Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Chương 36

Từ sau khi gặp Lục Địch, cái miệng của Khấu Kim Kỳ cứ như bị dán giấy niêm phong, không cạy ra nổi một chữ.

Ba tên còn lại cũng thế, sau khi gặp luật sư riêng đều đồng loạt lật lọng lời khai, lấy cớ lúc đó chơi thuốc nên trí nhớ hỗn loạn. Đúng kiểu chọn việc nhẹ mà làm, thừa nhận hút chích cùng lắm là bị tạm giữ hành chính, chứ thừa nhận liên quan đến cố ý gây thương tích dẫn đến chết người thì xác định bị truy tố ngồi tù mục xương.


Hai ngày nay Trần Phi phiền muộn đến phát điên, mặt mũi lúc nào cũng sầm sì như sắp có bão. Cậu không thèm ban cho Triệu Bình Sinh lấy một nụ cười, làm như Lục Địch là do lão Triệu rước về không bằng. Giờ chỉ còn trông chờ vào việc nhóm Lư Niệm Cửu có tìm được hiện trường vụ án hay không. Mẫn Diên bị thương ở đầu, dù va đập ở đâu thì cũng phải để lại dấu vết máu.


Đã vậy, bên phòng Trị an còn sang đâm chọc, bảo Ngân Đô Hoa Thường đã nộp đủ giấy tờ, các hạng mục kiểm tra đều đạt chuẩn. Nếu Đội Trọng án cứ ép không cho người ta mở quán thì họ sẽ kiện lên tận Công an Tỉnh.


Trần Phi đập bàn ngay tại chỗ: “Kiện đi! Bảo bọn nó cứ kiện đi! Cơ sở liên quan đến m* t** phải đình chỉ chỉnh đốn từ ba đến sáu tháng! Tôi xem chúng nó kiện đến đâu mà đòi mở sớm!”


“Cậu giỏi thì cậu thu hồi giấy phép kinh doanh của họ luôn đi!” Bên Trị an cũng đang sốt ruột, trên ép xuống dưới đẩy lên, làm người đứng giữa chẳng ra cái thể thống gì nên cũng bốc hỏa.


“Cậu nhắc lại lần nữa xem!”


Trần Phi trừng mắt hổ, chồm dậy định xắn tay áo lao vào. Tào Hàn Quần đứng cạnh vội túm chặt lấy cậu, còn Triệu Bình Sinh thì ra sức khuyên can để tiễn bên Trị an ra khỏi văn phòng. Ai cũng có cái khó riêng, lúc này người nhà không thể lục đục, phải thông cảm cho nhau để còn đồng lòng, đối ngoại mới là thượng sách.


Kết quả thương thảo cuối cùng, Ngân Đô Hoa Thường sẽ mở lại vào thứ Bảy, hôm nay đã là thứ Tư. Chỉ còn hai ngày nữa, nếu nhóm Lư Niệm Cửu không tìm ra nơi Mẫn Diên và Khấu Kim Kỳ xảy ra xô xát thì lực lượng kỹ thuật phải rút lui, mấy tên đang bị tạm giữ cũng phải thả sạch. Thế nhưng Ngân Đô Hoa Thường có hơn trăm phòng, cả đội kỹ thuật tăng ca ngày đêm mới chỉ rà soát chưa được một nửa, chưa kể các lối đi, nhà bếp, phòng thay đồ, phòng xông hơi chưa đụng tới.


Thời gian gấp rút, Trần Phi đứng ngồi không yên, kéo theo Tào Hàn Quần chạy thẳng đến Ngân Đô Hoa Thường. Vừa thấy Lư Niệm Cửu, bao nhiêu lời oán trách dọc đường bay sạch, làm việc liên tục mấy ngày, quầng thâm mắt của Lão Lư trông cứ như đi mượn của gấu trúc vậy.


“Chúng tôi tập trung nhân lực kiểm tra phòng ở tầng 3 và tầng 4 trước vì thi thể được tìm thấy ở lối thoát hiểm tầng 3, còn phòng của nghi phạm hôm đó là 418.” Lư Niệm Cửu vừa nói vừa ngửa đầu nhỏ thuốc đau mắt, “Có tìm thấy vài vết máu, đã xét nghiệm khẩn cấp nhưng không khớp với nạn nhân.”


Chuyện say rượu quậy phá ở hộp đêm là cơm bữa, phòng ốc dính tí máu chẳng có gì lạ. Nguyên nhân cái chết của Mẫn Diên là xuất huyết não nội bộ, vết thương bên ngoài chảy máu rất ít, dấu vết để lại không rõ ràng, vô hình trung làm tăng độ khó cho việc khám nghiệm.


Trần Phi nghe xong cúi đầu suy nghĩ rồi chạy vọt ra quầy lễ tân đòi xem nhật ký đặt phòng đêm mùng 6. Có danh sách trong tay, cậu quay lại tìm Lư Niệm Cửu, khoanh vùng tất cả những phòng còn trống quanh mốc 8 giờ tối hôm đó ở các tầng khác: “Tiếp theo anh cho người tra mấy phòng này trước đi. Khấu Kim Kỳ không đời nào ra tay ở nơi có người.”


Hơn hai mươi phòng, Lư Niệm Cửu tính sơ sơ tra trong hai ngày là hòm hòm. Thế là Trần Phi định cư luôn tại Ngân Đô Hoa Thường, buồn ngủ thì tìm đại cái phòng nằm tạm trên sofa hai tiếng, tỉnh dậy lại đi phụ giúp đội kỹ thuật. Đến 10 giờ tối thứ Sáu, chỉ còn chưa đầy 20 tiếng nữa là đến giờ khai trương nhưng vẫn chưa có manh mối giá trị nào được tìm thấy.


Đứng tại vị trí tìm thấy thi thể Mẫn Diên, Trần Phi lặng lẽ rít thuốc, nhìn chằm chằm vào vết máu sẫm màu còn vương trên nền xi măng, dáng vẻ mệt mỏi rã rời.

Một cô gái trẻ bỏ mạng tại đây, một người cảnh sát dày kinh nghiệm cũng vì thế mà vào tù. Thế mà hiện tại cậu lại không biết mình có thể làm được gì cho họ.


Nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang phía sau, Trần Phi không ngoảnh lại. Rất nhanh, một chai nước khoáng được đưa tới cùng với giọng nói của Triệu Bình Sinh: “Sư phụ bảo tôi đến xem cậu thế nào.”


Thực ra là chính hắn muốn đến. Mấy ngày nay hắn gọi điện Trần Phi không nghe, nhắn tin không trả lời, có việc gì đều phải thông qua Tào Hàn Quần chuyển lời. Biết là do vụ Lục Địch gây ra, hắn thấy tủi thân mà chẳng biết than ai.

Phùng Kỳ đã đánh đổi cả đời mình để mang về manh mối mà hung thủ vẫn nhởn nhơ, với tính cách của Trần Phi, cậu chắc chắn sẽ giận cá chém thớt, xui xẻo thay hắn lại là cái thớt nằm ngay họng súng.


“Thôi thì cứ thả chúng nó cũng không sao, mình vẫn tiếp tục tra được mà. Đợi tên giám đốc kia tỉnh táo lại, tôi sẽ đi hỏi hắn. Hắn giữ thẻ nhớ thì chắc chắn phải biết chút ngọn ngành.” Thấy Trần Phi không có ý định nhận chai nước, Triệu Bình Sinh ngượng ngùng thu tay lại, tự vặn nắp uống một ngụm.


Trần Phi hừ lạnh: “Phùng Kỳ đánh nó vào phòng cấp cứu, cậu định đánh nó vào tận phòng hồi sức tích cực chắc? Bộ cảnh phục trên người mặc không thấy vướng hay sao mà định làm càn?”


Miệng chai đang chạm môi, Triệu Bình Sinh nhíu mày cười khổ.

Khỏi nói, bộ cảnh phục này đôi khi mặc vào thấy nặng nề thật, nhất là trong tình cảnh này, rất muốn lột phăng nó ra để làm một trận ra trò.


“Thôi, bỏ cái ý định không đáng tin ấy đi, có thời gian thì đi phụ Lư lão cửu một tay, đến 4 giờ chiều mai là phải rút quân rồi.”


Trần Phi nói xong thì giật lấy chai nước từ tay hắn, tu ừng ực hết phần còn lại. Cuối cùng, cậu để lại tí nước dưới đáy chai, vừa đủ để ném đầu lọc thuốc lá vào dập tắt rồi nhét ngược cái vỏ chai vào tay Triệu Bình Sinh, sau đó đẩy cửa thoát hiểm đi ra ngoài.


Cầm cái chai không, Triệu Bình Sinh thở dài không rõ cảm giác gì trong lòng, cũng bước ra theo. Trần Phi đang đứng đợi thang máy ở sảnh, nhóm Lư Niệm Cửu đang tra đến tầng 8, cậu lười chẳng muốn leo năm tầng nữa. Triệu Bình Sinh đứng cạnh, tiện tay ném cái chai không vào thùng rác cạnh cửa thang máy. Phía trên thùng rác có một cái khay kim loại chứa đầy bột đá cẩm thạch trắng phau có in logo “Ngân Đô Hoa Thường”, dùng để khách đợi thang máy gạt tàn thuốc.


“Sớm muộn gì ông đây cũng bắt chỗ này đổi tên.”


Triệu Bình Sinh nghe cậu lầm bầm liền đưa tay vỗ vỗ vai đối phương trấn an. Cửa thang máy mở ra, bên trong có ba người đàn ông. Hai người đứng hai bên cao lớn vạm vỡ, người ở giữa gầy nhưng rắn rỏi, mặc bộ đồ giản dị, chiều cao tương đương Trần Phi, tóc đã hoa râm, tuổi ngoài năm mươi, mũi cao thẳng, môi mỏng, bên má có một vết sẹo đỏ sẫm.


Đó là Khấu Anh.


Cơ mặt Trần Phi lập tức căng cứng, cậu nhìn chằm chằm đối phương, hai nắm đấm chậm rãi siết chặt. Ngoại trừ lúc thấy trên báo đài thì đây là lần đầu tiên cậu giáp mặt gã đại lão này ở khoảng cách gần như thế.

Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài, Khấu Anh không giống một đại ca hô mưa gọi gió chút nào, trông giống một doanh nhân tinh quái hơn. Mấy năm gần đây gã rất ít khi lộ diện trước công chúng, thỉnh thoảng có vài tin đồn phong hoa tuyết nguyệt thì cũng chỉ là chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu[1].

Tuy đã rút dần vào màn nhung, nhưng ở cái thành phố này, từ ăn mặc đến chỗ ở đi lại, từ tòa nhà văn phòng lớn đến tiệm bánh bao nhỏ, không có ngành nào là không có bóng dáng dòng vốn của nhà họ Khấu.


Nghe nói Khấu Anh phất lên nhờ nghề buôn lậu dọc bờ biển những năm 80. Thời thế thay đổi, hơn hai mươi năm trôi qua, những kẻ cùng thời hoặc đối thủ cạnh tranh của gã đều đã biến mất, kẻ thì bỏ mạng nơi đất khách, kẻ thì vào tù ngồi mục xương. Chỉ có gã không những bình an vô sự mà tài sản còn tăng trưởng chóng mặt.


Khấu Anh cũng chú ý đến hai người đứng ngoài thang máy, gã nở nụ cười ôn hòa, còn đưa tay giữ cửa thang máy hộ họ, thái độ rất mực cung kính: “Hai vị cảnh sát không lên sao?”


Trần Phi nhếch mép lạnh lùng: “Thôi khỏi, chúng tôi đợi chuyến sau, chỗ này hẹp quá, không khí không được trong lành.”


“Thế à? Tôi cứ tưởng những người như các anh đã quen hít mùi tử thi rồi chứ.” Khấu Anh cười nhạt buông tay, trước khi cửa thang máy khép lại còn để lại một câu đầy khiêu khích: “Chỗ tôi ngày mai khai trương lại rồi, hy vọng các anh đến ủng hộ. À, xét đến mức thu nhập của các anh, tôi sẽ giảm giá rượu và miễn phí tiền phòng cho.”


Rầm!


Một bàn tay bất ngờ chặn đứng cánh cửa đang khép lại, hai tên đàn em theo phản xạ định xông lên nhưng bị Khấu Anh giơ tay ngăn lại. Cửa hé mở, Trần Phi dùng cả hai tay ghì chặt cạnh cửa, ánh mắt hổ không giấu nổi sự ác cảm:


“Cảm ơn Ông chủ Khấu nhưng chúng tôi có quy định, không được phép đến những nơi…dễ làm con người ta sa đọa vào tửu sắc tài vận như thế này. Vậy nên nếu có dịp, chi bằng mời ông ghé qua Cục uống trà, chúng ta cùng tâm sự kỹ hơn.”


“Cửa Cục Công an cao quá, người làm ăn quy củ như tôi không dám trèo.” Khấu Anh thản nhiên cười, “Tôi còn có việc bận, phiền anh…giơ, cao, đánh, khẽ.”


Hai bên nhìn nhau gườm gườm một hồi, Trần Phi mới lùi về, cửa thang máy khép lại lần nữa.


Thang máy đi lên được hai tầng, Khấu Anh quay sang dặn dò tên đàn em bên cạnh: “Tra kỹ tên cảnh sát này cho tôi. Họ tên, quân hàm, chức vụ, khen thưởng, quan trọng nhất là lịch sử đen trong quá khứ.”


Nói đoạn, gã nhếch môi: “Ta không tin trên đời này lại có kẻ hoàn toàn sạch sẽ không tì vết.”

 

Trần Phi nghiến răng kiềm chế cho đến khi cửa thang máy đóng hẳn mới vung chân đá lật cái thùng rác cạnh cửa. Khay bột đá cẩm thạch văng tung tóe đầy sàn, dưới ánh đèn mờ ảo của hành lang, chúng tỏa ra thứ ánh sáng trong trẻo nhưng cũng đầy d*m m*.


Triệu Bình Sinh vẫn im lặng nãy giờ, lúc này mới đặt tay lên vai Trần Phi. Khi đối phương đang thở hồng hộc vì giận dữ quay lại nhìn mình, hắn mới nói: “Lúc nãy cậu có thấy Ưng bấm nút tầng nào không? Cái nút đó không có số, chắc chắn là tầng chuyên dụng phải quẹt thẻ mới được.”


Đại não đang bốc hỏa của Trần Phi nhanh chóng hạ nhiệt, cậu nhíu mày trầm tư: “Ý cậu là tòa nhà này còn có những chỗ chúng ta không thể lên?”


Triệu Bình Sinh gật đầu: “Có thể là tầng hành chính, hoặc là khu vực riêng tư của lão.”


“Vậy rất có khả năng Khấu Kim Kỳ đã ra tay ở đó?”


“Khấu Kim Kỳ là cháu của Ưng, hắn chắc chắn lên được. Hơn nữa, nếu muốn làm chuyện xấu thì hẳn phải tìm một nơi không bị ai quấy rầy.”


“Tại sao hắn phải tốn công thế nhỉ? Cậu xem mấy cái video trước rồi đấy, toàn là mấy đứa cùng chơi chung một lúc mà.”


“Tôi đoán có lẽ hắn muốn chiếm hữu Mẫn Diên một mình, ít nhất là ra tay trước đám bạn…Khí chất của Mẫn Diên khác hẳn với đám gái bồi rượu bên ngoài, khó tránh khỏi k*ch th*ch h*m m**n chiếm hữu của đàn ông.”


“Có lý, để tôi gọi ngay cho Lão Lư!”


“Đợi đã.” Triệu Bình Sinh giữ lấy cái tay đang định móc điện thoại của cậu, “Lệnh khám xét chỉ giới hạn ở các tầng kinh doanh, để tôi bảo Miêu Hồng đi bổ sung thêm một tờ lệnh nữa.”


“Vẫn là cậu chu đáo.”


Trần Phi nói xong liền đưa tay nâng mặt Triệu Bình Sinh lên. Hành động này làm Triệu Bình Sinh chết lặng, nhìn chằm chằm gương mặt Trần Phi đang dần phóng đại trước mắt mình, vành tai đỏ ửng, hơi thở dồn dập, tim đập loạn nhịp.


Ai ngờ Trần Phi đột ngột buông tay ra, lùi lại một bước: “Sao thế? Nhìn kiểu gì vậy? Tôi có định hôn cậu đâu mà sợ.”


Thế cậu định làm cái gì hả?


Triệu Bình Sinh thật lòng cảm thấy…sớm muộn gì mình cũng phải đi mượn thuốc trợ tim của sếp Tề thôi.


Lệnh khám xét bổ sung được đưa tới khi trời đã khuya, Trần Phi bảo nhân viên trực ban mở cửa, nhưng đối phương nói không có chìa khóa văn phòng sếp, muốn mở thì phải gọi cho sếp. Trần Phi thèm quan tâm chắc? Không mở chứ gì? Thế thì đừng trách ông đây không khách khí!


Cậu vung chân đá thẳng, rầm rầm rầm vài cú đã khiến cánh cửa gỗ đặc khép chặt bị nứt ra một khe hở. Nhân viên trực ban thấy vậy thì kinh hãi, vội vàng gọi điện báo cáo lãnh đạo. Đến khi người của Ưng chạy tới ngăn cản thì đã chậm một bước.

Lư Niệm Cửu đã thu thập được mẫu máu bị lau chùi sơ sài bên bậu cửa sổ, đồng thời tìm thấy hai dấu vân tay dính máu trên rèm cửa. Mẫu máu của ai thì còn phải đợi kết quả DNA, nhưng dấu vân tay? À, khớp hoàn toàn với dấu vân tay của Khấu Kim Kỳ lúc mới vào trại tạm giữ.


Xong phim, thằng ranh này hết đường chạy.

Trong lúc phấn khởi, Trần Phi không khỏi tiếc nuối cho Phùng Kỳ, một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa, nghiệp vụ lại giỏi, khóa mục tiêu nào là chuẩn mục tiêu đó. Vậy mà giờ tiền đồ tan thành mây khói.

Xem ra hồi trước Đội trưởng La cản không cho cậu sang đội m* t** là quyết định cực kỳ sáng suốt, nếu không với cái tính này, chắc cậu ta đã vào tù từ lâu rồi.


Nghĩ đến Đàm Hiểu Quang, nghĩ đến đứa trẻ đó cũng có cái tính ghét cái ác như thù, cậu do dự hồi lâu rồi mới nhắn tin cho Trang Vũ lúc nửa đêm: [Hiểu Quang là một đứa trẻ tốt, nhưng nó quá bốc đồng, cậu phải trông chừng nó cho kỹ, đừng để nó gây họa.]


Không lâu sau Trang Vũ nhắn lại: [Em biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở, Đội phó Trần, em sẽ trông chừng cậu ấy.]


[Mấy ngày nay vất vả cho các cậu rồi, nghỉ ngơi cho tốt nhé, ngủ ngon.]


Cất điện thoại, Trần Phi mãn nguyện nhắm mắt lại.

Chỉ chờ kết quả DNA nữa là xong, để xem lúc đó Khấu Kim Kỳ còn cãi chày cãi cối thế nào được. Đại khái hắn sẽ đổ cho tai nạn, nói Mẫn Diên tự đập đầu rồi chết ở lối thoát hiểm. Nhưng chiêu này bác sĩ Hàn có thể bác bỏ ngay.

Thứ nhất, trên người Mẫn Diên có vết thương do phòng vệ.

Thứ hai, nếu xảy ra chuyện ở tầng 3 hay tầng 4 thì cô còn có thể tự lết vào lối thoát hiểm, nhưng thực tế hiện trường ở tầng 9, đã say đến mức đó thì cô không thể nào tự đi xuống từng ấy bậc thang được.


“Cậu có đi tắm không thì bảo?” Triệu Bình Sinh vừa nói vừa ném cái khăn lên mặt Trần Phi đang nằm ườn trên sofa nhà mình, “Mau đi đi, ba ngày không tắm thì đừng hòng leo lên giường tôi nằm.”


Kéo cái khăn thơm mùi nước giặt xuống, Trần Phi nheo mắt cười gian dưới ánh đèn: “Lão Triệu, cậu thay đổi rồi, ngày xưa cả tuần tôi không tắm, cậu có ghét bỏ đâu.”


“Xin lỗi, già rồi, sức chịu đựng giảm sút.”


“Sức chịu đựng giảm cũng được, đừng có khả năng chịu đựng giảm là được.”


“Tôi đánh cho bây giờ! Mau đi tắm đi!”


Sau khi đẩy được Trần Phi vào phòng tắm, Triệu Bình Sinh đứng tựa vào cửa kìm nén cơn giận mất nửa phút rồi mới vào phòng ngủ. Nằm trên giường trừng mắt nhìn trần nhà tối om, nghe tiếng nước chảy rào rào và giọng hát sai tông lạc nhịp của Trần Phi từ phòng tắm vọng ra, hắn bỗng thấy chua xót vùi mặt vào gối.


Chết tiệt, khả năng chịu đựng này thì có ích gì khi chẳng được dùng vào đúng chỗ cơ chứ!