Đại Tướng Không Biên Giới

Chương 10: Cái bẫy của kẻ thù

Hoàng và Tuyết cùng nhau lùi lại, tim đập rộn ràng khi cái bẫy mà Bình đã giăng ra dần hiện rõ. Họ đã rơi vào một cuộc phục kích khôn ngoan, và âm thanh của những viên đạn găm vào đất đá quanh họ như một bản nhạc thê lương. Hoàng nắm chặt khẩu súng, ánh mắt sắc bén quét xung quanh để tìm lối thoát.

“Chúng ta phải tìm cách rút lui!” Tuyết kêu lên, giọng lo lắng.

“Đừng hoảng loạn,” Hoàng trấn an, cố gắng giữ bình tĩnh. “Phân tích tình hình. Chúng ta cần phải biết rõ kẻ thù đang ở đâu.”

Tuyết nhanh chóng mở thiết bị tình báo, màn hình hiện ra các điểm nóng xung quanh. “Có ít nhất năm vị trí bắn, nhưng không thấy rõ chúng. Bình đang ẩn nấp đâu đó gần đây.”

“Tôi sẽ tạo ra phân tán,” Hoàng nói, ý chí chiến đấu bùng lên trong anh. “Em ở lại đây, giữ liên lạc với đội. Tôi sẽ kéo sự chú ý của chúng.”

“Không!” Tuyết phản đối, đôi mắt tròn xoe. “Nếu anh đi, em không thể đảm bảo an toàn cho mình!”

“Chúng ta không có thời gian để tranh cãi. Đây là cách duy nhất,” Hoàng cắt đứt, quyết tâm hiện rõ trong từng lời nói. Anh quay người, nhanh chóng hướng về phía những tiếng nổ.

Khi Hoàng lao ra, Tuyết cảm thấy như trái tim mình bị xé nát. Cô biết quyết định của anh, nhưng nỗi lo lắng cho sự an toàn của cả hai khiến cô không thể ngồi yên. “Hoàng!” Cô gào lên, nhưng tiếng súng đã át đi lời nói của cô.

Hoàng lăn mình vào một hốc đá, tạm thời né tránh đạn. Anh hít một hơi thật sâu, sau đó rút một quả lựu đạn từ thắt lưng. “Đây là cơ hội,” anh tự nhủ, ném quả lựu đạn về phía kẻ thù. Tiếng nổ vang lên, bụi bay mù mịt, và anh lập tức chạy về phía Tuyết.

“Đi nào!” Hoàng kéo tay cô, cả hai lao về phía khu vực an toàn hơn, nhưng cuộc phục kích không dễ dàng như họ nghĩ. Một loạt đạn lại văng tới, khiến cả hai phải né người.

“Chúng ta không thể tiếp tục như vậy,” Tuyết thở hổn hển. “Cần có một chiến thuật khác.”

“Chúng ta cần phải tạo ra sự hỗn loạn, làm cho chúng không thể tập trung vào một điểm,” Hoàng nói, ánh mắt quyết đoán. “Em có thể hack vào hệ thống liên lạc của chúng không?”

“Có, nhưng em cần một chút thời gian,” Tuyết đáp, nhanh chóng mở thiết bị của mình. “Nếu em có thể làm điều đó, chúng ta có thể khiến chúng hoang mang.”

“Được,” Hoàng gật đầu, rồi lại lao ra ngoài, tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý của kẻ thù. Trong khi đó, Tuyết tập trung vào màn hình, bàn tay lướt nhẹ trên các phím.

“Đã vào hệ thống,” Tuyết thông báo. “Giờ em sẽ phát một thông điệp giả, khiến chúng nghĩ rằng có một đội quân khác đang tiến tới.”

Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Hoàng tiếp tục chiến đấu, tiếng súng vang lên như một bản giao hưởng hỗn loạn. Một giọng nói từ hệ thống liên lạc vang lên, khiến các tay súng kẻ thù hoang mang.“Đi nào!” Hoàng hô lớn, kéo Tuyết chạy về phía một lối đi hẹp mà anh đã phát hiện. Họ phải nhanh chóng thoát khỏi nơi này trước khi kẻ thù kịp nhận ra sự thật.

Khi cả hai lao vào con đường hẹp, họ nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của kẻ thù đuổi theo. “Chúng ta phải nhanh hơn!” Hoàng nói, lòng đầy lo lắng.

“Em đang cố gắng!” Tuyết trả lời, nhưng không thể che giấu sự sợ hãi trong giọng nói. “Nếu chúng ta không tìm được nơi ẩn náu, sẽ rất nguy hiểm.”

“Có một kho hàng gần đây,” Hoàng chỉ tay. “Chúng ta có thể ẩn náu ở đó.”

Họ chạy về phía kho hàng, tim đập thình thịch. Khi đến nơi, Hoàng đẩy cửa ra và cả hai lao vào trong. Không khí ẩm ướt và ngột ngạt, nhưng họ không có thời gian để cảm nhận. Hoàng nhanh chóng khóa cửa lại, hít một hơi thật sâu.

“Bình đã chuẩn bị cho chúng ta một cái bẫy thật hoàn hảo,” Tuyết thở hổn hển. “Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với đội.”

“Đừng lo,” Hoàng nói, lấy điện thoại ra. “Hãy cố gắng kết nối với đội. Chúng ta cần một kế hoạch để thoát ra.”

Tuyết gật đầu, tập trung vào thiết bị của mình. Trong khi đó, Hoàng không ngừng quét mắt xung quanh, cảm giác như cái bẫy vẫn còn treo lơ lửng trên đầu họ.

“Em đã kết nối được!” Tuyết reo lên, nhưng ngay khi cô nói, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài. Cánh cửa bị đẩy mạnh, và họ nghe thấy tiếng bước chân của kẻ thù.

“Chúng ta phải ra khỏi đây ngay!” Hoàng nói, giọng quyết liệt. “Đi theo tôi!”

Họ tìm cách thoát ra phía sau, nhưng không còn thời gian. Cánh cửa đang bị đập mạnh, và tiếng đạn bắt đầu nổ xung quanh. “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này!” Tuyết kêu lên.

“Phải, nhưng không thể để mình bị bắt,” Hoàng đáp, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ phải chiến đấu để sống sót.”

Khi cánh cửa cuối cùng cũng bật mở, ánh mắt Hoàng chạm vào những kẻ thù đang đứng chờ sẵn. “Sẵn sàng chưa?” anh hỏi Tuyết, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Luôn luôn,” Tuyết thầm thì, sẵn sàng cho cuộc chiến sinh tử phía trước.

Họ lao ra, như những chiến binh trong cuộc chiến không biên giới, không có gì có thể ngăn cản họ khi tình bạn và trách nhiệm dẫn lối. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và cái bẫy của kẻ thù chỉ là một phần trong hành trình gian nan mà họ phải vượt qua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn