Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 91: Làm vợ đi xa ngàn dặm
"Em...... Còn sẵn sàng đi cùng anh chứ?"
Giọng Hạ Thắng vang vọng trong phòng rộng của nhà khách, mang theo sự căng thẳng mà chính anh cũng không nhận ra.
Hứa Tri Ý nhìn anh, nhìn đôi mắt sâu thẳm ấy ánh lên những cảm xúc phức tạp.
Nơi đó có sự bất an với tương lai chưa biết, có nỗi lo về hiểm nguy, nhưng nhiều hơn cả, là sự trân trọng và mong chờ dành cho cô.
Cô cười.
Không phải nụ cười e dè, khách sáo.
Mà là nụ cười xuất phát từ đáy lòng, sáng trong và ấm áp như ánh trăng ngoài cửa sổ.
"Đi."
Cô chỉ đáp một chữ, nhưng đầy khí khái.
"Hạ Thắng, anh nhớ kỹ."
Cô đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt góc cạnh của anh, đầu ngón tay lướt qua làn da mang chút thô ráp.
"Em đã nói với anh rồi, dù là lên núi dao hay xuống biển lửa, em đều đi cùng."
"Chỉ là một nơi rất xa thôi, có gì mà không dám đi?"
"Với lại, không có thần tài như em bên cạnh chỉ đường, nhỡ anh tìm không được thì sao?"
Cô tinh nghịch nháy mắt, cố dùng lời đùa cợt để xua đi vẻ nghiêm trọng giữa lông mày anh.
Hạ Thắng nhìn cô, nơi mềm yếu nhất trong đáy lòng anh chợt bị chạm mạnh.
Anh ôm cô vào lòng, siết chặt, như muốn nghiền cô vào xương thịt mình.
Vạn lời muốn nói, cuối cùng chỉ đọng lại hai chữ.
"Vợ."
"Ừm."
"Có em thật tốt."
......
Vừa quyết định đi đến "nơi rất xa" kia, hành động liền lập tức được triển khai.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Thắng liền đi một chuyến đến Cục Công an huyện.
Ở thời đại này, đi xa nhà không phải chuyện nói đi là đi.
Đặc biệt là chuyến đi đường dài vượt tỉnh, bắt buộc phải có thư giới thiệu do đơn vị hoặc công xã cấp.
Hạ Thắng hiện không có công tác, nhà xưởng của Hứa Tri Ý lại vừa bị thiêu hủy, vẫn đang trong giai đoạn bàn bạc xây lại.
Về lý thuyết, tờ giấy giới thiệu này rất khó xin được.
Nhưng Hạ Thắng chỉ bước vào chưa đầy nửa tiếng.
Lúc bước ra, trong tay anh đã có thêm một tờ giấy giới thiệu đóng dấu đỏ tươi.
Nội dung trên giấy rất đơn giản, chỉ ghi rõ: Thôn dân Hạ Thắng cùng vợ là Hứa Tri Ý thuộc thôn Hạ Gia, do giải quyết việc tư nhân, cần đi đến thành phố Phụng Thiên.
Kính mong các đơn vị dọc đường tạo điều kiện thuận lợi.
Hứa Tri Ý nhìn tờ giấy mỏng tang ấy, trong lòng đầy tò mò.
"Anh làm thế nào được vậy?"
"Sơn nhân tự có diệu kế."
(*Sơn nhân tự có diệu kế: Câu này thường nói rằng người sống ẩn dật, không lộ diện nhưng không phải là kém cỏi; ngược lại họ vẫn có trí tuệ, cách xử lý và mưu lược riêng. Nó cũng hàm ý: đừng xem thường người "ở ẩn" hoặc người không phô trương.)
Hạ Thắng chỉ là thần bí mà cười cười, không có nhiều làm giải thích.
Hạ Thắng chỉ cười mỉm bí hiểm, không giải thích thêm.
Anh càng không nói, Hứa Tri Ý càng cảm thấy con người anh bí ẩn như một vực sâu không đáy.
Khiến người ta vừa muốn khám phá, lại vừa có chút e dè.
Ngoài giấy giới thiệu, thứ quan trọng nhất là tiền và phiếu.
Khoản tiền 3000 đồng khổng lồ ấy, Hứa Tri Ý không dám mang tất theo người.
Cô dùng kim chỉ khéo léo khâu hai nghìn đồng vào lớp lót trong áo của Hạ Thắng.
Số tiền còn lại cùng các loại tem phiếu, cô cũng chia ra giấu kỹ ở vài chỗ khác nhau.
Ở thời buổi này, "tiền của không lộ bạch" là nguyên tắc sinh tồn cơ bản nhất.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.
-------------
Sang ngày thứ ba, trời còn chưa sáng, hai người đã bước lên đoàn tàu xanh chạy tuyến phía nam.
Ga tàu cuối thập niên 70, vĩnh viễn là một khung cảnh hỗn loạn nhưng tràn đầy sức sống.
Trên sân ga chen chúc đủ loại hành khách nam bắc.
Họ vác túi lớn túi nhỏ, ăn mặc đủ kiểu, gương mặt hoặc nôn nóng, hoặc đờ đẫn, hoặc mong ngóng.
Không khí nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi mồ hôi, cùng mùi mì ăn liền hòa quyện thành một thứ mùi hỗn tạp.
Tiếng còi tàu vút cao cùng tiếng người ồn ào hòa lẫn vào nhau, chấn đến nhức màng nhĩ.
Hứa Tri Ý vốn là cô gái lớn lên trong thành, nào từng thấy trận trượng thế này.
Cô theo bản năng nắm chặt tay Hạ Thắng, cả người như dán sát vào anh.
"Đừng sợ."
Hạ Thắng che chở cô trong lòng, dùng thân hình cao lớn của mình ngăn đám đông chen chúc.
Hơi thở trầm ổn như núi của anh, như một tấm chắn vô hình, mang lại cho cô cảm giác an toàn lớn lao.
Đoàn tàu là loại toa xanh cũ kỹ nhất.
Trong toa chen chúc không thể tả, ngay cả lối đi hẹp cũng ngồi kín người.
Họ mua vé ghế cứng, nhưng khi tìm đến chỗ ngồi, phát hiện trên đó đã có hai gã đàn ông cao lớn vạm vỡ ngồi sẵn.
Hai người kia trần vai, lộ ra những hình xăm dữ tợn, vừa hút thuốc vừa nói chuyện oang oang.
Thấy Hạ Thắng và Hứa Tri Ý đến, họ chỉ liếc nghiêng mắt, chẳng hề có ý định nhường chỗ.
Hạ Thắng không nói lời nào.
Anh chỉ đặt hành lý trong tay lên giá để đồ.
Sau đó, anh cứ thế lặng lẽ đứng trước mặt hai gã đàn ông.
Anh rất cao, đứng trong lối đi hẹp, suýt chút chắn hết ánh đèn trên đỉnh đầu.
Gương mặt không chút biểu cảm của anh dưới bóng tối càng thêm lạnh lùng, cứng rắn.
Ánh mắt anh sâu thẳm, không chút cảm xúc.
Như sói nhìn mồi.
Ban đầu, hai gã còn chẳng để tâm.
Nhưng dần dần, họ bắt đầu ngồi không yên.
Khí thế áp bức vô hình từ người Hạ Thắng như ngọn núi lớn, đè nén họ đến nghẹt thở.
Đó là loại khí trường chỉ có ở những kẻ thực sự bước ra từ biển máu núi xương.
Một loại sát khí lạnh thấu xương, thuần túy, không cảm xúc, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng người.
Cuối cùng.
Một gã không chịu nổi.
Hắn hùng hổ đứng dậy, hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Thắng.
"Nhìn gì? Chưa thấy người bao giờ à?"
Hắn kéo gã đồng bọn, chen ra khỏi lối đi.
Mầm mống xung đột cứ thế được Hạ Thắng hóa giải bằng cách đơn giản và trực tiếp nhất.
Hứa Tri Ý nhìn anh, trong lòng vừa bội phục, vừa e sợ.
Cô biết, bản tính hung hãn trong xương tủy người đàn ông này chưa bao giờ biến mất.
Anh chỉ vì cô mà cẩn thận giấu kín những nanh vuốt ấy.
Tàu hỏa chạy xình xịch, xình xịch..
Cảnh sắc ngoài cửa sổ không ngừng thay đổi.
Từ phương bắc đất đai màu mỡ ngàn dặm, đến Trung Nguyên bằng phẳng bao la.
Họ đi chuyến này, phải ngồi suốt ba ngày hai đêm.
Hành trình vừa khô khan vừa vất vả.
Ghế ngồi cứng ngắc làm xương cốt người ta đau nhức.
Không khí trong toa xe cũng ngày càng ngột ngạt.
Đến buổi tối, Hứa Tri Ý thực sự là buồn ngủ không chịu nổi.
Cô dựa vào vai Hạ Thắng, mơ màng thiếp đi.
Trong giấc mơ, cô cảm giác có người đang nhẹ nhàng v**t v* tóc mình.
Động tác rất nhẹ, mang theo một sự dịu dàng thô ráp.
Cô còn ngửi thấy một mùi thuốc lá thoang thoảng.
Rất dễ ngửi, cũng rất an tâm.
Cô biết đó là Hạ Thắng.
Anh gần như thức trắng đêm.
Cứ thế lặng lẽ nhìn cô, như một vị thần bảo hộ trầm mặc.
Chiều ngày thứ ba.
Tàu hỏa cuối cùng cũng chậm rãi lăn bánh vào ga thành phố Phụng Thiên.
Phụng Thiên, một trong những căn cứ công nghiệp nặng quan trọng nhất của cả nước.
Ấn tượng đầu tiên thành phố này mang lại cho Hứa Tri Ý là "Quá rộng lớn".
Nhà ga đồ sộ, đường phố rộng lớn, cùng những dãy nhà xưởng và ống khói san sát như rừng thép ở phía xa.
Trên đường phố đủ loại ô tô qua lại, cùng tiếng chuông xe điện leng keng không ngừng.
Tất cả những điều này khiến Hứa Tri Ý vốn từ thâm sơn cùng cốc bước ra cảm thấy mới lạ choáng ngợp.
Nơi Hạ Thắng định đến là một khu tập thể cũ kỹ ở quận Thiết Tây.
Ở đó từng có một người đồng đội cũ của anh.
Đây cũng là người duy nhất mà lần này ra đi anh có thể nghĩ tới, người có khả năng giúp được việc.
Hai người dựa theo địa chỉ, rẽ trái rẽ phải mới tìm được khu tập thể cơ quan kia.
Đó là một dãy nhà lầu nhỏ kiểu Liên Xô xây bằng gạch đỏ, trông rất có cảm giác thời gian.
Họ đã tìm được tòa nhà đó, lối đi đó.
Nhưng khi họ gõ cánh cửa quen thuộc kia, người mở cửa lại là một người phụ nữ trung niên xa lạ.
"Các ngươi tìm ai?"
"Xin hỏi, Trương Viện Triều có phải ở đây không ạ?" Hạ Thắng mở miệng hỏi.
"Trương Viện Triều?"
Người phụ nữ kia sửng sốt một chút, ngay sau đó lắc lắc đầu.
"Các ngươi tìm nhầm rồi."
"Nhà của chúng tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa từng nghe nói qua ai có tên này."
Hạ Thắng chân mày cau lại.
Không có khả năng.
Anh nhớ rõ mồn một địa chỉ chính là nơi này.
"Vậy người trước kia ở nơi này đâu ạ?" Hứa Tri Ý vội vàng truy vấn.
"À, các người là nói nhà lão Lý hả." Người phụ nữ bừng tỉnh đại ngộ. "Nhà họ một tháng trước đã dọn đi rồi."
"Dọn đi rồi?" Tâm Hạ Thắng chùng xuống. "Dọn đi đâu, dì có biết không ạ?"
"Cái này tôi sao biết được." Người phụ nữ vẫy vẫy tay. "Hình như là điều động công tác, nghe nói điều đến phía nam rồi."
"Cụ thể là ở đâu, hàng xóm láng giềng như chúng tôi cũng không tiện hỏi nhiều."
Nói xong, người phụ nữ liền "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Để lại Hứa Tri Ý và Hạ Thắng hai người, ngơ ngác nhìn nhau đứng ở lối đi hành lang không một bóng người.
Manh mối duy nhất, cứ như vậy mà đứt đoạn.
Họ ngàn dặm xa xôi tìm đến đây, kết quả lại vồ hụt.
"Vậy...... Giờ chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Hứa Tri Ý nhìn Hạ Thắng, trong giọng nói mang theo một tia mờ mịt và bất lực.
Sắc trời đã dần dần tối sầm xuống.
Thành phố xa lạ, đường phố xa lạ.
Họ giống như hai cánh bèo không rễ, chẳng biết nên trôi dạt về phương nào.
Hạ Thắng không nói gì.
Anh chỉ kéo tay Hứa Tri Ý, đi ra khỏi tòa nhà tập thể khiến anh cảm thấy thất vọng kia.
Anh đứng dưới ánh đèn đường, nhìn đường phố ngựa xe như nước, đại não đang tăng tốc vận hành.
Trương Viện Triều là đường lui cuối cùng của anh.
Hiện tại con đường này đã đứt.
Anh bắt buộc phải nghĩ biện pháp khác.
Đúng lúc này.
Một chiếc xe hơi "Volga" màu đen lặng yên không một tiếng động dừng lại bên cạnh họ.
Ở cái thời đại mà xe đạp vẫn còn là vật hiếm lạ.
Sự xuất hiện của một chiếc xe hơi cao cấp như vậy, bản thân nó đã đủ thu hút sự chú ý.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống.
Lộ ra một khuôn mặt nho nhã lễ độ, đeo mắt kính gọng mạ vàng.
Người nọ nhìn Hạ Thắng, khóe miệng ngậm một nụ cười đầy ý vị sâu xa.
Giọng nói của người nọ rất ôn hòa, giống như gió xuân lướt qua mặt hồ, nhưng lại làm máu trong người Hạ Thắng trong nháy mắt giảm xuống điểm đóng băng.
"Anh ba."
"Đã lâu không gặp."
"Ông nội...... Rất nhớ anh."