Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 290: Vì gương mặt nhỏ mà bôn ba

Ừm! Cửa hàng cung tiêu vẫn chưa đóng cửa!

Lưu Quy Thịnh âm thầm tính toán quãng đường của mình. 

Cậu men theo con đường nhỏ xuyên núi sâu mà chạy, đi về một chuyến thì thời gian vẫn kịp.

Trước khi trời tối là có thể về tới nhà!

Nghĩ thông suốt rồi, Lưu Quy Thịnh lôi ra mấy tờ đại đoàn kết cùng tem phiếu nhét vào túi. 

Đeo đồng hồ lên, liếc nhìn phòng anh họ một cái thật cẩn thận, rồi lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài.

Dương Tầm Chi ngủ rất say, hoàn toàn không biết trong nhà đã thiếu mất một người.

Lưu Quy Thịnh co giò chạy thẳng về phía con đường nhỏ dẫn vào núi sâu.

Sau một hồi chạy như bay, cậu thở hồng hộc xông vào cửa hàng cung tiêu. 

Nhân viên trong cửa hàng bị cậu làm cho giật mình. 

Nhìn lớp trắng dày bôi kín trên mặt cậu, họ còn tưởng Lưu Quy Thịnh mắc bệnh ngoài da gì đó có thể lây.

Hai nhân viên theo phản xạ lùi lại sau quầy mấy bước, căng thẳng hỏi:
"Đ... đồng chí, đồng chí muốn mua gì?"

Lưu Quy Thịnh vừa lấy lại hơi, vừa nói nhanh: "Tôi muốn mua năm hộp kem tuyết, với một cái gương. Gương lấy cho tôi cái lớn nhất."

Năm hộp không biết có đủ không? 

Nếu không đủ thì hôm nghỉ sau lại tới mua. 

Không được nữa thì xin nghỉ phép!

Một nhân viên nhanh chóng tìm ra năm hộp kem tuyết, duỗi dài tay đặt lên quầy rồi lập tức lùi lại mấy bước. 

Nhân viên còn lại lấy gương, cũng duỗi tay đặt lên quầy, rồi lùi lại y như thế.

"Đồng chí, đồ ở đây cả rồi."

Lưu Quy Thịnh lấy tiền ra, nhìn cái gương không được lớn lắm, hơi không hài lòng: "Đây là gương lớn nhất rồi à? Có cái nào lớn hơn không?"

Nhỏ thế này, bôi kem tuyết cũng chẳng tiện.

"Đây là lớn nhất rồi. Trên huyện có loại lớn hơn, nhưng công xã chúng tôi không có chỉ tiêu."
Nhân viên gượng cười giải thích.

Đi huyện thì quá phiền phức.

Lưu Quy Thịnh nhíu mày, sờ sờ cái gương, miễn cưỡng nói:
"Thôi được. Tiền đây."

Cậu đứng trước quầy đưa tiền ra.

Hai nhân viên nhìn nhau, đùn đẩy:

Nhân viên số một: Cậu đi đi.

Nhân viên số hai: Cậu đi đi, anh ta có bệnh ngoài da, tôi không dám.

Cả hai đều không nhúc nhích, cũng không nói gì, càng không dám lại gần.

Trong mắt Lưu Quy Thịnh, đó là vì mình quá bẩn, dọa đến mức nhân viên cũng không dám tới nhận tiền. 

Thảo nào lúc nãy cậu vừa bước vào, họ đã hoảng hốt như vậy, đến khi nghe cậu mua đồ, ánh mắt nhìn cậu lại càng phức tạp.

Haiz... cậu hiểu mà.

"Hai đồng chí, tôi để tiền ở đây nhé. Đợi tôi đi rồi các cô hãy lại lấy."

Bị nói thẳng như vậy, hai nhân viên lộ vẻ lúng túng. 

Nhân viên số một thấy mình công khai ghét bỏ bệnh ngoài da của người ta, mà đối phương biết rồi vẫn còn thái độ tốt như thế, trong lòng không khỏi áy náy, liền nhắc:
"Đồng chí à, tuy đàn ông các anh không dựa vào mặt mà sống, nhưng ngày nào cũng đội cái mặt này ra ngoài, tốt nhất vẫn nên chú ý chút. 

Không cần đẹp cỡ nào, nhưng ít nhất khi người ta nhìn vào, cũng thấy dễ chịu, sạch sẽ."

Lưu Quy Thịnh thấy cô ấy nói rất đúng. 

Dạo này mình quả thật quá lôi thôi, đến mua đồ cũng dọa người ta. 

Cứ thả trôi thế này, e là đội trưởng phải cảnh cáo cậu đừng ra ngoài nữa, kẻo làm trẻ con và các cô gái trẻ trong thôn sợ hãi.

Lưu Quy Thịnh thở dài một hơi thật sâu. 

Thảo nào năm nay mấy cô gái trẻ trong thôn không còn chặn cậu lại tỏ tình nữa. 

Trước đó cậu còn tưởng họ bị Tạ Cẩm Sách mê hoặc, còn mừng thầm không thôi!

Ai ngờ... sự thật là bị gương mặt của cậu dọa chạy mất!

Lưu Quy Thịnh hiểu sai hoàn toàn ý của nhân viên.

Nhân viên số một lâu không nghe cậu nói gì, còn tưởng cậu nổi giận, hối hận vì lỡ miệng, vội lùi lại mấy bước, sợ cậu xông lên đấm mình. Cô lắp bắp:
"Cái... đồng chí, anh đừng giận nhé! Cũng đừng kích động... tôi... tôi lỡ miệng thôi."

Cô suýt khóc ra nước mắt, thầm tát mình một cái. 

Ngày nào ra khỏi nhà cũng tự nhắc đừng lắm lời, vậy mà giờ thì sao?

Nhân viên số hai trừng mắt liếc cô kia một cái, rồi nịnh nọt nói:
"Đồng chí à, anh đừng để lời cô ấy trong lòng. Cô ấy nói chuyện không suy nghĩ, mở miệng là buột ra thôi, không có ác ý đâu."

Ban đầu Lưu Quy Thịnh nghe mà mơ mơ hồ hồ, đến đoạn sau mới hiểu ra — thì ra họ hiểu lầm.

Cậu cười nói:
"Tôi không giận đâu. Tôi thấy các cô nói đúng mà, vừa rồi tôi chỉ đang nghĩ chuyện khác thôi. Tôi còn việc, xin đi trước nhé!"

Cậu ôm năm hộp kem tuyết với cái gương vào ngực, quay người chạy vội ra ngoài.

Hai bên đều hiểu lầm ý của nhau, nhưng lại đều nghe lọt lời đối phương. 

Hôm nay đúng là một ngày kỳ lạ!

Đợi Lưu Quy Thịnh chạy xa rồi, hai nhân viên mới thở phào nhẹ nhõm. 

Nhìn tiền trên quầy, nhân viên số một nhanh nhẹn dùng giẻ bọc lại rồi bỏ vào ngăn kéo đựng tiền. 

Nhân viên số hai xách một xô nước, làm ướt giẻ, lau quầy đi lau lại mấy lần mới chịu dừng.

Ra khỏi cửa hàng, Lưu Quy Thịnh không dám chậm trễ, chạy thẳng về thôn, vẫn theo con đường nhỏ lúc đến.

Khi chạy tới nhà, cậu đã ngửi thấy mùi thơm từ ngoài cửa, vội đẩy cửa bước vào, tâm trạng rất tốt hỏi: "Anh, tối nay làm món gì ngon thế? Em đứng ngoài đã ngửi thấy mùi rồi."

"Tự nhìn đi." Dương Tầm Chi vừa xào rau vừa đáp, đầu không ngẩng lên, cũng chẳng thèm nhìn cậu.

Lưu Quy Thịnh không giận: "Em cất đồ xong rồi ra giúp anh nhóm bếp."

Dương Tầm Chi hơi bất ngờ nhìn theo bóng lưng cậu vào phòng, lẩm bẩm: "Tâm trạng tốt thế cơ à?"

Cuối cùng Lưu Quy Thịnh cũng không kịp nhóm bếp, vì lúc cậu cất đồ xong quay ra thì Dương Tầm Chi đã xào xong hết món. 

Thấy cậu vào bếp, Dương Tầm Chi gọi: "Đi rửa tay, ăn cơm."

"Vâng."
Lưu Quy Thịnh lon ton đi rửa tay, tiện làm ướt khăn lau mồ hôi trên cổ.

Ngồi xuống rồi, Dương Tầm Chi đưa đũa cho cậu, rồi tự mình gắp thức ăn. 

Tối nay có một đĩa thỏ kho đỏ, một đĩa dưa chuột trộn lạnh, còn có canh mướp.

Cả ngày nay toàn tiêu hao sức lực, chạy qua công xã hai lượt, Lưu Quy Thịnh đã đói lả từ lâu.

Nhìn mâm cơm thơm phức, cậu ăn rất ngon miệng, cúi đầu cắm cúi ăn.

"Anh, ngon quá! Em suýt đói đến ngất luôn rồi."

Dương Tầm Chi thật sự chịu không nổi cái bộ dạng như quỷ đói đầu thai của cậu...