Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 98: Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ
Cục trưởng Lưu rời đi.
Mang theo chút tiếc nuối, cũng mang theo chút...... vui mừng.
Ông để lại cho Hạ Thắng một địa chỉ cùng một số điện thoại.
Nói rằng nếu gặp phải chuyện gì không giải quyết được thì có thể đến tìm ông.
Trong phòng lần nữa trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn lại Hứa Tri Ý và Hạ Thắng.
"Anh...... thật sự quyết định rồi sao?"
Hứa Tri Ý nhìn anh, vẫn có chút không chắc chắn mà hỏi.
"Cứ như vậy từ bỏ một cơ hội có thể giúp anh rửa sạch oan khuất, lấy lại quyền lực?"
"Anh không hối hận sao?"
"Hối hận cái gì?"
Hạ Thắng cười cười, kéo cô ngồi lên đùi mình.
Anh tựa cằm lên hõm vai cô, hít sâu mùi hương nhàn nhạt trên người cô, thứ luôn khiến anh cảm thấy yên lòng.
"So với những thứ quyền lực và địa vị hư vô đó."
"Anh thích cuộc sống hiện tại hơn."
"Có em, có nhà, có hy vọng."
"Như vậy còn thoải mái hơn nhiều so với việc làm cái tam thiếu gia chó má của nhà họ Lục."
Anh nói rất tùy ý, nhưng lại vô cùng nghiêm túc.
Hứa Tri Ý biết, đó là lời thật lòng của anh.
Trong lòng cô giống như được rót đầy mật ngọt, ngọt đến mức phát ngấy.
Cô đưa tay ôm chặt lấy cổ anh.
"Em cũng vậy."
Cô vùi mặt vào cổ anh, nhỏ giọng nói.
"Em cũng thích cuộc sống như bây giờ."
"Nhưng mà......"
Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời lại nhuốm chút lo lắng.
"Chuyện giấy phép phải làm sao đây?"
"Không có giấy phép, xưởng của chúng ta sẽ không thể mở rộng được."
"Những thiết bị tiên tiến kia cũng không mua về được."
"Bản kế hoạch lớn của em e rằng cũng thành công cốc mất rồi."
Nói đến cuối, trong giọng cô đầy vẻ mất mát.
"Ai nói là thành công cốc?"
Hạ Thắng đưa tay, cưng chiều khẽ véo cái mũi nhỏ của cô.
"Anh vừa nói rồi mà."
"Trên đời này không có chuyện gì Hạ Thắng anh không làm được."
"Em quên rồi sao, lần này chúng ta ra ngoài vốn là để tìm ai?"
Hứa Tri Ý sửng sốt một chút, ngay sau đó đôi mắt lập tức sáng lên.
"Trương Viện Triều!"
"Đúng rồi! Sao em lại quên mất người đó chứ!"
"Nhưng chúng ta không biết người đó ở đâu."
"Anh biết."
Khóe miệng Hạ Thắng cong lên đầy tự tin.
"Anh ấy tuy đã rời khỏi Phụng Thiên."
"Nhưng anh biết anh ấy đi đâu."
"Thành phố Bắc Lăng, xưởng máy móc số Một, phòng bảo vệ."
"Làm sao anh biết rõ vậy?" Hứa TriÝ tò mò hỏi.
"Tối qua, sau khi trở về cùng Cục trưởng Lưu, anh nhờ ông ấy giúp anh tra thử." Hạ Thắng giải thích.
"Với quyền hạn của ông ấy, muốn tra hồ sơ điều động của một người cũng không khó."
Hứa Tri Ý chợt hiểu ra.
Thì ra anh đã sớm chuẩn bị sẵn đường lui cho mình.
Người đàn ông này luôn là như vậy.
Âm thầm sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện.
"Vậy chúng ta đi thành phố Bắc Lăng ngay thôi!"
Hứa Tri Ý lập tức nhảy xuống khỏi đùi anh, đầy hăng hái.
"Không vội."
Hạ Thắng lại giữ cô lại.
"Trước khi đi Bắc Lăng, chúng ta còn có một chuyện quan trọng hơn phải làm."
"Chuyện gì?"
"Đi theo anh."
Hạ Thắng kéo cô đi ra khỏi nhà khách.
Ngoài cửa đã có một chiếc xe jeep chờ sẵn.
Là do Cục trưởng Lưu sắp xếp.
Hai người lên xe.
Chiếc xe chạy một mạch, cuối cùng dừng lại ở một khu nhà kho trông khá cũ kỹ.
Hạ Thắng dẫn Hứa Tri Ý đi vào một nhà kho lớn.
Bên trong chất đầy đủ loại máy móc được phủ bạt chống nước.
Trong không khí tràn ngập mùi dầu máy và mùi sắt gỉ.
"Đây là đâu vậy?" Hứa Tri Ý khó hiểu hỏi.
Hạ Thắng không trả lời cô.
Anh chỉ đi tới trước "đống hàng" lớn nhất.
Một tay kéo phăng tấm bạt lớn phủ bên trên.
"Ầm ——"
Khi Hứa Tri Ý nhìn rõ thứ dưới tấm bạt.
Cả người cô đều sững sờ.
Đó là từng dãy máy móc mới tinh, tỏa ra ánh kim loại lạnh lẽo......
Có máy sấy khô thịt tự động, có máy hút chân không đóng gói, còn có vài thiết bị chế biến thực phẩm tiên tiến mà cô không gọi được tên.
Những máy móc này còn hiện đại hơn cả những gì cô từng tưởng tượng.
"Cái này...... cái này là......"
Giọng cô run run đầy khó tin.
"Quà cưới anh tặng em."
Hạ Thắng đứng bên cạnh cô, trong giọng nói mang theo ý cười.
"Thích không?"
"Thích...... nhưng mà...... anh lấy chúng ở đâu ra vậy?"
Hứa Tri Ý biết rõ những máy móc này tuyệt đối không phải cứ có tiền là mua được.
"Anh tự có cách."
Hạ Thắng lại nói câu quen miệng của mình.
Nhưng lần này, anh vẫn giải thích thêm.
"Còn nhớ ông chủ lớn từ tỉnh thành tới dự đám cưới, người đã mua hết chỗ đồ tốt của chúng ta không?"
"Nhớ."
"Ông ấy không phải người làm ăn bình thường."
Ánh mắt Hạ Thắng trở nên sâu xa.
"Ông ấy tên Kiều Chấn Đông, là con trai của một lãnh đạo cũ của anh trong quân đội."
"Sau khi xuất ngũ, ông ấy chuyên làm ăn những mặt hàng hiếm khó mua trên thị trường."
"Số máy móc này là anh nhờ ông ấy tìm mua từ nước ngoài về."
"Chỉ là vì vấn đề giấy tờ nên vẫn bị giữ ở hải quan."
"Tối qua, anh nhờ Cục trưởng Lưu đứng ra giúp ông ấy làm xong toàn bộ thủ tục."
"Cho nên bây giờ, số máy móc này đều là của chúng ta."
Hứa Tri Ý nghe đến mức trợn tròn mắt.
Cô không ngờ phía sau chuyện này lại có nhiều mối quan hệ phức tạp như vậy.
Thì ra ngay từ đầu, người đàn ông này đã âm thầm trải sẵn cho cô một con đường dẫn đến thành công.
"Hạ Thắng."
Cô nhìn anh, vành mắt lại đỏ lên.
"Sao anh lại tốt với em như vậy?"
"Bởi vì em là vợ anh."
Hạ Thắng nói như chuyện hiển nhiên.
Anh đưa tay ôm cô vào lòng.
"Anh đã nói với em rồi, chỉ cần là chuyện em muốn làm, anh đều sẽ giúp em thực hiện."
"Anh muốn em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất, tự do nhất trên đời."
Hứa Tri Ý vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ và vững vàng của anh.
Cô biết đời này mình sẽ không thể rời xa người đàn ông này nữa.
......
Giải quyết xong chuyện máy móc.
Việc còn lại chính là làm sao vận chuyển đống đồ khổng lồ này về.
Đây lại là một vấn đề khó.
Nhiều máy móc như vậy, mục tiêu quá lớn.
Muốn âm thầm vận chuyển số máy móc này về thôn Hạ Gia mà không để ai chú ý gần như là chuyện không thể.
Nhưng chuyện này, Hạ Thắng đã sớm nghĩ ra cách giải quyết.
Anh trực tiếp tìm đội trưởng đội vận tải của huyện.
Chính là người đàn ông đã vô cùng kính nể anh trong đám cưới hôm trước.
Hạ Thắng chỉ nói với ông ấy vài câu.
Người đội trưởng kia lập tức vỗ ngực bảo đảm.
Nhất định trong vòng ba ngày sẽ gom đủ một đoàn xe, an toàn đưa toàn bộ số máy móc này đến thôn Hạ Gia.
Hơn nữa còn miễn toàn bộ phí vận chuyển.
Đến đây, mọi vấn đề đều được giải quyết ổn thỏa.
Hứa Tri Ý lại một lần nữa bị năng lực quá mức đáng gờm của Hạ Thắng làm cho hoàn toàn thuyết phục.
Cô phát hiện người đàn ông của mình giống như một siêu nhân không gì không làm được.
Bất kể gặp phải chuyện khó khăn gì, anh dường như đều có thể dễ dàng giải quyết.
Hai người ở lại thành phố Phụng Thiên thêm hai ngày.
Đợi đoàn xe vận chuyển xuất phát rồi mới lên tàu trở về huyện.
Chuyến đi này tuy gặp không ít nguy hiểm và trắc trở.
Nhưng kết quả cuối cùng lại tốt đẹp ngoài mong đợi.
Tâm trạng Hứa Tri Ý cũng trở nên nhẹ nhõm và vui vẻ chưa từng có.
Cô tựa vào vai Hạ Thắng, hào hứng bắt đầu lên kế hoạch cho sự phát triển sau này của nhà xưởng.
"Chờ số máy móc này được chuyển về, chúng ta sẽ lập tức bắt đầu lắp đặt và chạy thử."
"Em còn phải thiết kế lại dây chuyền sản xuất, làm sao để hiệu suất đạt cao nhất."
"Đúng rồi, còn phải tuyển thêm một nhóm công nhân nữa, đặc biệt là thợ kỹ thuật."
"Còn bao bì sản phẩm của chúng ta cũng phải thiết kế lại, phải làm cho đẹp và sang hơn một chút."
"......"
Cô giống như một chú chim nhỏ ríu rít nói không ngừng.
Hạ Thắng ngồi bên cạnh lặng lẽ nghe, trên mặt luôn mang theo nụ cười cưng chiều.
Anh thích nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống này của cô.
Giống như một mặt trời nhỏ có thể thắp sáng cả thế giới của anh.
Nhưng mà.
Bọn họ đều không hề chú ý tới.
Ở phía sau cách đó không xa.
Có một đôi mắt u ám, đầy oán độc đang nhìn chằm chằm bọn họ.
Ánh mắt ấy giống như dao găm tẩm độc.
Hận không thể lăng trì bọn họ từng nhát một.
Người đó chính là Chu Mộ Bạch, kẻ vừa được "thả" ra khỏi Cục Công an.
Anh ta nhìn đôi nam nữ đang tình tứ như chốn không người kia.
Nắm tay siết chặt đến mức phát ra tiếng "rắc rắc".
Anh ta biết, bản thân mình đã hoàn toàn thất bại, bị nhà họ Lục xem như quân cờ bỏ đi rồi vứt bỏ không thương tiếc.
Hiện giờ anh ta chẳng còn gì cả.
Mọi nhục nhã và không cam lòng đều hóa thành hận thù ngập trời dành cho Hạ Thắng và Hứa Tri Ý.
Anh ta sẽ không bỏ qua như vậy.
Tuyệt đối không!
Anh ta không có được thứ mình muốn thì người khác cũng đừng hòng có được. Anh ta muốn hủy hoại bọn họ, hủy hoại tất cả mọi thứ của bọn họ.
Một ý nghĩ độc ác và điên cuồng dần dần hình thành trong đầu anh ta.