Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 49

Chiều không có tiết, Du Hề đi đến bãi đỗ xe, lên chiếc xe hơi mới của mình.

Chiếc xe trước kia, Du Hề đã giao cho Du Huyên xử lý.

Nhưng sau khi Du Hề quay lại Los Angeles, Du Huyên lại bảo không hề thấy chiếc xe đó ở sân bay. Du Hề nghe là biết ngay, bị trộm rồi. Bùi Quan Ngọc thế mà lại dời cả xe cô đi, trắng trợn nuốt trọn tài sản của cô.

Chiếc xe điện mới sau khi về nước lần này là do tự tay Du Hề mua. Hiện tại trí tuệ nhân tạo trong nước phát triển như vũ bão, đi đâu cũng thấy tên công ty Trí Liên Tương Lai. Chiếc xe này được kết nối với hệ thống mô hình dữ liệu lớn cùng một mẹ đẻ ra với "Mirror".

Nhìn thấy Mirror, Du Hề lại nhớ đến cái tên "Mễ Nhu" nực cười do Bùi Quan Ngọc bịa ra. Còn bản thân cô và cả Thẩm Tích Nguyệt nữa, đều ngu ngốc đến mức bị trò vặt vãnh này lừa cho thành kẻ ngốc.

Nghĩ đến những cơn tức giận và cảm xúc lãng phí vì Mễ Nhu, ngọn lửa giận dữ trong ngực Du Hề lại bùng lên ngùn ngụt. Cô lạnh mặt, dùng giọng nói ra lệnh cho Mirror chỉ đường.

Bùi Quan Ngọc ngồi ở ghế phụ, không hé nửa lời. Bọn họ nãy giờ vẫn không nói chuyện với nhau vì trận cãi vã vừa nãy.

Sau khi Du Hề thốt ra câu "giông bão ngoài kia cũng là do anh mang đến", sắc mặt Bùi Quan Ngọc hơi tái đi, hàng mi anh run rẩy, nhưng lời nói ra lại đủ để chọc tức người ta.

"Thứ anh muốn chính là làm cho em sống không yên ổn."

Hành lang lớp học người qua kẻ lại, không ít người ngoái nhìn họ. Du Hề siết chặt ngón tay, cố nhịn xuống xúc động muốn cãi vã ngay tại đây.

Bùi Quan Ngọc là một con chó điên.

Cô không thể sủa thi với một con chó được.

Cuối cùng, Du Hề chỉ lạnh nhạt đáp: "Đúng vậy, mỗi ngày rời xa anh, tôi đều sống rất yên ổn."

Họ nhìn thẳng vào mắt nhau.

Cô lại cãi thắng rồi.

Du Hề thấy hốc mắt Bùi Quan Ngọc đỏ lên, nhưng anh nhanh chóng ngoảnh đầu đi. Lớn thêm vài tuổi, anh chưa từng rơi nước mắt trước mặt cô thêm một lần nào nữa.

Du Hề có một khoảnh khắc hả hê vì đã đâm trúng tim đen của anh, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc, cảm giác ấy nhanh chóng chìm xuống, nhường chỗ cho sự nặng nề trong lồng ngực.

Bùi Quan Ngọc dường như đang chiến tranh lạnh với cô.

Du Hề muốn nhìn gương chiếu hậu, bảo anh ngồi lùi ra sau một chút, anh giả vờ không nghe thấy, chẳng thèm đếm xỉa.

"..."

Du Hề càng lười quan tâm, trực tiếp ấn đầu anh xúi ra sau, tự mình rướn người lên nhìn.

Lái xe trên đường, đầu óc cô ngập trong mớ bòng bong, vắt óc suy nghĩ xem phải xử lý đống rắc rối này như thế nào.

Đầu tiên là Cassian.

Chẳng làm gì mạo phạm đến cô, vậy mà lại xui xẻo nhất, giờ còn bị đổ ụp một chậu nước bẩn lên đầu, rửa thế nào cũng không sạch.

Du Hề cân nhắc việc đăng bài trên nền tảng mạng xã hội để đính chính, xử lý khủng hoảng truyền thông cho cậu ta.

Cô chẳng phải thánh mẫu hiền lương gì, nhưng cô là một người bình thường. Từng chịu cảnh bị hãm hại tương tự, khiến Du Hề cứ nhớ đến cặp đôi thần kinh ở Serbia kia là lại nghiến răng nghiến lợi.

Trong mắt Cassian lúc này, có lẽ cô cũng chẳng khác gì cặp đôi điên khùng đó.

Thứ hai là daddy. Dù hiện tại sự quản thúc của ông đối với cô không còn nghiêm ngặt như trước, nhưng khi tin đồn tình cảm với Cassian nổ ra, ông vẫn gọi rất nhiều cuộc điện thoại, chất vấn cô tại sao lại lén lút yêu đương mà không báo cho người nhà.

Sau khi Du Hề giải thích đó chỉ là chiêu trò sao tác của công ty, daddy mới thở phào nhẹ nhõm, cảnh cáo cô nếu có yêu đương thì nhất định phải báo cáo với ông, ông phải xem xét kỹ cậu con trai đó, đồng ý thì mới được qua lại.

Du Hề chột dạ vâng dạ.

Sợ cái gì thì cái đó đến.

Bluetooth trong xe vang lên, Mirror thông báo có cuộc gọi từ daddy. Ông gọi liên tục mấy cuộc nhưng Du Hề không dám bắt máy.

Đầu tiên là Du Hề ấn tắt.

Điện thoại lại reo, lúc cô đang định tắt tiếp thì Bùi Quan Ngọc đã ấn nghe.

"Cái con nhóc khốn kiếp này cuối cùng cũng chịu nghe điện thoại!" Vừa kết nối, giọng nói bực dọc của daddy đã truyền tới, "Con quen cái cậu bạn trai này từ lúc nào thế?"

Du Hề không muốn thừa nhận chuyện yêu đương với daddy, dựa vào đâu mà cô phải chịu cảnh bị ép buộc làm theo ý của Bùi Quan Ngọc chứ.

Du Hề xoay vô lăng, gằn từng chữ cố tình nói cho daddy, cũng là để Bùi Quan Ngọc nghe: "Không phải bạn trai đâu."

Bùi Quan Ngọc quay sang, ánh nhìn ghim trên mặt anh vô cùng sắc lạnh, Du Hề mặc kệ, nói tiếp: "Chỉ là hẹn hò chơi bời thôi, không cần thiết phải báo cho daddy biết... Á!"

Bùi Quan Ngọc đột nhiên vươn tay ra với vẻ mặt vô cảm, dùng sức bẻ ngoặt vô lăng của cô.

Du Hề không kịp phòng bị, chiếc xe lao thẳng về phía bồn hoa, thấy sắp tông tới nơi, tim cô như ngừng đập, hoảng hồn đánh lái trở lại, đạp phanh gấp.

Daddy bị dọa giật mình, không ngừng hỏi cô bị làm sao vậy.

Du Hề: "Không có gì ạ, con đang lái xe, xe phía trước tự nhiên phanh gấp."

Daddy vội bảo cô cứ lái xe đi đã: "Lát nữa nói chuyện sau." Ông cúp máy.

Đợi trong xe yên tĩnh trở lại, Du Hề không cần suy nghĩ, tiện tay giáng cho Bùi Quan Ngọc một cái tát: "Anh muốn chết có phải không?"

Anh l**m khóe môi.

Bình thản nhìn cô, cất giọng: "Ban nãy anh đang thấy bực mình."

"Anh bực mình, thì sẽ muốn trả thù em. Mang thêm giông bão đến cho em."

"Vậy nên Hề Hề tốt nhất đừng làm anh khó chịu."

Sự điềm tĩnh của Du Hề suýt chút nữa thì đứt phăng, cô gần như muốn điên lên lao vào cấu xé anh.

Nhưng cuối cùng cô vẫn đè nén thứ cảm xúc vô vị này xuống.

Cô không được bốc đồng, không thể để bị đánh gục.

Nhưng trong lòng Du Hề vẫn không nhịn được mà lạnh toát, cô nhận ra Bùi Quan Ngọc của hiện tại càng giống một quả bom nắng mưa thất thường hơn, có thể làm ra những hành vi mất kiểm soát bất cứ lúc nào.

Anh đã cách người bình thường quá xa rồi.

Nhưng cô vẫn tuyệt đối không thỏa hiệp để anh được đắc ý.

Du Hề chấn chỉnh lại tâm trạng, tiếp tục lái xe về phía trước. Biết anh đang giận chuyện gì, cô cố tình đâm chọt anh: "Daddy của tôi sẽ không bao giờ thích anh, cũng không bao giờ công nhận anh đâu."

"Ông ấy thích người lương thiện, lịch sự, cảm xúc ổn định, ngoan ngoãn. Anh chẳng dính dáng đến chữ nào cả."

Lần này Du Hề giữ chặt vô lăng, đề phòng anh đột nhiên nổi điên làm thêm vố nữa.

Nhưng Bùi Quan Ngọc không làm gì cả, anh chỉ ngoảnh mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Anh không cần ông ta công nhận, và anh vẫn sẽ chiếm đoạt em."

Hề Hề thật tàn nhẫn.

Hết lần này đến lần khác nhắc nhở rằng anh giống như một thứ rác rưởi bị mọi người ruồng bỏ, chẳng được ai yêu thương.

Bùi Quan Ngọc vẫn không nhịn được mà mở cửa sổ, hơi thở của anh run rẩy, gió lạnh thổi vào mới khiến anh dễ chịu hơn một chút.

Nhưng miệng anh đã bị nhét đầy vụn thủy tinh, chỉ thở ra một hơi thôi cũng thấy phổi đau buốt.

Đoạn đường sau đó, cả hai không ai nói thêm lời nào.

Du Hề kiệt sức, ăn cơm xong liền đi ngủ trưa.

Lúc tỉnh dậy, Bùi Quan Ngọc đã không còn ở đây, cũng chẳng biết đi đâu.

Du Hề bắt đầu giải quyết từng mớ bòng bong một.

Tin nhắn của Thẩm Tích Nguyệt là tin nhắn cuối cùng cô trả lời. Từ hôm qua, bên kia đã gửi đến rất nhiều tin nhắn, Du Hề có thể hình dung ra một Thẩm Tích Nguyệt như bị sét đánh giữa trời quang, đang vô cùng hoang mang luống cuống.

Lúc tin nhắn của Du Hề gửi đến, Thẩm Tích Nguyệt đang ở Minh Hợp Lục Trang.

Từ sau Tết Nguyên đán, cô ấy chưa từng quay lại đây.

Chỉ nghe mẹ là bà Bùi Nghiên nói, sức khỏe của ông ngoại ngày càng sa sút, đổ bao nhiêu thuốc bổ đắt tiền vào người cũng chẳng thấy khá lên.

Nhưng trong giọng nói của Bùi Nghiên cũng chẳng có mấy phần quan tâm chân thực. Ba người con của dòng chính thất bọn họ thực chất đều không có tình cảm sâu đậm với Bùi Khôn.

Ban đầu gia thế nhà mẹ đẻ cũng coi như môn đăng hộ đối với Bùi Khôn, đôi bên kết hợp tạo nên thế lực mạnh mẽ. Bùi Khôn một đường thăng quan tiến chức, nhưng giữa chừng nhà mẹ đẻ chọn sai phe cánh dẫn đến sụp đổ, suýt nữa liên lụy đến Bùi Khôn.

Đối ngoại, Bùi Khôn luôn tỏ ra chung thủy, tình sâu nghĩa nặng với vợ.

Nhưng đối nội, sau khi mẹ thất thế, địa vị của dòng dõi bọn họ đã sớm tuột dốc không phanh.

Bùi Khôn vốn chẳng hề yêu thương người vợ tính tình trầm lặng nhạt nhẽo, đối với mấy anh chị em bọn họ cũng cực kỳ lạnh nhạt.

Thuở nhỏ, Bùi Nghiên cứ ngỡ đó chỉ là sự uy nghiêm của một người cha giữ vị trí cao. Mãi đến khi mẹ qua đời, bà mới biết Bùi Khôn còn có vài đứa con rơi bên ngoài, đang được lão ta dốc sức bồi dưỡng nâng đỡ.

Lão ta chỉ chê bọn họ tài năng tầm thường, không gánh vác nổi trọng trách. Trái tim Bùi Nghiên lạnh lẽo quá nửa.

Cũng may dòng dõi bọn họ còn có Bùi Quan Ngọc làm rạng danh.

Bùi Kế quanh năm đi công tác xa, Bùi Nghiên xót thương mẹ góa con côi khó giữ vững chỗ đứng trong gia tộc họ Bùi phức tạp, còn chủ động kết giao quan hệ tốt với Bách Linh, dạy dỗ Tích Nguyệt phải biết quan tâm em trai.

Mấy lần gần đây Bùi Nghiên ghé thăm, Bùi Khôn đều đang hôn mê.

Người ta vẫn bảo giường bệnh lâu ngày không có con hiếu thảo, vậy mà Bách Linh vẫn luôn kiên trì hầu hạ bên giường bệnh, Bùi Nghiên thực sự rất khâm phục em dâu.

Nhưng ngẫm lại, thái độ Bùi Khôn đối với Bách Linh và Bùi Quan Ngọc lại là sự coi trọng hoàn toàn khác biệt.

Họ có tình cảm sâu nặng hơn cũng là chuyện bình thường.

Sáng nay, Bùi Nghiên nhận được tin Bùi Khôn đột ngột kinh sợ tỉnh mộng rồi sốc đi, tình hình rất tệ, bác sĩ uyển chuyển ám chỉ người nhà có thể đến nhìn mặt lần cuối.

Thẩm Tích Nguyệt luôn là đứa cháu ngoại được Bùi Khôn "coi trọng", những năm qua, nhờ cái danh này mà Bùi Nghiên nở mày nở mặt cả ở nhà chồng lẫn ngoài xã hội.

Bây giờ vở kịch hiếu thảo này không diễn cũng phải diễn.

Tại đây, Thẩm Tích Nguyệt đã gặp phần lớn con cháu trực hệ của Bùi Khôn. Bao gồm cả những đứa con rơi bên ngoài mà cô ấy chỉ mới nghe mẹ kể chắp vá.

Bùi Quan Ngọc là người đến cuối cùng.

Khác với những người anh em họ đang giả vờ đau buồn, là đứa cháu vốn được kỳ vọng và ưu ái nhất, vậy mà anh lại chẳng buồn diễn kịch.

Đối diện với người ông đang nằm trên giường bệnh gần đất xa trời, trên mặt anh không hiện lên chút bi thương nào, chỉ toàn là sự lạnh nhạt như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Gặp lại anh, đầu óc Thẩm Tích Nguyệt vẫn còn đang rối loạn.

Sự nhầm lẫn tai hại đến vậy, cô ấy đã làm trò hề lâu như thế, suýt chút nữa còn trách nhầm Hề Hề. Nhưng rốt cuộc cô ấy đã mang đến bao nhiêu tai họa cho Hề Hề đây?

Nhớ lại năm đó cô ấy đắc ý đưa Hề Hề vào thư phòng của Bùi Quan Ngọc, giờ lại tung tin đồn nhảm lừa Hề Hề quay về.

Hề Hề đã phải tuyệt vọng đến nhường nào.

Đối với Hề Hề, cô ấy đúng là một ngôi sao chổi.

Thẩm Tích Nguyệt đan chặt mười ngón tay vào nhau, nhìn khuôn mặt quen thuộc của cậu em họ, nhớ đến kẻ cuồng kiểm soát cố chấp khiến Hề Hề sợ hãi suy sụp trong lời kể của bạn, cô ấy cảm thấy một trận ớn lạnh và sợ hãi dâng lên từ tận đáy lòng.

Cô ấy thật ngu ngốc, thế mà chưa từng nhìn thấu bộ mặt thật của đứa em họ này.

Sự cố chấp điên cuồng của Chu Ôn Dục ít nhất còn phơi bày ra mặt, nhưng sự u ám của Bùi Quan Ngọc lại được giấu kín đến mức một người chị họ gần như lớn lên cùng anh như cô ấy cũng chẳng thể nhìn ra.

Bùi Quan Ngọc vừa xuất hiện, đôi mắt vốn đục ngầu của Bùi Khôn trên giường bệnh bỗng sáng rực lên, tựa như đang nhìn thấy tác phẩm nghệ thuật mà mình ưng ý nhất.

"Lại đây."

"Lại đây."

"Tiểu Ngọc, con bước lên đây."

Bùi Quan Ngọc tĩnh lặng nhìn, ánh mắt lạnh nhạt đờ đẫn, hệt như đang nhìn một vật chết.

Bầu không khí có chút ngưng trệ.

Trong phòng toàn là những kẻ cáo già, đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Bách Linh lên tiếng: "Tiểu Ngọc, mau lại đây, ông nội gọi con kìa."

Thẩm Tích Nguyệt thấy Bùi Khôn nắm chặt lấy ống tay áo của Bùi Quan Ngọc.

Kích động nói: "Đứa con của ta... Huyết mạch của ta."

"Con là đứa con ta ưng ý nhất, mang bộ gen tốt nhất của ta, con giống ta nhất, sẽ là tương lai và niềm tự hào của nhà họ Bùi."

Những người có mặt ở đó không ai thấy có gì bất thường, nhưng Thẩm Tích Nguyệt lại trân trân nhìn, tầm mắt lướt từ đôi mắt lóe lên sự hưng phấn b*nh h**n của Bùi Khôn, đến đôi bàn tay đang nắm chặt của Bách Linh, rồi lại dừng trên đôi mày lạnh lẽo như sương tuyết không gợn chút xúc động của Bùi Quan Ngọc.

Khuôn mặt của ba người chồng chéo, hòa vào nhau.

Ánh mắt của Bùi Quan Ngọc, ánh mắt của Bùi Khôn...

Một suy nghĩ đáng sợ xẹt qua như tia chớp trong đầu Thẩm Tích Nguyệt, cô ấy run bắn người, chiếc cốc thủy tinh trong tay rơi vỡ toang trên sàn nhà, phát ra âm thanh chói tai.

Nhận được những ánh mắt bất mãn từ bốn phương tám hướng, Thẩm Tích Nguyệt vội vàng cúi đầu, trái tim vẫn đập loạn xạ.

Không thể nào.

Chắc chắn là do trí tưởng tượng của cô ấy quá phong phú thôi.

Nhưng dạ dày Thẩm Tích Nguyệt vẫn bị k*ch th*ch đến mức nôn khan từng cơn, cô ấy ôm bụng, lí nhí nói mình không khỏe rồi lao vào nhà vệ sinh.

......

Trời chập tối, đám đông lục tục bước ra khỏi phòng ngủ.

Bùi Nghiên đang định đi tìm con gái thì bắt gặp Bùi Kế đi tới.

Hai chị em họ thời trẻ luôn đùm bọc lẫn nhau, nhưng những năm qua Bùi Kế thường xuyên phải thuyên chuyển công tác, có lẽ vì sinh được đứa con trai khiến Bùi Khôn vừa ý, nên Bùi Khôn cũng tìm cách nâng đỡ Bùi Kế, giúp ông bao năm nay sự nghiệp luôn thăng tiến vững vàng.

Nhưng vì khoảng cách địa lý, cộng thêm việc người em trai tính tình ôn hòa này càng ngày càng lầm lì ít nói, nên sự giao tiếp giữa hai chị em những năm qua cũng ít đi rất nhiều.

"Chị, em đưa chị về." Bùi Kế nói.

Bùi Nghiên vừa định từ chối bảo không phiền vì đã có tài xế, nhưng vừa ngẩng lên đã thấy vẻ mặt Bùi Kế lộ rõ là có chuyện quan trọng cần bàn, bà bèn che mắt thiên hạ đáp: "Được, chị em mình cũng lâu rồi không gặp."

Thẩm Tích Nguyệt nhận được tin nhắn của mẹ bảo cô ấy đi cùng tài xế về, còn bà sẽ đi xe của cậu.

Cô âyd bước ra ngoài, chuẩn bị lên xe.

Thì nhìn thấy Bùi Quan Ngọc đang ngồi ở băng ghế sau của một chiếc xe khác, cửa sổ xe hạ xuống.

Anh không nói gì, nhưng Thẩm Tích Nguyệt biết, anh đang đợi mình.

Tâm trạng cô ấy rối bời khó tả, đứng sững tại chỗ chần chừ một lúc.

Lý trí mách bảo Thẩm Tích Nguyệt rằng từ nay về sau nên giữ khoảng cách với Bùi Quan Ngọc.

Anh không hề sạch sẽ ngoan ngoãn như cô ấy tưởng, có khi còn là một kẻ máu lạnh nguy hiểm, cũng chẳng hề coi cô ấy là người chị họ thân thiết gì cho cam.

Nhưng nghĩ lại thì mọi chuyện cũng phải nói cho rõ ràng, nên cô ấy vẫn cất bước đi tới.

Chẳng biết từ lúc nào, những cuộc trò chuyện của họ không còn phải né tránh đám camera giám sát hay vệ sĩ như hình với bóng kia nữa.

Vậy nên Thẩm Tích Nguyệt rất yên tâm lên xe.

Nhưng cô ấy không lên tiếng trước, chỉ lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mãi cho đến khi bên tai vang lên một tiếng: "Xin lỗi."

Mũi Thẩm Tích Nguyệt chợt cay xè, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo lập tức sụp đổ. Cô ấy quay phắt lại: "Cậu không còn là em họ tôi nữa!"

"Cậu lừa tôi lâu như vậy, dựa dẫm vào tôi để ức h**p Hề Hề, cậu đúng là đồ vô sỉ! b**n th**! Rốt cuộc cậu coi tôi là cái gì hả?"

"Cậu có biết khi biết được sự thật, tôi thấy mình giống cái gì không? Tôi giống như tòng phạm của cậu vậy. Sao cậu lại là loại người như thế? Tôi sắp không nhận ra cậu nữa rồi!"

Cô ấy tuôn một tràng xối xả, Bùi Quan Ngọc vẫn rũ mi, không đáp lời.

Đợi cô ấy xả xong, anh mới ngẩng lên, Thẩm Tích Nguyệt nhìn thấy viền mắt đỏ hoe của anh.

"Nhưng là cô ấy lừa em trước."

"Là cô ấy cá cược đến tán tỉnh em, lừa em vô số lần," Hơi thở Bùi Quan Ngọc run run, giọng khàn đặc, "Chơi chán rồi thì đá em đi."

"Em thích cô ấy nhường nào chị biết mà, em thích cô ấy lắm, em sống được đến giờ đều là vì cô ấy."

"Cô ấy thực sự rất xấu xa, luôn là cô ấy bắt nạt em."

"Chị là chị của em, tại sao cứ phải nói đỡ cho cô ấy mãi thế?"

Giọng anh mang theo chút nghẹn ngào, rồi vội vã quay mặt đi chỗ khác.

Thẩm Tích Nguyệt sững sờ.

Chưa từng thấy vẻ mặt tủi thân và dựa dẫm thế này trên khuôn mặt Bùi Quan Ngọc bao giờ.

Cô ấy dần nhận ra, có lẽ anh thực sự coi cô ấy là người chị có thể trút bầu tâm sự.

"Nhưng cậu làm thế là sai rồi!" Thẩm Tích Nguyệt cao giọng, "Hề Hề sẽ chỉ càng ngày càng sợ cậu thôi, tên điên Chu Ôn Dục kia chưa cho cậu bài học sao?"

Bùi Quan Ngọc hé môi. Giọng nói chứa đầy sự tuyệt vọng kiệt quệ: "Nhưng Giản Ương yêu hắn."

"Hề Hề chẳng yêu em chút nào."

Thẩm Tích Nguyệt cũng bỗng nhiên bị nỗi bi thương này lây nhiễm.

Nhất thời cô ấy không biết phải nói gì, nhưng Thẩm Tích Nguyệt nhanh chóng nhớ ra điều gì đó, lên tiếng: "Nhưng tôi thấy Hề Hề rõ ràng từng thích cậu mà!"

"Cái tính ghét đàn ông của cậu ấy, nếu không thích thì kiểu gì cũng đòi chia tay, nhưng ban đầu cậu ấy đâu có muốn chia tay, như thế chưa đủ chứng minh là cậu ấy thích cậu sao?"

Thẩm Tích Nguyệt cảm thấy tâm trạng Bùi Quan Ngọc dường như đã tốt hơn một chút.

Thẩm Tích Nguyệt thở dài: "Giữa hai người có phải có nhiều hiểu lầm lắm không, không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được sao? Cứ phải làm cho khó coi như thế à?"

Cô ấy nghi ngờ có phải Bùi Quan Ngọc sống khép kín quá, cũng chẳng bao giờ tìm người tâm sự hay không.

Một kẻ ngốc trong tình yêu với mức độ hòa nhập xã hội kém cỏi, được ở bên nữ thần hằng ao ước, cứ được mất lo âu rồi chui vào ngõ cụt thì làm sao mà yêu đương tử tế cho được?

"Cậu có muốn đưa Hề Hề đi cùng, ba chúng ta gặp nhau một bữa, ngồi nói chuyện đàng hoàng không."

"Có khúc mắc gì, mâu thuẫn gì, cứ trải ra mà nói không phải tốt hơn sao?"

Thẩm Tích Nguyệt nhìn hàng mi khẽ rung và đôi đồng tử lấp lánh điểm sáng của Bùi Quan Ngọc, ánh mắt hệt như con chó hoang chờ cho ăn bên vệ đường, hay như người lữ khách khát khô giữa sa mạc nhìn cô ấy, cô ấy biết anh đã bị thuyết phục.

"Đợi tôi nói chuyện với Hề Hề xong, hai người sắp xếp thời gian đến gặp tôi nhé, tôi làm người hòa giải cho."

Trước khi xuống xe, Thẩm Tích Nguyệt thấy ánh mắt Bùi Quan Ngọc đã trong veo trở lại.

Nghe thấy anh trầm giọng nói: "Cảm ơn."

Anh không còn gọi cô là chị họ với giọng điệu âm dương quái khí nữa, mà ậm ừ từ sâu trong cổ họng bật ra một tiếng: "Chị."

Từ nhỏ đến lớn, Bùi Quan Ngọc lầm lì như cái hũ nút, chưa từng gọi cô ấy một tiếng chị tử tế.

Thẩm Tích Nguyệt bước đi vài bước.

Đột nhiên nhớ tới ý nghĩ hoang đường nảy ra trong đầu hôm nay, nếu diễn theo vở kịch ấy, có khi cô ấy còn phải gọi ngược lại anh một tiếng cậu cũng nên.

Thật đáng sợ.

Thẩm Tích Nguyệt lắc mạnh đầu, rảo bước lên xe.

Lúc cô ấy về đến nhà, mẹ thế mà vẫn chưa về.

Thẩm Tích Nguyệt vờn chó trêu mèo một vòng, tính toán tìm một địa điểm để có thể cùng Du Hề và Bùi Quan Ngọc nói chuyện đàng hoàng.

Tốt nhất là một nơi có bầu không khí ấm áp, hòa thuận, lãng mạn một chút, lại phải rộng rãi để có thể bài trí đẹp mắt.

Nhớ ra hình như Chu Ôn Dục có bao một mảnh đất ở ngoại ô Bắc Kinh làm trang trại nuôi cừu, nuôi gà, Thẩm Tích Nguyệt thấy cũng không tồi, định mượn địa điểm một chút, vừa gửi tin nhắn cho Giản Ương xong thì mẹ về.

Nhưng trạng thái của bà có vẻ không bình thường cho lắm, hai mắt đỏ hoe, sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ thất hồn lạc phách.

Thẩm Tích Nguyệt vội bước tới rót cho Bùi Nghiên cốc nước: "Sao thế mẹ?"

Bùi Nghiên thẫn thờ rất lâu.

Thẩm Tích Nguyệt nhìn thấy trong mắt mẹ là sự đau buồn sâu sắc, là oán hận, nhưng nhiều hơn cả là sự mệt mỏi vô tận.

Mẹ cô ấy luôn là một người lạc quan, trước kia ở nhà họ Bùi dù năng lực tầm thường không được coi trọng, cuộc hôn nhân với bố cũng chỉ là liên hôn thương mại theo lệ, nhưng bà luôn giữ được sự ôn hòa, dần dà vun đắp tốt cho sự nghiệp và gia đình.

Thẩm Tích Nguyệt chưa từng thấy vẻ mặt này của mẹ bao giờ, điều này khiến cô ấy có chút sợ hãi.

"Không có gì đâu," Bùi Nghiên cuối cùng vẫn v**t v* khuôn mặt con gái, "Chỉ là trò chuyện với cậu con một lát, nhớ lại những tháng ngày gian khổ trước kia nên tâm trạng chưa bình phục thôi."

Thẩm Tích Nguyệt ôm lấy bà an ủi: "Bây giờ mọi thứ đã ngày càng tốt đẹp hơn rồi mà mẹ."

Bùi Nghiên cay đắng nhìn con gái.

Tối nay, Bùi Kế đã nói cho bà biết toàn bộ sự thật kinh tởm đó.

Ông và Bách Linh từ lâu đã không còn là vợ chồng trên thực tế.

Sau khi Bách Linh gả vào đây, phát hiện ông không được coi trọng, sự nghiệp lại bình thường, bà ta liền ngoại tình.

Còn lý do tại sao ông phát hiện ra, là vì Bách Linh nói bà ta có thai, trong khi thực chất ông lại bị vô sinh.

Bùi Kế nén lại sự cuộn trào trong nội tâm, lùng sục mọi dấu vết, cuối cùng phát hiện ra mối gian tình gớm ghiếc giữa bà ta và Bùi Khôn.

Ông phát hiện ra, thì mẹ của họ đương nhiên cũng biết.

Nhưng mẹ ông còn bình tĩnh hơn ông nhiều, bà cụ định đợi đến khi nghiệt chủng kia ra đời, xét nghiệm ADN rồi mới tung hê mối quan hệ loạn luân này ra ngoài.

Bà cụ đã nhẫn nhịn đủ rồi, bà cụ muốn đồng quy vu tận với Bùi Khôn.

Bùi Kế mòn mỏi chờ đợi ngày đó.

Nhưng thứ ông chờ được lại là tin tức mẹ bị tai nạn xe cộ qua đời trên đường tới bệnh viện.

Người mẹ đoản mệnh nhưng hiền từ của họ, không hề chết vì tai nạn ngoài ý muốn.

Trong tang lễ của mẹ, Bùi Khôn vừa mới khóc lóc bi thương xong, quay lưng đã cười tươi vỗ vai ông: "Bên Ninh Thành đang thiếu người, mày qua đó làm đi."

"Biết điều thì tao sẽ không bạc đãi mày."

Bùi Kế đỏ mắt, nhìn Bách Linh đang ôm đứa trẻ, khóe môi nhếch lên một nụ cười với ông.

"Lại đây, ông nội bế nào." Bùi Khôn đưa tay về phía đứa bé.

Bùi Nghiên nghe xong thì sắc mặt trắng bệch ngay tại trận, trong lòng nổi sóng to gió lớn.

Bà thế mà lại kết giao nhiều năm với con rắn độc Bách Linh, thật lòng yêu thương đứa cháu trai thông minh xinh xắn kia, còn sợ nó bị những quy củ ép buộc của Bùi Khôn làm cho sinh bệnh tâm lý nên mới bảo con gái mình quan tâm chăm sóc nó nhiều hơn.

Bà không ngờ đằng sau lại là một sự thật máu me đầm đìa và kinh tởm đến vậy.

Bùi Nghiên khẽ hỏi, Bùi Kế muốn tính thế nào.

Câu trả lời của Bùi Kế khiến bà kinh hãi: "Em muốn bọn chúng đều phải đền mạng cho mẹ."

"Tên cặn bã Bùi Khôn, con đ* Bách Linh, và cả cái giống tạp chủng Bùi Quan Ngọc kia nữa, đều phải thân bại danh liệt, bị tất cả mọi người nhổ bọt khinh bỉ."

Bùi Nghiên hoảng sợ: "Nhưng Tiểu... Bùi Quan Ngọc thằng bé có làm gì đâu!"

Bùi Kế: "Chị không hận sao?"

Bùi Nghiên hận chứ. Nhưng bà có thể làm gì được đây?

Ở cái gia tộc ăn thịt người không nhả xương như nhà họ Bùi, không có quyền lực thì lấy đâu ra tiếng nói.

Mẹ bà đã dùng chính mạng sống của mình để đưa ra đáp án rồi.

Bùi Nghiên tỏ rõ thái độ, bà không muốn rước họa vào thân thêm nữa.

Bùi Kế: "Lão già kia sắp chết rồi, bị chính cô 'con dâu' mà lão nuôi nấng hạ độc từng ngụm, âu cũng là quả báo của lão."

"Chỉ cần phế Bùi Quan Ngọc, Bách Linh sẽ chẳng còn chỗ dựa dẫm, cũng không thể tạo ra sóng gió gì được nữa," Ông cười gằn, "Em muốn từng chút một nhìn ả rơi xuống bùn lầy, mất đi tất cả."

"Em muốn Bách Linh sống không bằng chết, rồi sẽ tiễn ả lên đường."

Bùi Nghiên bỗng dưng không còn nhận ra người em trai này nữa.

Bùi Kế vốn dĩ là đứa con giống mẹ nhất, tính tình hiền lành đôn hậu, không tranh giành với ai. Khi cưới được Bách Linh, ông đã rất vui vẻ, còn nói với bà rằng sẽ dốc hết sức đối xử tốt với vợ, vun vén cho cuộc hôn nhân này.

Trong cái gia tộc vặn vẹo ăn thịt người này, ai ai cũng đã thay đổi đến mức chẳng thể nhận ra khuôn mặt ngày xưa nữa rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn