Đại Tướng Không Biên Giới

Chương 18: Giải cứu đồng đội

Hoàng và Tuyết đứng bên bờ vực thẳm của cuộc chiến, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ biết Vinh đang gặp nguy hiểm, và thời gian không chờ đợi ai. Ánh mắt của Hoàng ánh lên quyết tâm, trong khi Tuyết lặng lẽ chuẩn bị cho kế hoạch giải cứu.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Hoàng nói, giọng điệu chắc nịch. “Vinh không thể chờ đợi lâu hơn nữa.”

“Đúng vậy,” Tuyết đáp, ánh mắt sáng rực. “Nhưng chúng ta cần một chiến lược cụ thể. Bình đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi tình huống. Hắn sẽ không dễ dàng để chúng ta tiếp cận Vinh.”

Hoàng gật đầu, cùng Tuyết hướng về bản đồ chiến thuật. “Bình đang giữ Vinh trong căn cứ phía Bắc, nơi có nhiều lớp phòng thủ. Chúng ta cần tìm cách xâm nhập mà không bị phát hiện.”

Tuyết nhanh chóng phân tích thông tin. “Tôi đã theo dõi các hoạt động của quân Bình. Có một khoảng thời gian ngắn mỗi giờ khi họ thay ca gác. Đó là cơ hội của chúng ta.”

“Chúng ta sẽ lợi dụng thời điểm đó,” Hoàng quyết định. “Tuy nhiên, chúng ta cần một đội hỗ trợ. Không thể làm điều này một mình.”

Tuyết gật đầu. “Tôi có thể liên lạc với một số đồng đội cũ. Họ sẽ không ngần ngại tham gia nếu biết có Vinh trong nguy hiểm.”

Trong khi Tuyết thực hiện nhiệm vụ của mình, Hoàng bắt đầu chuẩn bị vũ khí. Anh kiểm tra từng súng, từng viên đạn, cảm giác nặng nề trong lòng khi nghĩ đến tình hình của Vinh. “Mày sẽ không chết dễ dàng đâu, bạn,” anh thầm nói.

Sau một khoảng thời gian ngắn, Tuyết trở về với một đội quân nhỏ, gồm những người bạn đồng hành tin cậy. Họ đều là những chiến binh dạn dày kinh nghiệm, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.

“Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm,” Hoàng chỉ đạo. “Một nhóm sẽ đánh lạc hướng quân địch, trong khi nhóm còn lại sẽ xâm nhập vào căn cứ để giải cứu Vinh.”

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” một trong những đồng đội lên tiếng. “Thời gian không đứng yên.”

“Đúng vậy,” Hoàng đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để Vinh phải chịu đựng lâu hơn nữa.”

Cả đội lặng lẽ di chuyển về phía căn cứ của Bình, lòng đầy quyết tâm. Họ không chỉ chiến đấu vì Vinh, mà còn vì lý tưởng tự do mà họ luôn theo đuổi.

Khi đến gần căn cứ, họ ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời điểm thích hợp. Hoàng ra hiệu cho Tuyết. “Bây giờ!”

Nhóm của Hoàng lập tức hành động, tách ra thành hai hướng. Tuyết dẫn đầu nhóm xâm nhập, trong khi Hoàng cùng đội của mình lao ra, tạo ra sự hỗn loạn.

Tiếng súng nổ vang, ánh sáng chớp lên trong đêm tối. Hoàng cảm nhận được adrenaline dâng trào, lòng anh sôi sục quyết tâm. “Không thể lùi bước!” anh hét lớn, dẫn dắt đội hình xông thẳng vào trung tâm căn cứ.

Tuyết cùng nhóm của cô len lỏi qua các hành lang, lòng thắt lại khi nghĩ đến Vinh. “Chúng ta phải nhanh lên!” cô nhắc nhở mọi người, từng bước chân đều được tính toán cẩn thận.“Có dấu hiệu gì không?” một đồng đội hỏi.

“Vẫn chưa thấy dấu hiệu nào,” Tuyết đáp, mắt không rời khỏi bản đồ trong tay. “Phải đến phòng giam ngay.”

Họ đi qua những căn phòng tối tăm, cảm nhận được sự lạnh lẽo của nơi này. Tuyết dừng lại khi nghe thấy tiếng động từ một cánh cửa. “Đó có thể là nơi giữ Vinh,” cô thì thầm.

Hoàng và nhóm của mình tiếp tục tạo ra sự hỗn loạn bên ngoài, tiếng súng vang vọng giữa không gian. “Giữ vững vị trí!” anh hô lớn, cảm thấy không khí ngày càng nặng nề.

Khi Tuyết mở cửa phòng giam, một cảm giác lạnh lẽo tràn ngập. Vinh đang bị trói, khuôn mặt anh hốc hác nhưng vẫn giữ được sức sống. “Vinh!” Tuyết kêu lên, chạy vội về phía anh.

“Đừng! Nguy hiểm!” Vinh cố gắng cảnh báo nhưng đã quá muộn.

Tiếng súng vang lên, một viên đạn lướt qua đầu Tuyết, khiến cô phải ngã xuống. Hoàng cảm thấy lòng mình như thắt lại. “Bảo vệ Tuyết!” anh quát, lập tức lao vào che chắn cho cô.

“Chúng ta phải nhanh chóng giải cứu anh ấy!” Tuyết hét lên, lòng đầy lo lắng.

“Đúng vậy!” Hoàng đáp, không cho phép bản thân chần chừ. Anh nhanh chóng cắt đứt dây trói cho Vinh, ánh mắt anh lộ rõ sự lo lắng. “Còn sức chứ?”

“Có,” Vinh đáp, nhưng giọng nói yếu ớt. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay.”

Khi họ quay lại, nhóm của Hoàng đã đối đầu với quân của Bình. “Phải tạo ra một lối thoát!” Hoàng hô lớn, từng giây từng phút đều quý giá.

Tuyết lôi Vinh ra ngoài, trong khi Hoàng dẫn đầu, đối mặt với kẻ thù. “Đừng lùi lại!” anh hô, lòng đầy quyết tâm. Từng bước chân vững vàng như một lời hứa.

“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Vinh thều thào, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng rực.

Hoàng nhìn về phía trước, nơi ánh sáng mờ ảo của tự do đang chờ đợi. “Chạy!” anh hét lên, dẫn dắt cả nhóm lao về phía lối ra.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau. “Thật ngây thơ,” Bình xuất hiện, ánh mắt hắn đầy kiêu ngạo. “Các người nghĩ có thể thoát khỏi tay tôi?”

“Chúng ta sẽ không để mày thắng!” Hoàng đáp, cảm giác căng thẳng dâng trào.

Cuộc chiến chưa dừng lại, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Họ phải đối mặt với những mưu kế của Bình, trong khi lòng trung thành và tình bạn sẽ là vũ khí mạnh nhất của họ. Chỉ có điều, liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua cuộc chiến không biên giới này?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn