Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 76

Đồng nghiệp thấy vẻ mặt Khâu Vũ Đình sầu muộn, bèn tiến lại gần hỏi han.

Sau khi biết được suy nghĩ của cô ấy, người đồng nghiệp chỉ biết cạn lời, liền lên tiếng ngay: "Có tận sáu công ty đánh tiếng muốn hợp tác, điều đó chứng tỏ cuốn Cho Dù Là Thời Gian của Tam Thủy có sức cạnh tranh cực lớn, đây là chuyện tốt mà người ta cầu còn không được đấy. Đặt vào người khác thì họ đã cười đến tỉnh ngủ rồi, đằng này cậu lại không cam tâm, gạt phắt cả sáu công ty kia sang một bên, như vậy quá là bất hợp lý."

Nếu là người khác liên hệ, có khi hợp đồng điện ảnh đã xong xuôi từ lâu rồi.

Khâu Vũ Đình nghe vậy liền cau mày: "Thiên Dụ là một trong những công ty giải trí nổi tiếng nhất cả nước, đâu phải mấy công ty kia có thể so bì được. Nếu Thiên Dụ không từng bày tỏ ý định hợp tác với tôi, thì tôi cũng đã chẳng lưu tâm đến họ như thế."

Hơn nữa, tác phẩm do Thiên Dụ sản xuất luôn có chất lượng cao, cộng thêm cuốn sách của Tam Thủy đúng là rất có tiềm năng. Nếu được tuyên truyền tốt, đây là một cơ hội tuyệt vời để nâng cao danh tiếng cho website.

Người đồng nghiệp đứng bên cạnh nghe xong, chỉ đành nhắc nhở trong thiện chí: "Dù ý định của cậu là tốt, nhưng nếu chẳng may xôi hỏng bỏng không, e là cậu khó mà ăn nói với cấp trên của công ty."

Khâu Vũ Đình gật đầu cảm ơn, thực ra trong lòng cô ấy cũng đã có chừng mực. Nếu kết quả hỏi thăm cho thấy Thiên Dụ không có ý định hợp tác tiếp, cô ấy sẽ chọn công ty khác cũng vẫn còn kịp, chỉ đơn giản là cô ấy muốn chọn cái tốt nhất mà thôi.

Tiểu Vương ở bộ phận tiếp thị tổng hợp của Thiên Dụ nhận được cuộc gọi từ Khâu Vũ Đình thì hoàn toàn ngơ ngác. Công ty đã bao giờ bày tỏ ý định hợp tác với Lục Giang từ trước đó đâu? Cuốn Cho Dù Là Thời Gian của Tam Thủy đang được các công ty điện ảnh khác săn đón sao?

Những thông tin này khiến cậu mất một lúc lâu mới kịp tiêu hóa. Phản ứng đầu tiên của cậu là không thể nào. Tất cả các kịch bản mà công ty có ý định làm phim đều phải qua tay cậu, vậy mà cậu chưa từng nghe đến cái tên Cho Dù Là Thời Gian Cũng Không Thể Làm Anh Quên Em bao giờ, nhưng giọng điệu khẳng định chắc nịch của đối phương lại khiến Tiểu Vương hoài nghi chính trí nhớ của mình.

Tiểu Vương vốn không thích kiểu mập mờ, sau khi hẹn thời gian cụ thể sẽ phản hồi lại cho đối phương, cậu lập tức bắt tay vào tra cứu.

Vừa tra, cậu phát hiện ra biên tập viên của Lục Giang không hề nói suông. Trên danh sách đăng ký dự án điện ảnh của công ty đúng là có cái tên này. Người ký tên bên dưới là Minh Trạch.

Đến nước này, Tiểu Vương càng thêm choáng váng.: "Vãi thật, đây là tổng giám đốc của tập đoàn mà, ai dám mạo danh tên ngài chứ?" Cậu ta như vừa phát hiện ra một sự việc động trời: "Tại sao lúc đầu lại không có ai phát hiện ra cơ chứ?!"

Sau khi trấn tĩnh lại trên ghế, Tiểu Vương vội vã tìm số điện thoại của trợ lý Minh tổng để bàn bạc về chuyện này.

Sau khi kết thúc đợt quân huấn, ngoài việc lên lớp và cập nhật blog như thường lệ, ngày nào Cố Miểu cũng ôm máy tính để chỉnh sửa cuốn Xuân Vũ Phi Phi, chỉnh sửa xong sớm ngày nào, cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm ngày đó, dôid với cô lúc này thời gian quý giá tựa vàng ngọc.

Đúng lúc này, Cố Miểu gõ phím ký tự cuối cùng. Điều này đồng nghĩa với việc Xuân Vũ Phi Phi đã được chỉnh sửa toàn diện theo đúng yêu cầu của giáo sư Tần. Chỉ đợi giáo sư gật đầu và tiến hành hiệu đính lần cuối là cuốn sách này có thể xuất bản.

Cảm giác thành tựu mà việc Xuân Vũ Phi Phi có thể được xuất bản mang lại cho cô còn mãnh liệt hơn nhiều so với cuốn Cho Dù Là Thời Gian.

Đúng lúc Cố Miểu chuẩn bị sao chép tài liệu vào USB, tiếng chuông điện thoại vang lên, cô chẳng buồn nhìn màn hình, trực tiếp nhấn nút nghe.

Giọng nói ấm ức của Minh Trạch lập tức truyền đến từ phía bên kia: "Miểu Miểu, đã hứa sau khi quân huấn xong sẽ cho anh cơ hội, kết quả anh đợi đến héo hon cả người mà vẫn chẳng thấy tin tức gì từ em. Anh nhớ em đến mức ruột gan đứt đoạn đây này."

Cố Miểu thực sự khó mà tưởng tượng nổi Minh Trạch lại dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện, đành phải nói thật: "Xin lỗi anh, gần đây em bận quá, không có thời gian."

Minh Trạch dường như đã lường trước câu trả lời của cô, chẳng hề nản chí. Giọng anh lúc này lộ rõ vẻ vui vẻ: "Anh biết em bận mà. Tối nay anh sẽ đến trường em, chỉ ăn một bữa cơm thôi, sẽ không chiếm mất bao nhiêu thời gian của em đâu. Anh chỉ đơn giản là muốn gặp em thôi."

Minh Trạch cứ gọi điện hết lần này đến lần khác, một, hai lần thì không sao, nhưng kéo dài mãi khiến Cố Miểu cảm thấy hơi quá sức chịu đựng. Cô đang dồn hết tâm trí vào sự nghiệp, căn bản không có ý định cân nhắc chuyện tình cảm. Dù Minh Trạch có phải là đối tượng phù hợp hay không thì cô cũng chẳng tính đến.

Giờ cô phải nghĩ cách từ chối anh ta cho thật khéo, Minh Trạch khác hẳn với Dịch Hằng, anh nhìn thấu mọi chuyện hơn, chiêu bài dùng để đối phó với Dịch Hằng hoàn toàn vô dụng với anh.

Cố Miểu chỉ suy nghĩ một lát đã nảy ra một ý tưởng. Trong ký túc xá không có ai, cô cũng chẳng cần chạy ra ban công, cứ thế tựa lưng vào ghế, nghiêm túc hỏi: "Minh tổng, anh thực lòng thích em sao?"

Minh Trạch lúc này đang ở văn phòng, phía sau lưng anh là vài màn hình hiển thị biến động chứng khoán, trước mặt là màn hình máy tính đầy rẫy các bảng biểu. Vốn đang vừa nói chuyện vừa xử lý công việc đầy thản nhiên, anh bỗng dừng hẳn mọi thao tác.

"Tại sao em lại hỏi vậy?"

Giọng Cố Miểu bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Minh tổng, gia cảnh em bình thường, bố mẹ đều đã mất, tất cả những thành tựu ít ỏi em có được đều dựa vào sự nỗ lực của bản thân. Nếu em chấp nhận lời theo đuổi của anh, hoặc bị người ta chụp được cảnh chúng ta ở cùng một chỗ, thì mọi nỗ lực trước đây của em sẽ hóa thành tro bụi, tất cả thành tựu đều sẽ bị gắn cái mác là của anh. Người ngoài sẽ nói rằng Cố Miểu này chỉ nhờ có Minh Trạch mới được như ngày hôm nay, không có Minh Trạch thì cô ta chẳng là cái gì cả. Anh nói xem, đến lúc đó em nên giải thích thế nào? Nếu anh thực sự thích em, liệu anh có nỡ để em phải chịu đựng những lời đồn thổi như vậy không? Anh có nỡ để tất cả thành tựu của em bị người đời coi nhẹ không?"

Nói xong những lời này, Cố Miểu thở phào nhẹ nhõm. Trong bối cảnh như vậy, nếu Minh Trạch thực sự quan tâm đến cảm xúc của cô, thì dù thế nào đi nữa anh cũng không nên quấn lấy cô thêm nữa.

Nghe những lời đó, Minh Trạch bật cười. Cố Miểu này nói lý lẽ nghe cũng thật thuyết phục, thế nhưng chiêu này định sẵn là không có tác dụng với anh. Anh lập tức đáp trả đầy trêu đùa: "Anh không ngại làm người đàn ông đứng sau hỗ trợ cho người phụ nữ thành công đâu. Nếu em sợ, anh đảm bảo mỗi lần chúng ta hẹn hò đều sẽ ở những địa điểm có tính riêng tư cao, tuyệt đối sẽ không để xảy ra điều em lo lắng. Ngay cả khi lùi một vạn bước chân, nếu chuyện đó thực sự xảy ra, anh cũng nhất định sẽ xử lý ổn thỏa. Em bị oan, chẳng phải cũng có nghĩa là anh bị oan sao? Nên làm sao anh có thể cho phép chuyện đó xảy ra được chứ."

Cố Miểu: "..." Gì thế này, style không đúng rồi?! Sao Minh Trạch lại phản ứng như vậy?!

Trong phút chốc bị nghẹn lời không nói được gì, Cố Miểu chỉ cảm thấy bức bối trong lòng.

Minh Trạch dù đang cách một màn hình điện thoại vẫn cảm nhận được tâm trạng của cô. Khóe miệng anh vô thức nhếch lên, nhưng giọng điệu lại tỏ ra buồn bã: "Anh đã luôn mong đợi được cùng em dùng bữa tối, Miểu Miểu, đừng từ chối anh nữa. Chẳng lẽ đến một cơ hội nhỏ nhoi, em cũng không muốn dành cho anh sao?"

Âm sắc trầm thấp mà anh cố tình điều chỉnh trở nên đầy mê hoặc và cuốn hút hơn thường ngày, tỏa ra sức hấp dẫn nam tính rõ rệt, rõ ràng là anh đang cố ý.

Cố Miểu hoàn toàn cạn lời.

Suy nghĩ hồi lâu mà không tìm được kế sách nào hay hơn, dù đối phương không hề ép buộc cô, nhưng thái độ mời mọc đó lại quá cương quyết, khó lòng mà khước từ.

Mãi một lúc sau, Cố Miểu mới rặn ra được một chữ "được". Thôi thì dù sao Xuân Vũ Phi Phi cũng đã chỉnh sửa xong xuôi, cô ra ngoài thay đổi không khí một chút cũng tốt.