Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 92: Nhân vật mới xuất hiện
"Anh ba."
Hai chữ đơn giản này tựa như một tia sét, nổ vang trong lòng Hứa Tri Ý.
Cô đột nhiên quay đầu, nhìn về phía người đàn ông xa lạ ở trong xe.
Đó là một người đàn ông trông tầm ba mươi tuổi.
Anh ta mặc một bộ kiểu áo Tôn Trung Sơn màu xanh biển cắt may vừa vặn, tóc chải chuốt không chút cẩu thả.
Trên mũi đeo một cặp mắt kính gọng mạ vàng, đôi mắt phía sau thấu kính sâu thẳm mà lại sáng ngời.
Làn da anh ta rất trắng, ngón tay thon dài, móng tay cắt tỉa sạch sẽ.
Khắp người đều toát ra một vẻ kiêu ngạo và nho nhã đặc trưng của con cháu thế gia, có phần lạc điệu với thời đại này.
Anh ta và Hạ Thắng là hai loại người hoàn toàn khác biệt.
Hạ Thắng là sói cô độc trong núi sâu, là lưỡi dao sắc bén uống máu, tràn đầy cảm giác sức mạnh dã tính nguyên thủy.
Mà người đàn ông này lại giống như một khối ngọc ấm thượng hạng, ôn nhuận, nội liễm, nhưng lại sâu không lường được.
Thế nhưng chính hai con người như vậy, lại được liên kết với nhau bằng một cách xưng hô.
"Anh ba."
Đại não Hứa Tri Ý trống rỗng.
Cô biết Hạ Thắng tên thật là Lục Chiến Kiêu.
Cô cũng biết ở ngôi nhà tại Kinh Thị kia, anh đứng hàng thứ ba.
Vậy thì người đàn ông trước mắt này......
Thân phận của anh ta đã rõ mười mươi.
Anh ta là người của Lục gia.
Là em trai của Hạ Thắng?
Tim Hứa Tri Ý trong nháy mắt đã vọt lên tới cổ họng.
Cô theo bản năng nắm chặt lấy tay Hạ Thắng.
Cô có thể cảm giác rõ ràng thân thể Hạ Thắng vào khoảnh khắc đó trở nên vô cùng cứng đờ.
Bàn tay to đang bọc lấy tay cô cũng theo bản năng siết chặt lại.
Lực đạo lớn đến mức làm cô cảm thấy có chút đau đớn.
Hạ Thắng găm chặt ánh mắt vào người đàn ông trong xe.
Đôi mắt sâu thẳm của anh cuồn cuộn những cảm xúc cực kỳ phức tạp mà Hứa Tri Ý chưa từng thấy bao giờ.
Có kinh ngạc, có cảnh giác, nhưng nhiều hơn cả là một sự chán ghét sâu sắc không thể hòa tan.
"Lục Cảnh Minh."
Hạ Thắng rít cái tên này qua kẽ răng.
Mỗi một chữ đều như tẩm băng tuyết.
"Sao cậu lại ở đây?"
Người đàn ông được gọi là "Lục Cảnh Minh" kia mỉm cười.
Nụ cười đó vẫn ôn hòa như cũ, nhưng lại làm Hứa Tri Ý cảm thấy một luồng ớn lạnh không rõ nguyên do.
"Tại sao tôi không thể ở đây chứ?"
Anh ta hỏi ngược lại.
"Anh ba, anh có thể vì một người phụ nữ nông thôn mà ngàn dặm xa xôi chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này."
"Tôi làm em trai, tới nơi này xử lý chút việc kinh doanh của gia tộc, chẳng phải là rất bình thường sao?"
Anh ta vừa dứt lời, Hứa Tri Ý liền cảm giác rõ ràng sát khí lạnh thấu xương trên người Hạ Thắng lại đậm đặc thêm vài phần.
"Tôi cảnh cáo cậu, Lục Cảnh Minh."
Giọng của Hạ Thắng như ma âm truyền đến từ chín tầng địa ngục.
"Thu lại những tâm tư bẩn thỉu đó của cậu đi."
"Cô ấy không phải là người để cậu đánh giá."
"Ồ?"
Lục Cảnh Minh đẩy đẩy mắt kính, trên thấu kính phản chiếu một tia sáng lạnh lùng.
Ánh mắt anh ta rốt cuộc cũng chuyển từ trên người Hạ Thắng sang Hứa Tri Ý ở bên cạnh anh.
Đó là một ánh mắt xem xét, dò xét, thậm chí còn mang theo một tia khinh miệt.
Giống như là đang đánh giá một món hàng hóa.
"Nghĩ đến vị này chính là người làm cho thiên chi kiêu tử của Lục gia chúng ta thà vứt bỏ hết thảy cũng muốn ở bên nhau trọn đời...... Chị dâu ba đúng không?"
Anh ta cố tình nhấn mạnh hai chữ "chị dâu ba".
Trong giọng nói tràn ngập sự châm chọc không chút che giấu.
Hứa Tri Ý bị ánh mắt đó của anh ta nhìn đến mức cả người không tự nhiên.
Cô thẳng lưng lên, không chút sợ hãi đón nhận tầm mắt của anh ta.
Cô biết, trước mặt người đàn ông này, bất kỳ sự lùi bước và nhút nhát nào cũng đều chỉ khiến anh ta càng thêm khinh thường mình.
"Chào anh."
Cô mở miệng, giọng không lớn nhưng lại dị thường rõ ràng và bình tĩnh.
"Tôi tên là Hứa Tri Ý, là vợ của Hạ Thắng."
Cô không thừa nhận thân phận "chị dâu ba" kia.
Cô chỉ đang trần thuật một sự thật đơn giản nhất.
Trong mắt Lục Cảnh Minh thoáng qua một tia kinh ngạc.
Anh ta dường như không ngờ tới, cô gái nông thôn trông có vẻ nhu nhu nhược nhược trước mắt này lại có can đảm và khí độ như vậy.
"Hứa Tri Ý?"
Anh ta nghiền ngẫm lặp lại cái tên này.
"Tên hay."
"Chỉ tiếc......"
Anh ta chuyển biến giọng điệu, nói đầy ẩn ý.
"Chọn sai người rồi"
"Cậu!"
Hứa Tri Ý còn chưa mở miệng, Hạ Thắng đã bị câu nói này của anh ta hoàn toàn chọc giận.
Hạ Thắng tiến lên một bước, tư thế kia dường như muốn trực tiếp túm Lục Cảnh Minh từ trong xe ra.
"Anh ba, đừng kích động."
Lục Cảnh Minh lại không chút hoảng loạn, chỉ nhạt giọng nhắc nhở.
"Nơi này là đường lớn đấy."
"Anh mà động thủ, ngày mai sợ là toàn bộ thành phố Phụng Thiên đều biết tam thiếu gia của Lục gia hành hung bên đường."
"Đến lúc đó, mất mặt là toàn bộ Lục gia chúng ta."
Anh ta dùng chiếc gông xiềng vô hình mang tên "Lục gia" này, dễ như trở bàn tay trói buộc ngọn lửa giận của Hạ Thắng.
Nắm tay Hạ Thắng siết chặt đến kêu "răng rắc".
Đôi mắt đỏ ngầu của Hạ Thắng găm chặt vào Lục Cảnh Minh.
Nếu ánh mắt có thể giết người, Lục Cảnh Minh sợ là đã chết trăm ngàn lần.
"Lên xe đi."
Lục Cảnh Minh như không nhìn thấy ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Hạ Thắng, mỉm cười phát ra lời mời.
"Trời lạnh như thế này, tổng không thể để chị dâu ba cứ mãi đứng đây cùng anh uống gió Tây Bắc chứ?"
"Tìm một chỗ, chúng ta ngồi xuống, hảo hảo mà trò chuyện một chút."
"Tôi nghĩ, giữa chúng ta có rất nhiều lời cần nói."
"Tôi và cậu không có gì để nói."
Hạ Thắng lạnh lùng cự tuyệt.
"Vậy sao?"
Trên mặt Lục Cảnh Minh nụ cười bất biến.
"Vậy...... Còn công văn phê duyệt nhà xưởng thì sao?"
"Còn về những thiết bị sản xuất tiên tiến nhất kia nữa?"
"Những thứ này, anh ba cũng không muốn trò chuyện một chút sao?"
Anh ta giống như một con rắn độc xảo quyệt nhất.
Nhắm chuẩn xác vào điểm yếu của Hạ Thắng.
Hạ Thắng cảm thấy vô cùng nghi hoặc,
Sao anh ta lại biết những thứ này?!
Mục đích anh đến thành phố Phụng Thiên, chỉ có anh và Hứa Tri Ý biết.
Lục Cảnh Minh rốt cuộc là biết được từ đâu?
Trừ phi......
Từ khoảnh khắc họ rời khỏi Hạ gia thôn, nhất cử nhất động của họ đều nằm dưới sự giám sát của người đàn ông này.
Nhận thức này làm trong lòng Hạ Thắng trào lên một luồng ớn lạnh cực lớn.
Lần đầu tiên anh phát hiện, năng lực cảnh giác và phản trinh sát mà mình luôn tự hào.
Trước mặt người em tư trông có vẻ vô hại này, thế nhưng lại không chịu nổi một kích như vậy.
"Xem ra, anh ba có hứng thú rồi."
Lục Cảnh Minh nhìn ra sự dao động của anh.
Anh ta mở cửa xe, làm một tư thế "mời".
"Đi thôi."
"Tôi đã đặt sẵn chỗ ở khách sạn Phụng Thiên rồi."
"Chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện."
Hạ Thắng trầm mặc.
Anh nhìn thoáng qua Hứa Tri Ý ở bên cạnh.
Hứa Tri Ý cũng đang nhìn anh.
Trong ánh mắt của cô không có nửa phần kinh hoảng và sợ hãi, chỉ có sự tin tưởng khiến người ta an lòng.
Cô nhẹ nhàng lắc đầu với anh.
Ý tứ đó rất rõ ràng.
Đừng đi.
Đây là một cái bẫy.
Hạ Thắng đương nhiên biết đây là một cái bẫy.
Một đầm rồng hang hổ.
Nhưng anh hiện tại dường như không có lựa chọn nào khác.
Trong tay Lục Cảnh Minh nắm thứ mà anh đang cần nhất hiện tại.
Cũng nắm thứ duy nhất có thể uy h**p anh.
"Được."
Cuối cùng anh vẫn gật đầu.
"Tôi đi với cậu."
"Nhưng cô ấy trước hết phải tìm một nơi để dàn xếp thỏa đáng."
Anh chỉ vào Hứa Tri Ý, thái độ không thể nghi ngờ.
Anh có thể đi mạo hiểm.
Nhưng anh tuyệt đối không thể để vợ mình đi theo mạo hiểm cùng.
"Đương nhiên rồi."
Lục Cảnh Minh cười càng thêm ôn hòa.
"Tôi sao có thể để chị dâu ba chịu thiệt thòi chứ?"
Anh ta phân phó với tài xế.
"Tiểu Vương, đưa chị dâu ba đến nhà khách trước."
"Nhớ kỹ, lấy phòng tốt nhất."
"Vâng, Tứ thiếu."
Tài xế cung kính lên tiếng.
Hạ Thắng xoay người, nhìn Hứa Tri Ý.
Anh muốn nói gì đó, rồi lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.
"Đi đi."
Hứa Tri Ý ngược lại còn bình tĩnh hơn anh.
Cô thay anh chỉnh sửa lại cổ áo có chút hỗn độn.
Nhẹ giọng nói.
"Em chờ anh về."
Giọng của cô rất nhẹ, lại mang theo một nguồn sức mạnh đủ để xoa dịu mọi bất an.
Hạ Thắng nhìn cô, nặng nề gật đầu.
Anh cúi người, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên trán cô.
"Chờ anh."
Nói xong, anh liền dứt khoát kéo cửa ghế phụ chiếc "Volga" ra rồi ngồi vào.
Chiếc xe hơi màu đen nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ, biến mất trong màn đêm.
Hứa Tri Ý đứng tại chỗ, nhìn theo hướng chiếc xe kia biến mất.
Mãi đến khi cả đèn hậu xe cũng không còn nhìn thấy, cô mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
"Phu nhân, mời lên xe."
Cái người tên Tiểu Vương kia không biết đã xuống xe từ lúc nào, giúp cô mở cửa ghế sau.
Thái độ của anh ta rất cung kính, thậm chí có thể nói là khiêm tốn.
Nhưng Hứa Tri Ý lại từ dưới hàng mi rủ xuống của anh ta bắt gặp một tia tinh quang lướt qua, không thuộc về thứ mà một tài xế nên có.
Tim cô lại chùng xuống.
Xem ra, Lục Cảnh Minh này xa so với tưởng tượng của cô còn sâu không lường được hơn.
Mỗi một người bên cạnh anh ta, sợ là đều không đơn giản.
Hứa Tri Ý không nghĩ nhiều nữa.
Cô khom lưng ngồi vào trong xe.
Ghế da thật mềm mại bao bọc lấy toàn bộ cơ thể cô.
Trong xe có một mùi nước hoa Cologne thoang thoảng, cao cấp.
Đó là mùi hương thuộc về Lục Cảnh Minh.
Kiêu ngạo, ưu nhã, nhưng lại tràn ngập nguy hiểm và hơi thở xâm lược.
Trong lòng Hứa Tri Ý bỗng nhiên trào lên một dự cảm mãnh liệt, điềm xấu.
Cô luôn cảm thấy đêm nay sẽ xảy ra chuyện, mà lại còn là chuyện lớn.