Chu Minh đã bắt đầu chú ý đến cửa hàng Taobao của đối phương từ lúc doanh số của Nghê Thường tăng khủng rồi, nhận ra đối phương trừ việc thay đổi hết người mẫu ảnh thì không hề thay đổi cái gì khác.
Điều đó làm cho trong lòng cô ấy cảm thấy bất an, dù sao thì ai mà không ghen tị đỏ mắt với doanh số tăng mạnh chứ. Nhưng dù vậy cô ấy vẫn đang trong trạng thái chờ đợi và quan sát.
Nhưng khi Nghê Thường ra chiêu đặt mua thì đã đánh vỡ nhận thức của Chu Minh đối với Taobao, vốn dĩ cô ấy tưởng rằng Taobao sẽ có thái độ cấm đoán đối với loại giao dịch ảo này, nhưng cô ấy không hề nghĩ tới thế mà Taobao sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Suy nghĩ hồi lâu, Chu Minh mới nghĩ thông suốt, đương nhiên Taobao ba ba sẽ không cấm những đơn hàng có thể tạo ra lợi nhuận cho mình, huống chi đây lại không phải là giao dịch giả mạo gì.
Cô ấy còn chưa kịp suy nghĩ về đạo lý bên trong đó thì Nghê Thường lại lặng lẽ up thêm ba bộ váy mới nữa.
Chu Minh gần như thức suốt đêm để chú ý đến doanh số của đối phương, nhìn thấy doanh số của Nghê Thường y như ngồi tên lửa bay lên chóng mặt thì cuối cùng cũng khiến Chu Minh không ngồi yên được nữa.
Cô ấy vội vàng lướt Weibo, mò được tài khoản Weibo của Cố Miểu, vừa vào đã giật mình nhìn thấy con số 200k+ follower của cô, thiếu chút nữa đã rớt hai tròng mắt ra ngoài.
Bản thân Chu Minh cũng là một blogger trên Weibo.
Làm một chủ shop Taobao có trực giác nhạy bén, cô ấy thường xuyên khoe quần áo của mình bán trên Weibo, đã hơn một năm trôi qua cũng chỉ tích lũy được có 30k follower.
Nhưng làm sao có thể so sánh được với Cố Miểu.
Chu Minh lập tức gửi tin nhắn cho Cố Miểu luôn.
Những người có cùng chung suy nghĩ với Chu Minh không ở số ít. Cho nên Cố Miểu lập tức nhận được hơn mấy chục tin nhắn, nhưng giờ cô đang nhìn số lượng 200k+ follower của mình mà mặt mày ủ rũ.
Cũng không vì nguyên nhân gì khác, có một đống fans giống như có được một mỏ vàng, nhưng lại không biết nên khai quật như thế nào.
Kiếp trước Cố Miểu làm beauty blogger, makeup mới là sở trường của cô.
Nhưng làm makeup nói một câu khó nghe thì chính là đập tiền, mấy loại mỹ phẩm đứng đầu đều phải mua mấy tấn.
Ví dụ như tích trữ mấy chụp hộp phấn mắt, hàng chục túi da cừu, một rương son môi, các loại kem nền thêm mấy chục lọ, tầm trăm hộp mặt nạ, các loại cây cọ linh tinh dành cho makeup kia, mấy bóng đèn cũng phải sắm sửa để có thể chụp ảnh cho đẹp hơn... vân vân và mây mây.
Sau khi chụp ảnh xong còn phải thử màu theo mọi hướng, nghiêm túc photoshop rồi viết bài review chân thành, lại tâm sự với fans về mấy anh chồng tiểu thịt tươi của mình, rồi ủng hộ quyền phụ nữ, đánh hết các loại màu son môi.
Giai đoạn về sau bắt đầu quay video, cơ bản thì đã hoàn thiện hết mọi thứ.
Nhưng mà Cố Miểu là đỗ nghèo khỉ, không có tiền, thở dài một hơi thật sâu.
Hiện giờ cô chưa có hướng đi nhất định, nhìn đám fans đang có xu hướng càng ngày càng tăng lên, cô thậm chí còn không biết nên đăng bài đầu tiên trên Weibo như thế nào nữa, dù sao thì bài đăng đầu tiên rất quan trọng.
Cố Miểu ngồi ngây ngẩn một hồi lâu, rồi nhấn vào phần tin nhắn của Weibo, check tin nhắn mỗi ngày là một trong những điều mà Cố Miểu sẽ làm.
Nhưng check một vòng từ trên xuống dưới một lát, đột nhiên Cố Miểu nhận ra kể từ khi Nghê Thường đăng bán lô quần áo thứ hai thì càng ngày có càng nhiều chủ shop Taobao nhắn tin cho cô hơn.
Thậm chí còn có người không tiếc ra giá cao để mời cô đi chụp mẫu ảnh cho họ nữa.
Đột nhiên trong đầu Cố Miểu hiện lên một ý tưởng.
Không bột đố gột nên hồ, nếu tạm thời cô không thể quay video makeup, vậy thì tạm thời cô cứ làm blogger thời trang, hướng về thần tượng lớn nhất trong lòng cô trước vậy.
Cố Miểu lấy cuốn sổ nhỏ bên cạnh bàn máy tính lại, ghi lại những tên shop trên Taobao và thông tin liên lạc của họ vào sổ. Sau khi ghi lại xong hết, cô mới mở vào shop Taobao của từng người, bắt đầu xem xét từng tiệm, rồi lần lượt gạch bỏ một số cửa hàng có đánh giá xấu và đánh giá thấp đã ghi trong sổ.
Cuối cùng tầm mắt cô mới dừng lại vào cái tên Chu Minh, chủ shop của Lưu Luyến Không Rời Flagship Store trong cuốn sổ nhỏ cô đã đánh dấu, rồi cầm lấy điện thoại gọi điện cho đối phương.
Kể từ khi Chu Minh gửi tin nhắn riêng đến giờ vẫn không có tin tức gì, y như hòn đá bị ném chìm sâu vào trong đáy biển, Chu Minh nghĩ đến số lượng đông đảo fans hâm mộ của Cố Miểu, thở dài một hơi, có lẽ người nhắn tin cho Cố Miểu không phải là ít.
Trong lòng nghĩ vậy, nên Chu Minh đang định gửi thêm cho Cố Miểu thêm hai tin nhắn nữa, để biểu hiện thành ý của mình nhưng chưa kịp gửi thì nhận được điện thoại của đối phương, trong lòng Chu Minh vui mừng khôn xiết.
Nhấn nút trả lời, Chu Minh cẩn thận lên tiếng: "Miểu Miểu?" Gọi vậy không phải là do Chu Minh chủ động lôi kéo làm quen, mà tên Weibo của Cố Miểu là Miểu Miểu.
"Tôi có gửi tin nhắn cho cô rồi ấy, không biết cô suy nghĩ thế nào rồi? Giá cả chúng ta có thể từ từ thương lượng."
Cố Miểu khẽ cười lên tiếng nói: "Tôi cảm thấy chúng ta có thể đổi một loại hình thức hợp tác khác, không biết cô có hứng thú nghe tôi nói một câu không?"
Chu Minh không hề có hứng thú chút nào cả, thứ cô ấy nhìn trúng chỉ là gương mặt đó của Cố Miểu, cùng với giá trị thương mại mà cô đem về cho Nghê Thường mà thôi.
Nhưng Chu Minh vẫn cố gắng kiên nhẫn lắng nghe: "Loại hình thức hợp tác gì vậy?"
Trong lúc nói chuyện, Chu Minh còn len lén cảm khái trong lòng, quả nhiên dung mạo xinh đẹp thì giọng nói cũng dễ nghe.
"Tôi vừa mới dạo một vòng trong shop Taobao của cô, trong shop của cô có rất nhiều mặt hàng đơn lẻ, nếu như cô muốn tôi chụp hết từng cái một thì căn bản không thể hoàn thành được. Huống chi, tôi ở Nghê Thường chụp tám bộ váy, mỗi bộ Nghê Thường trả cho tôi một ngàn nhân dân tệ."
Ý nghĩa trong lời nói của Cố Miểu đã quá rõ ràng.
Nghe những lời nói của Cố Miểu, Chu Minh hít một hơi lạnh trong lòng, cảm thấy Nghê Thường chắc là điên rồi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cẩn thận suy nghĩ mà nói thì chi phí quần áo ngày nay tiền nào của nấy, doanh số bán hàng của Nghê Thường rất tốt, chịu bỏ ra một ngàn nhân dân tệ mỗi bộ cũng khá là hợp lý.
Nhưng mà Chu Minh không thể nào xuống tay được, tim cô ấy rỉ máu mất.
Cố Miểu tiếp tục nói: "Tôi muốn chọn một bộ từ trong shop của cô, rồi review nó lên Weibo, cô cảm thấy sao?"
Chu Minh không cảm thấy ra sao cả.
Mấy bộ quần áo Chu Minh đăng để review trên Weibo còn ít sao? Nhưng tình hình vẫn dậm chân tại chỗ không hot cũng không flop, cho dù fans của Cố Miểu nhiều hơn cô ấy mười mấy vạn, vậy cũng không nói lên rằng cô có thể làm được.
So với việc quảng cáo trên Weibo còn không bằng đăng lên web ấy chứ!
Cho dù là như thế nhưng Chu Minh cũng không cắt ngang mạch câu chuyện của Cố Miểu, chỉ là hứng thú lúc ban đầu đã không có bao nhiêu giờ lại càng tụt xuống mức âm: "Cô tiếp tục nói đi."
Bản lĩnh nhìn mặt đoán ý của Cố Miểu từ xưa đến nay luôn rất ổn, làm sao cô lại không cảm nhận được cảm xúc của đối phương như thế nào, nhưng cô vẫn tiếp tục bình ổn nói: "Ngoại trừ bộ mà tôi đã chọn ra, thì tạm thời tôi không thu bất kỳ khoản phí nào, chờ đến khi có được doanh số rồi thì chúng ta lại bàn bạc tiếp có được không?"
Chu Minh bắt đầu gảy bàn tính trong lòng, mặc dù quần áo trong cửa hàng của cô ấy cũng không phải là rẻ, nhưng mỗi bộ cũng không vượt quá một ngàn nhân dân tệ.
Huống chi, giá vốn thấp hơn nhiều so với giá bán ra ngoài, cho dù cô ấy có trực tiếp gửi một bộ cho Cố Miểu thì Chu Minh cũng không bị lỗ.
Ăn người tay ngắn, của cho là của nợ, dưới sự dẫn dắt của mình cô ấy cũng không sợ Cố Miểu không chịu chụp mẫu cho shop nhà mình.
"Miểu Miểu, chúng ta kết bạn QQ đi, đến lúc đó cô cứ gửi trực tiếp ảnh mà bộ đồ mà cô muốn cho tôi, gửi luôn size và địa chỉ rồi tôi sẽ gửi cho cô ngay."
Cố Miểu nhanh chóng mở máy tính ra, sau đó thêm kết bạn QQ với Chu Minh, rồi gửi năm tấm ảnh cho đối phương.
Nói thật ra, những bộ đồ của Lưu Luyến Không Rời rất xinh, có thể nhìn ra được mắt thẩm mỹ của Chu Minh như thế nào, nhưng Chu Minh cứ lo được lo mất, rõ ràng là đi trước trào lưu, nhưng vì thói quen ăn mặc cố định có phần một màu trong nước, thì việc phối đồ xinh với nhau một lời khó mà diễn tả được.
Chu Minh nhận được ảnh do Cố Miểu gửi qua, nhìn ba bộ đơn lẻ với hai phụ kiện, cô ấy không khỏi sờ sờ mũi.
Thật ra túi xách và mũ là thứ bán chạy nhất trong shop, nhưng phản hồi của khách hàng về những chiếc áo ngắn tay sọc mỏng màu xanh trắng này cùng với chiếc quần jeans rách cá tính này thì khá là một lời khó nói hết, càng đừng nói đến đôi giày cao gót nhọn có đinh tán màu đỏ rượu kia.
Chu Minh thở dài một hơi, cũng may quần jeans với giày cao gót còn hàng tồn kho, nếu không thì sẽ ngượng chết mất.
Sau khi Cố Miểu gửi ảnh cho Chu Minh xong thì gọi điện cho Trương Nhàn, bây giờ cô muốn tìm một nhiếp ảnh gia mà cô quen biết, không muốn tìm một người không đáng tin cậy.
Dù sao thì quần áo cứ để đó thì sẽ không bao giờ biết được là nó đẹp hay không đẹp, chỉ có khi thật sự mặc chúng rồi mới biết được.
___Đây là đường phân cách Nại Nại___
Sin là người đại diện của công ty truyền thông Thiên Dụ, trong tay anh ta đã đào tạo ra một ảnh đế mới ra lò cùng với một tiểu thiên vương trong ngành ca sĩ. Là một tài năng đào tạo ra ngôi sao, địa vị của anh ta ở Thiên Dụ đương nhiên là như cá gặp nước, nhưng mấy ngày nay anh ta đang cực kỳ sầu muộn.
Nghệ sĩ dưới quyền anh ta từng người từng người một tuổi tác cứ dần đi lên, giờ là thời điểm anh ta phải dẫn dắt đám tiểu thịt tươi.
Nhưng mà Sin có chọn tới chọn lui, chọn xuôi chọn ngược thì cũng không có được mấy ai hợp ý anh ta, từ trước đến giờ anh ta cảm thấy ánh mắt đầu tiên rất quan trọng, nếu như lần ấn tượng đầu tiên không tốt thì sau này hợp tác khó tránh khỏi việc không thoải mái.
Nhưng mà người xuất sắc hay ưu tú đều đã bị chọn ký hợp đồng hết rồi, đám còn lại toàn là đồ thừa anh cặn anh ta cảm thấy chướng mắt vô cùng, tóm lại chỉ có một chữ, sầu.
Đúng lúc này trợ lý của anh ta gõ cửa đi vào văn phòng, trong tay cầm một chồng ảnh: "Anh, hai ngày trước anh bảo em tìm ảnh của đám hot girl mạng có chút nổi tiếng trên mạng gần đây cho anh, em đã làm rồi, đều ở đây cả, em cảm thấy mầm non này không tồi, anh nhìn thử xem thế nào?"
Sin buông con chuột trong tay ra, nhận lấy những bức ảnh trong tay trợ lý, sau đó lật từng tấm ra xem.
Tốc độ xem của anh ta rất nhanh, gần như không có gì đặc sắc là anh ta liếc mắt một cái rồi pass qua, căn bản không hề có hứng thú nào, rất nhanh một xấp ảnh đã bị anh ta xem xong hết, trong mấy tấm ảnh đó anh ta chỉ lấy hai tấm tương đối vừa lòng anh ta một chút ra.
Nhưng khi ánh mắt của anh ta rơi vào tấm ảnh cuối cùng, ánh mắt anh ta sáng ngời như đèn pha.
Trợ lý nở nụ cười, cậu ta biết ngay, lúc đó cậu ta liếc mắt một cái là cảm thấy Cố Miểu này là người ưu tú nhất trong đám bọn họ, cho nên đặc biệt để cô ở dưới cùng, chuẩn bị cho Sin một bất ngờ lớn, giờ đây tầm mắt cậu ta cứ dính chặt trên mặt Sin.
Sin đúng là đang vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, trong giọng nói vui vẻ lên không ít: "Cô ấy tên là gì?"
"Cô ấy tên là Cố Miểu, là học sinh vừa mới tốt nghiệp cấp 3 xong, em cảm thấy cô ấy có hứng thú phát triển vào showbiz ấy."
Trợ lý nói chuyện cũng không phải là tin đồn vô căn cứ, cậu ta ở trong giới showbiz lâu vậy rồi, đương nhiên có thể nhìn ra một loạt những điều xảy ra xung quanh Cố Miểu không phải là ngẫu nhiên, mà là cố ý lăng xê.
Mà nguyên nhân lăng xê chỉ có một, đó là đối phương muốn nổi tiếng, có cách nào nổi tiếng nhanh chóng hơn bằng việc làm minh tinh đâu.
Cho nên trợ lý nói câu đó rất tự tin chắc chắn.
Sin trầm giọng nói: "Đưa thông tin liên lạc của ba người này cho anh, vài ngày tới anh sẽ trực tiếp gọi cho họ."
Sau khi nói xong, Sin đứng dậy dặn dò: "Hôm nay vừa mới nhận được tin tức, sếp lớn của Thiên Dụ đến công ty chi nhánh mở họp, nói không chừng là muốn tuần tra công ty đấy, làm việc chú ý đừng có mà l* m*ng hấp tấp."
"Lỡ như bị sếp không ưa thì ngày tháng sau này của cậu khó mà sống đấy."
Sau khi dặn dò xong, Sin trực tiếp rời khỏi văn phòng, dù sao thì sếp lớn đến anh ta cũng cần phải ra mặt đón người.
Trợ lý liên tục gật đầu, cậu ta vẫn luôn biết Thiên Dụ chỉ là chi nhánh công ty mà thôi, nhưng sếp lớn từ trước đến nay thần long thấy đầu không thấy đuôi, hiện giờ mặt trời mọc từ hướng Tây à, thế mà còn tới công ty tuần tra nữa.
Cho đến khi Sin rời khỏi văn phòng, trợ lý mới lấy lại tinh thần, cậu ta trực tiếp ném toàn bộ những tấm ảnh mà Sin chướng mắt vào thùng rác, chỉ để lại ba tấm ảnh rồi sau đó vội vội vàng vàng đi ra theo.
Nhưng cậu ta vừa mới bước ra khỏi cửa cửa bộ phận, trợ lý còn chưa kịp ngẩng đầu lên nhìn đã trực tiếp đụng phải một người, ngã lăn xuống đất, ba tấm ảnh trong tay rơi xuống nằm rải rác trên đất.