Sau gần mười ngày mai phục, Phó Lập Tân và Tào Hàn Quần cuối cùng cũng bắt được Lữ Thần Quang ngay trước cửa nhà.
Ban đầu, bọn họ còn chưa nhận ra đó là nghi phạm mục tiêu. Đêm tối, đèn đường lại mờ, chỉ thấy một bóng người lén lút đứng ngoài quán ăn sáng ngó nghiêng vào trong.
Tào Hàn Quần còn sợ bắt nhầm người, cùng Phó Lập Tân đứng từ xa quan sát phân biệt hồi lâu mới dám tiến tới.
Đè người xuống nhìn kỹ mới thấy, hay lắm, Lữ Thần Quang bẩn đến mức gần như không còn hình người nữa.
Râu ria lởm chởm, tóc bết thành từng mảng, mặt đen sì không nhìn ra màu da vốn có, cả người bốc mùi hôi thối. Rõ ràng trong thời gian trốn chạy cậu chẳng tìm được nơi ở tử tế nào.
–
Vừa vào phòng thẩm vấn, Lữ Thần Quang đã ăn liền một chậu cơm lớn, gần bằng khẩu phần ba ngày của Tào Hàn Quần.
Thằng nhóc này đói đến phát điên, ngay cả nước canh cũng l**m sạch, ăn xong nhìn cái chậu inox sáng bóng như vừa rửa.
Người thì hôi không chịu nổi, ai bước vào phòng thẩm vấn cũng phải bịt mũi. Không còn cách nào khác, bọn họ đành áp giải cậu đi tắm rửa, rồi mượn từ hậu cần một bộ quần áo cũ mặc vào.
Có lẽ vì trốn bên ngoài quá lâu không được ăn no ngủ yên, nên sau khi ăn uống tắm rửa sạch sẽ, cậu vừa dựa vào ghế sắt đã ngủ gục.
Bọn họ cũng không vội thẩm vấn. Trần Phi nhắn lại một câu, đợi cậu về rồi hỏi cung.
Ba giờ rưỡi sáng, Trần Phi và Triệu Bình Sinh quay về cục.
Xem xong kết quả đối chiếu dấu vân tay mà Lư Niệm Cửu vừa đưa, hai người không buồn nghỉ ngơi sau quãng đường dài, trực tiếp vào phòng thẩm vấn đánh thức Lữ Thần Quang.
Thằng nhóc mơ màng mở mắt, chậm chạp chống người ngồi dậy, vẻ mặt ngơ ngác nhìn họ.
“Biết vì sao chúng tôi đưa cậu tới đây không?” Trần Phi hỏi.
Do dự một lát, Lữ Thần Quang gật đầu.
“Vì sao?”
“Phạm…phạm tội…”
“Phạm tội gì, nói luôn đi, đừng chờ tôi hỏi từng câu.”
“…”
Vành mắt lập tức đỏ lên, Lữ Thần Quang vừa khóc vừa lắp bắp kể lại:
Cậu ta thích Triệu Dĩnh, từ hồi học cấp ba đã thích rồi. Triệu Dĩnh tuy có khuôn mặt búp bê non nớt, nhưng khí chất lại trưởng thành, có vẻ nữ tính hơn hẳn những cô gái khác.
Khó khăn lắm mới thi đậu đại học, cậu gom hết can đảm viết thư tỏ tình cho cô, ai ngờ người ta đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn.
Mùa hè năm nhất đại học, trong buổi họp lớp, sau khi tan tiệc cậu muốn đưa Triệu Dĩnh về nhà, kết quả vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng đã thấy cô lên xe của Liêu Chí Cương.
Cậu nhận ra chiếc xe đó, ngày nào nó cũng đỗ trước quán ăn sáng nhà cậu.
Sau đó cậu bí mật theo dõi Liêu Chí Cương một thời gian, phát hiện đối phương không chỉ dây dưa mờ ám với Triệu Dĩnh mà còn đưa một cô bé khác đi khách sạn thuê phòng. Nhìn cô bé kia cũng chỉ chừng mười bốn mười lăm tuổi.
Cậu gọi điện nói chuyện này với Triệu Dĩnh, không ngờ lại bị cô mắng cho một trận, bảo cậu đừng xen vào việc người khác.
Trong cơn tức giận, cậu chạy tới tìm Liêu Chí Cương, uy h**p rằng nếu ông ta không cắt đứt với Triệu Dĩnh thì cậu sẽ đến trường tố cáo chuyện ông ta đưa học sinh đi thuê phòng.
Ai ngờ Liêu Chí Cương chỉ cười nhạt rồi hỏi ngược lại:
“Ta thuê phòng với ai? Học sinh nào? Tên là gì? Cậu có biết theo dõi người khác là phạm pháp không? Cậu nghĩ mình thông minh lắm à? Thật ra chỉ là một thằng ngốc không có chút kinh nghiệm xã hội nào thôi, khó trách Triệu Dĩnh không thích cậu.”
Sự nhục nhã ấy gieo mầm hận thù trong lòng cậu.
Cậu không chịu nổi bộ dạng đạo mạo giả nhân giả nghĩa của Liêu Chí Cương, càng không chịu nổi việc ngày nào ông ta cũng đến quán ăn sáng nhà mình mua đồ rồi cố tình khiêu khích cậu.
Cậu từng nghĩ tới chuyện bỏ thuốc chuột, nhưng lại sợ bị điều tra ra nên chần chừ không dám động thủ.
Cho đến dịp Tết Âm lịch, cậu thấy hàng xóm trong tòa nhà đem chậu hoa lên sân thượng. Khi ấy cậu nghĩ trên đó có mèo hoang, nếu chậu hoa rơi xuống thì chắc chắn sẽ bị xem là tai nạn ngoài ý muốn.
Vì vậy cậu cố hết sức thuyết phục mẹ dịp Tết vẫn tiếp tục mở quán, nói rằng lúc mọi người nghỉ hết thì chỉ nhà họ mở cửa, rất dễ kiếm tiền.
Để xác định vị trí thật chuẩn, cậu nhiều lần lên sân thượng quan sát, dấu vân tay trên lan can cũng vì thế mà lưu lại.
Sau khi xảy ra chuyện, cậu không dám ở nhà nữa. Chỉ cần bước tới quán ăn là hình ảnh Liêu Chí Cương nằm dưới đất với đầu óc vỡ tung lại hiện lên trước mắt.
Việc lấy tờ thực đơn đắp lên thi thể cũng là vì cậu sợ nhìn thấy đôi mắt chết không nhắm kia.
Từ lúc bỏ trốn, cậu không dám ở khách sạn, cũng không dám tới bến xe hay nhà ga vì sợ cảnh sát phát hiện. Mỗi ngày chỉ ngủ dưới gầm cầu vượt hoặc trong dải cây xanh ven đường.
Tiền trên người chẳng còn bao nhiêu, mua nước với đồ ăn vài hôm là sạch túi. Đói đến mức không chịu nổi nữa, cậu mới định nửa đêm lén về nhà lấy ít tiền, kết quả vừa mò tới đã bị cảnh sát khống chế.
“Em không muốn…không muốn giết ông ta…”
Càng nói Lữ Thần Quang càng khóc dữ dội.
“Em chỉ muốn cho ông ta một bài học thôi…Ai mà biết….ai mà biết chậu hoa đó nặng như vậy…đập xuống…đập vỡ cả đầu ông ta…”
Trần Phi nghe kiểu biện hộ này đến mòn tai luôn rồi.
Người bước vào phòng thẩm vấn, ít nhất một nửa đều nói câu “Tôi không muốn giết người”.
Không muốn giết người?
Không muốn giết người mà ngày nào cũng lên sân thượng tính toán vị trí làm gì?
Một sinh viên ngành kỹ thuật, chẳng lẽ lại không biết chậu hoa đầy đất rơi tự do từ trên cao xuống có thể đập chết người sao?
–
Phần lớn nội dung đã hỏi xong, còn lại chỉ là xác nhận chi tiết gây án.
Một hơi thẩm vấn tới chín giờ sáng, cả người bị hỏi lẫn người hỏi đều buồn ngủ đến mức thần hồn điên đảo.
Sau khi ký tên lăn tay hoàn tất, Trần Phi và Triệu Bình Sinh vừa bước ra đã lao thẳng vào phòng nghỉ ngủ thiếp đi.
Giữa trưa, Phó Lập Tân có tới gọi hai người dậy ăn cơm, nhưng vừa mở cửa thấy cả hai ngủ ngon lành, không nỡ đánh thức, đành đặt hộp cơm lên bàn chờ họ tỉnh lại ăn.
Trần Phi ngủ một giấc tới tận bốn giờ chiều mới tỉnh. Vừa mở mắt ngồi dậy đã thấy trên giường không còn bóng Triệu Bình Sinh đâu.
Cậu tiện tay móc bao thuốc ra, ngậm một điếu lên miệng, định hút một hơi cho tỉnh táo.
Kết quả bật lửa vừa bật “tách” một cái thì ngoài hành lang truyền tới tiếng Giả Nghênh Xuân đang chào hỏi ai đó.
Trần Phi lập tức phản xạ có điều kiện bóp tắt lửa, tiện tay nhét luôn điếu thuốc xuống dưới gối.
Giả Nghênh Xuân đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Trần Phi với mái tóc ngủ dựng tung tóe, nhe đủ mười hai cái răng trắng ra cười với mình, không khỏi nghi ngờ thằng cha này đang giở trò gì đó.
“Cậu làm gì đấy?”
“Tôi có thể làm gì nữa? Ngủ chứ sao.” Trần Phi bày ra vẻ mặt vô tội. “Tôi vừa mới dậy thì cậu vào.”
Bao năm làm hình sự khiến đồng chí lão Giả mắc “bệnh nghề nghiệp”, chuyện gì cũng phải tin vào chứng cứ thực tế.
Ông hít hít mũi, không ngửi thấy mùi thuốc lá, lúc này mới hài lòng gật đầu:
“Không được hút thuốc trong phòng này nhé. Để tôi bắt được thêm lần nữa, xem tôi xử cậu thế nào!”
“Cậu nói tôi là loại người không tuân thủ quy định à?”
Ngoài miệng Trần Phi cười hì hì, trong lòng lại đang nghĩ: Cậu đi khỏi đây là tôi hút tiếp, xem cậu làm gì được tôi.
Giả Nghênh Xuân lườm cậu một cái rồi định quay người đi.
Ai ngờ đúng lúc ấy, trong không khí bỗng phảng phất một mùi khét kỳ lạ, giống như có thứ gì đó đang cháy âm ỉ…
“Đệt! Trần Phi! Sau lưng cậu bốc khói kìa!”
Tiếng gào ấy làm Trần Phi sợ đến mức bật khỏi giường như lò xo, giày còn chưa kịp xỏ.
Chỉ trong một hai giây ngắn ngủi, khói đặc đã cuồn cuộn bốc lên từ trên nệm giường.
Cậu trực tiếp đứng hình.
Mà lão Giả không hổ danh là trụ cột hậu cần, ý thức phòng cháy chữa cháy mạnh đến đáng sợ. Vừa thấy tình huống nguy hiểm liền phản ứng cực nhanh, chụp lấy bình chữa cháy đặt sau cửa- “PHỤT!”
Bột chữa cháy khô phun ào ra, ụp thẳng lên đầu Trần Phi, bọt trắng dính đầy mặt cậu.
–
Nhìn Trần Phi bị Giả Nghênh Xuân kéo dọc hành lang như một người tuyết di động, Phó Lập Tân với Tào Hàn Quần cười đến mức không còn hình tượng.
Sau đó điều tra mới biết, là do Trần Phi tiện tay nhét điếu thuốc xuống dưới gối. Tàn thuốc đã đốt thủng vỏ gối, bén vào lớp sợi hóa học bên trong.
Cậu tưởng mình chưa châm thuốc, nhưng thực ra giấy thuốc đã cháy rồi, lại bị gối đè lên tạo thành cháy âm ỉ, cuối cùng sinh ra cả đống khói.
Lần này thì Giả Nghênh Xuân bắt được quả tang thật.
Ông đứng trong văn phòng cục trưởng, nhảy dựng lên tố cáo đủ loại tội ác của Trần Phi, nước bọt văng tung tóe, khí thế hùng hồn đến mức hiếm thấy trong đời, như rửa mặt cho Tề Diệu Tổ bằng nước miếng luôn.
“Cấm túc? Ba ngày?!”
Nghe lãnh đạo phán quyết xong, Trần Phi lập tức bật dậy phản đối, chỉ thẳng vào Giả Nghênh Xuân đang bưng cốc nước uống:
“Nếu không phải ông ta đột nhiên xông vào thì tôi có nhét thuốc xuống gối không hả?!”
Trong lúc nói chuyện, đầu cậu không ngừng rơi bột chữa cháy xuống.
“Bớt nói nhảm đi! Phòng đó vốn không phải chỗ hút thuốc!”
Tề Diệu Tổ thật ra muốn xử công bằng, nhưng vấn đề là Trần Phi quá mức không biết cố gắng.
Nếu không phải vừa phá được vụ án lớn, thì hôm nay ít nhất cậu sẽ bị đình chỉ công tác tạm thời.
Người khác lén hút thuốc trong phòng nghỉ, cùng lắm đốt thủng ga giường, cháy vài lỗ nhỏ trên gối. Chứ chẳng có ai như Trần Phi, suýt nữa đốt luôn cả phòng nghỉ lên trời.
Trần Phi quay đầu nhìn vẻ mặt đắc ý của Giả Nghênh Xuân, nghiến răng ken két, bước tới cạnh đối phương, đột nhiên cúi người “cạch” một cái, phủi luôn đống bột chữa cháy trên đầu vào cốc nước của người ta.
Giả Nghênh Xuân bị hành động trẻ con vô cùng ấy làm cho ngẩn người, ngay sau đó nhảy dựng lên:
“Tề cục! Ngài xem đi! Nó trả thù cá nhân! Nó đầu độc tôi!”
Tề Diệu Tổ đưa tay ôm trán, thở dài bất lực như sắp tắt thở:
“Cũng may đây là tầng chín…chứ mà ở tầng hai là tôi quăng hai thằng ra cửa sổ rồi.”
Nếu đã bị cấm túc thì tối nay Trần Phi chắc chắn không thể về nhà ngủ.
Triệu Bình Sinh vừa nghe tin liền tức đến mức xắn cả tay áo, hận không thể chạy xuống phòng hậu cần đánh lộn với lão Giả một trận.
Làm ăn kiểu gì thế hả?!
Khó khăn lắm mới phá xong vụ án. Ông đây nhịn suốt cả tuần, đến hôn còn chưa được hôn tử tế một cái, chỉ trông mong tối nay về nhà ôm người yêu ngủ ngon lành.
Kết quả cậu lại nhốt người yêu của tôi vào phòng tạm giam?
Trần Phi vừa lau tóc mới gội vừa dặn hắn:
“Nhớ viết kiểm điểm giúp tôi nhé. Tề cục nói tám nghìn chữ, không tính dấu câu.”
“Tôi viết cho Tề cục hai vạn chữ luôn! Không tính dấu câu! Đổi lấy khỏi cấm túc!”
Triệu Bình Sinh hạ quyết tâm copy paste hai vạn lần câu “Tôi sai rồi tôi đảm bảo không hút thuốc trong phòng nghỉ nữa” nộp cho lãnh đạo.
Tào Hàn Quần đứng bên cạnh cười trên nỗi đau người khác:
“Người ta là cục trưởng, lời đã nói ra như bát nước hắt đi, sao có chuyện rút lại. Với cả bị nhốt cũng tốt mà, dù sao vụ án cũng xong rồi, để lão Trần ngủ phòng tạm giam ba ngày đi.”
Trần Phi q*** t** quật khăn lông vào người cậu ta:
“Cậu sao không đi mà ngủ đi! Trong phòng đó gián còn to hơn mặt mẹ cậu!”
“Ối dào, to xác thế còn sợ gián à! Á á đừng đánh! Đau đấy!”
Tào Hàn Quần chạy phía trước, Trần Phi đuổi phía sau. Vừa rẽ vào hành lang đã thấy La Minh Triết mặt lạnh tanh đi tới.
Phía sau ông còn có một người.
Trần Phi nhìn kỹ, lập tức “ồ” một tiếng trong lòng.
Thế mà lại là Kha Kiến Quốc.
Hai người họ lập tức đứng nghiêm tại chỗ.
Dù gì trước mặt người ngoài cũng không tiện đùa giỡn chạy nhảy, mất mặt lãnh đạo lắm.
La Minh Triết cau mày liếc họ một cái rồi đi ngang qua.
Lúc lướt qua bên cạnh, Kha Kiến Quốc khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Nhìn theo hai người bước vào thang máy, Tào Hàn Quần dùng khuỷu tay huých Trần Phi, nhỏ giọng hỏi:
“Này, cậu nói xem ngài Kha tới làm gì? Vụ Hoắc Quân chẳng phải đã chuyển sang Viện Kiểm sát rồi à?”
“Tôi cũng không biết, sư phụ chưa nói với tôi chuyện lão Kha sẽ tới.”
Trần Phi đẩy nhẹ lưng cậu ta:
“Cậu ra xem thử thang máy có lên tầng chín không.”
Tào Hàn Quần chạy đi nhìn, lát sau quay lại gật đầu:
“Ừ, dừng ở tầng chín thật, chắc đi tìm Tề cục.”
“Lại có vụ án mới à?”
Khóe miệng Trần Phi cong lên đầy hứng thú.
“Nếu thật thì tốt quá, vậy tôi khỏi phải ngồi cấm túc.”
Triệu Bình Sinh ở trong phòng nghe hai người kia thì thầm, trong lòng nghẹn đến muốn chửi thề.
Còn chưa xong nữa hả?!
Ông đây chỉ muốn ôm người yêu ngủ một giấc đàng hoàng thôi, sao mà khó thế không biết!!