Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 10

Tôn Lộ phát trả vở tập làm văn cho học sinh, tuyên dương những bài làm xuất sắc và gọi Lưu Manh Manh lên bục đọc bài của em ấy.

Bài văn em ấy viết mang tựa đề “Bà nội của em”. Đọc bài, Tôn Lộ mới biết bà nội của Lưu Manh Manh cũng là giáo viên, thậm chí từng công tác ngay tại trường Tiểu học Tây Kiều này. Sau đó bà chuyển sang làm quản lý giáo vụ và mới nghỉ hưu hồi năm kia. Có người nhà làm trong ngành giáo dục, thảo nào một đứa trẻ bảy tuổi lại sớm bộc lộ tư chất của một học sinh xuất sắc đến vậy.

Cô bé tết tóc hai bên, lưng thẳng tắp, cái đầu nhỏ không ngừng gật gù lên xuống theo từng nhịp điệu trầm bổng của giọng đọc.

“Mắt bà nội đã mờ, bà phải đeo kính lão, nhưng em mong đôi mắt của bà sẽ mãi luôn sáng ngời. Cảm ơn các bạn, đây là bài văn Bà nội của em do tớ viết.”

Tiếng nói non nớt dừng lại vẫn còn vang vọng trong lớp học, chưa đầy hai giây sau, Tôn Lộ đã vội vã vỗ tay mở màn. Hơn bốn mươi đôi bàn tay nhỏ bé bên dưới cũng lập tức rào rào vỗ theo.

Tôn Lộ cho cô bé về chỗ rồi nói: “Đây là bài văn xuất sắc của lần này, cô sẽ in ra và dán lên bảng thành tích Ngữ văn của lớp. Sau này nếu có bài làm tốt, cô cũng sẽ trưng bày lên đó. Một bài văn hay, chỉ cần có bố cục chuẩn xác và bộc lộ được tình cảm chân thành là đủ. Người xưa có câu Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, thực ra cả lớp chúng ta đều viết rất tốt.”

Ngồi bên dưới, không ít em bắt đầu trao đổi vở cho nhau xem. Tôn Lộ thấy cuốn vở của Trần Vũ Hàng bị Vương Triết ngồi bàn trên giật lấy, và đập vào mắt cậu nhóc ngay câu đầu tiên chính là phần kết của bài văn.

Cậu nhóc lớn tiếng đọc to lên, chừng đó vẫn chưa đủ, còn nhíu mày hỏi: “Trần Vũ Hàng, cậu không có bố á? Sao lại mong người khác làm bố mình thế?”

Trần Vũ Hàng không lên tiếng, hai tay giấu dưới gầm bàn đã siết chặt thành nắm đấm.

“Ai cho cậu xem bài của tớ?”

“Cậu viết ra rồi mà không cho người khác xem ư? Lưu Manh Manh còn đọc to cho cả lớp nghe kia kìa!”

“Vậy thì cậu cũng không được xem!”

“Dừng lại! Vương Triết, trả lại vở tập làm văn cho Trần Vũ Hàng ngay.” Tôn Lộ nghiêm mặt can thiệp, ngăn không cho cậu bé tiếp tục phát tán sự ác ý vô tư của trẻ con: “Bây giờ đang trong giờ học, các em không được làm ồn gây mất trật tự. Thứ hai, khi chưa được người khác cho phép thì thế nào hả? Thì không được phép tự ý đụng vào đồ của người khác. Trưa nay em lên văn phòng gặp cô một chuyến.”

Vương Triết lập tức ỉu xìu. Suốt tiết học đó, Tôn Lộ âm thầm quan sát Trần Vũ Hàng, cảm xúc của cậu không còn vui vẻ trở lại nữa, thậm chí chẳng hề giơ tay phát biểu lấy một lần.

Trẻ con đương nhiên phải xuất phát từ sự tin tưởng thì mới chịu viết những lời thật lòng vào vở. Trần Vũ Hàng không ngại để cô giáo đọc được tâm sự của mình, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cuốn vở ấy có thể để người khác tùy tiện lật xem. Đây cũng chính là lý do Tôn Lộ không gọi cậu lên bục đọc bài làm của mình.

Tôn Lộ rất xót xa cho cậu bé này. Cô không thể nào thấu hiểu trọn vẹn tâm thế của những đứa trẻ bị bỏ lại ở quê, huống hồ là một đứa trẻ có hoàn cảnh như Trần Vũ Hàng, luôn phải sống cùng ông bà nội, thậm chí giờ lại sống với chú ruột.

Cô không biết phải làm sao mới có thể bảo vệ được tâm hồn non nớt như chồi non ấy mà không làm tổn thương lòng tự trọng của cậu. Dẫu vậy cô vẫn sẽ cố gắng hết sức. Đây không chỉ là trách nhiệm của một giáo viên, mà còn là bản năng che chở học trò xuất phát từ tận đáy lòng.

Tan học, Tôn Lộ đứng ngoài hành lang quan sát thêm một lát. Thấy Vương Triết không có ý định tiếp tục bắt nạt Trần Vũ Hàng nữa, cô mới nấn ná đến sát lúc chuông báo vào tiết reo lên rồi mới trở về văn phòng.

Cô cứ ngỡ sau lời răn đe ban nãy, chí ít hai cậu nhóc cũng sẽ chung sống hòa bình cho tới buổi trưa, nhưng kết quả chứng minh cô đã suy nghĩ quá đơn giản rồi.

Tiết tiếp theo là môn Toán, và tin dữ được truyền đến chính từ thầy dạy Toán, Vương Tân Quân.

Thầy Vương dẫn hai đứa trẻ mặt mày bị cào xước xát vào văn phòng, thu hút ánh nhìn của tất thảy các giáo viên khác. Bản thân thầy cũng đang bực bội không thôi, bảo rằng mình vừa quay lưng lên viết bảng, ngoảnh lại đã thấy hai cậu nhóc lao vào đánh nhau sứt đầu mẻ trán.

Thầy cầm bình giữ nhiệt chỉ thẳng vào Vương Triết: “Khóc à? Giờ còn biết đường khóc cơ đấy? Đánh nhau là đúng hay sai? Lúc nãy đánh nhau hăng máu lắm mà, giờ thấy đau lại biết đường ấm ức rồi hả.”

Vương Triết trông rõ to con khỏe mạnh, thế mà giờ phút này lại đang khóc rống lên như mưa.

Ngược lại, Trần Vũ Hàng chỉ lầm lì đi theo sau thầy Vương. Nếu không phải trên mặt cậu nhóc có in hằn ba vết móng tay cào xước thì Tôn Lộ đã thật sự tưởng cậu hoàn toàn chiếm thế thượng phong rồi.

“Hai em làm lãng phí bao nhiêu thời gian của tiết Toán rồi hả?” Thầy Vương cúi nhìn đồng hồ: “Năm phút! Cả lớp hơn bốn mươi học sinh, mỗi em năm phút, tính ra là hai…”

“Dạ thôi thầy ạ.” Tôn Lộ đứng dậy, chủ động nhận lỗi về hai đứa học trò lớp mình: “Thầy Vương, thầy mau về lớp dạy tiếp đi ạ, để em xử lý hai đứa này cho.”

“Vậy cũng được, cô giáo dục lại chúng đi.” Thực ra Vương Tân Quân cũng chỉ cố tình “đóng vai ác” mà thôi, bởi thầy thừa biết những giáo viên trẻ mới vào nghề như Tôn Lộ thường không dám nặng lời với học sinh: “Tôi đi đây, hai cậu nghe cho rõ, tiết Toán lần sau mà còn dám giở trò quậy phá nữa thì cứ liệu hồn.”

Vị diễn viên xuất sắc nọ vặn chặt nắp bình giữ nhiệt, nhìn trừng trừng hai cậu nhóc buông tiếng thở dài thườn thượt kiểu “tiếc rèn sắt không thành thép”, sau đó đạo mạo bước ra khỏi văn phòng. Cánh cửa vừa đóng lại, thầy lập tức rảo bước chạy vội về lớp một, nơi mà lúc này chắc hẳn đang diễn ra cảnh “vắng hổ trong rừng, khỉ xưng bá vương”.

Tôn Lộ dẫn hai đứa trẻ về chỗ ngồi làm việc của mình.

“Chuyện này là thế nào đây?” Cô thở hắt ra một hơi dài, xoay nửa vòng ghế để ngồi đối diện với cả hai: “Ai nói trước nào? Là ai ra tay đánh người trước?”

Vương Triết khóc lóc ỉ ôi tới mức xịt cả bong bóng mũi: “Là Trần Vũ Hàng đánh em trước ạ!”

Tôn Lộ rút tờ giấy ăn đưa cho cậu nhóc, rồi quay sang hỏi Trần Vũ Hàng: “Đúng vậy không? Sao em lại đánh bạn?”

“… Vương Triết nói xấu em trước.” Trần Vũ Hàng xòe lòng bàn tay ra, bên trong đang nắm chặt một cục giấy vo thành viên.

Tôn Lộ gỡ cục giấy đã bị nước mắt làm cho nhòe nhoẹt ấy ra, nhận thấy nét chữ xiêu vẹo bên trên quả thực là của Vương Triết. Cậu nhóc đã chép lại câu cuối cùng trong bài tập làm văn của Trần Vũ Hàng:

Em rất yêu bố Húc của em, nếu bố ấy thực sự là bố của em thì tốt biết mấy.

Tôn Lộ nhíu chặt mày: “Vương Triết, chuyện này chẳng có gì là vui vẻ cả, em đang làm tổn thương bạn bè của mình đấy.”

Tiếng khóc của Vương Triết vừa dứt nay lại bật rống lên như cái động cơ vừa được châm ngòi. Cậu nhóc òa khóc nức nở, làm như chẳng lọt tai được chữ nào. Tôn Lộ đành nhẫn nại, khéo léo chêm vào vài lời giáo huấn giữa những tiếng khóc gào của thằng bé.

Tôn Lộ nói hết nước hết cái, cuối cùng lấy điện thoại ra: “Lại đây, bây giờ hai em tự gọi điện thoại cho gia đình, chuyện này bắt buộc phải mời phụ huynh đến làm việc.”

Chiều hôm đó tan học, Trần Húc Đông và mẹ của Vương Triết tình cờ chạm trán nhau ở cổng trường.

Gia đình Vương Triết mở xưởng sản xuất, điều kiện vật chất khá giả lại rất cưng chiều con cái. Mẹ cậu rất quan tâm đến các mối quan hệ của con trai trong lớp. Mỗi dịp sinh nhật, bà đều mời cả lớp ăn bánh kem, mua cả dây bim bim tôm Mimi và kẹo Alpenliebe chia cho các bạn. Do đó, Vương Triết luôn là cậu bé được săn đón khá nhiều trong lớp.

Đáng lý ra, một đứa trẻ được yêu mến và được lòng bạn bè như vậy thì không nên vướng vào mấy chuyện thế này mới phải.

Mẹ cậu nhóc cũng đinh ninh như vậy.

“Cô Tôn này, sau tai thằng bé Vương Triết nhà tôi bị cào đến ứa cả máu rồi đây, sao cô có thể chỉ bắt một mình con tôi xin lỗi được?”

Tôn Lộ đặt cây bút máy trong tay xuống: “Vâng, đánh người trước quả thật là không đúng.”

Trần Húc Đông bước vào văn phòng đúng lúc cô đang nói câu này. Anh nghe cô nói tiếp: “Nhưng nguyên nhân sự việc lại bắt nguồn từ Vương Triết. Tôi cho rằng việc để Vương Triết xin lỗi và nhận được sự tha thứ của bạn học trước là hoàn toàn hợp lý. Sau đó, tôi sẽ yêu cầu Trần Vũ Hàng xin lỗi Vương Triết vì hành vi đánh nhau. Hai bên bắt tay làm hòa, như vậy chuyện này mới thực sự được giải quyết dứt điểm.”

“Tôi đồng ý.”

Trần Húc Đông bước đến bên cạnh Trần Vũ Hàng. Anh vừa mới lên đây, trong tay vẫn còn lăm lăm chùm chìa khóa xe kêu leng keng.

Bàn tay to lớn của anh đặt lên bờ vai bé nhỏ của cậu nhóc: “Đánh người là sai, xin lỗi thì chẳng cần phân chia trước sau làm gì. Tiểu Hàng, cứ đường hoàng nói lời xin lỗi bạn đi, bảo rằng sau này con sẽ không đánh bạn nữa.”

Trần Vũ Hàng hệt như một con thú bông được gắn công tắc phát âm thanh, Trần Húc Đông vừa bóp nhẹ vai, cậu nhóc liền răm rắp nói: “Xin lỗi Vương Triết, sau này tớ sẽ không đánh cậu nữa.”

Tôn Lộ còn chưa kịp phản ứng, Trần Húc Đông đã tự ý giải quyết êm xuôi mọi thủ tục nhanh gọn như mây trôi nước chảy.

Cô đưa mắt nhìn sang mẹ của Vương Triết, sắc mặt chị ta quả nhiên vô cùng khó coi.

Mẹ Vương Triết hậm hực: “Cái gì mà sau này sẽ không đánh bạn nữa? Phụ huynh như anh ăn nói kiểu gì thế hả. Chuyện bắt nạt là sai rành rành ra đấy, nhưng anh cũng đâu thể xúi giục con nít đánh trả người ta như thế được.”

Trần Húc Đông không đáp lời.

Tôn Lộ thoáng lo mẹ Vương Triết sẽ không chịu để yên. May mà chị ta vẫn tự biết mình đuối lý, tuy bực tức nhưng dẫu sao cũng là người có học thức. Chị ta vươn tay đẩy nhẹ cậu con trai: “Được rồi, đến lượt con xin lỗi bạn đi.”

Khuôn mặt Vương Triết đã nhăn nhúm vì khóc, cậu bé miễn cưỡng nói thật nhanh: “Tớ xin lỗi.”

Mẹ Vương Triết nhắc: “Đọc cả tên bạn ra.”

Vương Triết: “Xin lỗi Trần Vũ Hàng.”

Tôn Lộ thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Được rồi, bạn bè cùng lớp thì bắt tay nhau một cái nào. Sau này hai em phải tôn trọng lẫn nhau, không được để xảy ra chuyện tương tự nữa nhé.”

Trần Vũ Hàng chìa tay ra trước, Vương Triết bị mẹ phát nhẹ một cái vào tay nên cũng đành đưa tay ra bắt lại.

“Chào cô giáo đi con. Chúng tôi còn có việc nên xin phép về trước.” Mẹ Vương Triết chào tạm biệt Tôn Lộ rồi kéo con trai ra khỏi văn phòng. Hai mẹ con đã đi xa nhưng người ta vẫn còn nghe thấy tiếng chị ta mắng mỏ thằng bé.

Lúc này các đồng nghiệp đều đã tan làm về nhà. Tôn Lộ vờ như đang rất bận rộn, lúi húi dọn dẹp mặt bàn. Cô mong Trần Húc Đông mau chóng rời đi, bởi cô cảm nhận được rõ mồn một ánh mắt của anh đang dán chặt vào lưng mình.

Oái oăm thay, Trần Vũ Hàng lại xoắn xuýt kêu lên: “Con buồn tè.”

“Tự đi đi.” Anh đáp.

Thế là trong văn phòng chỉ còn lại hai người. Nhất thời, không gian lặng im đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy tích tắc trên tường.

“Cô Tôn này, vậy là cuối cùng tôi cũng được rửa sạch hàm oan rồi phải không?”

Quả nhiên anh lại nhắc đến chuyện này.

Tôn Lộ biết không thể tránh khỏi chủ đề “bố con” này rồi, cô gom hết đồ đạc trên bàn nhét tuột vào túi xách, không có ý định đào sâu thêm: “Ngại quá, trước đây là do tôi hiểu lầm anh.”

“Cùng đi ăn bữa cơm nhé, lát nữa tôi đưa cô về. Trễ thế này rồi, đừng chờ xe buýt nữa.”

“Cảm ơn anh, không cần đâu.”

“Tôi muốn trao đổi với cô một chút về chuyện của Tiểu Hàng.”

  1. Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị (文无第一武无第二): Một câu thành ngữ nổi tiếng. Ý nói trong văn chương nghệ thuật không có ai là giỏi nhất tuyệt đối (vì mỗi người một cảm nhận, đánh giá khác nhau), nhưng trong võ thuật thì luôn có thể phân định thắng thua rạch ròi.
  2. Đóng vai ác (唱白脸 – Xướng bạch kiểm): Bắt nguồn từ nghệ thuật Kinh Kịch, mặt trắng đại diện cho nhân vật gian xảo/nghiêm khắc. Trong đời sống, “xướng bạch kiểm” chỉ việc một người đứng ra đóng vai người nghiêm khắc, quát mắng để răn đe.
  3. Vắng hổ trong rừng, khỉ xưng bá vương (山中无老虎猴子称霸王): Tương đương với câu tục ngữ “Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm” của Việt Nam, ý nói khi không có người lớn/người có thẩm quyền ở đó, những kẻ yếu thế hơn sẽ nhân cơ hội làm loạn.
  4. Bim bim tôm Mimi (咪咪虾条): Một loại snack tôm que giòn rụm rất phổ biến và gắn liền với tuổi thơ của thế hệ 8x, 9x tại Trung Quốc.
  5. Kẹo Alpenliebe (阿尔卑斯): Thương hiệu kẹo cứng hương caramen/sữa rất quen thuộc, thường được mua để chia cho trẻ em hoặc trong các dịp sinh nhật, liên hoan.