Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 26

Trương Nhàn suy nghĩ hồi lâu mới nhận ra khách hàng đột nhiên tăng vọt này là từ đâu ra, mặc kệ là do trời cho hay có người chỉ lối, cũng không thể phủ nhận rằng thu hoạch lớn nhất của Nghê Thường là Cố Miểu.

Đã nếm được mật ngọt rồi nên Trương Nhàn hẹn gặp Cố Miểu đến quán cà phê gặp mặt lần trước luôn, hiện giờ Trương Nhàn đang nhìn cô gái nhỏ đang thong thả ung dung uống cà phê trước mặt mình.

Thái độ của cô gái nhỏ rất thoải mái dễ chịu, cho dù có nghe thấy doanh số tăng mạnh cũng không hề mất bình tĩnh, điều này làm cho Trương Nhàn cảm thấy bản thân y như người nhà quê mới lên thành phố vậy, y như một cô thôn nữ.

Vừa nghĩ thế lại làm cho Trương Nhàn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cảm thấy đầu óc mình chắc chắn bị úng nước rồi.

Trương Nhàn ho khan một tiếng: "Miểu Miểu."

Giờ Trương Nhàn không còn định nghĩa Cố Miểu chỉ là một cô gái xinh đẹp vì lên đồ khá xinh, có thể làm người mẫu ảnh cho mình nữa, mà hình như trong lúc vô tình nào đó Cố Miểu đã từng bước xoay chuyển hình tượng trong lòng cô ấy rồi.

"Còn có ba bộ chưa chụp ấy, chị đã hẹn với Dịch Hằng rồi, ngày mai chúng ta chụp rồi ngày mốt sẽ có ảnh up lên Nghê Thường."

Cố Miểu gật đầu, trong mắt có chút tò mò: "Chị Trương, chuyện này chị đã nói với em rồi mà, hôm nay đến tìm em cũng không phải nói chuyện này chứ ạ?"

Trương Nhàn có hơi xấu hổ: "Không sai, là có một chuyện muốn nói với em, chị muốn hỏi em một chút xem là shop Taobao của chị còn có chỗ nào cần thay đổi không?"

Lúc trước Cố Miểu chỉ thuận miệng nói đặt trước đã giải quyết rắc rối của cô ấy, giờ Trương Nhàn nhìn sự rực rỡ của cửa hàng nên cũng muốn cố gắng chuẩn bị cửa hàng của mình càng thêm tốt hơn.

Cố Miểu nhìn Trương Nhàn không chớp mắt.

Trương Nhàn vội vàng xua tay: "Không không không, em đừng hiểu lầm. Chị biết xã hội này idea đáng giá biết bao nhiêu, chị sẽ không vô cớ lấy không công của em đâu."

Chỉ cần lấy đặt trước ra nói thôi ai cũng đều biết cái ý tưởng này rất khả thi, nhưng không có mấy ai nghĩ tới, bản thân là người đầu tiên được nếm thử cho nên đương nhiên nếm được vị ngọt của nó rồi.

Đột nhiên Cố Miểu mỉm cười xán lạn: "Chị Trương đang nghĩ gì vậy? Em chỉ là nghĩ tới những gì chị vừa nói thôi."

"Doanh số của shop chị bây giờ đã tăng lên rồi, đánh giá cũng cao nữa cho nên thái độ phục vụ cũng cần phải nâng cấp theo, đừng làm cho người ta cho rằng shop của chị lớn rồi nên khinh thường khách hàng."

Trương Nhàn không nhịn được tiến lên nói: "Chị tuyển thêm hai nhân viên chăm sóc khách hàng nữa, cố gắng để cho từng khách hàng đều được cảm thấy hài lòng."

Cố Miểu lắc đầu: "Họ đều là những khách hàng tiềm năng của chị, cũng không phát triển trở thành khách hàng chân chính của chị. Những người mà chị cần thu hút và tranh thủ bây giờ là những người đã từng mua đồ ở shop nhà chị kia."

Trương Nhàn có hơi ngạc nhiên, tuy rằng cô ấy là chủ Taobao nhưng thường xuyên đùn đẩy cho quản lý, bình thường người khác làm như thế nào thì cô ấy cũng làm y hệt như vậy, Trương Nhàn nhướng mày: "Sao em lại nói vậy?"

Cố Miểu nhàn nhã dựa vào ghế: "Ví dụ như khi giao hàng thì gửi cho người ta một tin nhắn nhắc nhở, khi hàng đến thì bảo người ta chú ý ký nhận hàng, ngày lễ ngày tết gửi tin nhắn chúc mừng."

"Lúc đóng gói gửi hàng thì gửi thêm một chút quà nhỏ, tuy rằng không đáng giá tiền nhưng người ta có thể cảm nhận được tấm lòng của chị."

"Đương nhiên, chị cũng đừng gửi mấy tin nhắn rác là được."

Trương Nhàn càng nghe Cố Miểu nói đôi mắt càng mở to hơn, cuối cùng khó xử nói: "Nhưng mà khách hàng quá nhiều, căn bản không thể xử lý hết được."

Cố Miểu đột nhiên quên mất bây giờ không phải là thời đại kiếp trước của cô nữa, thời đại có phần mềm thông minh đặc biệt có thể chủ động nhập thông tin dữ liệu rồi tự động gửi tin nhắn.

Cô vuốt vuốt mũi, trong lòng tự dưng nhảy ra một ý tưởng cực kỳ hay ho, nhưng vẫn miệng ngọt nói với Trương Nhàn: "Chị Trương, cho dù mọi thứ có thay đổi ra sao thì vẫn vậy thôi, dù sao thì ý trong lời nói của em như thế nào chị hiểu là được rồi ạ."

Thật ra Cố Miểu nói đều là lời nói suông, trên thực tế cũng không có bất cứ biện pháp nào cả, ngay cả một chữ then chốt cũng không nói ra, còn không quan trọng bằng hai chữ đặt mua trước kia nữa.

Trương Nhàn chỉ là một chủ shop Taobao mà cô từng hợp tác tương đối vui vẻ, đương nhiên Cố Miểu sẽ không ngốc đến mức bày tỏ hết tình cảm ra.

Trương Nhàn như đang suy nghĩ gì đó: "Được rồi, Cố Miểu, cảm ơn em."

Nói xong Trương Nhàn lại bổ sung thêm một câu: "Chị sẽ không bạc đãi em đâu."

Cố Miểu đáp lại bằng nụ cười tự nhiên.

___Đây là đường phân cách Nại Nại___

Dịch Hằng cầm lấy tấm ảnh chụp lén Cố Miểu lúc chụp ảnh ngoại cảnh, trong lòng vui mừng, tấm ảnh này chỉ có mình anh ta có, anh ta cũng không rửa ra cho bất cứ ai xem.

Giờ đây anh ta cảm thấy bản thân như đang bị trúng thuốc phiện vậy.

Mới đầu anh ta chỉ cảm thấy Cố Miểu xinh đẹp, là một nhiếp ảnh gia cho nên từ trước đến nay anh ta không có sức chống cự gì với visual cả, nhưng mà ngày đó ở Tứ Quý Thanh anh ta ngắm nhìn tư thái dịu dàng của Cố Miểu lập tức cảm thấy rung động dữ dội.

Dịch Hằng thật sự rung động, hễ nhớ đến Cố Miểu là trên mặt vô thức mỉm cười.

Nhưng điều làm Dịch Hằng buồn phiền nhất là anh ta mời mọc Cố Miểu kiểu nào cô cũng chưa từng đồng ý, thật sự làm cho anh ta không nghĩ ra ý của cô là gì, cuối cùng chỉ có thể tự suy diễn rằng cô có da mặt mỏng, hoặc là khoảng cách giữa hai người vẫn chưa thân quen đến mức đó.

Cố Miểu là một cô gái tốt, tương đối nhút nhát, tự bổ não như thế nên Dịch Hằng có thể tự dễ dàng an ủi bản thân.

Nghĩ đến ngày mai cần phải chụp ảnh, đến lúc đó là có thể gặp được cô rồi. Dịch Hằng nhìn gương mặt của mình trong gương, sau đó quyết đoán đi tắm một phát, chuẩn bị sáng mai sẽ thay đổi tạo hình.

Mặc độc một cái quần đùi bước ra khỏi phòng tắm, Dịch Hằng cầm đại một cái khăn lau lau tóc, rồi ngồi xuống trước bàn máy tính.

Dịch Hằng đặc biệt chú ý đến điểm nóng thời sự, hai ngày nay bị Cố Miểu làm cho tâm phiền ý loạn, cũng không biết đang mơ màng làm gì. Ngày mai gặp được Cố Miểu rồi nên bây giờ trong lòng lập tức an ổn lại.

Lướt tin tức, xem thời sự rồi Dịch Hằng lại mở vào diễn đàn.

Vốn dĩ Dịch Hằng định vào trang web mà anh ta thường hay truy cập, nhưng topic của trang đầu tiên đã thu hút sự chú ý của anh ta, Dịch Hằng cảm thấy anh ta may mắn hơn chủ topic này nhiều, ít nhất anh ta còn biết phương thức liên lạc của cô gái mình thích.

Nhấp vào topic, ý cười trên mặt lập tức cứng lại.

Cô gái trong ảnh thế mà lại là Cố Miểu.

Dịch Hằng như thể bị sét đánh giữa trời quang, tấm ảnh này anh ta chỉ gửi cho mình Cố Miểu mà thôi, trong lòng anh ta hiểu rất rõ tuyệt đối không có gửi tấm ảnh này cho người thứ ba, nhưng vì sao nó lại xuất hiện trên mạng?

Anh ta vội vàng đọc một lượt bài đăng, rồi xem mấy bình luận, cuối cùng cũng nhận ra một điều Cố Miểu hot rồi.

Ý nghĩ đó vừa mới xuất hiện sắc mặt của Dịch Hằng trở nên càng ngày càng khó coi, lúc trước anh ta cho rằng Cố Miểu muốn chụp mấy tấm ảnh đó là vì muốn báo cáo hoạt động thực tiễn mùa hè này nọ, nhưng hôm nay xem ra Cố Miểu là vì muốn nổi tiếng mà không từ thủ đoạn.

Thậm chí còn sử dụng hình ảnh l*m t*nh nguyện để lăng xê.

Trái tim đang dao động của anh ta đột nhiên lạnh xuống, tấm ảnh này như là một đòn cảnh cáo, khiến anh ta trở nên vô cùng tỉnh táo.

Cố Miểu này hoàn toàn khác biệt với trong tưởng tượng của anh ta, căn bản không hề dịu dàng tốt bụng như trong lòng anh nghĩ, ngược lại còn rất mưu mô.

Không nói hai lời, Dịch Hằng đóng trang web lại luôn.

Đầu óc trống rỗng.

Một đêm trằn trọc mất ngủ, Dịch Hằng mang theo mắt gấu trúc đến cửa hàng thật của Nghê Thường, tiến hành chụp ba bộ váy cuối cùng.

Nếu không phải đã đồng ý với Trương Nhàn thì có lẽ Dịch Hằng đã chuồn đi từ lâu rồi.

Cố Miểu đã makeup xong, thay bộ váy tối màu khiến màu da của cô càng trắng hơn, lập tức tạo ra sự khác biệt tương phản mãnh liệt với quần áo, một bộ quần áo đơn giản không những không khiến cô trong già nua trưởng thành mà ngược lại chút tinh nghịch.

Dịch Hằng ép buộc bản thân phải dời tầm mắt khỏi người Cố Miểu.

Trương Nhàn ở bên cạnh đã cười đến tận mang tai, căn bản không khép miệng lại được, nhìn thấy Dịch Hằng uể oải ỉu xìu bên cạnh không nhịn được hỏi: "Hôm qua cậu làm gì thế? Tôi nói cho cậu biết nhé lát nữa phải chụp cho đàng hoàng đấy, có nghe thấy không?"

Dịch Hằng trợn mắt trắng.

Buổi chụp ba bộ váy diễn ra rất nhanh, Dịch Hằng cơ hồ chỉ chụp vài tấm ảnh cho mỗi bộ rồi kết thúc công việc, anh ta thật sự không muốn đối mặt với gương mặt kia của Cố Miểu quá lâu.

Chờ chụp xong hết rồi anh ta trao đổi với Trương Nhàn vài câu, lập tức rời khỏi cửa hàng. Tư thế rời khỏi vừa chật vật vừa sốt ruột, như thể phía sau đang có người đuổi theo anh ta vậy.

Trương Nhàn tò mò nhìn về phía Cố Miểu: "Kỳ lạ, buổi chụp ảnh trước hai người còn nói cười rất vui vẻ, tại sao hôm nay không giao lưu một chút nào vậy?"

Chợt Trương Nhàn nhiều chuyện nói: "Chẳng lẽ hai người có mâu thuẫn riêng gì đó?"

Cố Miểu lắc đầu, cười tủm tỉm nói: "Chị Trương, bọn em chưa từng nói chuyện riêng với nhau. Em cũng không biết đã xảy ra chuyện gì ạ."

Tuy rằng nói vậy nhưng trong lòng Cố Miểu chắc chắn Dịch Hằng đã nhìn thấy topic trên mạng rồi, có chút không được thoải mái.

Hiển nhiên mấy ngày qua Dịch Hằng đang theo đuổi cô, với cái tính cách ăn chơi thiếu gia đó của anh ta, lại thêm ý nghĩ theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo của một nhiếp ảnh gia kia thì lời từ chối khéo léo hay trực tiếp từ chối đều vô dụng, nói không chừng còn sẽ khơi dậy h*m m**n theo đuổi của anh ta hơn nữa.

Ngoại trừ thay đổi suy nghĩ của anh ta thì nếu có làm gì cũng sẽ vô dụng. Cố Miểu không hề thích Dịch Hằng một chút nào cho nên cũng không hy vọng anh ta sẽ xuất hiện trong thế giới của cô quá nhiều, gây ra phiền phức cho cô.

Cho nên mới nghĩ đến một cách như vậy.

Vì vậy lúc trước cô mới dẫn anh ta đến Tứ Quý Thanh luôn, cho dù anh ta có không nhìn thấy cái topic kia thì Cố Miểu cũng sẽ dùng mọi cách để anh ta có thể nhìn thấy.

Trong lòng Cố Miểu biết rất rõ, Dịch Hằng tuyệt đối sẽ không thích loại con gái như vậy, hơn nữa hai hình tượng này chênh lệch nhau quá mức cho nên sau này nhất định Dịch Hằng sẽ không đến tìm cô nữa.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận lại, cô không tự chủ được thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Trương Nhàn lại nhìn thoáng qua bóng lưng của Dịch Hằng: "Tên nhóc này, tính tình rất kỳ lạ, chúng ta đừng để ý đến cậu ta nữa."

"Đúng rồi, mấy bộ quần áo này đều tặng cho em đó."

Vừa nói chuyện, Trương Nhàn lấy cái túi trong góc quầy thu ngân ra: "Nhờ phúc của em mà trong cửa hàng mới bán được nhiều váy như vậy, coi như mượn hoa dâng Phật, tặng cho em đó."

Lần này Cố Miểu cũng không từ chối nữa, nhận lấy quần áo trong tay của Trương Nhàn: "Cảm ơn chị Trương ạ."

Công việc kết thúc xong, Cố Miểu tẩy trang rồi về nhà.

Sang ngày thứ ba, Nghê Thường Flagship Store lại up thêm ba bộ váy mới.

Độ hot lúc trước vẫn chưa tiêu tan, có không ít người dùng nhìn thấy ba bộ váy mới còn hàng cho nên với tâm lý không mua bây giờ sẽ bị sold out hết cho nên nhanh tay đặt hàng ngay.

Bộ váy mới có màu sắc hơi tối, nhưng lại có không ít người thích màu đó, dưới điều kiện thiên thời địa lợi nhân hòa ba bộ váy vừa up lên cũng có khí thế hừng hực về mặc doanh thu.

Trương Nhàn nhìn doanh số hôm nay, cuối cùng cũng yên tâm.

Cùng lúc đó, Chu Minh chủ shop Lưu Luyến Không Rời nhìn doanh số của Nghê Thường kia, như ngửi thấy được mùi gì đó mò đến Weibo của Cố Miểu.

Còn gửi cho Cố Miểu một tin nhắn: [Miểu Miểu, xin chào cô. Tôi là Chu Minh chủ shop Lưu Luyến Không Rời Flagship Store, tôi muốn mời cô đến làm người mẫu cho nhà chúng tôi, giá cả có thể thương lượng thêm. Số điện thoại của tôi là 13647812459.]