Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 136

Tại ngã tư đèn giao thông, tín hiệu đỏ vừa bật lên, Ngũ Thanh Thanh kịp thời đạp phanh. Cô ấy liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn khá sớm so với chín giờ, nhưng nghĩ đến việc hôm nay là buổi ký tặng của Tam Thủy, lòng cô lại không khỏi dâng trào sự háo hức.

Cô ấy mơ hồ nhớ lại lần đầu tiên tham gia buổi ký tặng, khi đó cô ấy đã phải đi chuyến tàu suốt đêm chỉ để được gặp tác giả mình yêu quý nhất. Ngũ Thanh Thanh chợt thấy lòng mình bâng khuâng. Dù Tam Thủy rất bận rộn, nhưng để tương tác với độc giả, cô vẫn duy trì tổ chức buổi ký tặng mỗi năm một lần. Đây đã là lần thứ tám Ngũ Thanh Thanh tham dự. Tám năm qua, dù mỗi năm Tam Thủy chỉ giữ vững phong độ với hai tác phẩm, không quá nhiều, nhưng lại đủ sức giữ chân hàng triệu độc giả trung thành.

Trong lòng Ngũ Thanh Thanh, Tam Thủy đã trở thành một đức tin. Nhiều người không hiểu tại sao, nhưng chính cô ấy là người thấu hiểu rõ nhất: Trong những đêm dài tăm tối và đầy khó khăn, chính các tác phẩm của Tam Thủy là điểm tựa tinh thần, bầu bạn cùng cô ấy đi qua bao sóng gió cuộc đời.

Đèn xanh bật sáng, Ngũ Thanh Thanh thu hồi tâm trí, vội vã lái xe đến nhà sách. Tại hiện trường, dòng người vẫn đông đúc như trẩy hội, thậm chí vì là khu vực mặt tiền nhà sách nên cảnh sát giao thông phải đến để hỗ trợ điều tiết trật tự.

Ngũ Thanh Thanh thành thạo xếp hàng, ánh mắt chăm chú dõi theo bóng hình Cố Miểu đang ngồi cách đó không xa. Điều khiến người ta ngưỡng mộ nhất ở Tam Thủy không chỉ là tài năng viết lách, mà còn là câu chuyện tình yêu đẹp như cổ tích của cô. Người đàn ông tên Minh Trạch kia đã thực hiện trọn vẹn lời thề nguyện trong ngày cầu hôn từ đầu đến cuối – dù là lễ cưới xa hoa lộng lẫy nhất, hay những năm tháng hôn nhân ân ái mặn nồng như thuở mới yêu.

Tất cả đều khiến người đời ngưỡng mộ không thôi. Người ta vẫn thường nói, gả cho tình yêu là thế nào, thì chính là nhìn vào dáng vẻ của Miểu Miểu lúc này.

Nghĩ đến việc Cố Miểu và Minh Trạch thường xuyên phát cẩu lương trên Weibo, hay những màn livestream ân ái, Ngũ Thanh Thanh không khỏi nổi cả da gà. Nhưng từ tận đáy lòng, cô ấy vẫn chân thành gửi đến thần tượng của mình lời chúc phúc đẹp đẽ nhất.

Nhìn dòng người phía trước nhích thêm một bước, Ngũ Thanh Thanh khẽ lắc đầu, tiếp tục kiên nhẫn xếp hàng. Kể từ khi sự nghiệp của Cố Miểu bước vào giai đoạn phát triển ổn định, cô dần tập trung hoàn toàn vào sáng tác văn học. Mỗi năm, cô đều dành ra ba tháng để trải nghiệm cuộc sống cùng giáo sư Tần, thời gian còn lại đều dành cho việc viết lách. Thế giới văn học vô cùng kỳ diệu, càng dấn thân, cô càng khám phá ra những vẻ đẹp diệu kỳ của nó. Tám năm qua, Cố Miểu đã cho ra đời hơn chục tác phẩm, từ tiểu thuyết dài tập đến truyện ngắn, càng viết càng thuận tay, danh tiếng vang dội như sấm truyền. Không chỉ có Xuân Vũ Phi Phi được chuyển thể thành phim, mà Quật Cường cũng đạt được vô số lời khen ngợi từ giới chuyên môn.

Đúng lúc này, tại thư phòng, điện thoại của Cố Miểu đột nhiên reo lên. Cô liếc nhìn màn hình, một số lạ hiện lên, không hiểu sao mí mắt cô cứ giật giật. Sau vài giây do dự, cô quyết định bắt máy.

"Xin hỏi có phải cô Cố Miểu không ạ?"

Cố Miểu khẽ đáp: "Là tôi, xin hỏi ai đầu dây đó ạ?"

"Tôi là thư ký của Ủy ban giải thưởng Nobel. Chúc mừng cô, tác phẩm Góc Khuất Của Mặt Trời của cô đã vinh dự đạt giải Nobel Văn học."

Phản ứng đầu tiên của Cố Miểu chính là... có ai đó đang chơi khăm mình. Cô chỉ mới ba mươi tuổi, làm sao có thể giành giải Nobel Văn học được chứ?

"Trò đùa này chẳng buồn cười chút nào."

Phía bên kia dường như đã quá quen với phản ứng này, chỉ bình thản nhấn mạnh: "Thưa cô Cố, tôi không đùa đâu. Thông báo sẽ sớm được đăng tải trên trang chủ của Nobel, cô có thể kiểm tra ngay bây giờ."

Trái tim Cố Miểu bị cuộc gọi này làm cho loạn nhịp. Để tránh thông tin bị rò rỉ, thông thường Ủy ban Nobel chỉ gọi cho người thắng giải vài phút trước khi chính thức công bố. Cô nhìn vào ngày tháng hiển thị trên màn hình, nhịp tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Sau giây phút bàng hoàng, cô lập tức truy cập vào trang chủ của Nobel. Chẳng cần chờ đợi lâu, dòng tin xác thực đập ngay vào mắt cô: Góc Khuất Của Mặt Trời– Giải Nobel Văn học.

Khoảnh khắc giải thưởng được xướng tên, tin tức về một người gốc Hoa đạt giải nhanh chóng bay về nước. Các trang tin, diễn đàn, hội nhóm đều phát điên thảo luận về Cố Miểu. Lần đầu tiên trong lịch sử văn học, người trong nước mới có một tác giả chạm tay vào tượng đài Nobel. Cả đất nước như bùng nổ, các tòa soạn báo đều phải tăng ca liên tục để đưa tin.

[Á á á! Đây là lần đầu tiên nước ta đạt giải Nobel Văn học phải không? Cố Miểu này rốt cuộc là nhân vật thần thánh nào thế? Sao trước giờ chưa từng nghe danh?]

[Sao tôi hoàn toàn không nghe thấy cái tên Cố Miểu bao giờ nhỉ? Khoan đã! Cô ấy chính là tác giả kịch bản gốc của phim Xuân Vũ Phi Phi đúng không?]

[Đệch, Nobel Văn học cơ đấy! Cuốn tiểu thuyết này tôi đã đọc rồi, lúc đó còn thấy nó viết hay kinh khủng.]

[Tôi biết, tôi biết! Cố Miểu chính là tác giả văn học bí ẩn nhất của nước ta. Cô ấy từng vắng mặt tại giải Mao Thuẫn, giải Lỗ Tấn, giải Lão Xá... đúng là một con quái vật trong giới văn chương!]

...

Vì sức nóng quá khủng khiếp, không chỉ Cố Miểu, mà cả những người trùng tên trùng họ với cô cũng bị vạ lây. Giáo sư Tần là người nhận được tin đầu tiên, ông suýt chút nữa là rớt cả hàm xuống đất. Sau khi định thần lại, ông lập tức gọi điện cho Cố Miểu.

"Em đã nhận được cuộc gọi từ Ủy ban Nobel chưa?"

Cố Miểu vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng, ngơ ngác đáp: "Nhận được rồi ạ, nhưng em còn chưa kịp hoàn hồn thì trên trang chủ đã công bố rồi."

Giáo sư Tần gần như rơi nước mắt vì hạnh phúc. Còn điều gì đáng tự hào hơn khi người học trò mình dạy dỗ đạt giải Nobel? Ông chỉ biết lặp đi lặp lại: "Tốt lắm, tốt lắm."

Giải Nobel không chỉ mang lại danh vọng và tiền tài, mà còn là sự khẳng định cao quý nhất đối với tài năng viết lách. Phải mất một lúc lâu để bình ổn tâm trạng, ông mới cẩn trọng hỏi: "Miểu Miểu, lễ trao giải... em có định đi không?"

Thâm tâm ông rất hy vọng Cố Miểu có thể xuất hiện trước công chúng. Trước kia cô giấu thân phận vì không muốn nhận thêm những hoài nghi, nhưng giờ đây cô hoàn toàn không còn lý do gì để lo lắng nữa.

Cố Miểu trầm giọng đáp: "Em sẽ đi ạ."

Giáo sư Tần cảm thấy trút bỏ được gánh nặng lớn trong lòng: "Tốt, tốt lắm, đứa trẻ ngoan."

Sự nghiệp thành công nhất đời ông, có lẽ chính là việc đã thu nhận Cố Miểu làm học trò.

Trương Lập Siêu cũng là một trong số ít những người biết rõ thân phận thật của Cố Miểu. Những năm qua, vì các giải thưởng văn học mà cô đạt được đã khiến ông đến mức... trơ lì cảm xúc, nhưng không ngờ, sự chấn động lớn nhất lại nằm ở cuối cùng. Nobel Văn học! Chết tiệt, đó là Nobel Văn học cơ mà! 200 vạn tệ đầu tư lúc đầu, đúng là cái giá quá hời! Trong khi cả thế giới đang say trong men chiến thắng, chỉ có ông là người tỉnh táo, âm thầm mỉm cười tự mãn ông biết Cố Miểu là ai.

Thế nhưng, chưa kịp để Trương Lập Siêu tận hưởng niềm tự hào thầm kín đó, trang cá nhân của ông đã bị hàng loạt bình luận tấn công tới tấp.

[Đạo diễn Trương ơi, cầu xin hãy tiết lộ thân phận của Cố Miểu đi ạ!]

Trương Siêu là vị đạo diễn duy nhất từng hợp tác với Cố Miểu. Các cư dân mạng vốn không còn biết tìm ai để giải đáp, cuối cùng đành dồn hết hy vọng vào ông. Họ thực sự quá tò mò về danh tính của Cố Miểu, tò mò đến mức ngứa ngáy không chịu nổi.

Nhìn những dòng bình luận đều tăm tắp trên trang cá nhân, Trương Lập Siêu vẫn không nhịn được mà gọi cho Cố Miểu một cuộc điện thoại. Ngay khi thấy tên người gọi, cô đã đoán được ý định của ông: "Đạo diễn Trương, cháu sẽ tham dự lễ trao giải ạ."

Nghe được câu trả lời này, ánh mắt Trương Lập Siêu sáng rực lên. Sau vài lời xã giao khách sáo, ông vội vã gác máy. Không chút chần chừ, ông lập tức đăng bài trên Weibo.

[Trương Lập Siêu V: Cố Miểu nói với tôi rằng cô ấy sẽ tham dự lễ trao giải Nobel. Mọi người đừng hỏi tôi cô ấy là ai nữa nhé, đến lúc đó khắc biết thôi!]

Dù vẫn chưa thỏa mãn hoàn toàn với câu trả lời này, nhưng cộng đồng mạng đã bắt đầu nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm sau bao ngày đợi mong. Tám năm rồi, rốt cuộc là kiểu người thế nào mà lại có thể liên tục từ chối các buổi lễ trao giải danh giá? Rốt cuộc là kiểu người thế nào mới có thể viết nên những tác phẩm văn học tầm cỡ Nobel?

Mọi người không hẹn mà cùng nén lại sự hiếu kỳ, cùng nhau đếm ngược chờ đợi buổi lễ trao giải vào tháng 12.

Tất cả, đều đang hướng về khoảnh khắc vinh quang đó.