Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 137

Tối ngày 10 tháng 12, lễ trao giải Nobel thường niên đã chính thức diễn ra tại Tòa thị chính Stockholm trong sự đón đợi của toàn thế giới. Tại quê nhà, người dân đồng loạt theo dõi qua sóng truyền hình trực tiếp.

So với mọi năm, số người túc trực trước màn hình năm nay đông đảo đến lạ thường. Bởi lẽ, vị tác giả vốn nổi tiếng với việc vắng mặt tại mọi giải thưởng văn học, người phụ nữ đầu tiên đạt giải Nobel Văn học – Cố Miểu, cuối cùng cũng chịu lộ diện lư sơn chân diện mục. Sự phấn khích không chỉ gói gọn trong giới văn chương, mà còn lan tỏa đến hàng triệu người ở khắp mọi ngành nghề.

Trước khi buổi lễ bắt đầu, giáo sư Tần đã thấp thỏm đứng ngồi không yên. Vì quá đỗi tự hào, hốc mắt ông còn vương cả những giọt lệ long lanh. Dẫu người lên bục nhận giải không phải mình, nhưng giáo sư Tần vẫn cảm thấy vinh dự thay. Cuối cùng ông cũng có thể ngẩng cao đầu mà nói với cả thế giới: "Cố Miểu chính là học trò của tôi." Mặc dù mỗi người chiến thắng đều được phép mời khách đi cùng, nhưng giáo sư Tần đã khéo léo từ chối lời mời của Cố Miểu, ông chọn cách ngồi lại trước màn hình tivi để tận hưởng khoảnh khắc thiêng liêng ấy.

Rất nhanh sau đó, tín hiệu truyền hình trực tiếp đã được đồng bộ. Khi những chiếc xe sang trọng tiến vào sảnh Tòa thị chính Stockholm, buổi lễ vốn đã được diễn tập vô số lần chính thức bắt đầu. Khán giả, các thành viên hoàng gia, ngôi sao điện ảnh và những nhà khoa học kiệt xuất lần lượt ổn định chỗ ngồi.

Thế nhưng, khi gương mặt của Cố Miểu xuất hiện rõ nét trên màn hình tivi, tất cả mọi người bên ngoài màn ảnh đều... sững sờ!

Cố Miểu?! Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở hàng ghế dành cho người chiến thắng?!

Cộng đồng mạng đang xem livestream như muốn nổ tung vì những hàng bình luận chạy dài bất tận.

[Đó chẳng phải là KOL Miểu Miểu sao? Tại sao cô ấy lại đứng ở ghế người nhận giải?!]

[Cười ra nước mắt, đừng nói Miểu Miểu chỉ đến đây để làm nền cho vui nhé?]

[Cố Miểu?! Cố Miểu?! Có phải là cái tên mà tôi đang nghĩ tới không?]

[Ôi mẹ ơi, tôi dường như đã hiểu ra rồi! KOL Miểu Miểu chính là Đại thần văn học Cố Miểu!]

[Trời đất ơi, tại sao tôi lại thấy nữ thần của mình ở lễ trao giải Nobel thế này?]

[Á á á! Các bạn vẫn chưa đoán ra sao? Miểu Miểu chính là Cố Miểu đó!]

[Giờ nghĩ lại mới thấy, hình như cô ấy chưa bao giờ công khai phủ nhận mối liên hệ giữa hai danh tính này cả.]

[Cố Miểu, Miểu Miểu... loạn hết cả lên rồi, nhưng mà... hóa ra họ là cùng một người sao?!]

Vậy là bức màn bí mật đã chính thức được vén lên!

Tô Lạc, biên tập viên của Lục Giang, cũng đang thức đêm theo dõi lễ trao giải. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt của Cố Miểu, cô ấy như chết lặng, mọi cử động trong tay đều ngừng hẳn.

Cái quái gì thế này?!

Tác giả dưới trướng cô ấy vậy mà lại đạt giải Nobel Văn học?!!

Trong đầu Tô Lạc lúc này không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh ngày xưa, khi Cố Miểu gửi bản thảo Xuân Vũ Phi Phi cho cô ấy. Sao cái bộ não đần độn này của cô ấy lúc đó lại không nghĩ ngợi nhiều hơn một chút cơ chứ?! Phải mất rất lâu sau, Tô Lạc mới hoàn hồn. Cô ấy vội vàng cầm điện thoại gọi ngay cho sếp tổng của công ty. Với tình hình Cố Miểu đạt giải Nobel, lượng truy cập vào trang web chắc chắn sẽ bùng nổ. Nhìn cái kiểu lúc lắc của máy chủ hiện tại, nó chắc chắn sẽ không chịu nổi nhiệt, cần phải tăng ca xuyên đêm để xử lý ngay lập tức.

Dư Đường Đường cùng chồng là Dương Liễu cũng đang theo dõi buổi lễ. Làm trong ngành xuất bản, họ luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho các giải thưởng văn học. Khi thấy gương mặt Cố Miểu hiện lên, hai vợ chồng không hẹn mà cùng nhìn nhau.

"Ông xã, mắt em không bị hoa đấy chứ?"

Dương Liễu lúc này cũng kích động đến mức không nói nên lời: "Cô ấy... cô ấy... Cố Miểu chính là Tam Thủy."

Trời đất ơi!

Dư Đường Đường bất chợt hét lên một tiếng, vội vã lục tìm điện thoại. Dương Liễu thấy vợ mình hoảng loạn liền hỏi: "Em làm gì thế?"

Dư Đường Đường thậm chí không ngẩng đầu lên: "Gọi cho sếp tổng, tất cả tiểu thuyết của Tam Thủy phải in thêm ngay trong đêm nay, chúng ta phất rồi!"

Với cái danh hiệu Nobel, lại cộng thêm thân phận KOL đình đám của Cố Miểu, tiểu thuyết của Tam Thủy sao phải lo chuyện không bán được! In! In được bao nhiêu thì in! Thứ đang in ra lúc này đâu chỉ là giấy, đó chính là tiền đấy!

Dương Liễu cảm thán: "Thực ra người kiếm bộn nhất phải là nhà xuất bản Liễu Thành mới đúng. Chắc giờ họ cũng đang in thêm xuyên đêm rồi."

Dư Đường Đường lắc đầu: "Nhà xuất bản Liễu Thành luôn là đại diện của Cố Miểu, làm sao có chuyện họ không biết Cố Miểu chính là Cố Miểu cơ chứ? Chắc chắn họ đã cho in thêm từ tận hai tháng trước rồi. Giờ mà cái tin chấn động này tung ra... chậc chậc chậc!"

Yến Phỉ Phỉ chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày cô lại nhìn thấy Cố Miểu xuất hiện trên sân khấu lễ trao giải Nobel danh giá. Cô ấy vẫn luôn đinh ninh rằng hai người họ chỉ là trùng tên trùng họ mà thôi, nên bao năm qua chẳng bao giờ mảy may hỏi Cố Miểu về chuyện viết lách.

Giờ thì hay rồi!! Cô ấy vội vàng mở nhóm chat của hội bạn thân, chỉ để nhận ra cả hội đã sớm nổ tung trong đó từ lâu.

[Cà Phê Hồng Trà: Đợi Miểu Miểu kết thúc lễ trao giải xem!! Nhất định phải bắt em ấy giải thích cho ra lẽ!]

[Cẩm Nhược Lưu Niên: Sợ chết mất thôi, Cố Miểu đã âm thầm viết bao nhiêu tác phẩm từ lúc nào thế không biết! Nobel Văn học đấy, chậc chậc chậc.]

[Clio: Không thể tin nổi là mình lại làm bạn thân với một người đạt giải Nobel Văn học, ha ha ha ha ha. Đợi Miểu Miểu về, nhất định phải đòi em ấy ký tên mới được.]

[Sữa Đậu Nành: Chúng ta hình như chưa từng hỏi Miểu Miểu về chuyện này bao giờ, trách người ta sao được.]

Câu nói vừa thốt ra, cả nhóm chìm vào im lặng.

Dù choáng váng đến mức nào, mọi người vẫn không thể rời mắt khỏi màn hình tivi. Khi Cố Miểu nhận lấy bằng chứng nhận và huy chương danh giá từ tay Quốc vương Thụy Điển, hình ảnh được truyền trực tiếp về nước đã khiến biết bao người hâm mộ vỡ òa, không ít người đã bật khóc thành tiếng.

Cố Miểu thật sự là Cố Miểu! Sự thật này ngoài ngỡ ngàng ra thì chỉ còn là sự bàng hoàng tột độ.

Lượng bình luận trên Weibo và Instagram của cả hai tài khoản "Miểu Miểu" và "Tam Thủy" tăng lên theo cấp số nhân.

[Tám năm trước tôi đã nói gì nào? Tôi từng dự đoán Miểu Miểu rất có thể chính là đại thần văn học Cố Miểu, nhớ lúc đó bài đăng của tôi bị người ta ném đá tơi tả, bảo đừng làm vấy bẩn văn đàn. Giờ thì sao? Thực tế đã vả thẳng vào mặt rồi!]

[Tin tức này chắc chắn sẽ thống trị trang nhất suốt cả tháng. Tôi vẫn không thể tin nổi, một KOL lại có thể viết ra tác phẩm đạt giải Nobel. Thật phi lý!]

[KOL thì làm sao? Các người vẫn còn định kiến với từ này à? Tôi thấy như Miểu Miểu, một người mang lại năng lượng tích cực thế này, mới đúng là KOL chân chính.]

[Sự thật chứng minh rằng ngực lớn không đồng nghĩa với không não. Miểu Miểu vừa có thể viết tiểu thuyết mạng, vừa có thể viết nên những tuyệt tác văn học, kkkk!]

[Mẹ ơi, Cố Miểu giấu nghề kỹ quá rồi. Bảo sao cô ấy chưa từng tham gia lễ trao giải văn học nào, hóa ra là quyết tâm không muốn lộ mặt nạ. Nếu không phải giải Nobel, có lẽ cô ấy sẽ giấu diếm cả đời mất.]

[Thường thì khi ta thấy thành tựu của Cố Miểu đã chạm đến đỉnh cao, cô ấy lại tung ra một cú sốc khác. Vậy câu hỏi đặt ra là, liệu Miểu Miểu còn có lớp áo thứ tư nào nữa không?]

[Nghe nói mô hình kinh doanh studio của Miểu Miểu đã được đưa vào giáo trình MBA của Đại học Harvard rồi. Vừa mới kịp trầm trồ xong thì lại bùng nổ thêm một tin lớn nữa, thật sự là không thể chịu nổi!]

[Khóc trong bão táp đây! Idol của tôi quá giỏi, nhưng cứ bóc từng lớp mặt nạ thế này, thật sự thử thách khả năng chịu đựng của tâm lý người hâm mộ lắm!]

[Sướng thật đấy! Tôi muốn viết lại hành trình của Miểu Miểu thành một cuốn tiểu thuyết, đảm bảo độc giả sẽ phát cuồng mỗi ngày.]

Những bình luận như vậy nhiều không kể xiết. Ngay khi buổi lễ chưa kết thúc, cả nước đã như nổ tung. Website của Lục Giang cuối cùng cũng không trụ nổi trước luồng lưu lượng truy cập khủng khiếp, trang web tê liệt hoàn toàn, sửa chữa suốt cả đêm vẫn không kịp. Dẫu vậy, ban lãnh đạo Lục Giang lại vô cùng phấn khích, bởi điều này đồng nghĩa với danh tiếng của trang web đã đạt đến đỉnh cao mới.

Song song đó, tất cả phim truyền hình, phim điện ảnh và trò chơi chuyển thể từ tiểu thuyết của Cố Miểu đều chứng kiến lượng tìm kiếm tăng vọt. Doanh số bán sách trên các nền tảng trực tuyến cũng tăng lên với tốc độ nhìn thấy bằng mắt thường, ngay cả doanh số trên trang web cá nhân của cô cũng được hưởng lây không ít.

Ba danh tính trong một con người đã đủ sức gây chấn động toàn thế giới. Thế nhưng, tất cả điều này mới chỉ là sự khởi đầu.

Huyền thoại mang tên Cố Miểu, chỉ mới vừa bắt đầu viết những trang vẻ vang nhất mà thôi.

Sau khi buổi lễ kết thúc, Cố Miểu lập tức tìm đến Minh Trạch. Giữa bầu không khí Stockholm se lạnh của tháng 12, họ tìm thấy nhau – mảnh ghép hoàn hảo nhất của cuộc đời nhau.

Minh Trạch ngắm nhìn dáng vẻ vui mừng của Cố Miểu, ánh mắt anh dịu dàng lạ thường: "Nobel từng là ước mơ cả đời của em, giờ đây đã chạm tay tới rồi, chẳng lẽ em lại định khai phá một lĩnh vực mới hay sao?"

Cố Miểu khẽ lắc đầu: "Thế giới văn học vô cùng thú vị, em sẽ dùng cả cuộc đời này để nghiên cứu nó. Nobel, suy cho cùng cũng chỉ là một sự khởi đầu mà thôi."

Minh Trạch từ trước đến nay luôn biết Cố Miểu là người có chính kiến, nghe vậy anh chỉ khẽ gật đầu: "Anh sẽ luôn ở bên cạnh em."

Biểu cảm của Cố Miểu chợt trở nên tinh nghịch, cô sửa lại lời anh: "Là chúng ta."

Minh Trạch nhất thời chưa hiểu ý, gương mặt lộ vẻ ngơ ngác. Cố Miểu chủ động nắm lấy bàn tay anh, đặt lên bụng mình, lần nữa dịu dàng lặp lại: "Là chúng ta."

Ánh mắt Minh Trạch bỗng chốc bừng sáng, không thể tin nổi mà thốt lên: "Em có... em bé rồi sao?"

Vì Cố Miểu quá bận rộn với công việc nên cả hai vẫn chưa có kế hoạch cụ thể, Minh Trạch vẫn luôn mặc định sẽ tôn trọng ý muốn tập trung sự nghiệp trước rồi mới tính đến chuyện con cái của cô. Nhưng giờ đây, khi bất ngờ nhận được tin vui này, trái tim anh như muốn bay bổng lên tận chín tầng mây.

"Anh sắp được làm bố rồi sao?"

Giây tiếp theo, Minh Trạch thận trọng ôm lấy Cố Miểu, vụng về biểu lộ niềm hạnh phúc vỡ òa. Nhìn người đàn ông cao lớn giờ đây vui sướng như một đứa trẻ, trái tim Cố Miểu trở nên mềm mại vô cùng.

Ngay tại khoảnh khắc này, Cố Miểu vô cùng biết ơn ông trời đã cho cô cơ hội được làm lại cuộc đời, để cô có thể sống một cuộc sống rực rỡ và suôn sẻ đến thế.

Cô đã có một người đàn ông yêu thương cô bằng cả trái tim, và giờ đây, lại có thêm một thiên thần nhỏ là kết tinh tình yêu của cả hai.

Còn về những bộn bề ở quê nhà, cô chợt muốn tùy hứng buông bỏ tất cả, để tận hưởng trọn vẹn quãng thời gian tĩnh lặng thuộc về riêng mình.

Minh Trạch ôm cô thật lâu mới luyến tiếc buông ra. Anh ngắm nhìn đôi mày thanh tú đang ánh lên nét cười rạng rỡ của Cố Miểu, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vầng trán cô. Ngay sau đó, anh nắm chặt tay cô rời khỏi nơi này.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng hai người đổ dài trên mặt đất, cứ thế dìu nhau đi, kéo dài tựa như cả cuộc đời mà họ sẽ cùng nhau bước tiếp.

-ĐẠI KẾT CỤC -