Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 289: Cơn ác mộng của Lưu Quy Thịnh

"Thế là em còn đội hai cục đen sì trên mặt, ngày nào cũng nhe răng cười toe toét với mọi người?"

"Đúng!"

Lưu Quy Thịnh hoàn toàn sụp đổ, gào khóc thảm thiết: "Anh à, sao anh không nhắc em sớm hơn! Oa oa oa..."

"Hầy! Anh cũng định nói với cậu mãi đấy chứ, mà tại tính anh hay quên, cứ định nói lại thôi!" Dương Tầm Chi thản nhiên đáp, thực chất trong lòng có chút chột dạ.

Lưu Quy Thịnh vỡ phòng tuyến, mếu máo:
"Thế còn những người khác thì sao? Nhìn thấy mà chỉ một câu cũng không nói!"

"Đó là chuyện của cậu, người ta sao tiện nói ra. Hơn nữa, người ta còn tưởng cậu cố ý làm ra bộ dạng đó!" Dương Tầm Chi đáp.

Bạn bè không trông cậy được, đến người thân cũng chẳng phản ứng, Lưu Quy Thịnh tủi thân nói:
"Vậy còn ông ngoại thì sao? Tối nào chúng ta cũng sang thăm họ,thấy em thế này, sao họ không mắng em chứ?"

"Cậu cũng không nhìn xem, những người ở chuồng bò đó chỉ trừ Tiểu An An còn đang bú sữa ra, thì có ai là không râu ria xồm xoàm, người ngợm bẩn thỉu?"
Dương Tầm Chi cười hỏi lại.

Đương nhiên anh sẽ không nói cho Tiểu Thịnh biết, ông bà là cố ý không nhắc. 

Vì để che mắt người khác, họ ngày nào cũng cố tình làm mình trông bẩn thỉu. 

Mỗi lần thấy Tiểu An An trắng trẻo sạch sẽ, họ còn ghen tị nữa là khác...

Thế nên Tiểu Thịnh đột nhiên biến thành bộ dạng này, họ còn thấy rất ổn! Ha ha ha...

Thêm vào đó, cô và dượng đã năm lần bảy lượt nhấn mạnh không cho phép Nhóc Thịnh rước một cô con dâu ở nông thôn về. 

Họ ở cái tuổi này vẫn chưa muốn làm ông bà thông gia, càng không muốn làm ông nội bà nội sớm.

ACòn nhớ lúc chuẩn bị xuống nông thôn, chú còn đặc biệt kéo anh ra một góc dặn dò, nguyên văn là: "Tầm Chi này, Nhóc Thịnh lúc từ bụng cô cháu chui ra chắc là quên mang theo não rồi."

"Nó bình thường vừa yếu vừa ham chơi, tinh thần cảnh giác lại thấp, lúc nào cũng cười hớn hở như kẻ ngốc vậy.Cháu quản nó cho chặt, đừng để nó bị người khác lừa."

"Dẫu dân quê chất phác, nhưng cũng có người tâm địa không ngay thẳng. 

Cháu cũng phải cẩn thận. 

Nếu thật sự không có tâm trí quản Tiểu Thịnh, thì cứ làm nó xấu đi. 

Như vậy sẽ không sợ kẻ có ý đồ xấu nhắm vào nó."

Quả nhiên lời dượng nói chẳng sai. 

Lúc mới xuống quê, mỗi lần đi làm về đều có không ít bà thím đến hỏi thăm gia cảnh họ, có đối tượng hay chưa. 

Đặc biệt sau khi họ xây nhà xong, đi trên đường thường xuyên gặp các cô gái trẻ. 

Có lần Tiểu Thịnh còn bị một cô chặn đường tỏ tình. 

Dọa cậu ta từ đó đi làm thì đi cùng người ở điểm thanh niên trí thức, tan làm cũng không dám lang thang, co giò là chạy thẳng về nhà. 

Có mấy lần anh trả nông cụ chậm chút thôi đã bị Tiểu Thịnh bỏ lại phía sau.

Còn anh thì chưa từng bị ai chặn lại quấy rầy. 

Chắc là do anh quá lạnh lùng, dọa mấy cô gái trong thôn rồi. 

Nhưng đó chính là điều anh muốn. 

Chiêu này là bố anh dạy: không muốn bị các đồng chí nữ quấy rầy thì cứ bày ra bộ dạng người lạ chớ đến gần, toát hơi lạnh đuổi họ đi. 

Hồi trẻ bố anh cũng như vậy, nên sau này mới gặp được người vợ yêu dấu, mới có gia đình hạnh phúc như bây giờ.

Dương Tầm Chi luôn ghi nhớ lời bố: nếu chưa gặp được người làm mình rung động, thì tuyệt đối đừng tùy tiện trêu chọc người khác!

Chỉ có điều, hình như sau khi sang xuân chưa được mấy ngày, trên đường họ đi cũng chẳng còn thấy mấy cô gái. 

Cũng không còn ai đứng đợi tỏ tình với Tiểu Thịnh nữa! 

Các cô gái hình như đều chạy đi xem Tạ Cẩm Sách rồi. 

Anh nghi ngờ nghiêm trọng rằng, bọn họ đều bị bộ dạng tráng hán lôi thôi của Tiểu Thịnh dọa chạy mất.

Nói cho cùng, anh cố ý không nói cho Tiểu Thịnh biết chuyện trên mặt có hai cục đen, còn thông đồng với ông bà. 

Trong nhà lại không có gương, Tiểu Thịnh rất khó phát hiện! 

Nhưng bây giờ thì... với tư cách người ngày ngày ở bên cạnh, anh thật sự không chịu nổi nữa!

 Dượng chỉ nói bảo anh nghĩ cách làm thằng nhỏ xấu đi, chứ đâu có bảo biến nó thành một ông chú lôi thôi.

Dương Tầm Chi vỗ vai Lưu Quy Thịnh:
"Thôi được rồi, đi cạo râu đi, rồi ngủ trưa một giấc. Không ngủ nữa là qua giờ ngủ trưa đó!"

Nói xong, Dương Tầm Chi tâm trạng rất tốt vào phòng, nằm lên giường đất ngủ trưa.

Chỉ còn lại Lưu Quy Thịnh đứng tại chỗ, lòng nặng trĩu...

Không biết đứng bao lâu, Lưu Quy Thịnh thở dài, quay về phòng lôi dao cạo râu ra cạo râu.

Sau đó gỡ quần áo đang phơi trên dây xuống, múc một chậu nước khác, dùng sức vò lại những chỗ chưa sạch.

Làm xong hết, Lưu Quy Thịnh mệt đến mức mắt díp lại, nằm lên giường đất ngủ trưa. 

Rất nhanh đã ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ trưa này lại vô cùng bất an. Cậu liên tục gặp những cơn ác mộng đáng sợ!

Trong mơ, cậu và anh trai tràn đầy sức sống, xách theo bao lớn bao nhỏ đến điểm thanh niên trí thức. 

Nhận lại ông bà nội ngoại, rồi không lâu sau họ dọn ra ở riêng. Mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp!

Cuộc sống ở nông thôn bình dị mà nhiều màu sắc. Dựa vào cái miệng ngọt, cậu nhanh chóng hòa nhập với đám thanh niên trong đại đội.

Rồi dần dần, cậu bắt đầu buông thả, không chú ý vệ sinh, ra ngoài cũng chẳng chỉnh tề. 

Ngày nào cũng mặc bộ đồ lao động dính đầy mảng bẩn chưa giặt sạch, đội cái miệng đầy râu lởm chởm, mái tóc bù xù bay trong gió ra đồng làm việc. 

Trải qua vô số ngày đêm nắng gió, da cậu trở nên đen sạm. 

Đến khi nhận ra thì đã quá muộn. 

Nhìn mình từ một thiếu niên biến thành một lão nông chính hiệu.

Mà anh họ của cậu thì vẫn là mỹ thiếu niên lạnh lùng như xưa!

Trong một lần về thành phố thăm người thân, vừa về đến nhà, cậu bị bố mẹ coi như kẻ trộm xông vào nhà. 

Cậu cố sức mở miệng giải thích mình là con trai họ, nhưng cổ họng lại không sao phát ra tiếng. 

Cuối cùng, cậu bị tống vào tù, bị người khác ức h**p đến chết!

Mơ tới đây, Lưu Quy Thịnh giật mình tỉnh dậy. 

Mơ màng nhìn căn phòng quen thuộc, rồi nhìn sang quần áo đã giặt sạch trước khi ngủ trưa, giờ đã không còn nhỏ nước nữa.

Cậu đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, vỗ ngực nói: "May quá... may quá... chỉ là mơ thôi! Mình vẫn còn cứu được!"

Tỉnh rồi mà Lưu Quy Thịnh nằm trên giường đất mãi không ngủ lại được. 

Nghĩ mà sợ, cậu sờ sờ mặt mình, nhớ tới hai cục đen trên má. 

Lưu Quy Thịnh lục tung tủ hòm, tìm ra hộp kem tuyết không biết bị vứt xó nào từ năm ngoái. 

Múc một lượng thật nhiều, rồi ra ngoài múc một chậu nước, soi bóng mình trong nước, bôi kem tuyết lên hai cục đen trên má.

Cho đến khi cả khuôn mặt được trát một lớp kem tuyết trắng dày cộp mới chịu dừng tay. 

Một hộp kem tuyết đã dùng hết quá nửa.

Nhìn hộp kem nhanh hết, Lưu Quy Thịnh bĩu môi lầm bầm:
"Hộp kem tuyết này sao nhỏ thế, mới bôi một lần mà đã chẳng còn bao nhiêu."

"Phải ra cửa hàng cung tiêu mua thêm mấy hộp mới được. À đúng rồi, còn phải mua một cái gương nữa. Soi bằng nước rốt cuộc không rõ bằng soi gương."

Cậu quay đầu nhìn cửa phòng anh họ vẫn đóng kín, trong lòng chợt động. 

Cậu chạy về phòng mình, nhìn chiếc đồng hồ đã tháo ra lúc giặt quần áo...