Rừng Bóng Tối hiện ra trước mắt nhóm chiến binh như một cơn ác mộng. Cành cây quấn lấy nhau, tạo thành những hình thù kỳ quái, ánh sáng yếu ớt từ bầu trời không thể len lỏi qua những tán lá dày đặc. Tiếng thì thầm của những sinh vật không rõ hình dạng vang lên xung quanh, như một lời cảnh báo cho những kẻ xâm nhập.
“Phải thật cẩn thận,” Tô Minh nói, giọng anh trầm thấp nhưng chắc chắn. “Chúng ta không biết quái vật sẽ xuất hiện từ đâu.”
Ngọc Hân đứng gần, tay cô phát sáng, ánh sáng ấm áp lan tỏa xung quanh họ. “Mình sẽ cố gắng bảo vệ mọi người,” cô nói, ánh mắt kiên định.
“Cảm giác như có thứ gì đó đang theo dõi chúng ta,” Lâm Đăng thì thào, vẻ mặt trầm ngâm. Anh nhìn quanh, như thể có điều gì đó ẩn náu trong bóng tối.
“Đừng lo,” Vũ Hoàng cười, nhưng trong giọng nói của anh có chút lo lắng. “Dù có gì xảy ra, chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau.”
Họ bắt đầu di chuyển, bước đi nhẹ nhàng để tránh gây tiếng động. Bỗng nhiên, từ những bụi cây, một âm thanh gầm vang lên, phá tan sự yên tĩnh. Một con quái v*t t* l*n, với lớp da xù xì và đôi mắt đỏ rực, xuất hiện từ bóng tối. Nó gầm lên, đôi răng sắc nhọn lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo.
“Chuẩn bị!” Tô Minh hô to, rút kiếm ra khỏi vỏ. Nhịp tim anh đập nhanh, adrenaline trào dâng trong cơ thể. Anh cảm nhận được sức mạnh của đồng đội bên cạnh.
Ngọc Hân lập tức tạo ra một bẫy ánh sáng, những tia sáng lung linh tỏa ra xung quanh, khiến con quái vật chần chừ một chút. “Tô Minh, nhanh lên!” cô kêu.
Tô Minh lao về phía trước, kiếm trong tay chém vào không khí, một đường sáng lóe lên. Nhưng con quái vật lùi lại, và trước khi anh kịp phản ứng, nó đã vung một cánh tay to lớn, đập mạnh xuống đất.
“Cẩn thận!” Vũ Hoàng nhảy ra, kéo Tô Minh sang một bên. “Nó mạnh hơn mình nghĩ!”
“Không có thời gian để lùi lại!” Lâm Đăng gầm lên, đôi mắt đỏ như lửa bừng sáng. Anh giơ tay, nguyên tố lửa bắt đầu lượn lờ quanh người. “Hãy để tôi thử sức!”
Ngọn lửa lao về phía con quái vật, nhưng nó chỉ gầm lên một tiếng, không hề nao núng. Tô Minh thấy rõ sức mạnh của Lâm Đăng, nhưng cũng nhận ra rằng chỉ một mình anh không thể chiến thắng.
“Ngọc Hân, tạo ra bẫy cho nó!” Tô Minh ra lệnh.
Ngọc Hân gật đầu, đôi tay cô phát sáng hơn bao giờ hết. Những bẫy ánh sáng xuất hiện, bao vây con quái vật, khiến nó không thể di chuyển. Tô Minh không chần chừ, anh lao về phía trước.
“Đánh vào điểm yếu!” anh hô to.
Cả nhóm đồng loạt tấn công, Vũ Hoàng chém vào một bên, trong khi Lâm Đăng phóng lửa vào phía bên kia. Con quái vật gầm lên trong cơn tức giận, nhưng không thể thoát khỏi sự bao vây.“Chúng ta gần như có thể làm được!” Ngọc Hân thở hổn hển, ánh sáng từ tay cô bắt đầu nhạt dần.
“Đừng bỏ cuộc!” Tô Minh hô lớn, cảm nhận được sức mạnh đang tăng lên. Anh nhắm vào điểm yếu của con quái vật, một cú chém mạnh mẽ. Kiếm của anh cắt xuyên qua lớp da dày, máu b*n r*, nhưng con quái vật vẫn không khuất phục.
“Cẩn thận!” Lâm Đăng cảnh báo, nhưng đã quá muộn. Con quái vật vùng vẫy, cánh tay to lớn vung lên, quét ngang cả nhóm. Tô Minh cảm thấy một cơn gió mạnh ập đến, đẩy anh ngã ra đất.
“Đứng vững!” Vũ Hoàng hét lên, nhanh chóng đứng dậy và tiếp tục chiến đấu. “Chúng ta không thể để nó thắng!”
Tô Minh đứng dậy, nhìn vào mắt đồng đội. Họ đều kiệt sức, nhưng ánh mắt họ không hề nhụt chí. “Chúng ta phải phối hợp,” anh nói. “Ngọc Hân, hãy tạo ra một rào chắn để giữ nó lại. Vũ Hoàng, cậu tấn công từ bên trái. Lâm Đăng, chuẩn bị lửa!”
“Được!” cả nhóm đồng thanh đáp.
Ngọc Hân nhanh chóng thi triển bẫy ánh sáng, tạo ra một vòng bảo vệ quanh họ. Con quái vật bị chặn lại một lần nữa, nhưng sức mạnh của nó vẫn rất đáng sợ.
“Giờ!” Tô Minh hô to, dẫn đầu tấn công. Họ lao về phía con quái vật, không còn sợ hãi, chỉ còn lại sự quyết tâm.
Cuộc chiến tiếp tục, tiếng gầm vang vọng khắp Rừng Bóng Tối, hòa cùng tiếng thở hổn hển của nhóm chiến binh. Tô Minh cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng anh không cho phép bản thân dừng lại. Họ chiến đấu không chỉ cho bản thân mà cho cả những người mà họ yêu thương.
Một cú chém mạnh mẽ, và cuối cùng, con quái vật gục xuống, tiếng gầm lặng dần. Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu.
“Chúng ta đã làm được!” Ngọc Hân cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng vụt tắt khi cô cảm nhận được không khí xung quanh đang thay đổi.
“Cái gì vậy?” Vũ Hoàng nhìn xung quanh, sự lo lắng hiện rõ trên mặt.
“Một cái bẫy khác?” Lâm Đăng nói, ánh mắt đăm chiêu. “Mình cảm thấy có điều gì không ổn.”
Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện từ giữa không trung, từng bước tiến lại gần, ánh mắt lạnh lẽo như muốn nuốt chửng họ. Maestro đứng đó, nụ cười tự mãn trên môi.
“Chúc mừng các ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên,” ông ta nói, giọng nói êm ái nhưng lại đầy đe dọa. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu cho những điều tồi tệ hơn.”
Cảm giác hồi hộp tràn ngập không gian, và Tô Minh biết rằng họ sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn nữa. Họ đã chiến thắng một trận, nhưng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.