Sự xa lánh từ đám bạn nữ tựa như một ngòi nổ.
Hà Vận Gia kinh hãi phát hiện ra rằng với những lời bàn tán ong ve ấy, những người bạn, người đồng môn vốn vô cùng thân thiết thường ngày, bề ngoài thì tỏ vẻ an ủi nhưng sau lưng lại thầm thì chế giễu, phát hiện này khiến cô ta gần như phát điên.
Trong phút chốc, cô ta rơi vào cảnh cô lập, không một bóng người nương tựa.
Bố cô ta vẫn đang giận dỗi, Hà Vận Gia nghẹn ứ nỗi niềm uất ức trong lòng chẳng thể kể cùng ai, cả người nhanh chóng suy sụp. Cô ta luôn cảm thấy ai nhìn mình cũng đều là đang mỉa mai, chỉ một tiếng gió lay cũng khiến cô ta kinh hồn bạt vía.
Những sự việc trên mạng giống như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt lấy cổ họng, khiến cô ta không thể thở nổi.
Nhẫn nhịn được hai ngày, Hà Vận Gia cuối cùng không kiềm chế được mà tìm gặp Cố Miểu, dù sao Cố Miểu cũng là nguồn cơn của toàn bộ sự việc này.
Nhưng đến khi đứng trước mặt Cố Miểu, cô ta cũng chẳng biết mình nên nói gì. Mãi một lúc lâu sau, cô ta mới rặn ra được một câu: "Tại sao cô lại tìm bố tôi?" Nói xong, cô ta không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Miểu.
Trong lòng khó tránh khỏi sự so sánh. Khi đem bản thân so sánh với đối phương, cô ta chỉ thấy Cố Miểu da trắng như tuyết, dung nhan diễm lệ, khiến cô ta cảm thấy tự ti vô cùng.
Hà Vận Gia không hiểu tại sao trong lòng lại dấy lên cảm giác tự ti nhè nhẹ, dưới nỗi tự ti ấy là sự đau đớn nhiều hơn.
Vốn ban đầu Cố Miểu còn chưa biết đối phương tìm mình có việc gì, nhưng sau khi nghe câu hỏi đó, cô lập tức hiểu rõ ngọn ngành. Trên gương mặt cô thoáng hiện một nụ cười nhạt, giọng điệu bình thản: "Tìm cô có ích gì sao?"
Với gia thế và sự giáo dục như Hà Vận Gia, việc có thể làm ra hành động bôi nhọ bạn học trên mạng thì đã định sẵn cô ta sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.
Cố Miểu nhìn rất rõ, trong lòng đối phương vốn kiêu căng ngạo mạn, chỉ là bình thường những người kết giao với cô ta đều kém cỏi hơn nên cô ta mới tỏ ra hòa nhã, thế nhưng một khi đã đụng chạm đến lợi ích của bản thân, bản chất thật sự lập tức lộ rõ. Bản chất trong xương tủy thế nào, con người sẽ như thế ấy.
"Hơn nữa, chẳng phải nên là tôi chất vấn cô tại sao lại làm như vậy sao?" Câu hỏi của đối phương thật nực cười hết chỗ nói.
Hà Vận Gia lập tức cao giọng đáp trả: "Ai bảo cô là học trò của giáo sư Tần? Nếu không có cô xuất hiện, vị trí đó là của tôi."
Cố Miểu cười khẩy: "Tôi đâu biết thu nhận học trò còn có thứ tự đến trước đến sau, cô tưởng là đi chợ mua rau chắc?"
Hai người đứng trong một góc khuất, cuộc đối thoại không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Hà Vận Gia nghe thấy câu trả lời, chỉ thấy khó bề chịu nổi: "Cô là dân khoa Máy tính, danh không chính ngôn không thuận, bảo tôi làm sao cam tâm nuốt trôi cục tức này. Tôi làm sai, tự nhiên sẽ xin lỗi, nhưng cô đã dồn tôi vào bước đường cùng như thế nào?"
Cố Miểu thấy cô ta toàn thân trong trạng thái phòng thủ, không nhịn được mà bật cười, tất nhiên là vì tức cười: "Cái gì gọi là danh không chính ngôn không thuận, huống hồ cô cam tâm hay không chẳng liên quan nửa xu đến tôi cả. Nếu cô không còn việc gì khác, tôi đi đây."
Nói rồi, Cố Miểu xoay người định bỏ đi.
Hà Vận Gia vốn chỉ vì ghen ghét mới ghét bỏ Cố Miểu, nhưng giờ đây, cảm nhận được thái độ của đối phương, lòng cô ta căm ghét đến tận xương tủy. Trong lúc bốc đồng, cô ta gầm lên: "Tôi nói trên mạng có gì sai sao? Cô làm hot girl mạng, bố mẹ lại chết sớm, trên người toàn là đồ xa xỉ, tiền đâu ra mà lắm thế? Một kẻ không có chút tố chất văn học nào, không hiểu sao giáo sư Tần lại thu nhận cô làm học trò, nhất định là cô đã dùng thủ đoạn không đứng đắn rồi."
Động tác của Cố Miểu khựng lại, thái độ thờ ơ ban nãy biến mất hoàn toàn, đôi mắt cô hơi nheo lại, một cơn giận không tên bùng lên trong lòng. Giờ cô mới thực sự hiểu câu kẻ trong lòng dơ bẩn thì nhìn đâu cũng thấy dơ bẩn.
Trong giây phút này, cô chợt thấy thương thay cho giáo sư Hà, thế nhưng Cố Miểu chỉ dừng lại một giây rồi tiếp tục sải bước rời đi, không muốn tốn công tranh cãi với đối phương thêm nữa. Trước đó, bài đăng xin lỗi tránh nặng tìm nhẹ của Hà Vận Gia cô còn miễn cưỡng chấp nhận, nhưng giờ đây cô thấy những gì cô ta làm căn bản là chưa đủ, sự bao dung chỉ nên dành cho những người đáng được bao dung mà thôi.
Sau khi thốt ra những lời đó, Hà Vận Gia lập tức thấy hối hận. Ngọn lửa giận dữ trong lòng không sao dập tắt được, cộng thêm cái đầu nóng khiến cô ta buột miệng nói ra những lời bẩn thỉu. Cô ta ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Cố Miểu, lòng thấp thỏm không yên, cô ta đã nếm trải đủ thủ đoạn của Cố Miểu, thực sự khiến cô ta bẽ mặt, nhưng Hà Vận Gia nghĩ đi nghĩ lại, Cố Miểu đã hứa với bố cô ta sẽ không công khai địa chỉ IP lên mạng, lòng cô ta mới vơi bớt lo âu.
Đợi đến khi bóng Cố Miểu khuất hẳn sau khúc quanh, Hà Vận Gia mới hoàn hồn. Cô ta mím môi, tự nhủ rằng mình chẳng hề nói sai câu nào.
Cố Miểu quả thực sẽ không công khai IP đã tra được lên mạng, bởi trên đời này có vạn cách để giải quyết, đâu cần phải dùng đến chiêu đó. Với hạng người như Hà Vận Gia, chỉ cần cách đơn giản mà tàn nhẫn là đủ.
Rất nhanh sau đó, trên diễn đàn trường lại xuất hiện một bài đăng mới.
[Topic: Người đăng bài xin lỗi trước đó hoàn toàn là mạo danh Hà Vận Gia khoa Ngữ văn, vu khống tôi như vậy có thấy thú vị không?
Nội dung: Đúng vậy, tôi mới chính là Hà Vận Gia thật sự. Mấy ngày nay vì những bài đăng trên diễn đàn trường mà tâm trạng tôi không được tốt, nhưng suy đi tính lại, sự việc này đã gây ảnh hưởng quá lớn đến tôi, tôi không thể gánh cái tội danh từ trên trời rơi xuống này mãi được, nên đặc biệt lên tiếng giải thích.
Tôi và Cố Miểu không oán không thù, căn bản không việc gì phải bôi nhọ cô ấy trên mạng cả, cây ngay không sợ chết đứng. Hy vọng mọi người có thể trả lại công bằng cho tôi.]
Độ nhiệt của hai bài đăng trước đó vốn đã giảm đi đáng kể sau bài xin lỗi. Nay bài đăng mới này vừa ra lò lại một lần nữa thu hút sự chú ý, nhưng tâm điểm không còn là mối quan hệ giữa Cố Miểu và giáo sư Tần nữa, mà là bài đăng này rốt cuộc có phải do Hà Vận Gia viết hay không.
Chỉ một phút sau khi bài viết được đăng tải, lượng bình luận tăng vọt.
[Bố mẹ Hà Vận Gia đều là giáo sư tại Bắc Đại, gia thế trong sạch, gia phong tốt đẹp, mình tin chắc cậu ấy không phải kiểu người đi bôi nhọ bạn học như vậy đâu.]
[Sao cũng được, mình vẫn tin vụ này kiểu gì chả dính líu đến Hà Vận Gia. Chứ cả cái Bắc Đại bao nhiêu sinh viên, tự dưng bài đăng xin lỗi lại đứng tên mỗi Hà Vận Gia là sao? Thật sự cạn lời luôn á, hóng cao nhân khoa IT vào check IP cho ra nhẽ, vậy là khỏi ai đổ oan cho ai hết.]
[Mình xác nhận rồi nhé, giáo sư Tần đúng là có nhận Cố Miểu làm học trò, thế nên bài đăng trước độ tin cậy khá cao đấy. Còn bài này thì mình không tin đâu, chắc lại là đứa nào đó rảnh rỗi quá nên tạo phốt cho vui thôi.]
[Bị chúng tôi ép mãi, vị thần máy tính khoa IT cũng phải ra tay kiểm tra, và phát hiện ra một chuyện rất thú vị. Người đăng hai bài trước là cùng một người, và thú vị hơn nữa là những lời lẽ bôi nhọ trong bài đều xuất phát từ cùng một địa chỉ IP. Vị thần đó nói, chính là Hà Vận Gia!]
[Vãi thật, là Đường Huyên vị đại thần khoa IT sao?! Thật á?! Người cao ngạo như thế mà cũng nhúng tay vào sao?!]
[Đúng đúng đúng, lúc Đường Huyên tra xung quanh vây kín người xem đấy. Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, một màn kịch khai giảng quá lớn, Hà Vận Gia này đúng là ghê tởm thật.]
[Có mỗi mình tôi thấy bất ngờ vì Đường Huyên kiêu ngạo thế mà cũng chịu ra tay tra mấy chuyện vụn vặt nhảm nhí này sao? Chuyện này còn sốc hơn cả kết quả nữa!]
Cố Miểu hiện đang đứng ngoài ban công ký túc xá, trò chuyện qua điện thoại với Văn Thư.
Mọi diễn biến trên diễn đàn cô đều nắm rõ trong lòng bàn tay, điều cô thấy may mắn nhất chính là vụ lùm xùm này không hề lan ra tới Weibo.
Văn Thư hào hứng báo cáo tiến độ: "Tên miền trang web đã được đăng ký đúng theo yêu cầu của cô. Yêu cầu của cô cũng đơn giản, nên việc thiết kế website chắc chỉ gói gọn trong vài ngày tới thôi."
Cố Miểu gật đầu, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn: "Vậy là tốt rồi, nếu kinh phí không đủ thì cứ bảo tôi."
Văn Thư là người thẳng thắn, thoát được cảnh ăn dưa muối với bánh bao như trước, giờ đây cậu thấy hạnh phúc như đang bay bổng. Nghe Cố Miểu nói vậy, cậu gật đầu ngay: "Bài đăng cô nhờ tôi đăng trước kia, có cần cập nhật tiến độ tiếp không?"
Bài đăng trên diễn đàn là do Cố Miểu nhờ Văn Thư đăng, ba bình luận đầu tiên cũng là Văn Thư đổi địa chỉ IP để chiếm chỗ nhằm định hướng dư luận cho cả bài. Nhưng giờ chân tướng đã phơi bày, Cố Miểu mỉm cười: "Không cần nữa đâu, anh chỉ cần tập trung làm tốt trang web là được."
Văn Thư đáp lại ngay: "Được, không có gì nữa thì tôi cúp máy đây."
Sau khi cúp máy, Cố Miểu đứng hóng gió ngoài ban công một lúc rồi mới trở vào ký túc xá. Đợt huấn luyện quân sự kéo dài hai tuần sắp kết thúc, kỳ nghỉ Quốc khánh cũng cận kề, điều này đồng nghĩa với việc công việc của cô sẽ càng bận rộn hơn.
Trong căn phòng thuê lại có thêm hơn chục bộ trang phục mới. Kỳ nghỉ này cô sẽ tiếp tục đi chụp ảnh, nhưng không cần phải cố tình đi đến các thành phố du lịch nữa.
Tạp chí Mộng Sa đang chờ cô chụp ảnh bìa.
Bản thảo Xuân Vũ Phi Phi vẫn còn vài chương cuối cần chỉnh sửa, sau đó vẫn phải giao toàn bộ cho giáo sư Tần duyệt lại, xác nhận không sai sót gì mới có thể xuất bản.
Quan trọng hơn, bộ tiểu thuyết đầu tiên trên Lục Giang đã kết thúc được một thời gian, cũng đến lúc bắt đầu cuốn thứ hai, nhưng lần này Cố Miểu quyết định sẽ viết song song hai bộ.
Thời gian thật sự không dư dả chút nào.
Điều khiến Cố Miểu đau đầu hơn cả lúc này là làm sao thuyết phục giáo sư Tần cho phép cô rời trường trong kỳ nghỉ Quốc khánh. Với tính cách của thầy, chuyện này chắc chắn là một đại công trình.
Về phần Hà Vận Gia, sau khi nhìn thấy bài đăng trên diễn đàn, cô ta suýt nữa thì ngất xỉu. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn bài này do Cố Miểu đăng. Cô ta không thể ngờ Cố Miểu lại có thể dùng cách này để khiến mọi người đổ dồn sự chú ý vào chuyện cũ một lần nữa.
Hà Vận Gia chưa kịp suy tính gì thêm thì điện thoại của Hà Lễ đã gọi tới.
Cuốn sách Cho Dù Là Thời Gian Cũng Không Thể Làm Anh Quên Em xuất bản được hơn một tháng, doanh số bán ra đã chạm mốc 500k bản. Con số này khiến không ít người trong ngành sửng sốt, thốt lên rằng họ đã nhìn lầm tác giả. Sau đó, họ như đã hẹn trước, đồng loạt lên mạng viết bài khen ngợi, tạo nên một đợt sóng doanh thu mới.
Doanh số tăng cao, nhiều công ty điện ảnh tự nhiên cũng để mắt tới con hắc mã này, ai nấy đều rục rịch ý định mua bản quyền chuyển thể. Phim chuyển thể giờ đây luôn có nền tảng khán giả rất vững chắc.
Khâu Vũ Đình, biên tập viên phụ trách mảng điện ảnh của Lục Giang đang rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Trong một tuần qua, cô ấy nhận được sáu cuộc điện thoại, tất cả đều hỏi về vấn đề bản quyền điện ảnh của cuốn Cho Dù Là Thời Gian Cũng Không Thể Làm Anh Quên Em này, nhưng cô ấy đều tìm cách thoái thác.
Bởi trong lòng Khâu Vũ Đình, cô ấy vẫn ưu ái Thiên Dụ hơn. Khi tác phẩm còn chưa hoàn thành, Thiên Dụ đã chủ động ngỏ lời hợp tác. Theo lẽ thường, đối tác thích hợp nhất bây giờ lẽ ra phải là Thiên Dụ. Chỉ tiếc là từ hôm đó đến nay, phía Thiên Dụ Giải Trí cứ bặt vô âm tín.
Khâu Vũ Đình đợi thêm một ngày nữa, tự nhủ không thể kéo dài thêm được nữa, nếu không thì một tác phẩm tiềm năng thế kia sẽ bị chính tay cô ấy làm hỏng mất. Cô ấy thở dài, quyết định chủ động gọi điện tư vấn phía Thiên Dụ, nếu đối phương không có ý định hợp tác, cô ấy sẽ chuyển sang chọn công ty khác.
Mọi chuyện giờ chỉ còn phụ thuộc vào thái độ của phía họ mà thôi.