Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 67

“Kim Sơn? Ai vậy?”

Phó Lập Tân đến tên cũng chưa từng nghe qua.

Năm phút trước, La Minh Triết yêu cầu toàn bộ đội viên ở lại cục chờ lệnh, cho dù vợ sinh con cũng không được phép rời đi.

Kha Kiến Quốc mang tới tin tức: căn cứ vào nguồn tin đáng tin cậy, một tên buôn m* t** có biệt danh “Kim Sơn” đã lẩn trốn tới địa phương này, cần điều động số lượng lớn cảnh lực để truy bắt.

Nhưng đừng nói Phó Lập Tân, ngay cả Trần Phi, Triệu Bình Sinh, Tào Hàn Quần cũng chưa từng nghe qua cái tên đó. Đến cả La Minh Triết mới chỉ từng nghe đồng nghiệp địa phương nhắc qua một lần khi đi phá án ở Vân Nam.

Kim Sơn hoạt động chế tạo và buôn bán m* t** ở khu Tam Giác Vàng suốt hơn hai mươi năm, có quan hệ hợp tác chặt chẽ với rất nhiều trùm m* t** khét tiếng, nhưng hắn chưa từng trực tiếp hoạt động trong nội địa Trung Quốc.

Vậy tại sao Kha Kiến Quốc lại nhắm tới hắn?

Chuyện này nói ra thì dài.

Từ sau khi Khun Sa – trùm thuốc phiện đứng đầu Tam Giác Vàng được chính phủ Myanmar đặc xá, những băng nhóm buôn m* t** lúc trước chỉ có thể hoạt động nhỏ lẻ bắt đầu nổi lên, tranh giành địa bàn và lợi ích khắp nơi.

Dựa vào đầu óc cùng thủ đoạn vượt trội, Kim Sơn dần khống chế hơn nửa số tuyến vận chuyển m* t**. Vào thời kỳ đỉnh cao, nửa lượng h*r**n sản xuất ở Tam Giác Vàng đều thông qua tay hắn tuồn ra khắp thế giới.

Sau này, để trấn áp hoạt động buôn lậu m* t** ngày càng ngông cuồng, Trung Quốc và Myanmar bắt tay đả kích các đường dây vận chuyển thuốc phiện. Cái tên trùm m* t** luôn hành động kín tiếng kia mới dần lọt vào tầm mắt của cảnh sát Trung Quốc.

Người này cực kỳ xảo quyệt, hành tung bất định, không ai biết thân thế hay tên thật của hắn. Có lời đồn rằng ngoài bản thân ra, hắn không tin bất kỳ ai.

Nhưng dưới áp lực truy quét song phương, cuộc sống của con cáo già này ngày càng khó khăn, địa vị trong tổ chức cũng lung lay dữ dội. Cuối cùng, hắn bị chính vợ mình cùng thuộc hạ cũ phản bội. Để tránh họa sát thân, hắn hoảng hốt lẻn vào lãnh thổ Trung Quốc.

Nguồn tin do một cảnh sát nằm vùng mà Kha Kiến Quốc cài vào Tam Giác Vàng nhiều năm trước gửi về.

Người anh em kia nằm vùng suốt mười bảy năm, từng cung cấp vô số tin tức giúp bắt giữ hàng trăm tên buôn m* t** lớn nhỏ. Vì vậy, Kha Kiến Quốc cực kỳ tin tưởng nguồn tin này.

Theo phán đoán của họ, mục đích của Kim Sơn là mượn đường nội địa để nhập cư trái phép sang Mỹ hoặc châu Âu, những nơi không có hiệp ước dẫn độ với Myanmar.

Hắn biết đầu mình đáng giá bao nhiêu, cũng biết cảnh sát Trung Quốc chắc chắn sẽ dốc toàn lực truy bắt, nên tuyệt đối không dám ở lại lâu.

Thời gian cấp bách.

Ngay sau khi nhận được tin, Kha Kiến Quốc lập tức bố trí người điều tra tung tích Kim Sơn. Một kẻ đang chạy trốn như hắn không thể mang theo quá nhiều tiền mặt, cũng không thể tùy tiện tìm người giúp đỡ. Muốn sắp xếp đường lui, hắn nhất định phải tìm một kẻ có vẻ ngoài đáng tin.

Mà m* t** thì chỉ có thể tìm tới m* t**.

Một cảnh sát nằm vùng khác của Kha Kiến Quốc kịp thời báo tin, rằng có một người rất giống Kim Sơn đã tiếp xúc với đại ca của cậu. Nhưng đúng lúc cảnh sát chuẩn bị tiến hành bắt giữ, Kim Sơn cùng tên đại ca kia lại như bốc hơi khỏi nhân gian, hoàn toàn mất dấu.

Lần cuối cùng nhận được tin từ nằm vùng là vào hai ngày trước. Người đó nói Kim Sơn đã tới nơi này, định đi đường thủy để vượt biên.

Còn tên đại ca kia, sau khi hết giá trị lợi dụng đã bị Kim Sơn thủ tiêu.

Mà đến giờ đã tròn bốn mươi tám tiếng, Kha Kiến Quốc vẫn không nhận được thêm bất kỳ tin tức nào từ người nằm vùng kia nữa. Ông buộc phải chuẩn bị cho khả năng tồi tệ nhất, lại thêm một đồng đội hy sinh.

Nằm vùng không kịp cung cấp thêm thông tin, nên tới giờ trong tay cảnh sát thậm chí không có nổi một tấm ảnh của Kim Sơn. Chỉ biết ở hổ khẩu tay phải của hắn có vết sẹo cũ.

Giữa biển người mênh mông, muốn tìm một người đàn ông khoảng năm mươi đến sáu mươi tuổi, trên tay có sẹo, trong thành phố hơn bảy triệu dân thường trú này…khó khăn nhường nào.

Nhưng dù khó đến đâu cũng phải tiến lên.

Không vì gì khác, chỉ để an ủi linh hồn những đồng đội đã đổ máu hy sinh.

Xét thấy Kim Sơn mới tới đây, chưa quen đường quen người, đi tìm đầu rắn ngay chắc chắn không ai tin hắn.

Vậy nên, rất có khả năng hắn sẽ đi theo con đường cũ từng dùng ở Vân Nam. Trước tiên tìm người buôn m* t** để móc nối.

Bên đội chống m* t** đã tung hết tin tức cho các tuyến nhân. Nhưng ngồi chờ cũng không phải cách, nên trong lúc trực chiến, Trần Phi rảnh rỗi liền suy nghĩ xem có thể tìm manh mối từ hướng nào khác.

Triệu Bình Sinh ngủ một giấc tỉnh dậy, thấy Trần Phi vẫn tựa đầu giường hút thuốc, liền giơ tay vỗ nhẹ lên chân đối phương:

“Ngủ thêm chút đi, chưa biết lúc nào lại có việc.”

May mà “mẹ Giả” không trực ca đêm, nếu không bắt được Trần Phi hút thuốc trong phòng nghỉ, cái án phạt cấm túc tạm hoãn vì nhiệm vụ khẩn cấp kia chắc chắn sẽ bị tăng thêm.

Khóe mắt liếc thấy bàn tay Triệu Bình Sinh đặt lên đùi mình không rút về, Trần Phi ho nhẹ một tiếng nhắc nhở đối phương chú ý ảnh hưởng, sau đó thấp giọng nói:

“Lão Triệu, tôi vừa nghĩ ra một chuyện, nghe thử không?”

“Ừ, nói đi.”

Nếu không phải bên cạnh còn có người khác, lúc này Triệu Bình Sinh đã gối đầu lên đùi Trần Phi rồi.

Hôm nay phòng nghỉ kín chỗ, hắn với Trần Phi chen nhau nằm chung giường tầng dưới.

Nhìn sang giường bên cạnh, thấy Tào Hàn Quần ôm Phó Lập Tân ngủ như ôm gối, hắn âm thầm thở dài.

Có người yêu rồi mà vẫn không có “phúc lợi”, đúng là chẳng có thiên lý.

“Cậu nói xem…Hoắc Quân có thể từng gặp Kim Sơn không?” Trần Phi nói nhỏ. “Trước kia gã làm lính đánh thuê ở Myanmar, còn từng tham gia bang Phi Mã. Kim Sơn lại quản nhiều tuyến vận chuyển m* t** như vậy, biết chừng từng chạm mặt.”

Triệu Bình Sinh lập tức ngồi bật dậy, thuận tay cướp điếu thuốc trong tay Trần Phi rít một hơi cho tỉnh ngủ:

“Ý cậu là…đi trại tạm giam hỏi Hoắc Quân?”

Trần Phi đầu tiên nhíu mày vì thuốc bị cướp, sau đó gật đầu:

“Ừ. Hai đứa mình đi, tạm thời đừng nói với ai.”

“Tại sao?”

“Cậu nghĩ xem.” Trần Phi hạ thấp giọng.

“Hoắc Quân chưa bị bên Kha Kiến Quốc đưa đi, là vì vụ lò gạch đen của chúng ta vẫn chưa xử xong, gã còn phải phối hợp điều tra bên này. Nhưng gã từng làm người của lão Kha bị thương, lão Kha hận gã muốn chết. Ở trước mặt bọn họ, gã có thể nói thật sao?”

Trần Phi theo bản năng liếc quanh, xác nhận không ai tỉnh táo để nghe lén rồi tiếp tục:

“Giờ nếu mình báo cáo ý tưởng này lên trên, lãnh đạo đại sảnh kéo tới một đống, thay phiên nhau thẩm vấn, không biết kéo dài bao lâu. Đến lúc đó Kim Sơn chạy mất hút rồi.”

Triệu Bình Sinh nghe xong thấy cũng có lý.

Nhưng làm vậy không những dễ bị nói là cướp công, mà còn thành ra vượt quyền.

Dù sao tổ chuyên án là do cấp tỉnh phụ trách, nếu để sư phụ biết, chắc chắn lại đuổi đánh Trần Phi khắp hành lang.

“Ít nhất cũng nên báo sư phụ một tiếng.” Hắn cẩn thận đề nghị.

Trần Phi kéo tay áo lên, dí mặt đồng hồ vào trước mắt hắn:

“Cậu nhìn xem bây giờ là mấy giờ? Sư phụ ngủ ngon lành thế, cậu nỡ dựng ông dậy à?”

“…”

Được rồi.

Triệu Bình Sinh nghĩ thầm: Bị mắng tôi chịu cùng cậu, bị đánh tôi chắn cho cậu.

Nửa đêm đi thẩm vấn nghi phạm đang bị giam trong trại tạm giam, lại còn không có giấy tờ thủ tục, rõ là trái quy định.

Nhưng Trần Phi trước giờ vốn chưa từng là người thích tuân thủ quy củ.

Cũng may cậu với quản lý trại quen thân, bình thường xưng huynh gọi đệ. Một cú điện thoại gọi qua, đối phương lập tức đưa Hoắc Quân từ phòng giam riêng vào phòng thẩm vấn.

Sau khoảng thời gian ở trại tạm giam, Hoắc Quân đã trắng hơn trước, cũng có da có thịt hơn đôi chút.

Không cần tiếp tục sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, không cần nghi thần nghi quỷ có ai theo dõi mình nữa. Ăn được ngủ được, tuy biết cuối cùng khó thoát án chết, nhưng tâm trạng ngược lại bình thản hơn nhiều.

Chỉ là bị gọi dậy giữa đêm khuya, gã đầy vẻ nghi hoặc nhìn hai cảnh sát phía bên kia song sắt.

Trần Phi đi thẳng vào vấn đề:

“Anh ở Myanmar nhiều năm như vậy, từng nghe qua Kim Sơn chưa?”

Hoắc Quân híp mắt lại, rồi chậm rãi gật đầu.

“Đã từng gặp chưa?”

“…”

Hoắc Quân không trả lời.

Nhìn biểu cảm của gã là biết trong đầu đang tính toán điều gì.

Trần Phi gõ gõ mặt bàn:

“Hỏi anh đó. Từng gặp chưa?”

Hoắc Quân khẽ cười:

“Nếu tôi nói từng gặp…có phải sẽ không cần chết nữa không?”

Triệu Bình Sinh tiếp lời:

“Hoắc Quân, nếu anh chịu giúp, tôi có thể đảm bảo khoảng thời gian còn lại của anh sẽ yên ổn hơn một chút. Đừng quên, anh đã hủy hoại cuộc đời của ba cảnh sát chống m* t**. Một khi bị áp giải về Vân Nam, tôi tin anh sẽ nhớ nhung cuộc sống trong trại tạm giam bên này.”

Ánh mắt Hoắc Quân hơi trầm xuống.

Gã liếc huy hiệu trên bộ đồng phục của Triệu Bình Sinh, rồi kéo khóe miệng cười nhạt:

“Nếu lời này do một người mặc sơ mi trắng nói với tôi, có lẽ tôi sẽ tin được ba phần. Nhưng hai người các anh…có tư cách đảm bảo sao?”

Trần Phi hừ lạnh:

“Nghĩ nhiều rồi. Người mặc sơ mi trắng sẽ không nói với anh kiểu đó đâu.”

Dưới gầm bàn, Triệu Bình Sinh vỗ nhẹ lên chân Trần Phi, ý bảo để mình tiếp tục đánh chiêu tâm lý.

“Hoắc Quân.” Giọng hắn bình tĩnh. “Tôi biết ở Myanmar anh có vợ và con. Dù phải chạy trốn, anh vẫn luôn tìm cách gửi tiền cho họ. Anh là người đàn ông có trách nhiệm.”

“Trong bức thư gửi cho vợ lúc trước, anh còn viết: “Đừng để con đi theo con đường của anh.””

“Nhưng anh biết không? Chính vì có những kẻ như Kim Sơn tồn tại nên vô số đứa trẻ mới bị đẩy lên con đường đó.”

“Anh giúp chúng tôi…cũng là đang giúp chính mình, giúp con trai anh.”

Hoắc Quân cúi đầu, cười bất đắc dĩ mà sâu xa:

“Có đôi lúc tôi cảm thấy…các anh thật sự nên tới Tam Giác Vàng nhìn thử, thay vì ngồi điều hòa trong phòng họp mà nói chuyện.”

“Thứ khiến bọn trẻ bước lên con đường này không đơn giản là m* t**, mà là chính phủ vô dụng và đám chính khách chỉ biết bỏ túi riêng.”

“Nói thật, ấn tượng của tôi với Kim Sơn cũng không tệ. Ít nhất trên địa bàn của hắn, trẻ con còn được đi học, không cần vì miếng cơm mà mới mười một mười hai tuổi đã phải vào phố đèn đỏ bán thân.”

“Nhưng cho dù được ăn no, được đi học,” Triệu Bình Sinh vẫn bình tĩnh phản bác, “Cuối cùng bọn chúng vẫn phải làm m* t** cho hắn đó sao?”

“Có thể chúng tôi đúng là ngồi phòng điều hòa mà nói suông. Nhưng những gì chúng tôi biết cũng là sự thật.”

“Theo giá thị trường ở Tam Giác Vàng, nếu trồng cây công nghiệp hợp pháp, lợi nhuận một mẫu đất chưa chắc thấp hơn trồng thuốc phiện. Nhưng hắn chưa từng khuyến khích nông dân đổi giống cây trồng.”

“Thậm chí còn ám sát cả quan chức nông nghiệp muốn thúc đẩy hiện đại hóa nông nghiệp ở khu vực đó.”

“Kim Sơn chỉ cho người dân nhìn thấy thứ hắn muốn họ nhìn thấy, khiến họ sống trong lời nói dối do chính hắn dệt nên.”

“Tội ác của hắn không chỉ là giết người hay buôn m* t**.”

“Điều độc ác nhất…là hắn tước đoạt hy vọng thay đổi số phận của người khác.”

Không chỉ Hoắc Quân, ngay cả Trần Phi cũng kinh ngạc nhìn sang Triệu Bình Sinh.

Được lắm lão Triệu.

Mồm mép dụ người đúng là từng bộ từng bộ.

Có lẽ thật sự bị lời nói của Triệu Bình Sinh lay động, Hoắc Quân cuối cùng không tiếp tục đối đầu nữa.

Gã cúi đầu trầm mặc rất lâu, hơn nửa tiếng sau mới chậm rãi thở ra:

“Đúng.”

“Tôi từng gặp hắn.”

Trần Phi nhẹ nhõm hẳn:

“Vậy anh có thể miêu tả diện mạo hắn cho họa sĩ phác họa không?”

“Có thể.”

“Tốt. Vậy anh ngồi đây đợi, tôi đi gọi điện thoại.”

Trần Phi đứng dậy rời khỏi phòng thẩm vấn, ra hành lang gọi cho Hàn Định Giang, bảo lão ta lập tức tới trại tạm giam vẽ chân dung nghi phạm.

Không lâu sau, Triệu Bình Sinh cũng bước ra, đứng cạnh cậu, châm điếu thuốc đưa qua.

Trong điện thoại, Hàn Định Giang chửi om sòm vì bị dựng dậy lúc rạng sáng để đi vẽ phác họa. Mà Trần Phi chỉ cười hì hì hút thuốc nghe người ta mắng.

Cúp điện thoại xong, cậu quay sang nhìn Triệu Bình Sinh:

“Cậu nghe mấy chuyện về Kim Sơn ở đâu vậy? Sao tôi chưa từng biết?”

“Không phải chuyện Kim Sơn.” Triệu Bình Sinh nhún vai. “Là chuyện của một trùm m* t** khác. Trước kia tôi xem phim tài liệu của một phóng viên Mỹ.”

“Tôi nghĩ bọn trùm m* t** chắc cùng một kiểu thôi. Dù sao lừa gã, gã cũng đâu biết thật giả.”

Mắt Trần Phi lập tức sáng rực:

“Phim tài liệu gì? Có ở đâu? Cho tôi xem với.”

Triệu Bình Sinh hơi do dự rồi thành thật đáp:

“Lục Địch đưa tôi…từ trước khi hai mình quen nhau.”

“Bản tiếng Anh, không phụ đề. Cậu xem nổi không?”

“Cậu còn liên lạc với nó?” Lông mày Trần Phi lập tức dựng ngược.

“Chuyện trước khi quen cậu thôi.”

Không khí chợt thoảng ra mùi chua chua nào đó.

Triệu Bình Sinh cố ý ghé sát lại, trong mắt gần như viết hẳn hai chữ “đắc ý”:

“Sao nào? Ghen rồi à?”

“Cút!”

Mặt Trần Phi lập tức sa sầm, xoay người định đi về phòng thẩm vấn, kết quả cổ tay bị Triệu Bình Sinh kéo lại.

Đúng lúc cậu chuẩn bị gào lên câu “Ở đây có camera đó, chú ý ảnh hưởng đi!” thì nghe đối phương nghiêm túc hỏi:

“Lão Trần, thương lượng chuyện này nhé?”

“Có chuyện nói, có rắm thả.”

Khóe mắt cong lên đầy ý cười, Triệu Bình Sinh nhẹ giọng hỏi:

“Chờ xong vụ này…cậu dọn tới chỗ tôi ở được không?”