi chẳng máu mủ ruột rà gì với Tiểu Hàng cả. Tôi là bạn nối khố của bố thằng bé, chơi với nhau từ thuở cởi truồng tắm mưa. Ở quê Lan Sơn, bạn bè cùng lớp chẳng ai lạ gì hoàn cảnh gia đình anh ấy. Mấy chuyện đánh lộn như hôm nay hồi trước cũng từng xảy ra rồi, và người bị gọi lên trường giải quyết cũng là tôi. Nên tôi quyết định đón thằng bé lên đây, đổi cho nó một môi trường sống mới. Dù sao thì Tiểu Hàng cũng là một đứa trẻ thông minh, nếu phải lỡ dở chuyện học hành thì thật sự rất đáng tiếc.”

Tôn Lộ vô cùng xúc động. Cô hoàn toàn đồng tình với cách giải quyết này, đồng thời trong lòng cũng thầm nảy sinh sự nể phục vì những gì anh đã hy sinh cho con trai của bạn mình. Tuy nhiên, cô giấu nhẹm những suy nghĩ ấy đi, chỉ gật đầu đáp lời: “Anh cứ yên tâm, tôi sẽ chú ý hơn đến thái độ của các bạn trong lớp đối với Trần Vũ Hàng để tránh những sự việc tương tự tái diễn. Thông thường ở trường…”

“Cô Tôn này.”

“Dạ?”

“Không cần phải dùng cái giọng điệu bài vở đó với tôi đâu.”

Tôn Lộ cứng họng. Tự dưng cô chỉ muốn ném cho anh một cái lườm cháy máy. Cô cúi đầu, lấy đũa lật lật thức ăn trong bát, gảy bỏ đám hành, ngò, gừng thái chỉ sang một bên: “Vậy là vì Trần Vũ Hàng nên anh mới chuyển tới Tây Kiều sao? Thế còn công việc của anh ở Lan Sơn thì sao?” Nói đoạn, cô bỗng dừng lại: “Ở Lan Sơn anh có công việc đàng hoàng chứ hả?”

“Cô Tôn nói chuyện bắt đầu xóc óc rồi đấy nhé.” Anh cũng chẳng thèm để bụng, bật cười rạng rỡ, cái dáng vẻ ấy trông hệt như đang đi xem mắt mà phải tự báo cáo lý lịch: “Có chứ. Cũng làm nghề này thôi. Cửa tiệm hiện tại là sau khi chuyển tới Tây Kiều tôi mới sang nhượng lại. Còn tiệm ở quê thì tôi trả mặt bằng, bán tống bán tháo hết thiết bị rồi. Chuyển tới đây coi như làm lại từ đầu.”

Thì ra là vậy. Tôn Lộ nâng ly thủy tinh lên: “Hy vọng anh sẽ có một khởi đầu thuận lợi tại đây.”

Hai người cụng ly.

“Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của cô Tôn.”

Ăn xong, Trần Vũ Hàng vẫn nán lại trong phòng bao để làm nốt bài tập cuối. Trần Húc Đông dặn cậu làm xong thì tự thu dọn cặp sách đi xuống, còn anh bước xuống lầu thanh toán trước.

Trời đã tối mịt. Bầu trời ven biển biến hóa khôn lường, cơn gió thổi qua mang theo chút hơi ẩm đặc trưng của thành phố biển.

Tôn Lộ đứng trên vỉa hè ngẩng đầu ngắm mây, lúc ngoái lại nhìn thì thấy Trần Húc Đông đang đứng hút thuốc, trò chuyện cùng ông chủ quán trước cửa. Rít hết điếu thuốc, anh chào tạm biệt đối phương rồi sải bước đi về phía cô.

Cô định cất bước về trước, đưa tay vuốt lại lọn tóc tơi tả vì gió vờn bên tai: “Cảm ơn anh hôm nay đã mời cơm. Trần Vũ Hàng mãi chưa xuống, anh lên xem thằng bé đi, không còn chuyện gì thì tôi xin phép về trước.”

“Cứ kệ cho thằng bé lề mề, tôi không vội. Với lại không cần cảm ơn đâu, tôi đợi cô mời lại một bữa đấy.”

“…”

“Cô không định mời lại sao?”

“… Trần Húc Đông, tôi có bạn trai rồi, bọn tôi đang quen nhau rất nghiêm túc.”

“Người ta nghiêm túc thì tôi nhìn ra được đấy, nhưng còn cô thì sao, đã đủ nghiêm túc chưa?”

Cảm thấy bị mạo phạm, Tôn Lộ nhíu mày trừng mắt nhìn anh một lúc rồi xách túi nhích ra xa hơn.

Hai đứa nhóc nhà bán hoa quả cạnh đó đang lái xe lắc, tay lăm lăm súng nước lao tới bắn nhau chí chóe. Tôn Lộ định lách mình né tránh, ai dè lại xui xẻo chắn ngay đường đạn, báo hại chiếc túi xách bị xịt ướt nhẹp. Đang lúc cúi xuống kiểm tra cái túi, tóc cô lại vô tình vướng luôn vào cành cây ven đường.

Cô cúi đầu, dùng tay gỡ rối từ chân tóc rà xuống, trong lòng vừa bực mình vừa bất lực.

“Mấy nhóc này con nhà ai đấy? Ai dạy bọn nhóc tụi bay phóng xe trên vỉa hè nhanh thế hả.” Trần Húc Đông bước tới túm chặt lấy khẩu súng nước, giật lấy rồi xịt ngược lại về phía hai thằng nhóc. Bị xịt nước ướt sũng, hai đứa la oai oái, hốt hoảng bẻ lái chiếc xe lắc tháo chạy khỏi “hiện trường gây án”.

Anh cười tươi rói, trông chẳng giống đang bắt nạt trẻ con chút nào: “Chạy đi đâu, không cần súng nữa à? Lần sau không được thế nữa đâu đấy, bắt được là chú mày lại xịt cho ướt ngoi lên…”

Anh vừa cười vừa đưa khẩu súng nước cho một bé gái đang đứng xem náo nhiệt cạnh đó: “Cháu có biết bố mẹ của hai bạn kia không?”

Cô bé vừa l**m que kem vừa gật đầu kêu biết.

“Cháu ngoan lắm, giúp chú mang súng trả lại cho hai bạn ấy, rồi sắn tiện mách bố mẹ các bạn ấy một tiếng nhé.”

“Dạ.” Trông bộ dạng chộp lấy khẩu súng nước lạch bạch chạy đi của cô bé, nhìn qua cũng đủ biết ẻm đã phải chịu đựng hai ông tướng kia từ lâu lắm rồi.

Thấy cảnh ấy, tâm trạng Tôn Lộ cũng thoải mái hơn hẳn. Bước chân ra đường, gặp chút xui xẻo cỏn con âu cũng là lẽ thường tình. Dù sao thì hai đứa trẻ đó cũng đâu cố ý, tại cô xui xẻo trúng “đạn lạc” mà thôi.

Anh quay trở lại, trêu chọc: “Cô Tôn rộng lượng thật đấy, ăn đạn rồi mà cũng chẳng buồn lên tiếng trách mắng lấy một câu.”

Cô làm gì còn cơ hội mở miệng chứ, anh cứ như thành viên đội cảm tử xông lên xả súng rào rào rồi còn đâu.

“Trách mắng làm gì, học sinh lớp khác đâu có thuộc thẩm quyền của tôi. Tôi đi trước đây, không phiền anh đưa về nữa đâu, cảm ơn bữa cơm tối nay của anh.”

“Đợi đã, Tôn Lộ.”

Trần Húc Đông gọi giật cô lại, tay anh khẽ khàng bắt lấy cổ tay cô rồi bất chợt cúi gập người xuống.

Khoảnh khắc anh kề sát lại, cả người Tôn Lộ cứng đờ, nhịp tim bỗng chốc tăng tốc dữ dội. Cô chẳng biết anh định làm gì, và khi đối mặt với tình huống bất ngờ chưa rõ mục đích này, bản năng trốn tránh xui khiến cô nhắm nghiền mắt lại.

Lọn tóc mai vương bên tai bị ai đó gạt nhẹ.

“Trên tóc cô dính lá cây này.”

“… Cảm ơn anh.”

“Không có gì, chỉ là tôi hơi thắc mắc chút.” Anh bật cười: “Lúc tôi sấn lại gần, cô tự dưng nhắm mắt làm gì thế?”

Hai bên gò má Tôn Lộ đỏ bừng ngay tắp lự. Thẹn quá hóa giận, cô hung hăng trừng anh một cái rồi đi thẳng tới ngã tư vẫy taxi. Cô chạy trốn khỏi tầm mắt anh nhanh như chớp, chẳng thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.

“Tớ chỉnh lại xong file slide rồi gửi cho cậu rồi đấy, nãy tớ gọi sao cậu không nghe máy thế.”

“Tớ vừa mới về đến nhà, điện thoại vứt trong túi xách nên không để ý. Cảm ơn cục cưng nhiều lắm, để tớ bật máy tính lên xem thử.”

“Không có gì đâu, vậy cậu cứ giữ máy nhé.”

Từ lúc về đến nhà tới giờ, Tôn Lộ cứ nằm bò ra bàn ngẩn ngơ ngắm cá. Tiếng chuông điện thoại reo vang trong túi xách, thực ra cô có nghe thấy nhưng lại chẳng buồn nhúc nhích. Tâm trí cô lúc này đang cực kỳ rối bời, rối tinh rối mù. Mãi cho đến khi Ngô Du nhắn tin tới, cô mới vớt vát lại được chút tinh thần, dùng hai cánh tay rã rời chống cơ thể dậy khỏi mặt bàn.

Cô đăng nhập vào hòm thư điện tử để tải email Ngô Du vừa gửi, nhấn đúp vào tệp đính kèm rồi lăn chuột trượt xem từng trang.

Thấy bạn thân mãi chẳng nói gì, Ngô Du cất tiếng hỏi: “Cậu không ưng à? Tớ làm lòe loẹt quá đúng không?”

“Hả?” Tôn Lộ giật mình bừng tỉnh. Cô mới chỉ nhấp mở file lên chứ đã kịp xem chữ nào đâu: “Không có, tớ đang xem đây, đẹp lắm.”

“Thế thì tốt rồi, tiết dự giờ cứ cố gắng hết sức nhé Lộ, đừng tự tạo áp lực cho mình quá.”

“Hy vọng thế, nhưng mà áp lực thì làm sao tớ tự kiểm soát được cơ chứ.”

“À này, chỗ tớ đang có hai tấm vé mời tham quan triển lãm tranh của trường đại học cũ do một cậu đàn em khóa dưới tặng. Cuối tuần cậu rủ Hướng Nguyên đi xem chung đi? Ra ngoài đổi gió cho khuây khỏa.”

“Phải qua tận Bân Châu hả?”

“Thì để Hướng Nguyên lái xe chở đi. Hẹn hò mà cứ quanh quẩn mãi trong huyện sao được, cái quảng trường Ngô Duyệt sắp bị hai người dạo nát y chang nhà văn hóa khu phố luôn rồi. Với cả đi chuyến này sắn tiện ngủ lại qua đêm luôn, chứ bình thường hai người làm gì có cơ hội nào? Cậu mà không bị phụ huynh áp lệnh giới nghiêm là đã phải tạ ơn trời đất lắm rồi.”

“… Thôi bỏ qua chuyện qua đêm đi.”

“Sao mà bỏ qua được! Bỏ vụ qua đêm thì mục đích tớ nhét vé mời cho cậu lặn lội đến tỉnh khác để làm cái quái gì, để phí tiền xăng à? Tôn Lộ, cậu lạ lắm nha, dạo này cậu tu tâm dưỡng tính thành người ăn chay rồi hay sao?”

Hồi đại học, Ngô Du từng năm lần bảy lượt bao che cho Tôn Lộ. Mỗi lần cô muốn lén lút đi chơi với bạn trai cũ, cô toàn lấy cớ là sang trường đại học tìm Ngô Du để báo cáo với gia đình.

Vì thế Ngô Du thừa biết Tôn Lộ chẳng hề thuộc tuýp phụ nữ truyền thống, bảo thủ trong chuyện nam nữ. Trái lại, tần suất ra vào các tụ điểm vui chơi giải trí thời đại học của cô khiến Ngô Du có muốn chạy theo xách dép cũng chẳng kịp. Ngô Du gọi hiện tượng này là “tức nước vỡ bờ”, sự bùng nổ của chuỗi ngày dài bị kìm kẹp. Thực chất, Tôn Lộ lên bar cũng chẳng phải vì ham chơi, mà đó chỉ là cách để cô xả stress mà thôi.

Người ta bảo vào bar chỉ để nghe nhạc thì toàn là làm màu giả tạo, nhưng Tôn Lộ thì đi nghe nhạc thật. Tiếng sập sình càng ồn ào chát chúa, cô lại càng cảm thấy được giấu mình giữa đám đông là một sự an toàn, tự do tuyệt đối. Cô có thể bung xõa, mặc sức nhảy nhót cuồng nhiệt mà chẳng ai mảy may phát hiện ra cô vốn là một cô gái bị gia đình quản giáo vô cùng nghiêm ngặt.

Ngô Du vặn hỏi: “Đừng bảo với tớ là Hướng Nguyên… yếu nhé? Anh ta chưa từng ám chỉ hay rủ rê gì cậu à? Chứ hôn môi thì chắc chắn phải hôn rồi đúng không?”

Tôn Lộ bất lực đưa tay đỡ trán, luồn những ngón tay qua nếp tóc mái: “Cậu đừng có đoán già đoán non nữa.”

Đầu dây bên kia nghe xong liền giãy nảy lên: “Toang rồi, bị tớ nói trúng tim đen rồi chứ gì! Thế này thì làm ăn được gì nữa Kiểm sát viên Hướng ơi. Không được, cái triển lãm này hai người bắt buộc phải đi, ít nhất cũng phải làm được tới bước chạm môi chứ hả? Cậu tranh thủ dò xét xem rốt cuộc anh ta đang mang cái thái độ gì. Là lực bất tòng tâm hay là có gan nghĩ mà không có gan làm. Nếu rơi vào trường hợp đầu tiên, một gã đàn ông mà bị yếu sinh lý thì cậu mau đá vội đi cho tớ nhờ.”

  1. Vân Tỉ Hội (云玺会): Có thể hiểu là một dạng Club/KTV cao cấp, hội sở giải trí sang trọng.
  2. Sữa Vượng Tử (旺仔牛奶): Một thương hiệu sữa lon đóng hộp vô cùng nổi tiếng và quen thuộc với tuổi thơ của nhiều người Trung Quốc.
  3. Giọng điệu bài vở (打官腔): Nghĩa đen là “giọng điệu quan chức”, ý chỉ cách nói chuyện khuôn mẫu, khách sáo, mang tính thủ tục/giáo điều như đang đọc văn bản báo cáo.
  4. Xe lắc (扭扭车): Loại đồ chơi di chuyển bằng bánh xe dành cho trẻ em, điều khiển bằng cách lắc tay lái sang hai bên để tiến về phía trước.
  5. Người ăn chay (素食主义): Từ lóng trên mạng, mượn khái niệm “ăn chay” để trêu chọc/ám chỉ những người không có đời sống t*nh d*c hoặc kiêng khem chuyện chăn gối (kiểu thanh tâm quả dục).