Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 304: TIỂU THẦN KỂ CHO TẦN VŨ NGHE CHUYỆN YÊU TINH ĐÁNH NHAU
Người ta thường nói, trắng lên là che được trăm cái xấu.
Con người một khi trắng ra, trông trẻ hơn hẳn, nhìn cũng xinh xắn hơn nhiều.
Sống cùng một điểm thanh niên trí thức, sự thay đổi của các nữ trí thức là thứ mà các nam trí thức cảm nhận rõ ràng nhất.
Trước kia họ luôn cho rằng đàn ông không đen một chút thì trông như "tiểu bạch kiểm".
Thế nhưng khi thấy các nữ trí thức trắng ra, trẻ trung hơn, mấy nam trí thức thuộc đợt đầu xuống nông thôn bắt đầu ngồi không yên.
Nhìn lại mặt mình, rồi lại nhìn mấy nam trí thức xuống sau, họ đột nhiên cảm thấy bản thân già đi mất rồi.
Qua thêm vài năm nữa, e rằng thật sự sẽ trở thành nông dân chính hiệu.
Nhớ lại lúc mới tới, so với mấy người đàn ông trong đội, bọn họ cũng coi như "tiểu thịt tươi", đẹp trai khỏi nói.
Đi trên đường ai mà chẳng khen họ tuấn tú.
Còn bây giờ... haiz... mặt vừa đen vừa thô, sờ vào còn sần sùi.
Nhìn thì đúng là nam tính hơn thật, nhưng... cũng xấu hơn nhiều.
Người cảm nhận rõ rệt nhất chính là Lư Đồng Thiện.
Trước khi xuống nông thôn, ở nhà ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc, việc thì nhiều, trông đã già hơn bạn bè cùng tuổi cả một vòng.
Xuống nông thôn rồi lại tay trắng, ngày nào cũng ăn không no, mùa đông thì mặc không đủ ấm, bữa đói bữa no.
Mãi đến khi qua được một năm, cuộc sống mới khá hơn: ăn no, mặc ấm, cuối năm còn dư được chút tiền.
Nhưng có lẽ vì mười mấy năm trước quá vất vả, cơ thể không kịp bù lại.
Trong đám trí thức, anh ta trông là người già nhất, đen nhất.
Lư Đồng Thiện soi gương nhìn khuôn mặt mình, rồi lại liếc sang Diệp Vĩ Sinh đang ngồi dưới mái hiên đọc sách, trắng đến mức như phát sáng, vừa trẻ vừa đẹp.
Trong mắt anh ta thoáng hiện lên vẻ hâm mộ.
Dẹp bỏ chút lòng tự trọng nhỏ nhoi của đàn ông về việc bảo dưỡng da dẻ sang một bên.
Lòng tự trọng có giúp mình trắng ra hay trẻ lại đâu, nó chỉ cản trở bước chân đi đến cái đẹp thôi.
Lòng tự trọng này không cần nữa, ai thích thì cứ lấy đi!
Vì ngại ngùng mà từ bỏ việc trở nên đẹp hơn, đó là chuyện của kẻ ngốc.
Đợi ông đây trẻ lại, đẹp ra, để xem lúc đó ai cười ai.
Sau các nữ trí thức, Lư Đồng Thiện là nam trí thức đầu tiên gia nhập hàng ngũ tối tối uống nước chanh.
Anh ta không nỡ nấu cao chanh đường, nhưng vẫn mua chút đường trắng, mỗi lần uống nước chanh thì cho vào một ít tạo vị.
Mấy nam trí thức còn đang đứng ngoài quan sát, thấy Lư Đồng Thiện dẫn đầu thì cũng không còn ngại ngùng nữa, lần lượt tham gia.
Ngay cả Diệp Vĩ Sinh vốn dĩ đã trắng yếu cũng uống theo.
Trong lòng anh ta nghĩ rất rõ: mình tuyệt đối không thể là người xấu nhất trong điểm trí thức.
Uống được một thời gian, nam trí thức ít nhiều đều có chút thay đổi.
Tuy không nhiều, nhưng cũng đủ khiến bọn họ phấn khích.
Đám trí thức giữ miệng rất kín.
Chuyện nước chanh này, từ lúc phát hiện năm ngoái đến giờ, người ngoài hoàn toàn không hề hay biết.
Sự thay đổi của họ dĩ nhiên không thể qua mắt mọi người.
Không ít người tò mò chạy tới hỏi:
"Sao mấy đồng chí trông như đẹp hơn vậy?"
Đám trí thức giả ngu: "Thế à? Tôi không biết."
Người trong đại đội hỏi tiếp: "Mặt anh trắng lên rồi, làm sao thế?"
"Chắc là do che chắn kỹ nên trắng ra thôi." Các trí thức lại giả ngu.
Người trong đại đội: "Không chỉ trắng mà sắc mặt còn hồng hào nữa."
"Ngủ ngon, miễn cưỡng ăn no nên khí sắc tốt thôi." Các trí thức tiếp tục giả ngu.
"Người trong đại đội lại hỏi: "Rốt cuộc các người ăn cái gì thế? Cả đám cùng đẹp lên."
"Có ăn gì đâu, vẫn là mấy thứ trồng ngoài ruộng thôi." Các trí thức giả ngây.
(P.s: đọc tới đây mấy bà cũng tính uống nước chanh đúng không??? đúng không?? )
Mấy bà thím lớn tuổi, mặt lốm đốm đồi mồi, rảnh rỗi là lén lút đi theo sau đám trí thức.
Tan làm thì đi qua đi lại trước cửa điểm trí thức, thực chất là để giám sát.
Còn cho cháu trai cháu gái trong nhà ra chơi trước cửa điểm trí thức.
Theo dõi bảy tám ngày liền mà chẳng phát hiện gì bất thường, mấy bà thím đành bỏ cuộc.
Họ nghĩ chắc là do đám trẻ đó còn trẻ nên cơ thể hồi phục nhanh.
Làm việc ngày càng thuần thục thì ăn càng no, coi điểm trí thức như nhà mình, có cảm giác thuộc về, thích nghi được với cuộc sống đại đội nên ngủ ngon.
Tinh thần phấn chấn thì người tự nhiên đẹp ra thôi.
............
Tiểu Thần thấy Tần Vũ bày la liệt đồ ăn vặt với trà nước ra trận địa, liền biết ngay lát nữa Hoàng Dương Anh sẽ tới nhà.
Trận thế của chị lớn thế này, chứng tỏ sắp có dưa lớn để hóng, mà còn không nhỏ.
Cậu bé chẳng thèm xem sách tranh nữa, vội vàng về phòng vơ quần áo đi tắm rửa.
Tiểu Thần trong lòng vô cùng kích động, đã lâu lắm rồi cậu không được nghe chuyện gì "sốc".
Mấy đứa Đại Oa quanh đi quẩn lại cũng chỉ kể chuyện con gái nhà ai gả đi rồi về kiếm chác.
Hoặc con dâu nhà ai cãi nhau với mẹ chồng.
Hoặc con gái nhà ai bị nhà chồng đánh, chạy về nhờ anh em chống lưng...
Đứa nhỏ nhà ai ăn trộm trứng gà; đứa nào trộm tiền.
Đứa nào thích nắm tay nhỏ của các bé gái.
Đứa nào nửa đêm rình xem cha mẹ "yêu tinh đánh nhau", nó nhảy vào giúp một tay thế là bị cha mắng cho một trận...
Mấy chuyện này cậu nghe đến phát chán, lỗ tai đóng kén luôn rồi. Cậu kể cho chị nghe, chị cũng chẳng buồn nghe nữa.
Đặc biệt là khi kể cho chị nghe chuyện cha mẹ nhà ai nửa đêm "yêu tinh đánh nhau".
Chị lại lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, còn bảo loại chuyện bát quái này sau này đừng kể cho chị, cũng đừng kể cho người khác nghe.
Loại chuyện này chẳng hay ho chút nào.
Cậu cũng thấy không hay, mà còn nghe không hiểu.
Hỏi bọn Đại Oa, chúng cũng không biết tại sao phải nửa đêm mới đánh nhau.
Lại còn phải đợi lúc mọi người ngủ hết rồi.
Lẽ nào không thể đánh vào ban ngày sao?
Đánh nhau sao lại phải đánh trên giường gạch, đôi khi còn ở trần hở mông?
Tại sao ngày nào nửa đêm cũng đánh nhau nhỉ?
Tóm lại, chuyện này cậu và đám Đại Oa nghe mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.
Hỏi chị thì chị nói thế này: Nửa đêm đánh nhau là vì mẹ của bạn nhỏ nào đó phạm lỗi rồi.
Đánh vào nửa đêm là để giữ thể diện cho cha và mẹ bạn đó, không muốn cho người khác thấy.
Đánh trên giường gạch vì giường gạch sạch sẽ, có chiếu lót nên đánh không đau.
Ở trần đánh nhau chủ yếu là vì bây giờ vải vóc khó mua, ngộ nhỡ đánh rách quần thì lấy đâu ra tiền mua quần mới.
Còn ngày nào cũng đánh vào nửa đêm là vì... phạm lỗi mà mãi không sửa.
Tiểu Thần thấy chị nói hình như cũng có lý, nhưng lại thấy có gì đó sai sai.
Nhưng cậu không hiểu, định đi hỏi ông nội, nhưng chị lại bảo ông bà làm việc rất mệt, đừng đi hỏi chuyện đó.
Định đi hỏi bà nội của Đại Oa, chị lại nói chuyện bát quái này ai cũng biết, người ta chẳng buồn nghe đâu.
Hơn nữa, em mà kể cho người khác, người ta truyền miệng nhau, chẳng phải đứa nhỏ đó sẽ bị lộ sao.
Về nhà chờ đợi đứa nhỏ đó sẽ là một trận "thịt xào măng" (trận đòn).
Đáng thương biết bao!
Cuối cùng chẳng còn cách nào, cậu chẳng hỏi ai nữa. Nghĩ kỹ lại thấy lời chị nói hình như cũng có lý.
Tần Vũ đầy ngượng ngùng: ...
Nói chuyện này với em trai ruột thực sự rất khó xử.
Cái vẻ truy căn cứu tận của cậu bé thực sự làm cô bối rối vô cùng!
Suýt chút nữa là không tròn được lời nói dối!
Siêu cấp ngượng ngùng!
Mấy lần sau đó đi trên đường gặp cha mẹ của đứa nhỏ kia, nhìn thấy họ là Tần Vũ lại nghĩ ngay đến chuyện tiểu Thần kể về "yêu tinh đánh nhau".
Cứ thấy họ là Tần Vũ lại nhớ đến đôi mắt trong veo của tiểu Thần khi hỏi mình...