Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 48

"Sau này đừng rời xa anh nữa."

Du Hề thực sự rất muốn hỏi Bùi Quan Ngọc, anh giăng ra thiên la địa võng thế này, cô còn cách nào để có thể rời xa anh đây.

Cô không muốn kích động thêm nữa, cố gắng bình ổn nhịp thở.

Những cảm xúc như sợ hãi, hoang mang, phẫn nộ đều đã cạn kiệt theo sự mệt mỏi, dần dần lắng xuống.

Vài năm nay, từ đỉnh cao rớt xuống vực thẳm, rồi lại một mình tự vượt qua bao căn bệnh, điều duy nhất Du Hề học được là, dù có xui xẻo đến đâu cũng không thể tự làm khó bản thân thêm nữa, ngày tháng vẫn phải trôi qua một cách lạc quan và bình yên.

Suy cho cùng, Bùi Quan Ngọc chính là con chó điên do tự tay cô trêu chọc mà đến.

Chó điên là vậy, điên cuồng và thù dai.

Hơn nữa, đối với loài chó, vứt bỏ và phản bội là tội lớn, chắc chắn sẽ bị trả thù, cắn ngược lại.

Cô càng hoảng sợ né tránh, không chừng càng làm anh thêm đắc ý và phấn khích.

Giữa cô và Bùi Quan Ngọc, món nợ nát này coi như không thể tính toán rõ ràng được nữa.

Thà rằng cứ đày đọa lẫn nhau.

Nghĩ vậy, Du Hề đứng dậy, sắc mặt thản nhiên cởi chiếc áo khoác mỏng bên ngoài chiếc váy hai dây ra, từ trên cao quất thẳng vào mặt anh.

Một hành động mang đầy tính nhục nhã như thế, vậy mà lại khiến Bùi Quan Ngọc bật ra một tiếng th* d*c.

Anh kéo nhẹ áo xuống một chút, chóp mũi vẫn đang ngửi, chỉ để lộ đôi mắt tràn ngập d*c v*ng đang hơi nheo lại nhìn cô.

Du Hề nhận ra, anh thế mà vẫn đang mong chờ.

Dường như dù cô có làm gì đi chăng nữa, anh cũng có thể chấp nhận một cách không có giới hạn.

Sở hữu một gương mặt trắng trẻo, đoan chính là thế, vậy mà lúc này đây, từ trong ra ngoài anh lại bộc lộ sự ph*ng đ*ng triệt để.

Miệng thì lúc nào cũng chê bai kẻ khác lẳng lơ quyến rũ cô, nhưng thực chất, kẻ d*m đ*ng nhất bên cạnh cô lại chính là Bùi Quan Ngọc.

Du Hề rướn người, từ trên cao nhìn xuống anh.

Cô giơ tay vỗ vỗ không nặng không nhẹ lên mặt anh: "Đã đến mức này rồi, lừa anh bao nhiêu lần như vậy, anh vẫn còn thích tôi sao?"

Nhiệt độ trong đáy mắt Bùi Quan Ngọc dần dần lạnh lẽo.

Không.

Anh không còn thích Hề Hề nữa.

Anh hận cô, anh đến để trả thù cô.

Du Hề chạm phải ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh nhạt của anh, khóe môi khẽ nhúc nhích, cô quỳ gối bò lên sô pha.

Thấy anh không kìm được mà muốn sán lại gần, Du Hề cúi người, áp má mình vào má anh, nhẹ nhàng cọ xát.

Cô muốn thử dò xét một chuyện.

Du Hề kề sát tai anh, khẽ hỏi: "Nếu bây giờ tôi hỏi anh, chúng ta quay lại nhé, anh có đồng ý không, Bùi Bùi."

Toàn thân Bùi Quan Ngọc cứng đờ, đến hơi thở cũng không nghe thấy, anh im lìm không động đậy.

Trái tim Du Hề cũng thắt lại trong giây phút ấy.

Đã từng có lúc nhớ anh da diết, trong những giấc mơ, Du Hề vô số lần hỏi anh câu này, nhưng rồi đều bị anh đẩy ra ngay trong giấc mơ ấy.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Hàng mi đen nhánh của Bùi Quan Ngọc đang run rẩy đến mức khó có thể nhận ra.

Hốc mắt chua xót, một góc nào đó nơi đáy lòng cũng đang sụp đổ.

Cô cám dỗ anh như vậy, anh gần như đã muốn dang tay ôm lấy cô, cọ má đáp lại rồi gật đầu.

Nhưng gật đầu đồng nghĩa với việc vươn cổ chịu chết.

Đây rõ ràng là một cái bẫy dỗ dành ngọt ngào nhưng lộ liễu.

Anh sẽ lại biến thành kẻ ngu ngốc, thành tên ngốc bị lừa xoay mòng mòng. Sau đó lại bị đá bay đi.

Bùi Quan Ngọc đè nén giọng nói: "Anh chỉ muốn trả thù em."

Sự thăm dò có vẻ đã thất bại.

Du Hề không còn nhìn thấy vẻ mặt biết nhận thua, biết tủi thân, biết làm nũng trong ánh mắt anh như trước kia nữa.

Sự thù hận của anh là thật. Chuyện anh chỉ muốn trả thù cô cũng là thật.

Phải chăng với một con chó đã hoàn toàn phát điên, sẽ không còn cách nào dùng những chiêu trò mang danh tình yêu để bắt nó nghe lời nữa.

Trái tim Du Hề như bị ong chích, cơn đau âm ỉ lan tỏa.

Nhưng cô không có tâm trí đâu để phân định xem nỗi đau này rốt cuộc bắt nguồn từ đâu, là hoảng loạn, là bất lực, hay là từ một nơi mà cô không muốn nghĩ sâu xa thêm.

Viền mắt Du Hề cũng nóng lên, cô cắn răng kìm nén.

Cô không đè nổi luồng lệ khí đang cuộn trào trong lồng ngực, mạnh tay tát vào má anh một cái: "Vậy tại sao anh còn cứ trơ mắt ra, dùng đủ mọi thủ đoạn bám lấy tôi, đuổi thế nào cũng không chịu đi."

"Là chưa bị tôi chơi đùa đủ sao?"

Chút bọt biển dịu dàng ngắn ngủi vừa rồi đều bị chọc thủng trong chớp mắt.

Du Hề trân trân nhìn sắc mặt Bùi Quan Ngọc sầm xuống, đôi mắt đỏ ngầu.

Hơi thở của anh run rẩy.

Nhưng tối nay, anh chưa hề rơi một giọt nước mắt nào trước mặt cô.

"Anh hận em." Bùi Quan Ngọc cắn lên vai cô, "Hận em chết đi được."

Anh chỉ là món đồ chơi của cô mà thôi.

Anh thấy may mắn vì mình đã không ngu ngốc mà giao ra quân bài tẩy một lần nữa, để đổi lấy những lời nói dối thiên biến vạn hóa của cô.

Giữa những tiếng nức nở, Du Hề đáp lại: "Tôi càng hận anh hơn! Cả đời này tôi đen đủi mới bị một kẻ thần kinh như anh bám riết lấy."

Cô không muốn nói thêm lời nào nữa.

Cái miệng kia của cô chỉ thích hợp để r*n r* mà thôi.

Trời đất quay cuồng.

Du Hề bị đè xuống hôn ngấu nghiến, dây váy tuột xuống, bị anh dùng sức l*t s*ch.

Bùi Quan Ngọc ép chặt hai tay cô l*n đ*nh đầu.

Lồng ngực phập phồng, anh từ trên cao nhìn xuống thân thể hệt như đồ sứ, làn da nhẵn nhụi tựa men ngọc của cô.

Ánh mắt anh tựa như mị dược.

Da thịt Du Hề nổi lên những hạt gai ốc, dần dần nhuốm màu hồng nhạt.

Hai người đối mặt nhau, đều nhìn rõ phản ứng của đối phương.

Cả hai bỗng nhiên đều ngừng lời.

Những trải nghiệm thời thơ ấu khiến d*c v*ng của Du Hề khi mười mấy tuổi rất nhạt nhẽo.

Dù không bài xích chuyện l*m t*nh với Bùi Quan Ngọc, thậm chí sau lần đầu tiên còn biết được chút tư vị ngọt ngào, nhưng cũng chưa đến mức khao khát, chỉ bởi vì anh làm quá nhiều, khiến cô chẳng thể sinh ra cảm giác đòi hỏi hay bất mãn, thậm chí vì tần suất quá dày đặc mà đâm ra chán ghét.

Năm đầu tiên quay lại Mỹ, trọng tâm của Du Hề đều dồn vào sự nghiệp và điều chỉnh tâm trạng. Chứng rối loạn giấc ngủ cực kỳ nghiêm trọng, càng đừng nói đến chuyện mơ mộng x**n t*nh.

Sự thèm muốn ấy thực sự bắt đầu khi cô tìm lại được ký ức, triệu chứng trầm cảm âu lo bắt đầu thuyên giảm, và khi cô thực sự có thể chìm vào một giấc ngủ bình yên.

Cổ nhân có câu, no ấm thì sinh d*m d*c.

Tiếng nước trong phòng tắm nhớp nháp.

"Ách..."

Trơn ướt.

Cánh tay Bùi Quan Ngọc siết chặt, ôm sát lấy vòng eo săn chắc của cô.

Hai người thi gan xem ai không phát ra âm thanh, nhưng cuối cùng đều không nhịn được.

Từ sâu trong cổ họng bật ra những tiếng r*n r*, thở dài vụn vỡ không thành tiếng.

Răng Bùi Quan Ngọc va vào nhau lập cập. Anh sướng đến mức sắp ngất đi.

Anh bị cô khai phá, đùa giỡn từ quá sớm, vừa mới trưởng thành đã bị lừa lên giường.

Sau khi thưởng thức trọn vẹn sự ngọt ngào thơm ngát của cô, ăn quen bén mùi, cơn nghiện còn chưa kịp thuyên giảm thì đã bị cô lừa gạt, nhẫn tâm đá văng đi.

Hơn một ngàn ngày đêm, anh có thể nhìn thấy bóng dáng cô, nghe được tin tức về cô. Nhưng dù thế nào cũng không thể thực sự chạm vào.

Anh khao khát đến phát điên rồi.

Khoảng thời gian bị phong bế, anh càng giống như bị nhốt trong lồng giam.

Đập vào mắt chỉ toàn là cát vàng, những bài kiểm tra thí nghiệm làm mãi không xong, thất bại hết lần này tới lần khác, những nhiệm vụ áp lực cao chồng chất lên nhau.

Điều kinh khủng nhất là khi anh không thể giám sát cô, liệu cô có thực sự bị kẻ khác quyến rũ, đi tìm người đàn ông khác hay không.

Những tháng ngày Bùi Quan Ngọc ở căn cứ, anh luôn ngày đêm nằm mộng.

Mộng xuân, ác mộng, lặp đi lặp lại đan xen nhau.

Những bìa tạp chí mới, những khung hình mới của cô.

Anh có thể xem đi xem lại hàng trăm hàng ngàn lần, anh si mê vẻ đẹp của cô, hào quang của cô, để rồi sau đó lại rơi vào vực thẳm của sự tự ti, tự ghê tởm bản thân, nơm nớp lo sợ.

Nỗi đau đớn như địa ngục này, còn vượt xa tổng thể những gì anh phải chịu đựng trong hơn hai mươi năm qua cộng lại.

Cho đến tận bây giờ, những hình phạt tàn nhẫn nhất mà Bùi Quan Ngọc phải gánh chịu, đều là do Hề Hề ban tặng.

Anh không có ở đó, Hề Hề vẫn không ngừng mài giũa bản thân mình.

Rõ ràng là cùng lớn thêm gần bốn tuổi, nhưng thân thể cô lại càng xinh đẹp, quyến rũ hơn xưa.

Thu hút biết bao nhiêu kẻ d*m đ*ng phóng túng.

Bọn họ đều thích cô. Đều mê mẩn cô.

Nhưng chỉ có anh mới được độc chiếm, chỉ có anh, chỉ có mình anh mà thôi!

Từ phòng tắm đến trước gương.

Mặt gương nhòe nhoẹt hơi nước bị bàn tay bám không vững của Du Hề cọ cho sạch một mảng.

Rồi lại đến tấm ga trải giường bị cô vò cho nhăn nhúm.

......

Ý thức của Du Hề đã bị xóc nảy đến mức mơ hồ.

Rõ ràng bọn họ hận nhau đến thế, vậy mà tại sao cơ thể lại vẫn không thể khống chế được như vậy.

Người ta hay bảo đàn ông có thể tách biệt rạch ròi giữa tình cảm và thể xác, nhưng tại sao cô lại cũng trở nên thế này.

Mí mắt Du Hề bị anh điên cuồng âu yếm, hôn lên cắn nuốt.

Lồng ngực Bùi Quan Ngọc dán chặt lấy cô, cô có thể nghe thấy rõ ràng nhịp đập trái tim anh.

Khoảng cách gần như vậy, Du Hề lại nhìn thấy dưới lớp tóc mái trên trán anh, có một vết sẹo rất nhỏ, gần như đã mờ tịt không còn nhìn rõ.

Đó là một hố lõm nông.

Trùng khớp với vị trí năm đó anh lấy đầu đập vào tường.

Du Hề vô thức đưa tay ra, khựng lại giữa chừng, rồi lại co ngón tay rút về.

Bùi Quan Ngọc lẳng lặng nhìn cô.

Có lẽ sự tiếp xúc thể xác quá mức thân mật cũng sẽ khiến con người ta sinh ra ảo giác.

Vậy mà lại có khoảnh khắc anh cảm thấy, Hề Hề hình như vẫn còn chút xót xa cho anh.

Nhưng anh đã sớm không còn dám cầu xin thứ tình yêu khó nắm bắt, phức tạp và khó phân định nhất thế gian này nữa rồi, anh đã đâm đầu đến mức sứt đầu mẻ trán.

Anh dốc cạn sức lực để ngăn cản, vậy mà vẫn có vô số kẻ yêu Hề Hề.

Còn anh sinh ra đã chẳng có ai yêu thương, làm sao có thể cầu xin được tình yêu của cô.

Bọn họ gần như làm đến nửa đêm về sáng, bên ngoài cửa sổ đã hắt vào những tia sáng le lói của buổi bình minh.

Những năm qua Du Hề thường xuyên tập gym, nhiều bộ phim cô đóng cũng yêu cầu thể lực rất cao, tố chất cơ thể đã tốt hơn trước rất nhiều.

Nhưng sau đêm nay, cô vẫn giống hệt một con cá bị rút cạn nước, sức cùng lực kiệt.

Đã vậy, đó còn là trong tình trạng Bùi Quan Ngọc đã uống thuốc.

Có những người bán mạng vì công việc, có kẻ lại bán mạng vì những thú vui chơi bời.

Còn Bùi Quan Ngọc dường như là bán mạng để l*m t*nh.

Du Hề đã không còn thói quen ngủ nướng, đồng hồ sinh học khiến cô tỉnh giấc vào lúc tám giờ sáng.

Mở mắt ra, Bùi Quan Ngọc vậy mà vẫn đang ngủ bên cạnh.

Cảm nhận được thứ gì đó, sắc mặt cô lạnh đi: "Ra ngoài."

Bùi Quan Ngọc nhắm mắt lại, giả chết.

Khi trời sáng, khuôn mặt anh cũng được nhìn rõ hơn.

Có những chàng trai càng lớn thì cơ hàm càng bạnh ra, dầu mỡ và tàn tạ, ở nước ngoài lại càng nhiều.

Nhưng Bùi Quan Ngọc lớn thêm vài tuổi, khuôn mặt gần như được phóng to theo tỷ lệ chuẩn, khuôn mặt rất nhỏ, ngũ quan lại càng thêm phần lập thể sắc nét.

Nhưng có lẽ vì đã lớn tuổi hơn chút, quá trình trao đổi chất quả thực không còn tốt như trước nữa.

Đây là lần đầu tiên Du Hề có thể nhìn thấy rõ quầng thâm dưới mắt anh.

Năm mười tám tuổi, dù anh luôn đè nén u uất, nhưng trên mặt chưa bao giờ hiện rõ vẻ mệt mỏi thế này.

Bùi Quan Ngọc của hiện tại, khiến Du Hề có cảm giác, anh thực sự đã mệt mỏi đến mức cạn kiệt cả sức sống lẫn sự sinh động.

Rõ ràng tối hôm qua cô còn nghe Bùi Thiệu Chiêm nói, sự nghiệp của anh rất thuận lợi, thăng tiến như diều gặp gió.

Bùi Quan Ngọc cũng chưa từng để bản thân phải chịu uất ức.

Những người xung quanh Du Hề, anh muốn khống chế ai thì khống chế, muốn ai gặp tai nạn thì người đó gặp tai nạn, cô cũng bị anh đùa bỡn xoay mòng mòng.

Cho đến bây giờ, anh đã hoàn toàn thành công trong việc giam cầm cô bên cạnh để báo thù.

Bùi Quan Ngọc không chịu rút ra.

Anh còn khoa trương hơn cả loài chó trong kỳ đ*ng d*c, sau khi bị Du Hề đẩy vài cái, vùng vằng kháng cự, anh lại th* d*c chồm người áp tới.

Một ngày một đêm, bọn họ thậm chí còn chẳng ăn uống gì.

Bùi Quan Ngọc cũng không nói năng gì, trông anh cứ như muốn chết quách trên người cô vậy.

Da đùi của Du Hề thậm chí còn bị anh cọ xát đến trầy xước.

Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cuối cùng cô vung tay tát anh một cái.

Cắn răng mắng: "Nếu anh không cút xuống, có tin tôi sẽ nhân lúc anh ngủ mà bóp cổ anh tới chết, rồi bảo là anh tinh tẫn nhân vong mà chết không?"

Bùi Quan Ngọc dùng đầu lưỡi đẩy đẩy phần gò má vẫn còn đang nóng rát, lẳng lặng nhìn cô một lát rồi nói: "Đó là vinh hạnh của anh."

"Đấy là cách chết mà anh khao khát nhất."

Sự hoang đường đó cứ thế kéo dài đến tận buổi tối hôm ấy.

Khi Du Hề tỉnh dậy, cổ họng cô khát đến khô rát bốc khói.

Bùi Quan Ngọc vẫn đang ngủ. Anh cứ làm cho đến lúc gần như không thể xuất ra được nữa mới miễn cưỡng dừng lại.

Lúc ấy Du Hề thực sự nghi ngờ có khi anh sẽ đột tử mất.

Cô muốn rời khỏi giường đi rót nước.

"Xoảng xoảng".

Thanh âm của sợi xích kim loại truyền đến từ cổ tay, Du Hề sửng sốt, nhìn thấy đầu xích bên kia chính là cổ tay của Bùi Quan Ngọc.

Chẳng biết từ lúc nào, có lẽ là lúc cô mệt mỏi thiếp đi, anh đã dùng còng tay khóa hai người lại với nhau.

Du Hề thấy Bùi Quan Ngọc bị tiếng động làm giật mình tỉnh giấc, anh mở mắt ra.

Giọng nói của anh bình thản: "Em lại muốn đi đâu."

Du Hề tê rần cả da đầu: "Anh có ý gì hả."

"Không còng em lại," Bùi Quan Ngọc hờ hững nói, "Anh không ngủ được."

Bất cứ câu mắng mỏ nào đại loại như "Anh có bệnh à" đã chẳng còn cần thiết phải thốt ra nữa.

Vốn dĩ anh đã có bệnh sẵn rồi.

Du Hề lười phí lời: "Mở ra đi, tôi muốn đi uống nước."

Bùi Quan Ngọc lại đứng dậy, đi cùng cô đến máy lọc nước.

Cổ họng Du Hề sắp bốc khói, ực ực uống ừng ực.

Cô tưởng Bùi Quan Ngọc nhìn mình cũng muốn uống, đang định đưa cốc nước cho anh.

Bùi Quan Ngọc lắc đầu, liếc nhìn cô một cái: "Anh đã uống rất nhiều nước rồi."

Nhận ra thứ "nước" mà anh nói đến là gì, sắc mặt Du Hề vụt một cái đỏ bừng lên.

Đặt cốc nước xuống, cô nhìn chiếc còng tay đang đung đưa kêu leng keng.

Trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc anh muốn thế nào."

Bùi Quan Ngọc: "Anh muốn ngủ một giấc."

"Vậy nếu tôi không ở đây thì sao? Không có tôi anh sẽ không ngủ nữa à?"

"Vì vậy nên anh mới phải uống thuốc ngủ."

Du Hề - người đã từng uống thuốc ngủ suốt hai năm trời, quá thấu hiểu sự dày vò của chứng mất ngủ - bỗng sững sờ.

Chứng mất ngủ của cô đã được chữa khỏi nhờ những giấc mơ về anh.

Vậy còn chứng mất ngủ của anh là thế nào, chẳng lẽ anh muốn nói là do cô mang đến cho anh sao?

Trái tim Du Hề gợn lên một tầng xót xa chua chát nhỏ nhoi, cảm giác đau lòng đáng ghét và thừa thãi này khiến cô hận đến mức cắn chặt răng.

Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác, "Mở còng tay ra, tôi đói rồi, tôi muốn ăn cơm."

Bữa ăn vẫn do khách sạn mang lên.

Cạnh tranh khốc liệt, hương vị của khách sạn cũng ngày một tiến bộ.

Những món ăn từng ăn đến phát ngán, dưới sự so sánh của vài năm sống ở nước ngoài, giờ lại hóa thành sơn hào hải vị.

Đợi đến khi ăn xong, Bùi Quan Ngọc cầm lấy chiếc còng tay, một lần nữa nắm lấy cổ tay cô.

Du Hề dùng sức rút tay lại: "Chúng ta nói chuyện chút đi."

Bùi Quan Ngọc nhìn cô.

Du Hề thực ra cũng không biết phải nói chuyện gì.

Bọn họ còn có thể nói được gì nữa đây.

Nói rằng cô không thể chịu đựng được như vậy.

Nói rằng cô sắp bị anh dọa chết mất rồi.

Nhưng nói ra cũng vô dụng, không chừng bọn họ lại cãi nhau cũng nên.

"Kế hoạch trả thù của anh là gì?" Du Hề lạnh lùng hỏi, "Nói nghe thử xem."

Bùi Quan Ngọc bỗng nhiên chậm rãi mỉm cười với cô.

Mỗi lần anh cười như vậy, đều chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra.

Anh mở điện thoại của cô.

Nhìn anh tùy ý thử vài mật khẩu, động tác mở khóa vô cùng thành thạo, biểu cảm của Du Hề trở nên méo mó. Nhớ tới căn nhà bị anh ngang nhiên phá cửa xông vào.

Nhìn thấy vô số cuộc gọi nhỡ từ khắp mọi nơi, tài khoản công khai rung lên bần bật liên tục, vô vàn câu hỏi của fan couple, cùng với mấy chục tin nhắn WeChat của Thẩm Tích Nguyệt gửi tới.

Du Hề giật lấy điện thoại, lướt thấy từ khóa hot search liên quan đến mình.

#Du Hề cao giọng tuyên bố bạn trai mới

#Cặp đôi Bắc Mỹ tôi đu BE rồi

#Cassian làm người thứ ba

Du Hề lướt điện thoại, nắm bắt được ngọn nguồn sự việc.

Hóa ra tất cả những màn hình lớn có tiếng tăm trên toàn nước Mỹ đều đã bị vung tiền bao trọn, đổi thành bức ảnh cô kiễng chân hôn lên má Bùi Quan Ngọc bên hồ nước ở Đại học A nhiều năm về trước.

Và Cassian còn đăng lời xin lỗi trên khắp các trang mạng xã hội vì đã xen vào chuyện tình cảm ổn định của người khác, thậm chí còn bị cư dân mạng lăng mạ là kẻ thứ ba.

Du Hề bóp chặt điện thoại, chằm chằm nhìn Bùi Quan Ngọc.

"Cassian chẳng biết gì cả, tại sao anh lại..."

Anh nhàn nhạt nhìn cô, nói như đó là điều hiển nhiên: "Em đến gần ai, kẻ đó chính là kẻ thứ ba tiếp theo."

"Lần sau đừng ngoại tình nữa."

Bùi Quan Ngọc đứng dậy, cài một bên còng vào cổ tay mình, bên còn lại còng lấy cô, "Đợi anh sắp xếp xong xuôi, chúng ta sẽ kết hôn."

Anh mặc kệ chiếc còng tay, cứ thế bế bổng cô lên. Nằm xuống giường, mãn nguyện ôm trọn lấy cô.

Hơi thở của Bùi Quan Ngọc đều đặn, trông có vẻ như sắp ngủ thiếp đi thật.

Du Hề nhìn chằm chằm lên trần nhà. Đột nhiên cô nhẹ giọng nói: "Có một năm, tôi suýt thì ngã chết."

Nghĩ rằng có lẽ anh đã sớm biết chuyện này thông qua Sina, Du Hề bình thản hỏi: "Có phải nếu lúc đó tôi chết đi, anh sẽ thấy dễ chịu hơn đúng không."

Bùi Quan Ngọc đan mười ngón tay lồng vào bàn tay đang bị còng chung với cô, đáp lại: "Đúng vậy."

"Con người khi chết đi, được yên giấc ngàn thu, đó sẽ là lúc thoải mái nhất."

"Chắc là anh sẽ sai người mang tro cốt của mình sang đó, chôn cất cùng với em."

Ý thức được anh đang nói cái gì, Du Hề lạnh toát cả sống lưng.

Du Hề nhìn thấy vali hành lý của Bùi Quan Ngọc.

Anh lại tiếp tục không có chút giới hạn nào, sau khi ngang nhiên xâm nhập gia cư bất hợp pháp, giờ còn định dọn luôn vào đây ở.

Hôm nay Du Hề có tiết.

Vẫn là tiết của vị giáo sư già nọ, cô không có cách nào cúp học, vì nếu vắng mặt sẽ rất dễ bị phát hiện.

Du Hề lạnh lùng nhìn Bùi Quan Ngọc mở còng tay cho mình.

Cổ tay cô đã hằn lên một vòng đỏ chót.

Bùi Quan Ngọc nhìn một lúc, xót xa nói: "Tối nay anh sẽ đổi sang loại lót nhung."

Du Hề hất mạnh tay anh ra.

Người đại diện gửi tin nhắn tới, hỏi cô người bạn trai gốc Á này rốt cuộc là sao, tại sao lại trực tiếp công khai mà không hề báo cáo với công ty tiếng nào.

Giờ đây mối quan hệ giữa cô và Cassian đã tan vỡ, toàn bộ fan couple đã ngừng đẩy thuyền.

Còn có Thẩm Tích Nguyệt, cả daddy đang nổi trận lôi đình, sự hỏi han quan tâm của Du Huyên, và cả một loạt biểu tượng cảm xúc mặt hề do Trần Tá Y gửi đến.

Với bất kỳ ai Du Hề cũng không thể giải thích, có miệng mà khó phân trần.

Bùi Quan Ngọc đã chặn đứng toàn bộ đường lui của cô, cô đường đường là một nhân vật công chúng lẽ ra phải nắm trong tay quyền lên tiếng và sự phơi bày lớn nhất trên mạng xã hội, vậy mà cũng có ngày bị người ta bưng bít triệt để, chẳng thể biện bạch nửa lời.

Du Hề không trả lời một ai.

Cô phải nghĩ cách, cô không thể để anh đánh gục thêm lần nào nữa, cho dù chỉ toàn là hận thù, cô cũng phải chiếm thế thượng phong.

Việc học thế mà lại trở thành thứ duy nhất giúp Du Hề tĩnh tâm, cô mở cửa, chuẩn bị đến trường.

Nhưng Bùi Quan Ngọc cũng đi theo sau lưng cô.

Du Hề ngoắt đầu lại: "Anh không có việc của mình để làm à?"

Bùi Quan Ngọc đáp: "Dạo này thì không."

"Hơn nữa anh đang chuẩn bị nộp đơn xin nghỉ phép cưới."

Du Hề tập quen với việc coi lời nói của anh như không khí.

Cô ngồi vào bàn học, Bùi Quan Ngọc cũng ăn mặc với dáng vẻ của một sinh viên, ngồi ngay bên cạnh cô.

Cả một buổi sáng, bọn họ đều ngồi học cùng nhau.

Thường xuyên có người lén nhìn Hề Hề.

Nhưng hễ nhìn cô, là ngay lập tức sẽ thấy người đàn ông bên cạnh cô.

Điều này khiến tâm trạng Bùi Quan Ngọc vô cùng tốt.

Anh đã có được danh phận trọn vẹn, được đóng mác triệt để lên Du Hề.

Bọn họ biết anh là của Hề Hề, và Hề Hề cũng là của anh.

Một Hề Hề xinh đẹp quyến rũ như vậy, chỉ thuộc về một mình anh.

Bọn họ chắc hẳn sẽ phải ghen tị lắm đây.

Có lẽ họ sẽ lại giống như lúc đẩy thuyền với hàng nhái Cassian kia, chuyển sang xuýt xoa độ ngọt ngào của anh và Hề Hề.

Thậm chí có khi trong lòng còn cảm thán bọn họ thật là xứng đôi vừa lứa, rồi chửi rủa Cassian là kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm của người khác.

Bùi Quan Ngọc khá yên tĩnh, anh chậm rì rì xoay cây bút trong tay mà thẫn thờ, không dở chứng làm càn.

Du Hề cũng đang bận rộn lắng nghe bài giảng nghe hệt như thiên thư này.

Sau giờ học, vị giáo sư già lại giao một bài tập phức tạp, yêu cầu viết một bài cảm nhận mô phỏng theo lối văn cổ.

Du Hề xoa xoa thái dương, Bùi Quan Ngọc liền rút lấy cuốn sách của cô.

Anh nhìn cô, trong đáy mắt ánh lên những đốm sáng li ti lấp lánh: "Để anh giúp em."

Du Hề giật lại cuốn sách.

"Không cần."

Bùi Quan Ngọc: "Mấy chuyện rắc rối này, cứ giao cho anh."

Du Hề liếc nhìn anh một cái: "Nhưng tôi đã không còn cần anh giúp tôi giải quyết những rắc rối này nữa rồi."

Đồng tử Bùi Quan Ngọc chợt đông cứng.

Du Hề dọn dẹp sách vở, nói bổ sung thêm một câu: "Hơn nữa, thực ra tôi cũng không cần anh nhiều như những gì tôi vẫn tưởng."

"Rất nhiều chuyện tôi đã sớm có thể tự mình giải quyết."

"Trong khi rất nhiều giông bão... lại đều là do anh mang đến cho tôi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn