Đại Tướng Không Biên Giới

Chương 19: Quyết định cuối cùng

Hoàng đứng giữa những tiếng súng vang dội, cảm giác nặng nề đè lên tâm trí. Vinh đã được giải cứu, nhưng giờ đây họ đang ở giữa một cuộc chiến không thể lùi bước. Căn cứ của Bình như một pháo đài kiên cố, mọi đường lui đều bị chặn lại. Hắn cười lạnh lùng, ánh mắt chứa đựng sự thách thức.

“Các người thật ngây thơ. Ngay cả khi giải cứu được một người, các người vẫn không thể thoát khỏi tay tôi,” hắn nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo.

Hoàng cảm thấy sự tức giận dâng trào. “Tôi sẽ không để mày thắng!” Anh hét lên, lòng quyết tâm không gì có thể lay chuyển.

Tuyết vẫn giữ Vinh bên cạnh, ánh mắt cô hiện rõ sự lo lắng. “Chúng ta cần một kế hoạch. Nếu không, sẽ không còn cơ hội nào nữa,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Chúng ta có thể phân tán lực lượng của hắn,” Hoàng nghĩ, nhìn quanh để tìm kiếm cơ hội. “Tuyết, em có thể sử dụng công nghệ của mình để gây nhiễu tín hiệu, giúp chúng ta có thời gian.”

“Đúng, nhưng cần phải hành động nhanh chóng,” Tuyết đáp, ánh mắt sáng lên với một tia hy vọng.

“Vinh, có đủ sức không?” Hoàng quay sang hỏi.

“Chỉ cần có cơ hội, tôi sẽ chiến đấu,” Vinh khẳng định, mặc dù giọng nói còn yếu ớt.

Hoàng gật đầu, sự quyết tâm trong anh càng mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu vì mình, mà còn vì những người khác đang bị áp bức. Đó là lý do chúng ta tồn tại.”

“Đi thôi!” Tuyết hô, bắt đầu nhập cuộc với những kế hoạch cụ thể trong đầu. Họ chia thành hai nhóm: một nhóm sẽ tạo ra sự hỗn loạn bên ngoài, trong khi nhóm còn lại sẽ tiếp cận Bình.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Hoàng dẫn đầu nhóm của mình, không ngừng tiến về phía trước. Mỗi viên đạn, mỗi cú tấn công đều như một lời nhắc nhở rằng họ không thể lùi bước. Tuyết cũng không ngừng gửi tín hiệu cho nhóm của mình, điều chỉnh kế hoạch khi cần thiết.

“Đến lúc rồi!” Hoàng hét lên khi thấy thời điểm thích hợp để tấn công. Họ xông vào, không một chút do dự. Tiếng súng vang lên như một bản giao hưởng của sự sống và cái chết.

“Chạy!” Hoàng quát, dẫn dắt cả nhóm lao về phía lối vào chính của căn cứ. Họ phải nhanh chóng tìm cách tiếp cận Bình trước khi hắn kịp phản ứng.

“Chúng ta phải nhanh lên!” Tuyết thúc giục, cảm nhận được áp lực thời gian đang đè nặng lên họ.Khi đến gần phòng chỉ huy, tiếng cười của Bình lại vang lên, khiến lòng họ chùng xuống. “Đã quá muộn cho các người. Ta đã chuẩn bị mọi thứ!” Hắn xuất hiện, với vẻ tự mãn, như một vị vua đang ngự trị trên ngai vàng.

“Không phải hôm nay!” Hoàng quát, lao về phía hắn. Mọi thứ diễn ra như một cơn bão, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra.

Bình vung tay, ra hiệu cho những người lính của hắn. Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Hoàng phải đối mặt với những kẻ thù không ngừng bắn súng vào mình, trong khi Tuyết nhanh chóng tìm cách gây nhiễu tín hiệu, tạo ra sự hỗn loạn.

“Chúng ta không thể để hắn thoát!” Vinh hét lên, cố gắng đứng vững. Dù yếu ớt, nhưng quyết tâm trong anh không hề giảm sút.

Hoàng liếc nhìn Tuyết, nhận ra rằng cô đang tập trung vào việc đưa ra thông tin quan trọng. “Tuyết, em cần phải cẩn thận!”

“Em biết,” cô đáp, nhưng không thể không lo lắng cho sự an toàn của đồng đội.

Cuộc chiến tiếp diễn, mồ hôi và máu hòa quyện trong không khí. Hoàng cảm thấy như từng giây phút trôi qua đều quý giá, và mọi quyết định đều có thể thay đổi cục diện. “Chúng ta phải nhanh chóng đẩy lùi hắn!” anh hét lên, dẫn dắt đội hình tấn công.

Một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cả căn cứ. “Đi nào!” Hoàng la lớn, khi thấy lối ra gần kề. Họ cần phải thoát ra trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

“Chạy!” Tuyết kêu lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ lao ra, nhưng ngay khi bước ra khỏi cánh cửa, ánh mắt của Bình vẫn dõi theo.

“Các người sẽ không bao giờ thoát khỏi đây!” Hắn hét lên, giọng nói vang vọng như một lời nguyền.

Hoàng và nhóm của mình chạy như bay, cảm giác tự do đang dần đến gần. Nhưng kẻ thù vẫn không từ bỏ, và họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc.

“Phải đến được nơi an toàn!” Tuyết nhắc nhở, lòng đầy lo âu. Họ phải quyết định, hoặc là hoàn thành nhiệm vụ, hoặc là cứu lấy những người còn lại.

“Đây là quyết định cuối cùng,” Hoàng nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để ai lại phía sau.”

Và chính trong khoảnh khắc đó, họ nhận ra rằng những lựa chọn của mình sẽ định hình số phận không chỉ của bản thân mà còn của cả đội. Liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua cuộc chiến không biên giới này?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn