Tô Minh mở mắt ra, cảm giác như vừa rơi từ trên cao xuống. Xung quanh anh là một không gian mờ mịt, không có điểm định hình rõ ràng, chỉ có những mảng màu sắc u ám chuyển động. Anh đứng dậy, cố gắng lấy lại thăng bằng. Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
“Tô Minh! Cuối cùng cậu cũng đến!” Ngọc Hân xuất hiện từ bóng tối, gương mặt tỏa sáng như ánh nắng. Cô lao tới, ôm chầm lấy anh. “Mình đã lo lắng lắm.”
“Ngọc Hân? Sao cậu lại ở đây?” Tô Minh ngạc nhiên, nhưng một phần anh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy bạn.
“Cậu không phải là người duy nhất bị kéo vào đây,” Vũ Hoàng xen vào, xuất hiện từ phía bên kia. “Chúng ta đều ở trong một không gian kỳ lạ.”
“Không gian Chủ Thần,” Lâm Đăng, người đứng lặng lẽ phía sau, lên tiếng với vẻ nghiêm túc. “Nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra.”
Tô Minh nhìn quanh, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Chúng ta cần phải hoàn thành các nhiệm vụ sinh tử để có thể quay về,” Ngọc Hân giải thích, ánh mắt cô sáng lên khi nhắc đến điều này. “Nhưng nhiệm vụ không hề đơn giản. Chúng ta sẽ phải chiến đấu.”
“Và có thể sẽ phải đối mặt với những kẻ thù mạnh mẽ,” Vũ Hoàng thêm vào, nụ cười trên mặt anh có chút gượng gạo. “Nhưng đừng lo, mình sẽ châm biếm bọn họ.”
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Lâm Đăng nói, sự nghiêm túc của anh làm không khí trở nên nặng nề hơn. “Cần phải tìm hiểu xem những thử thách này là gì.”
“Để xem nào…” Tô Minh bắt đầu, đầu óc anh xoay chuyển nhanh chóng. “Có thể chúng ta nên tìm một nơi an toàn để lên kế hoạch.”
“Đúng, hãy tìm một chỗ.” Ngọc Hân gật đầu, sự lạc quan trong ánh mắt cô khiến mọi người cảm thấy yên lòng hơn.
Họ bắt đầu di chuyển, bước qua những mảng màu sắc nhòe nhoẹt, cảm giác như không có điểm dừng. Đột nhiên, một cánh cửa lớn xuất hiện, ánh sáng từ bên trong tỏa ra chói mắt. Tô Minh tiến lên, mở cánh cửa, và cả nhóm bước vào.
Không gian bên trong hoàn toàn khác biệt. Họ đứng trong một căn phòng rộng lớn, với những bức tường được trang trí bằng hình ảnh các chiến binh huyền thoại. Giữa phòng là một bàn tròn, trên đó có một cuốn sách cổ. Tô Minh tiến lại gần, cầm cuốn sách lên.
“Đây có vẻ là hướng dẫn,” anh nói, lật từng trang. “Nó ghi về các nhiệm vụ mà chúng ta cần hoàn thành.”
“Đọc đi!” Ngọc Hân thúc giục, ánh mắt cô đầy háo hức.
Tô Minh bắt đầu đọc lớn: “Nhiệm vụ đầu tiên: Chiến thắng quái vật trong Rừng Bóng Tối. Chỉ khi hoàn thành, các chiến binh mới có thể nhận được sức mạnh cần thiết.”“Quái vật? Nghe không hề dễ dàng.” Vũ Hoàng nhăn mặt.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Lâm Đăng khẳng định. “Hãy chuẩn bị sẵn sàng.”
“Chờ đã!” Ngọc Hân bỗng lên tiếng. “Còn một điều nữa. Chúng ta cần phải phối hợp với nhau. Không thể để ai bị tách rời.”
“Đúng vậy,” Tô Minh đồng tình. “Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau.”
Họ bắt đầu chuẩn bị, kiểm tra vũ khí và ma pháp của mình. Ngọc Hân tập trung vào việc chuẩn bị bẫy ánh sáng, trong khi Vũ Hoàng kiểm tra vũ khí cận chiến. Lâm Đăng đứng yên, vẻ mặt trầm ngâm như đang suy nghĩ về điều gì đó sâu xa.
“Cậu không sao chứ?” Tô Minh hỏi Lâm Đăng, nhận thấy sự lo lắng trong ánh mắt anh.
“Chỉ là…” Lâm Đăng ngập ngừng, rồi hít một hơi thật sâu. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Như thể có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
“Đừng lo, chúng ta sẽ không để bất cứ ai chạm vào mình,” Vũ Hoàng tự tin nói, nhưng trong ánh mắt anh cũng có chút lo lắng.
Họ cùng nhau bước ra khỏi căn phòng, tiến vào Rừng Bóng Tối. Không khí lạnh lẽo, âm thanh của những sinh vật kỳ lạ vang vọng quanh họ. Tô Minh có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
“Cẩn thận,” anh nhắc nhở. “Chúng ta không biết quái vật sẽ xuất hiện ở đâu.”
Ngọc Hân gật đầu, bàn tay cô phát sáng, tạo ra một bầu không khí ấm áp xung quanh họ. “Mình sẽ bảo vệ mọi người.”
Và rồi, từ trong bóng tối, một tiếng gầm vang lên, khiến cả nhóm sững sờ. Một con quái v*t t* l*n, với đôi mắt đỏ rực và những chiếc răng sắc nhọn, lao về phía họ. Tô Minh cảm thấy adrenaline tăng vọt, anh rút kiếm, sẵn sàng cho cuộc chiến.
“Chuẩn bị!” anh hô to.
Một cuộc chiến sinh tử bắt đầu, và trong khoảnh khắc đó, Tô Minh biết rằng tất cả những gì họ đã trải qua chỉ là khởi đầu cho một cuộc hành trình đầy thử thách. Họ sẽ phải chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà còn vì những điều mà họ yêu thương.
Cảm giác hồi hộp tràn ngập, và Tô Minh có thể cảm nhận được số phận đang chờ đợi họ ở phía trước.