Đại Tướng Không Biên Giới

Chương 11: Cuộc đua với thời gian

Hoàng đứng giữa căn phòng tối om, ánh đèn nhấp nháy từ thiết bị của Tuyết tạo ra một không gian đầy căng thẳng. Mọi thứ đang diễn ra như một giấc mơ tồi tệ, nhưng anh biết mình không thể lùi bước. Bình đã lên kế hoạch cho một cuộc tấn công quy mô lớn, và thời gian đang đếm ngược từng giây.

“Chúng ta có bao nhiêu thời gian?” Hoàng hỏi, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

“Khoảng một giờ,” Tuyết đáp, giọng cô không khỏi run rẩy. “Nếu chúng ta không ngăn chặn được, khu vực đó sẽ bị tàn phá.”

“Vậy thì không còn thời gian để ngồi đây,” Hoàng quyết định. “Chúng ta cần phải tìm cách tiếp cận khu vực đó trước khi quá muộn.”

Vinh, người đứng bên cạnh, gật đầu. “Tôi sẽ điều khiển máy bay. Chúng ta có thể bay thẳng đến đó.”

“Đúng,” Hoàng đồng ý. “Tuyết, em có thể cung cấp thông tin tình báo từ xa không?”

“Để em thử,” cô nói, nhanh chóng nhập dữ liệu vào thiết bị. “Nếu em có thể tìm ra được vị trí của kẻ thù, chúng ta có thể lập kế hoạch tấn công chính xác hơn.”

Họ cùng nhau thảo luận về chiến lược, từng kế hoạch được vạch ra. Hoàng cảm nhận được áp lực trong lòng, nhưng quyết tâm không cho phép nó chiếm lĩnh.

“Chúng ta cần phải làm cho chúng hoang mang,” Hoàng nói, giọng chắc nịch. “Em có thể tạo ra một cuộc tấn công giả, đúng không Tuyết?”

“Có thể,” Tuyết mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự tự tin. “Nếu em có thể hack vào hệ thống liên lạc của chúng, chúng ta sẽ tạo ra một ảo giác về một đội quân khác đang tiến tới.”

“Đi nào, chúng ta phải hành động ngay,” Hoàng hối thúc, không muốn chần chừ thêm.

---

Cùng lúc đó, tại trại của tổ chức kháng chiến, Bình đang đứng trước bản đồ lớn. Hắn mỉm cười, kế hoạch của mình đã gần hoàn thành. Hắn không chỉ muốn gây ra sự tàn phá mà còn muốn chứng minh sức mạnh của mình trước những kẻ mà hắn coi là kẻ thù.

“Chúng ta chỉ cần một chút thời gian nữa,” Bình nói với Hải Đăng, người phụ tá của hắn. “Khi chúng tin rằng chúng ta đang yếu thế, đó sẽ là thời điểm chúng ta đánh bại chúng.”

“Nhưng chúng ta cần đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào,” Đăng nhấn mạnh. “Nếu Hoàng và đồng đội của hắn phát hiện ra kế hoạch của chúng ta, mọi thứ sẽ đi vào bế tắc.”

“Yên tâm,” Bình đáp, ánh mắt lấp lánh sự tự tin. “Tôi đã chuẩn bị cho mọi tình huống.”

---

Hoàng, Tuyết và Vinh đã lên đường. Trong chiếc máy b** ch**n đ**, không khí căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm. Hoàng chỉ huy, từng chỉ dẫn được phát ra rõ ràng.

“Chúng ta sẽ bay thấp để tránh radar,” Vinh thông báo khi điều khiển máy bay. “Hệ thống của chúng có thể phát hiện chúng ta nếu không cẩn thận.”

“Cẩn thận từng bước,” Hoàng nhắc nhở. “Khi đến nơi, chúng ta sẽ chia thành hai đội. Tuyết và tôi sẽ tiếp cận từ hướng Bắc, còn Vinh sẽ quấy rối từ phía Nam.”

“Hiểu,” Tuyết gật đầu, lòng đầy lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm.

---

Khi máy bay hạ cánh, Hoàng cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí. Khu vực mà họ định tấn công đã bị địch chiếm giữ chặt chẽ, nhưng anh không có thời gian để do dự. Mọi thứ đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng.

“Bắt đầu hành động,” anh ra lệnh.

Họ nhanh chóng tách ra, từng bước chân nhẹ nhàng trên mặt đất. Ánh đèn pin chiếu sáng những bóng tối, và không khí nặng nề bao trùm xung quanh. Tuyết hít một hơi thật sâu, tập trung vào nhiệm vụ của mình.

“Chúng ta phải tìm ra vị trí của bọn chúng,” Tuyết thì thầm, ánh mắt quét xung quanh.“Để tôi kiểm tra,” Hoàng nói, kéo cô lại gần. “Nếu có điều gì bất thường, chúng ta sẽ phải rút lui ngay lập tức.”

Và rồi, ngay khi họ bắt đầu di chuyển, một tiếng nổ lớn vang lên. Cả hai dừng lại, mắt mở to. “Đó là gì?” Tuyết hỏi, hoảng loạn.

“Có thể là một cuộc tấn công từ phía chúng,” Hoàng đáp, lòng tràn đầy lo lắng. “Chúng ta phải tìm cách liên lạc với Vinh.”

---

Trong khi đó, Vinh đang ở một khoảng cách xa hơn, chuẩn bị cho cuộc tấn công của mình. Anh điều khiển máy bay với sự tập trung cao độ, tim đập mạnh khi nhìn thấy các kẻ thù đang di chuyển.

“Đã đến lúc,” anh thì thầm, nhấn nút khởi động hệ thống vũ khí. “Hãy cho chúng biết rằng chúng ta không dễ bị đánh bại.”

---

Quay trở lại với Hoàng và Tuyết, họ đã tìm thấy một nơi ẩn náu tạm thời. Tuyết lướt nhẹ trên thiết bị của mình, cố gắng tìm kiếm thông tin.

“Có vẻ như chúng đang tập trung lực lượng ở phía Tây,” cô nói, nhướng mày. “Nếu chúng ta có thể đánh lạc hướng chúng…”

“Chúng ta cần một kế hoạch nhanh chóng,” Hoàng ngắt lời. “Không thể để chúng có thời gian chuẩn bị.”

“Em có thể phát một thông điệp giả,” Tuyết đề xuất. “Nếu chúng tin rằng có một đội quân khác đang đến gần, chúng sẽ hoang mang.”

“Thực hiện ngay,” Hoàng ra lệnh, sự khẩn trương trong giọng nói của anh.

---

Khi Tuyết bắt đầu công việc của mình, Hoàng nín thở. Ánh sáng từ thiết bị của cô chiếu lên khuôn mặt đầy quyết tâm của họ. Nếu kế hoạch này thành công, họ có thể tạo ra một cơ hội để tấn công.

“Chúng ta chỉ còn vài phút nữa thôi,” Tuyết thông báo, lòng đầy hồi hộp. “Hy vọng họ sẽ không phát hiện ra.”

“Cố lên, em có thể làm được,” Hoàng động viên, nhìn vào mắt cô với sự tin tưởng.

---

Bên phía tổ chức kháng chiến, Bình đã bắt đầu nhận ra điều gì đó không ổn. “Có ai đó đang cố gắng làm rối loạn hệ thống của chúng ta,” hắn nói, giọng điệu lạnh lùng. “Tìm ra ai đang làm việc này.”

“Có thể là Hoàng,” Đăng đề xuất. “Hắn ta không bao giờ từ bỏ.”

“Đúng,” Bình gật đầu, sự tàn nhẫn hiện rõ trên nét mặt. “Chúng ta sẽ không để hắn ta làm hỏng kế hoạch. Chuẩn bị cho cuộc chiến.”

---

Khi tiếng súng vang lên, Hoàng và Tuyết biết rằng không còn thời gian để chần chừ. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Hoàng hét lên.

“Em đã hoàn tất thông điệp!” Tuyết thông báo, nhưng không thể giấu nổi sự lo lắng. “Chúng ta phải chạy trước khi chúng phát hiện ra!”

Họ lao ra khỏi nơi ẩn náu, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến không biên giới đang chờ đón họ, và chỉ có một con đường duy nhất: đối mặt với thử thách.

Họ chạy về phía trước, tiếng súng và tiếng nổ vang lên, như một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Thời gian không còn nhiều, nhưng họ sẽ không bỏ cuộc. Cuộc đua với thời gian đã bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn