Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 303: CHUA ĐẾN MỨC NHẢY MÚA

Lúc này, bé vẫn còn chưa hoàn hồn, thân hình mập mạp vẫn đang đắm chìm trong hạnh phúc được uống no sữa.

Mỗi khi cái miệng nhỏ buông "lương thực" ra, trên mặt bé đều mang theo một vẻ hạnh phúc, khóe môi còn treo một nụ cười mãn nguyện.

Nếu là buổi tối, mẹ Tần sẽ tranh thủ lúc này đặt Tiểu An An lên giường đất.

Còn ban ngày thì tranh thủ đặt cậu bé vào chiếc giường nhỏ.

Chiếc giường nhỏ của Tiểu An An là do ba Tần nhân lúc trời tối, chạy lên núi chặt cây mang về tự tay đóng.

Sau đó bị Tiểu Vũ nhìn thấy, theo đề nghị của cô, bên dưới giường gắn thêm bốn bánh xe, tiện cho việc đẩy qua đẩy lại.

Từ khi bụng mẹ Tần lớn dần, đội trưởng không còn sắp xếp bà ra đồng làm việc nữa, mà để bà ở lại chuồng bò, phụ trách cho mấy con bò ăn.

Sau khi vào xuân, mấy con bò này chính là lực lượng chủ lực để cày ruộng, muốn bò có sức làm việc thì nhất định phải cho ăn no ăn tốt.

Hàng ngày, mẹ Tần phải chịu trách nhiệm nấu ba bữa thức ăn cho bò.

Trước tiên dùng vỏ kiều mạch do đội trưởng mang tới, dùng cối đá nghiền thành bột, thêm nước nấu chín.

Sau khi nấu xong, lại trộn thêm cỏ xanh băm nhỏ mà bò ăn được.

Lúc này, chiếc giường gỗ nhỏ phát huy tác dụng.

Ban ngày, Tiểu An An được đặt trong đó, kê giường ở ngay bên cạnh.

Khi làm việc, mẹ Tần vẫn có thể để bé trong tầm mắt.

............

Vì cả buổi chiều liên tục đi tiểu, tinh thần của Lưu Quy Thịnh cũng không được tốt.

Đến lúc ăn tối vẫn ngáp liên tục, thịt cho vào miệng cũng chẳng thấy ngon.

Ăn xong liền leo lên giường đất ngủ, hoàn toàn quên mất chuyện "dưa" ở điểm thanh niên trí thức.

Người vừa chạm gối là lập tức ngủ say như chết.

Nhìn cảnh đó, Dương Tầm Chi bắt đầu nghi ngờ bản thân, không biết có phải trưa nay mình nói lời hơi nặng khiến cậu ta mất ngủ trưa hay không.

Lưu Quy Thịnh: Không, chủ yếu là... trưa ăn không đủ no.

............

Một "người" khác cũng đang tò mò về chuyện hóng hớt ở điểm trí thức là Tần Vũ. Cô đã ăn cơm và tắm rửa từ sớm.

Trên bàn, cô bày sẵn hạt dưa, đậu phộng, hạt thông và hạt dẻ rang đường.

Cô còn dùng mật ong rừng kiếm được trong đại ngàn trước đó để pha một ấm trà mật ong chanh.

Còn chanh ở đâu ra ư? Là cô hái trên núi.

Sau núi quả thật có một cây chanh, chỉ là quả không lớn, lại cực kỳ chua, quanh năm treo trên cây cũng chẳng ai hái.

Ngay cả chim rừng cũng không buồn mổ, chua đến mức quá đáng.

Dĩ nhiên, quả chanh Tần Vũ dùng không phải hái trên núi, mà là trồng trong không gian.

Ban đầu trong không gian không có cây chanh.

Là vào năm ngoái, lúc lên núi nhặt củi, Hoàng Dương Anh phát hiện ra cây chanh kia.

Vì nhiều năm không hái, cây chanh sai trĩu quả, cành bị đè cong xuống.

Người đứng dưới chỉ cần với tay là hái được.

Hoàng Dương Anh chưa từng thấy chanh bao giờ, cứ tưởng là trái cây, cũng không nghĩ đến việc nếm thử mà trực tiếp hái nửa gùi, mang về chia cho Tần Vũ một nửa.

Đến lúc chia cho Tần Vũ, cô ấy mới cầm một quả chanh, dùng dao rựa cắt ra nếm thử một miếng.

Kết quả là vị chua làm khuôn mặt mập mạp của cô ấy nhăn tít lại thành một cục.

Cô ấy cầm quả chanh nhảy dựng lên tại chỗ, không ngừng nhổ nước miếng.

Cô ấy đã miễn phí biểu diễn cho Tần Vũ một màn "khiêu vũ", khiến tiểu Thần đứng xem mà cười nắc nẻ.

Từ đó về sau, Hoàng Dương Anh lại có thêm một lịch sử đen tối trong mắt tiểu Thần.

Chuyện ăn chanh nhảy múa luôn là đề tài không thể thiếu trong những màn "tương ái tương sát" hằng ngày của hai người.

Sau đó, số chanh hái về đều được Tần Vũ "tuệ nhãn tinh đời" thu nhận hết.

Tiểu Thần và Hoàng Dương Anh thay phiên nhau khuyên ngăn: "Loại quả chua loét này thật sự không ăn được đâu."

Tần Vũ không thèm để ý đến hai người họ, cứ "khăng khăng một mực" nhận hết số chanh đó, còn "uy h**p" tiểu Thần và Hoàng Dương Anh lên núi cùng cô hái thêm một ít mang về.

Trước sự "uy h**p và dụ dỗ" của Tần Vũ, hai người đành bất lực đeo gùi theo cô hái thêm một ít nữa.

Dưới ánh mắt soi mói của hai người, Tần Vũ pha cho mỗi người một ly nước chanh đường.

Tại sao lại là nước chanh đường mà không phải mật ong chanh?

Đó là vì trong nhà không có mật ong.

Mật ong là hàng hiếm, ở công xã không mua được, muốn mua hoàn toàn phải dựa vào vận may.

Tất nhiên, năm ngoái Tần Vũ chưa có được vận may như thế.

Nhưng không sao, không có mật ong thì vẫn còn đường trắng.

Mật ong không đủ thì dùng đường bù vào, thế là tạo ra món nước chanh đường.

Vị chua chua ngọt ngọt khiến tiểu Thần và Hoàng Dương Anh tiếp nhận rất tốt, vô cùng yêu thích.

Để thưởng cho Hoàng Dương Anh vì đã phát hiện ra chanh và tiểu Thần đã giúp vận chuyển, cũng như để tăng thêm sức thuyết phục.

Tần Vũ đã thừa dịp hai người hái chanh mà đi xa một chút, lấy từ không gian ra một con gà rừng.

Cô làm cho họ món gà xé phay bóp chanh, mì trộn chanh, kèm theo nước chanh đường.

Món ăn ngon miệng, khai vị lại giải ngấy. Tiểu Thần và Hoàng Dương Anh ăn đến mức không ngẩng đầu lên được.

Ngay cả Tần Vũ, người đã lâu không được ăn các món làm từ chanh, cũng ăn ngon lành vô cùng.

Kể từ đó, quả chanh đã mở ra một kỷ nguyên mới cho tiểu Thần và Hoàng Dương Anh.

Với sự giúp đỡ của hai người, Tần Vũ đem số chanh còn lại rửa sạch, thái lát.

Một phần dùng để nấu cao chanh đường; do nguyên liệu không đủ nên chỉ thêm đường trắng vào nấu cùng.

Dù vậy, nhìn cảnh đó Hoàng Dương Anh và tiểu Thần vẫn không khỏi xuýt xoa vì xót của.

Một phần khác thì thái lát, bỏ hạt rồi đem phơi khô, phần này không cần thêm nguyên liệu gì nên tiểu Thần và Hoàng Dương Anh tỏ ra rất hài lòng.

Cô còn để lại một ít quả chưa thái lát cho Hoàng Dương Anh mang về, và tặng cô ấy một hũ cao chanh đã nấu xong.

Còn chanh lát mới cắt chưa phơi khô thì chưa đưa ngay, đợi khô rồi cô ấy có thể qua lấy, hoặc tự lên núi hái về tự làm.

Dù sao thì cũng được cả thôi! Dù là chanh khô hay cao chanh, cứ cho vào nước pha uống là được.

Chanh thái lát nấu nước cũng rất ngon, ai muốn ngọt thì thêm đường, không muốn đường thì cho ít chanh thôi để nước không quá chua.

Nhưng uống nhiều nước chanh có một điểm không tốt, đó là dễ làm người ta thấy nhanh đói vì vị chua.

Tần Vũ đem hạt chanh đã lọc ra trồng vào trong không gian, giờ đây trong nhà không thiếu chanh nữa.

Cây chanh trên núi cô cũng không thèm hái nữa, để lại hết cho các thanh niên trí thức.

Sau khi các trí thức biết về số chanh mà Hoàng Dương Anh mang về, trào lưu dùng chanh đã bùng nổ khắp điểm trí thức.

Ăn cơm không ngon miệng thì uống chút nước chanh; trong miệng nhạt nhẽo thì uống nước chanh thêm đường.

Lý Tân Tân sau khi nếm thử nước chanh, dựa theo lời mô tả của Hoàng Dương Anh mà mày mò nấu được hai hũ cao chanh đường.

Mạch Nhũ Tinh uống mỗi ngày giờ đã đổi thành nước chanh đường.

Lý Tân Tân uống một thời gian, tình cờ phát hiện da mình trắng lên không ít, cô ấy nghi ngờ là nhờ nước chanh.

Có phỏng đoán như vậy, các nữ trí thức yêu cái đẹp đứng ngồi không yên, mỗi tối ăn cơm xong đều tự giác pha một ly nước chanh uống rồi mới đi ngủ.

Ai có tiền có phiếu thì mua đường nấu cao chanh đường.

Ai ít tiền phiếu thì mua một ít, khi pha nước chanh thì thêm chút đường cho ngọt miệng.

Ai thực sự không có tiền thì trực tiếp thái lát, cho ít chanh vào pha nước uống không.

Sau một thời gian, những chỗ bị cháy nắng quả nhiên đã trắng ra rất nhiều.