Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 97: Tạm thời không về nhà họ Lục

Trở về nhà khách.

Việc đầu tiên Hạ Thắng làm là cẩn thận kiểm tra vết thương trên người Hứa Tri Ý một lượt.

Khi nhìn thấy trên mắt cá chân mảnh khảnh của cô có một mảng bầm tím lớn do trèo qua cửa sổ để lại.

Đôi mắt sâu thẳm của anh lập tức tràn ngập sự tự trách và đau lòng đậm đặc đến mức không thể tan đi.

"Đau không?"

Anh dùng lòng bàn tay thô ráp, nhẹ nhàng v**t v* mảng bầm tím nhìn mà giật mình ấy.

Động tác dịu dàng như đang nâng niu một món báu vật quý hiếm.

Hứa Tri Ý lắc đầu.

"Không đau."

"Còn bảo là không đau!"

Trong giọng nói của Hạ Thắng mang theo chút khàn khàn.

"Đều sưng thành thế này rồi."

Anh lấy dầu xoa bóp từ hộp thuốc cấp cứu ra.

Đổ vào lòng bàn tay ấm nóng của mình, rồi cẩn thận xoa bóp cho cô.

Động tác của anh rất thuần thục, lực tay cũng vừa đủ.

Lòng bàn tay ấm áp cùng dầu thuốc nóng ran khiến mắt cá chân vốn đã hơi tê dại của Hứa Tri Ý truyền đến từng đợt cảm giác vừa tê vừa ngứa kỳ lạ.

Cô không nhịn được mà rụt chân lại.

"Đừng nhúc nhích."

Hạ Thắng giữ chặt cái chân không chịu yên của cô, giọng trầm thấp ra lệnh.

Trong giọng nói của anh mang theo chút bá đạo, nhưng lại đầy vẻ dịu dàng khiến người ta không cách nào chống lại.

Hứa Tri Ý ngoan ngoãn, không dám động đậy nữa.

Cô nhìn người đàn ông đang quỳ một gối trước mặt mình, vẻ mặt chăm chú xoa chân cho cô.

Trong lòng dâng lên một dòng ấm áp khó mà diễn tả được.

Người đàn ông này.

Giây trước anh vẫn còn là kẻ lấy mạng người giữa mưa bom bão đạn mà không đổi sắc mặt.

Nhưng giây này, anh lại giống một người chồng dịu dàng và chu đáo nhất.

Cẩn thận che chở vợ mình.

Dường như cô là báu vật yếu đuối và quý giá nhất trên đời.

"Hạ Thắng."

Cô khẽ gọi tên anh.

"Ừm?"

Hạ Thắng ngẩng đầu nhìn cô.

"Anh...... không có gì muốn hỏi em sao?"

Hứa Tri Ý nhìn anh, trong mắt mang theo chút thấp thỏm.

Ý cô là chuyện cô đã chạy ra khỏi nhà khách bằng cách nào, lại còn nghĩ đến việc đi tìm Cục trưởng Lưu.

Cô biết hành động của mình có rất nhiều điểm đáng ngờ.

Cô không biết nên giải thích với anh thế nào.

Đặc biệt là bí mật về miếng ngọc bội kia.

Nhưng mà.

Hạ Thắng chỉ cười cười.

Nụ cười ấy không có chút nghi ngờ nào, chỉ có đầy sự tin tưởng và...... tự hào.

"Không cần hỏi."

Anh nhìn cô, chân thành nói.

"Anh chỉ biết, vợ anh là người phụ nữ thông minh nhất, cũng dũng cảm nhất trên đời."

"Em lại một lần cứu anh một mạng."

Anh không truy hỏi những cái gọi là "chi tiết" kia.

Bởi vì những điều đó đều không quan trọng.

Quan trọng là cô vẫn bình an đứng trước mặt anh.

Quan trọng là cả hai vẫn còn sống.

Như vậy là đủ rồi.

Hứa Tri Ý nhìn anh.

Nhìn đôi mắt còn chân thành hơn cả những vì sao sáng nhất trong đêm.

Vành mắt cô bất ngờ đỏ hoe.

Cô biết người đàn ông này đang tin tưởng cô vô điều kiện.

Cảm giác được một người không hề giữ lại mà tin tưởng như vậy.

Còn khiến cô xúc động hơn bất kỳ lời ngon tiếng ngọt nào.

"Đồ ngốc."

Cô nghẹn ngào mắng một câu.

Cũng không biết là đang mắng anh, hay đang mắng chính mình.

......

Ngày hôm sau.

Cục trưởng Lưu đích thân tới nhà khách.

Ông mang đến cho Hạ Thắng hai tin tức.

Một tin tốt, một tin xấu.

Tin tốt là vụ đấu súng ở nhà hàng Phụng Thiên đã hoàn toàn được định tính.

Một nhóm "phần tử phạm pháp" từ Kinh Thị do Lục Cảnh Minh cầm đầu.

Vì tranh chấp làm ăn nên mang súng gây sự, cuối cùng bị Hạ Thắng — một quân nhân xuất ngũ "thấy chuyện bất bình liền ra tay giúp đỡ" — khống chế ngay tại chỗ.

Phần lớn nghi phạm đều "vô tình" thiệt mạng trong lúc đánh nhau.

Kẻ cầm đầu là Lục Cảnh Minh vì "thái độ nhận tội tốt", hơn nữa còn "chủ động khai báo" thêm nhiều hành vi phạm tội khác.

Nên được xử nhẹ.

Chỉ bị phạt vài năm "lao động cải tạo".

Chuyện này cứ như vậy được khép lại một cách hoàn hảo.

Tất cả những người có liên quan đều có được kết quả mà mình mong muốn.

Mà tin xấu là.

Những giấy phép Hạ Thắng muốn đã không còn hy vọng nữa.

Đường dây của Lục Cảnh Minh đã bị cắt đứt.

Trong thời gian ngắn, anh sợ rằng rất khó tìm được cách khác để lấy được những giấy phép và thiết bị chỉ có thể có được thông qua con đường đặc biệt kia.

"Chiến Kiêu à."

Cục trưởng Lưu nhìn anh với vẻ mặt nặng nề, chậm rãi nói.

"Tôi biết cậu không muốn dính dáng lại với bên Kinh Thị."

"Nhưng hiện tại xem ra, có vài chuyện không phải cậu muốn tránh là tránh được."

"Lục Cảnh Minh tuy đã ngã."

"Nhưng nhà họ Lục vẫn còn."

"Bọn họ giống như đàn cá mập ngửi thấy mùi máu."

"Sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới cửa."

"Cậu không thể trốn cả đời trong nơi núi sâu hẻo lánh này được."

"Cậu phải tính toán cho tương lai của chính mình, cũng là cho tương lai của vợ cậu."

Lời của Cục trưởng Lưu giống như một tảng đá lớn nặng nề đè lên lòng Hạ Thắng và Hứa Tri Ý.

Bọn họ biết ông nói đúng.

Nhà họ Lục là một ngọn núi lớn mà bọn họ mãi mãi không thể tránh khỏi.

"Tôi chỉ cho cậu một con đường."

Cục trưởng Lưu im lặng một lúc rồi chậm rãi lên tiếng.

"Trở về Kinh Thị đi."

"Cái gì?"

Hạ Thắng và Hứa Tri Ý đều sửng sốt.

"Hiện tại cậu trở về là thời cơ tốt nhất."

Ánh mắt Cục trưởng Lưu trở nên sắc bén.

"Lục Cảnh Minh đã ngã."

"Bên phía Lục Chấn Bang cũng vì chuyện này mà bị cấp trên để mắt tới."

"Hiện giờ ông ta tự lo còn chưa xong."

"Cậu trở về vào lúc này, chỉ cần đứng ra kêu gọi."

"Những người nhiều năm qua bị Lục Chấn Bang chèn ép, lại trung thành với ông cụ, chắc chắn sẽ hưởng ứng."

"Đến lúc đó, cậu lại cầm theo phần chứng cứ tôi đưa về chuyện Lục Chấn Minh và Lục Chấn Bang cấu kết với nhau."

"Cậu sẽ có đủ nắm chắc để nhổ tận gốc hai người họ!"

"Cậu cũng có thể danh chính ngôn thuận lấy lại quyền quyết định của nhà họ Lục!"

"Đây không chỉ là vì bản thân cậu."

"Mà còn là vì tương lai của cả nhà họ Lục!"

Lời này của Cục trưởng Lưu đầy sức mê hoặc.

Ông gần như đã đặt trước mặt Hạ Thắng một con đường rộng mở đầy hoa và quyền lực.

Chỉ cần anh gật đầu.

Anh có thể từ một người thợ săn trong núi, trở lại làm vị thiếu gia thứ ba cao cao tại thượng của nhà họ Lục, người nắm giữ cả một đế chế làm ăn khổng lồ.

Đây là một sự cám dỗ đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phát cuồng.

Hạ Thắng im lặng.

Anh cúi đầu, khiến người khác không nhìn rõ vẻ mặt.

Trong lòng anh đang diễn ra một cuộc giằng co dữ dội.

Một bên là trách nhiệm với gia tộc và khát vọng được rửa sạch oan khuất.

Bên kia là cuộc sống bình yên mà anh khó khăn lắm mới có được cùng Hứa Tri Ý.

Anh nên chọn thế nào?

Hứa Tri Ý nhìn bàn tay anh đang siết chặt đến mức các khớp ngón tay hơi trắng bệch.

Cô biết anh đang phải chịu đựng sự đau khổ và giằng co rất lớn.

Cô không quấy rầy anh.

Cũng không thúc ép anh.

Cô chỉ lặng lẽ đi đến bên cạnh anh.

Đặt bàn tay nhỏ mềm mại của mình nhẹ nhàng phủ lên bàn tay to lạnh băng của anh.

Tay cô rất ấm.

Giống như một dòng nước ấm chậm rãi chảy vào trái tim đã lạnh giá và đầy mâu thuẫn của Hạ Thắng.

Khiến trái tim đang rối loạn bất an của anh kỳ diệu mà bình tĩnh lại.

Anh chậm rãi ngẩng đầu.

Nhìn cô.

Đôi mắt sâu thẳm đầy tơ máu.

"Tri Ý."

Giọng anh khàn đặc.

"Em nói xem, anh nên làm gì đây?"

Lần đầu tiên, khi đứng trước một lựa chọn lớn như vậy, anh cảm thấy mờ mịt.

Anh trao quyền quyết định cho cô.

Hứa Tri Ý nhìn anh rồi mỉm cười.

Nụ cười ấy vẫn dịu dàng và kiên định như trước.

"Hạ Thắng."

Cô gọi cái tên bình thường nhất nhưng cũng khiến cô yên lòng nhất.

"Trước đây em đã từng nói với anh rồi."

"Em không quan tâm trước kia anh là ai, cũng không quan tâm anh đang mang trên mình điều gì."

"Em chỉ biết hiện tại anh là người đàn ông của em."

"Anh ở đâu, nhà của em ở đó."

"Nếu anh muốn trở về, lấy lại tất cả những gì thuộc về mình, em sẽ đi cùng anh."

"Chúng ta sẽ cùng nhau trở về Kinh Thị, đối mặt với những sóng gió máu tanh đó."

"Nếu anh không muốn trở về, muốn tiếp tục sống như bây giờ, em cũng sẽ ở bên anh."

"Chúng ta sẽ cùng nhau trở về thôn Hạ Gia, giữ lấy xưởng của chúng ta, giữ lấy nhà của chúng ta."

"Dù anh đưa ra lựa chọn thế nào."

Cô nâng mặt anh lên, bắt anh nhìn vào mắt mình.

Từng câu từng chữ, rõ ràng vô cùng.

"Em vĩnh viễn đứng về phía anh."

"Vĩnh viễn ủng hộ anh."

Lời cô nói giống như tia nắng ấm áp nhất.

Trong nháy mắt xua tan hết mọi do dự và u ám trong lòng Hạ Thắng.

Anh nhìn cô.

Nhìn đôi mắt đầy yêu thương và bao dung ấy.

Bỗng nhiên anh cười.

Anh biết mình nên chọn thế nào rồi.

Anh quay đầu nhìn Cục trưởng Lưu.

Chậm rãi nhưng vô cùng kiên định lắc đầu.

"Chú Lưu, cảm ơn ý tốt của chú."

"Nhưng là ta quyết định."

"Nhưng tôi quyết định rồi."

"Tôi không quay về."

"Ít nhất là hiện tại chưa quay về."

Cục trưởng Lưu nhìn anh, dường như đã sớm đoán được anh sẽ đưa ra lựa chọn này.

Ông không khuyên thêm nữa.

Chỉ khẽ thở dài.

"Thôi vậy."

"Con cháu tự có phúc của con cháu."

"Nếu cậu đã quyết định rồi, tôi cũng không nói thêm gì nữa."

"Chỉ là......"

Ông nhìn Hạ Thắng, rồi lại nhìn Hứa Tri Ý.

"Chuyện giấy phép e rằng......"

"Chuyện giấy phép, chúng tôi sẽ tự nghĩ cách."

Hạ Thắng cắt ngang lời ông.

Ánh mắt anh một lần nữa trở lại vẻ sắc bén và kiên định như trước.

"Trên đời này không có chuyện gì Hạ Thắng tôi không làm được."

"Chỉ cần tôi muốn."

"Cho dù không có giấy phép."

"Tôi vẫn có thể đường hoàng đưa số máy móc đó về thôn Hạ Gia."

Lời anh nói đầy sự tự tin và khí thế không thể nghi ngờ.