Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 77: Anh không muốn ai nhắc tới thân thế của mình
Đám cháy ở kho hàng cuối cùng cũng được cả thôn hợp sức dập tắt.
Nhưng tất cả đã quá muộn. Cả kho hàng cùng toàn bộ số hàng bên trong đều bị thiêu thành một đống tro tàn đen cháy.
Các thôn dân nhìn cảnh tượng tan hoang trước mắt, ai nấy đều thở dài ngao ngán, gương mặt đầy tuyệt vọng. Thứ bị thiêu rụi không chỉ là hàng hóa, mà còn là hy vọng đổi đời của cả thôn.
"Xong rồi... lần này thật sự xong rồi..."
"Ngày mai phải giao hàng rồi, biết làm sao bây giờ đây?"
"Phía Cung Tiêu Xã chúng ta biết ăn nói thế nào?"
Trưởng thôn Trương Sơn sốt ruột đến mức dậm chân liên tục. Lúc này ông hối hận nhất chính là trước đây đã đồng ý cho Hứa Tri Ý mở xưởng. Giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, ông là trưởng thôn chắc chắn không thoát khỏi liên quan.
Mọi người đều đang lo cho tổn thất và tương lai của mình, không ai để ý tới cảm xúc của hai người chịu ảnh hưởng lớn nhất — Hứa Tri Ý và Hạ Thắng.
Hạ Thắng ôm Hứa Tri Ý xuyên qua đám đông đầy tiếng than thở, lặng lẽ đi về phía nhà mình. Bóng lưng anh vẫn cao lớn vững chãi như núi, nhưng lại phủ lên cảm giác cô độc và nặng nề khó nói thành lời.
Hứa Tri Ý vùi sâu mặt vào ngực anh. Cô không dám nhìn ánh mắt thất vọng và trách móc của các thôn dân, chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi rã rời. Mệt cả thể xác lẫn tinh thần.
Về tới nhà.
Hạ Thắng đặt cô xuống giường, yên lặng kéo chăn đắp cho cô.
Sau đó anh xoay người định đi ra ngoài.
"Anh đi đâu?"
Hứa Tri Ý lập tức giữ lấy tay anh.
"Anh đi đun ít nước nóng cho em rửa mặt." Giọng anh rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến người ta bất an.
Hứa Tri Ý biết anh đang cố nhẫn nhịn. Anh đang dùng toàn bộ sức lực để ép con thú dữ trong lòng mình trở lại lồng giam. Nhưng cô biết nó chưa hề biến mất, chỉ đang tạm thời ngủ đông mà thôi.
"Anh đừng đi." Cô nắm chặt tay anh không buông: "Ở đây với em."
Hạ Thắng nhìn đôi mắt đầy bất an và dựa dẫm của cô, nhẹ lòng đi ít nhiều. Anh khẽ gật đầu, ngồi xuống bên cạnh cô.
Hai người đều im lặng. Trong phòng chìm vào bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Rất lâu sau, Hứa Tri Ý mới chậm rãi lên tiếng:
"Hạ Thắng."
"Ừ."
"Chu Mộ Bạch..." Cô do dự một lúc rồi vẫn hỏi ra điều mình muốn biết nhất: "Những lời anh ta nói... đều là thật sao?"
"Cái gì mà Đại đội trưởng Hạ, rồi ông cụ... Anh thật sự xuất thân từ một gia tộc quân nhân rất lợi hại sao?"
Cơ thể Hạ Thắng khẽ cứng lại. Anh không trả lời, chỉ trầm mặc nhìn màn đêm đen đặc ngoài cửa sổ.
Trong đôi mắt sâu thẳm kia cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp và đau dớn mà Hứa Tri Ý không thể hiểu nổi.
Sự im lặng ấy đã nói lên tất cả.
Tim Hứa Tri Ý từng chút chìm xuống.
Cô không biết mình nên vui hay nên đau lòng thay anh.
Vui vì anh không phải cô nhi không nơi nương tựa, anh có gia đình, có xuất thân hiển hách.
Nhưng cũng đau lòng vì anh thà từ bỏ tất cả để trốn vào cái khe núi nghèo nàn này làm thợ săn, còn hơn quay về cái gọi là "gia đình" kia.
Có thể tưởng tượng được nơi đó chưa từng mang lại cho anh sự ấm áp, chỉ có đau khổ và tổn thương vô tận.
"Xin lỗi..." Hứa Tri Ý nhìn gương mặt căng cứng của anh, khẽ nói: "Em không nên hỏi."
Hạ Thắng chậm rãi quay đầu nhìn cô, ánh mắt vô cùng phức tạp:
"Em có phải cũng nghĩ..."
Anh cất giọng khàn đặc: "Anh vẫn luôn lừa em không?"
Hứa Tri Ý sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra. Anh tưởng cô đang trách anh giấu giếm thân thế.
"Không có!"
Cô vội vàng lắc đầu giải thích: "Em chưa từng nghĩ như vậy!"
"Em chỉ là..." Cô chỉ là đau lòng cho anh. Đau lòng vì anh phải một mình gánh vác quá khứ nặng nề ấy: "Em chỉ muốn biết... Vì sao anh lại không muốn ai nhắc tới thân thế của mình? Có phải cái nhà đó khiến anh rất đau khổ không?"
Ánh mắt Hạ Thắng lập tức thay đổi. Trong đôi mắt vốn còn bình tĩnh kia, ngọn lửa giận dữ và hận ý bỗng bùng lên dữ dội.
"Đau khổ?"
Anh bật cười lạnh, tiếng cười đầy châm chọc và bi thương: "Nơi đó với anh không phải nhà. Là nhà giam. Là địa ngục."
Anh nói xong liền bật dậy, bực bội đi qua đi lại trong phòng. Khí tức thô bạo mà anh vừa cố đè nén giờ lại tràn ra không kiểm soát.
"Anh đã rất vất vả mới bò được ra khỏi địa ngục đó. Anh tưởng cả đời này sẽ không phải quay về nữa. Nhưng bọn họ vẫn không chịu buông tha anh. Vì sao nhất định không chịu buông tha anh?!"
Anh gầm lên, đấm mạnh vào bức tường bên cạnh.
Rầm!
Bức tường gạch lập tức lõm xuống một dấu quyền thật sâu, bụi đất rơi lả tả. Mu bàn tay anh cũng lập tức rách toạc, máu chảy đầm đìa.
"Hạ Thắng!"
Hứa Tri Ý bị hành động mất khống chế của anh dọa sợ. Cô vội vàng chạy xuống giường, lao tới bên cạnh anh, nắm lấy bàn tay đầy máu kia, đau lòng đến mức nước mắt trực trào:
"Anh làm gì vậy?! Anh điên rồi sao?!"
Cô vừa khóc vừa luống cuống tìm vải băng bó cho anh. Nhưng Hạ Thắng dường như không cảm nhận được đau đớn, anh mặc cho máu chảy dọc theo kẽ tay, chỉ dùng đôi mắt đỏ ngầu đầy đau khổ và giằng xé nhìn cô:
"Em có phải cũng nghĩ..." Anh cười tự giễu: "Anh nên quay về đúng không?"
"Dù sao nơi đó cũng có quyền thế, có thể cho em cuộc sống tốt hơn bây giờ gấp vạn lần. Không giống đi theo một kẻ vô dụng như anh. Không chỉ phải sống khổ... còn bị người ta đốt kho hàng, bị người ta chỉ trỏ."
Tim Hứa Tri Ý đau như bị dao cắt. Cô cuối cùng cũng hiểu anh không phải đang giận người khác, anh đang giận chính mình. Giận bản thân vô dụng, giận bản thân không bảo vệ được cô, không bảo vệ được gia đình này.
Anh sợ cô cũng sẽ giống những người khác — khinh thường anh, chê bai anh.
Tên ngốc này, đúng là đồ ngốc nhất trên đời.
Chát!
Tiếng tát vang lên giữa căn phòng yên tĩnh. Hứa Tri Ý dùng hết sức lực tát mạnh anh một cái.
Hạ Thắng bị đánh nghiêng mặt sang một bên, hoàn toàn sững sờ. Anh không dám tin nhìn cô, đây là lần đầu tiên cô đánh anh.
"Hạ Thắng, anh nghe cho rõ." Hứa Tri Ý nhìn anh, nước mắt không ngừng rơi xuống. Giọng cô không lớn, nhưng từng chữ đều kiên định và phẫn nộ chưa từng có:
"Chuyện hối hận nhất đời này của em... là kiếp trước gả nhầm người. Chuyện may mắn nhất... là đời này được gả cho anh."
"Em không quan tâm anh là thiếu gia nhà quân nhân quyền thế hay chỉ là một thợ săn nghèo trong khe núi. Em chỉ biết anh là chồng em, là người đàn ông em muốn sống cả đời cùng."
"Anh nói mình là phế vật? Được, vậy em hỏi anh. Lúc em bị cha mẹ ruột ép đến đường cùng, là ai cho em một mái nhà?"
"...Lúc em bị người ta bắt nạt, vu oan, là ai không chút do dự đứng ra chống lưng cho em?"
"Lúc em ốm đau khó chịu, là ai thức trắng đêm chăm sóc em? Lại là ai... vì em mà ngay cả mạng sống cũng không cần?"
"Hạ Thắng, anh trả lời em đi! Nếu anh còn là phế vật... vậy trên đời này còn ai xứng gọi là đàn ông nữa?!"