Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 37


Kết quả DNA đã xác thực vết máu dính trên bệ cửa sổ văn phòng đúng là của Mẫn Diên.

Án đã được phá, đáng lẽ phải vui, nhưng trước khi chuyển giao hồ sơ sang Viện Kiểm sát lại nảy sinh một chuyện đau đầu. Phải định tội danh gì để khởi tố? Vô ý làm chết người hay cố ý gây thương tích dẫn đến tử vong.


Lời khai của Khấu Kim Kỳ như sau:

Ngày xảy ra sự việc, hắn thấy Mẫn Diên say đến mức đi không vững nên tốt bụng dìu cô vào văn phòng của chú mình nghỉ ngơi. Do cô đi giày cao gót đứng không vững nên tự ngã đập đầu. Hắn vì sợ hãi bị liên lụy nên mới dời thi thể ra lối thoát hiểm, dựng hiện trường giả cô bị ngã cầu thang do say rượu.


Nếu theo lời khai này, đó chỉ là tội vô ý làm chết người, hắn chỉ phải chịu trách nhiệm cho việc chuốc rượu Mẫn Diên. Mà cái tội danh này mức án rất lắt léo, nhẹ thì tầm ba năm, cuối cùng có khi còn được hưởng án treo.


Còn nếu là cố ý gây thương tích dẫn đến tử vong, mức án sẽ từ mười năm trở lên đến tử hình. Cả bên Pháp chế lẫn Kiểm sát viên đều cho rằng, với lời khai hiện tại, tội vô ý làm chết người dễ thành lập nhất. Nếu cứ cố tình khởi tố tội cố ý gây thương tích, ra tòa rất dễ thua kiện. Bởi vì trong căn phòng đó, ngoại trừ Khấu Kim Kỳ và người đã khuất là Mẫn Diên, không còn ai có thể chứng minh được sự thật.


Vì chuyện này mà Trần Phi lại lôi Triệu Bình Sinh ra mắng một trận, vừa nghe là biết Khấu Kim Kỳ đã được luật sư mớm lời kỹ càng mà gã luật sư đó không ai khác chính là Lục Địch, bạn cũ của Triệu Bình Sinh.

Lão Triệu lầm lũi chịu trận, dù hắn biết có đổi luật sư khác thì cũng thế thôi, nhưng ai bảo hắn quen Lục Địch làm chi? Trần Phi không mắng được Lục Địch nên đành lôi hắn ra xả giận.


Mắng Triệu Bình Sinh xong, Trần Phi lại xách Hàn Định Giang vào văn phòng: “Lão Hàn, thật sự không có cách nào chứng minh được Khấu Kim Kỳ đã bức ép khiến Mẫn Diên phản kháng dẫn đến tử vong sao?”


Hàn Định Giang thận trọng lắc đầu, trầm tư một lát rồi nói: “Trong nghiệp vụ pháp y có một loại tổn thương gọi là “thương tích ngoài ý muốn mang tính phòng ngự”, tức là thương tổn xảy ra khi nạn nhân cố tránh né sự xâm hại. Ví dụ, cậu đuổi đánh Bình Sinh, cậu ấy chạy rồi chẳng may ngã cầu thang gãy chân,thì cậu phải chịu trách nhiệm…Trong vụ này, tôi nghiêng về giả thuyết cái chết của Mẫn Diên thuộc dạng đó. Khấu Kim Kỳ có khai một chi tiết rất mấu chốt: giày của Mẫn Diên cao tới 12 phân, còn đang say khướt, chỉ cần một cú xô đẩy nhẹ là mất trọng tâm ngay, dẫn đến đập đầu tử vong.”


“Tôi mà muốn tẩn lão Triệu thì lão có chạy đằng trời.” Trần Phi ngó lơ khuôn mặt vô tội “tự nhiên lôi tôi vào làm ví dụ” của Triệu Bình Sinh, cậu ngậm điếu thuốc, nheo mắt: “Vậy nên khả năng cố ý gây thương tích vẫn là cao nhất, lúc ra tòa làm chứng cậu cứ nói như thế cho tôi.”


“Nếu nghi phạm cứ khăng khăng nạn nhân tự ngã thì kiến nghị chuyên môn của tôi cũng chỉ mang tính tham khảo cho thẩm phán thôi, tôi cũng đâu có mặt tại hiện trường.”


Hàn Định Giang bất đắc dĩ nhún vai.

Dù cảnh sát hình sự có suy đoán thế nào, thẩm phán vẫn phải dựa trên chứng cứ thép để phán quyết. Mà bằng chứng vụ này nói là tai nạn cũng được, nói là cố ý cũng được. Nếu Mẫn Diên còn sống thì không nói làm gì, đằng này cô đã chết, không ai có thể thay cô kể lại sự thật ngày hôm đó.


Lại thêm một chuyện nữa, thân phận thật của Mẫn Diên không thể công khai, ít nhất là với truyền thông. Hiện tại dư luận đang xôn xao việc Phùng Kỳ đánh tên giám đốc hộp đêm bị viết thành cảnh sát hành hung người dân vì một cô gái tiếp rượu. Truyền thông thi nhau dùng lời lẽ đanh thép chỉ trích thói hư tật xấu trong ngành.

Thịnh Quế Lan, người phụ trách tin tức, vốn xuất thân từ Đội Trọng án, với tính tình nóng nảy khi vào báo cáo với Cục trưởng Tề đã không kìm được cơn giận mà ném thẳng cái gạt tàn làm vỡ tan tành cửa kính văn phòng.


Không cần hỏi cũng biết, đứng sau giật dây chắc chắn là kẻ xấu. Cháu trai bị bắt, Khấu Anh đời nào để cảnh sát yên ổn. Các ngươi dám đụng đến người của ta, ta sẽ khiến các ngươi thân bại danh liệt.


Mặt mũi Tề Diệu Tổ mấy ngày nay xám xịt lại vì áp lực dư luận quá lớn. Xét toàn diện, việc khởi tố Khấu Kim Kỳ và ba tên còn lại về tội vô ý làm chết người là lựa chọn an toàn nhất. Phía Lục Địch cũng truyền tin rằng nếu xử theo tội này, bốn đứa sẽ trực tiếp nhận tội, thành tâm hối cải, quyết tâm làm lại cuộc đời.


Trần Phi nghe xong thì cười khẩy: “Thành tâm cái con khỉ! Mấy thằng ranh con không coi phụ nữ ra gì đó mà biết hối lỗi thì tôi đi đầu xuống đất! Giờ tôi còn mặt mũi nào mà đi gặp Phùng Kỳ nữa? Chẳng lẽ bảo: “Bắt được người rồi nhưng không xử nặng được, vợ ông coi như chết trắng.”? Có đánh chết tôi cũng không nói nổi câu đó.”


Đội trưởng La thì kiên quyết: “Chưa hết thời hạn tạm giữ cơ mà? Tra tiếp đi, chưa đến giây cuối thì tuyệt đối không bỏ cuộc.”


Hiện trường đã bị lau dọn sạch bóng, thảm sạch đến mức không tìm nổi một sợi tóc. Dấu vân tay dính máu trên rèm cửa nếu không phải bị kẹt trong nếp gấp phía sau thì có lẽ cũng biến mất từ lâu rồi.

Nhưng việc dọn dẹp hiện trường chắc chắn phải có người làm. Trần Phi bắt đầu rà soát từ đám nhân viên vệ sinh của Ngân Đô Hoa Thường, gọi từng người về Cục hỏi han, dùng cả tình lẫn lý để thuyết phục. Cuối cùng, một lão lao công ngoài năm mươi tuổi cũng chịu hé môi.


Lão kể tối mùng 6, tầm 10 giờ đêm khi đang chuẩn bị tan làm thì bị giám đốc gọi lên dọn dẹp văn phòng sếp ở tầng 9. Lão thấy trên thảm có một vỏ chai rượu Martell rỗng, hình như có dính tí máu, nhưng lão không nghĩ nhiều, cứ thế nhặt bỏ vào túi rác mang đi.


Trần Phi đưa ảnh vài mẫu chai rượu cho lão nhận diện. Lão chỉ ngay vào mẫu chai hình vòm có phần đáy cong rất khớp với vết thương trên đầu nạn nhân. Cậu vội vã đi mua một chai y hệt mang về phòng pháp y. Hàn Định Giang đối chiếu với vết thương của Mẫn Diên và xác nhận, phần đáy chai dày và cứng này hoàn toàn có thể gây ra thương tổn tương ứng.


Như vậy có thể kết luận, Mẫn Diên không phải va vào bệ cửa sổ chết mà là bị dùng chai rượu đập vào đầu, sau đó hung thủ mới bôi máu lên cửa sổ và vứt xác ra cầu thang để dựng hiện trường giả.

Một vụ án mà hung thủ bày ra tới hai lớp bảo hiểm tai nạn hoàn hảo như thế, chứng tỏ cuộc gọi lúc 8 giờ 05 phút của Khấu Kim Kỳ là gọi cho một chuyên gia già dặn kinh nghiệm ngụy trang hiện trường. Nhưng Khấu Kim Kỳ nhất quyết không khai đó là ai, chỉ bảo là gọi cho một người bạn, nhưng số điện thoại đó là sim rác, hiện đã bị hủy.


Thật ra chẳng cần đoán cũng biết, còn ai ngoài ông chú Khấu Anh. Nhưng không lần ra số thì không có bằng chứng, Khấu Anh đời nào chịu nhận. Manh mối duy nhất để định tội Khấu Kim Kỳ lúc này chính là cái vỏ chai Martell kia. Trên đó chắc chắn còn dính máu của nạn nhân và vân tay của hung thủ.


Lư Niệm Cửu vừa nghe tin phải đi bới bãi rác thì hai tay đã ngứa ngáy muốn b*p ch*t Trần Phi cho rảnh nợ. Vụ án đã trôi qua gần một tháng, giữa hàng trăm tấn rác thải sinh hoạt để đi tìm một vỏ chai rượu, chỉ nghe thôi đã thấy khê rồi.

Theo truyền thống, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, Lư Niệm Cửu không chỉ huy động toàn bộ phòng kỹ thuật mà còn lôi luôn cả Đội Trọng án ra bãi rác.


Đến bãi rác, Trần Phi xắn tay áo, vác xẻng xông thẳng vào núi rác, đào thì đào, ai sợ ai!


Suốt 40 tiếng đồng hồ, năm núi rác cao bằng tòa nhà ba tầng đã được di dời sang vị trí mới. Lúc đầu mọi người còn hào hứng trêu chọc nhau, về sau chỉ còn lại những động tác vung xẻng máy móc. Dù đeo găng tay dày nhưng lòng bàn tay ai nấy đều phồng rộp, máu chảy thấm cả ra ngoài, đau thấu tim gan.


Trần Phi nhặt được một cái vỏ lò vi sóng còn khá nguyên vẹn, đặt xuống làm ghế ngồi rít điếu thuốc nghỉ tay. Người cậu dơ hầy, mặt mũi lem luốc mồ hôi và bùn đất, đám anh em xung quanh cũng chẳng khá khẩm là bao. Lư Lão Cửu đào được nửa ngày thì bệnh thoát vị đĩa đệm lại tái phát, nhưng gã nhất quyết không về nghỉ, cứ ngồi bệt dưới đất xé từng túi rác.


Vỏ chai rượu thì tìm được cả khối, gom lại đủ tiền đi ăn một bữa ra trò, nhưng không có cái nào đúng loại lão lao công tả. Loại chai Martell này tái chế khá có giá, nếu còn nguyên vẹn có thể bán được mười mấy hai mươi đồng một chai cho mấy lò làm rượu giả.

Trần Phi tự hỏi liệu có tên nhặt rác nào đã nhanh chân hớt tay trên của họ không. Cậu đã hỏi đám người xung quanh nhưng không ai nhận, có điều người nhặt rác nay đây mai đó, chẳng biết đường nào mà lần.


Triệu Bình Sinh lê xẻng đi tới, ném phịch xuống rồi ngồi bệt cạnh Trần Phi. Giờ này thì sạch sẽ cái nỗi gì nữa, có khi ném hắn vào đống rác đồng nghiệp còn tiện tay xúc đi luôn ấy chứ.


“Đói chưa?” Hắn nhận điếu thuốc từ tay Trần Phi, thở dài thườn thượt. Lúc mới vào thì thấy mùi hôi thối nồng nặc, giờ thì thần kinh khứu giác đã tê liệt hoàn toàn rồi.


Trần Phi ngậm thuốc, mắt nhắm hờ lắc đầu, mệt đến mức chẳng muốn mở miệng. Cái việc tìm hung khí này đúng là cực hình nhất trong nghề. Hồi trước làm vụ cướp của giết người, hung thủ vứt dao xuống cầu đúng mùa lũ, anh em phải mò mẫm suốt nửa tháng trời ngoài cửa biển mới tìm thấy. Không biết lần này phải tìm đến bao giờ.


Bàn tay cầm thuốc hơi run rẩy, Triệu Bình Sinh móc điện thoại ra trả lời tin nhắn. Lục Địch vừa gửi tới một tin, hỏi họ có đồng ý nhận tội vô ý làm chết người không.

Phía bên đó có vẻ chưa biết cảnh sát đã có manh mối mới nên vẫn rất chân thành hứa hẹn sẽ bồi thường cho gia đình nạn nhân hai trăm vạn.


Phải nói ở một nơi thu nhập bình quân chỉ tầm hai ngàn, con số kia đúng là một gia tài trên trời rơi xuống. Nếu gia đình Mẫn Diên ký đơn bãi nại, việc Khấu Kim Kỳ được hưởng án treo là chắc như đinh đóng cột.

Triệu Bình Sinh đã gặp bố mẹ Mẫn Diên, cha là công nhân viên chức đã nghỉ, người mẹ thì tàn tật, mắt gần như mù lòa, sống dựa vào trợ cấp xã hội. Mẫn Diên là đứa con duy nhất của họ, giờ cả hai đã ngoài năm mươi, cảnh già nua của họ sau này thật khiến người ta xót xa.


Pháp luật cần công lý cho người đã khuất, nhưng người sống thì vẫn phải tiếp tục sống. Xét về tình, nhận số tiền đó là một lựa chọn đau đớn nhưng thực tế đối với hai ông bà lão.


Hắn đưa điện thoại cho Trần Phi xem.

Trần Phi liếc qua, đôi mắt mệt mỏi ánh lên vẻ chán ghét: “Đây khác gì bắt ông bà ấy lấy mạng con gái ra đổi tiền.”


Triệu Bình Sinh im lặng một hồi rồi khẽ nói: “Đúng thế, nhưng cậu xem, hai cụ giờ không còn con cái, thu nhập lại ít ỏi…Nếu không có tiền, những ngày tháng sau này họ biết sống sao đây?”


“Thế ý cậu là không tìm nữa? Cứ thế chuyển giao cho Viện Kiểm sát theo tội vô ý làm chết người à?”


Triệu Bình Sinh không đáp.


“Để tôi tìm cái chai đó, hừ, chỉ cần có chứng cứ thép, đây sẽ là tội cố ý giết người. Lúc đó nhà họ Khấu muốn mua mạng cho thằng ranh kia, không lẽ không phải bồi thường hậu hĩnh cho người ta chắc?”


“Nhưng nếu…không tìm thấy thì sao?”


Lần này đến lượt Trần Phi im lặng, đúng vậy, nếu không tìm thấy thì sao?


Triệu Bình Sinh đưa tay đặt lên đầu gối Trần Phi, mượn lực chống người dậy nhìn về phía hoàng hôn đỏ thẫm như máu, thở dài: “Tôi nghĩ chuyện này chúng ta không nên quyết định. Để tôi đi gặp bố mẹ Mẫn Diên một chuyến, nói rõ tình hình cho họ…Nếu họ chọn tiền, thì…”


Bất chợt cổ tay hắn bị siết chặt, hắn quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt vằn tia máu của Trần Phi: “Lão Triệu, cậu nói xem tôi làm cảnh sát để làm gì? Không phải là để đòi lại công lý sao? Cậu đừng có nghe thằng bạn cũ của cậu bốc phét, hai trăm vạn à, nhà họ Khấu hào phóng thế sao? Đến lúc đó chúng nó bày trò trả góp, có khi đến lúc bố mẹ Mẫn Diên nhắm mắt xuôi tay rồi vẫn chẳng nhận nổi một nửa chỗ tiền đó đâu!”


Triệu Bình Sinh ngẫm lại thấy lời Trần Phi cũng có lý. Hắn nhẹ nhàng gỡ tay Trần Phi ra khỏi cổ tay mình, nhìn lòng bàn tay rướm máu vì nốt phồng rộp bị vỡ, hắn hơi cúi người, khẽ thổi vào đó.


“Đau lắm phải không?” Hắn hỏi.


Trần Phi sững sờ mất nửa phút, vành tai đỏ ửng lên thấy rõ, rồi cậu đột ngột vung chân đá hờ một cái: “Biến đi!! Coi tôi là đứa con nít lên ba chắc!”


Triệu Bình Sinh giả vờ né tránh, cười bảo: “Cái tính này của cậu có khi còn chẳng bằng đứa trẻ lên ba ấy chứ.”


“Cút cút! Đi đào rác của đi!”


Trần Phi quăng cái xẻng cho Triệu Bình Sinh rồi quẹt tay vào quần.

Mẹ kiếp, làm ông đây nổi cả da gà!

Cậu đang bực mình thì điện thoại trong túi rung lên. Tay đang đau nên cậu phải dùng một ngón tay khều mãi mới lấy được máy ra.


“Alo, sư phụ, có chuyện gì thế?”


Nghe thấy là Đội trưởng La gọi, Triệu Bình Sinh dừng bước.


“Hả? Ai cơ?” Vẻ mặt Trần Phi bỗng trở nên nhăn nhó, “Bên Thanh tra? Họ tìm con á? À à…được rồi, con về ngay.”


Sau khi cậu cúp máy, Triệu Bình Sinh vội hỏi: “Thanh tra tìm cậu có việc gì?”


“Không chỉ Thanh tra, còn có cả bên Kiểm tra Kỷ luật nữa. Sư bố nó, có đứa nào đâm sau lưng tôi rồi!”


Trần Phi nghiến răng, dụi tắt điếu thuốc giữa hai đầu ngón tay.