Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 76: Kinh ngạc không thôi
Chu Mộ Bạch dường như đã sớm đoán được Hạ Thắng sẽ ra tay.
Ngay khoảnh khắc nắm đấm của Hạ Thắng vung tới, thân thể nhìn qua có vẻ thư sinh của anh ta lại linh hoạt lùi nửa bước về sau, hiểm hóc tránh được cú đánh chí mạng kia.
"Đại đội trưởng Hạ, tính khí của anh vẫn nóng nảy như vậy."
Anh ta đưa tay đẩy gọng kính bị lệch vì động tác mạnh vừa rồi, trên môi vẫn treo nụ cười khiến người khác chỉ muốn đấm cho một trận.
"Ở trước mặt ông cụ, anh cũng đâu dám ngang ngược thế này."
Câu nói ấy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Đôi mắt Hạ Thắng lập tức đỏ ngầu.
Anh không nói thêm lời nào nữa, chỉ như một con thú dữ bị chọc giận hoàn toàn, lần nữa lao về phía Chu Mộ Bạch bằng những đòn tấn công dồn dập như mưa bão.
Chiêu thức của anh mạnh mẽ trực diện, không hề hoa mỹ.
Mỗi một cú đấm, mỗi một cú đá đều mang theo sát khí thuần túy được tôi luyện từ máu và lửa, chiêu nào cũng nhắm thẳng vào chỗ hiểm của Chu Mộ Bạch.
Rõ ràng là muốn đánh chết anh ta.
Ngược lại, Chu Mộ Bạch lại ứng phó vô cùng bình tĩnh.
Thân pháp của anh ta rất linh hoạt, giống như chiếc lá rơi trong gió.
Lần nào cũng có thể tránh khỏi đòn tấn công của Hạ Thắng vào giây phút nguy hiểm nhất với cái giá nhỏ nhất.
Anh ta không phản công, chỉ liên tục né tránh, dây dưa. Miệng còn không ngừng dùng lời lẽ k*ch th*ch Hạ Thắng:
"Sao vậy? Mới thế đã hết sức rồi à?"
"Hồi còn ở Lợi Kiếm, anh đâu có thế này."
"Xem ra mấy năm sống an nhàn đúng là đã biến anh thành phế vật rồi."
"Ông cụ mà thấy cảnh này chắc thất vọng lắm."
"Lợi Kiếm."
Khi hai chữ đó thốt ra khỏi miệng Chu Mộ Bạch, động tác của Hạ Thắng rõ ràng khựng lại trong chớp mắt.
Mà chỉ một thoáng dừng ấy thôi cũng bị Chu Mộ Bạch nhạy bén bắt được.
Ánh mắt anh ta lóe lên. Lần đầu tiên từ lúc giao thủ đến giờ, anh ta chủ động ra tay.
Cánh tay như rắn độc xuyên qua phòng thủ của Hạ Thắng theo một góc độ cực kỳ xảo quyệt, chuẩn xác khóa lấy cổ tay anh.
Đó là một chiêu bắt giữ cực kỳ tiêu chuẩn. Nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, mang theo khí thế sắt máu đặc trưng của quân đội.
Đồng tử Hạ Thắng co rút dữ dội.
Anh muốn thu tay lại nhưng đã không kịp nữa, cổ tay bị Chu Mộ Bạch khóa chặt.
"Xem ra anh cũng không đơn giản."
Hạ Thắng lạnh lùng nhìn anh ta: "Chiêu này là chú hai dạy anh?"
"Đại đội trưởng Hạ quả nhiên tinh mắt."
Chu Mộ Bạch cười nhạt: "Chút công phu mèo cào này của tôi sao dám so với anh."
"Nhưng..."
Giọng anh ta đổi đi, lực tay đang giữ cổ tay Hạ Thắng bỗng siết mạnh hơn: "Đối phó với một binh vương đã phế... có vẻ cũng đủ rồi."
Dứt lời, anh ta dùng chân phát lực, muốn quật mạnh Hạ Thắng qua vai xuống đất.
Nhưng anh ta vẫn đánh giá thấp Hạ Thắng.
Hoặc đúng hơn là đánh giá thấp sức mạnh đáng sợ của một con mãnh thú bị dồn đến đường cùng.
Ngay lúc thân thể sắp rời khỏi mặt đất, bàn tay đang bị khóa của Hạ Thắng đột nhiên xoay ngược theo một góc độ không thể tưởng tượng nổi.
Không những không bị quật ngã, ngược lại còn như gọng kìm sắt siết chặt lấy cổ tay Chu Mộ Bạch.
"A!"
Chu Mộ Bạch đau đến bật ra tiếng kêu nghẹn.
Anh ta cảm giác xương cổ tay mình như sắp bị bóp nát, muốn thoát ra cũng không thoát nổi. Sức lực của Hạ Thắng lớn đến đáng sợ.
"Anh..."
Chu Mộ Bạch kinh hãi nhìn anh. Anh ta không hiểu nổi, người đàn ông này rõ ràng đã rời quân đội nhiều năm như vậy...
Vì sao phản ứng và sức mạnh vẫn đáng sợ đến thế? Chẳng lẽ những tin tức anh ta điều tra được suốt bao năm qua đều sai hết sao?
"Tôi đã nói rồi."
Hạ Thắng nhìn gương mặt đau đến méo mó của anh ta, giọng nói không hề có chút cảm xúc: "Anh đang tự tìm đường chết."
Dứt lời, bàn tay còn lại của anh chậm rãi siết thành quyền.
Gân xanh nổi chằng chịt trên mu bàn tay, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt đủ để đập nát cả sắt thép. Mắt thấy cú đấm ấy sắp giáng xuống mặt Chu Mộ Bạch—
"Đừng!"
Một tiếng hét hoảng loạn vang lên từ phía sau. Hứa Tri Ý không biết từ lúc nào đã thoát khỏi tay trưởng thôn, loạng choạng chạy tới.
Cô ôm chặt lấy cánh tay Hạ Thắng từ phía sau.
"Hạ Thắng! Đừng đánh nữa!"
Giọng cô run run mang theo tiếng khóc: "Không thể đánh anh ta! Anh đánh anh ta thì sẽ không giải thích được nữa! Người ta sẽ bắt anh đi mất!"
Cô không biết "ông cụ" mà bọn họ nhắc tới là ai, cũng không biết "Lợi Kiếm" rốt cuộc là nơi nào.
Nhưng cô biết Chu Mộ Bạch không thể bị đánh, ít nhất không thể bị Hạ Thắng đánh trước mặt cả thôn thế này.
Nếu không, bất kể đúng sai ra sao, Hạ Thắng cũng sẽ thành người đuối lý.
Chỉ cần Chu Mộ Bạch báo công an, tội cố ý gây thương tích của anh chắc chắn không thoát được.
Cô không thể trơ mắt nhìn anh vì trút giận cho cô mà lại hủy hoại chính mình lần nữa.
Cơ thể Hạ Thắng cứng lại vì cái ôm liều lĩnh ấy.
Nắm đấm đang giơ cao dừng giữa không trung.
Anh cảm nhận được thân thể mềm mại đang run rẩy trong lòng mình, ngửi thấy hương thơm quen thuộc khiến anh an tâm.
Sát khí cùng cơn thô bạo đủ để hủy diệt mọi thứ trong mắt anh cuối cùng cũng chậm rãi dịu đi.
Anh quay đầu nhìn cô.
Nhìn gương mặt nhỏ đầy nước mắt và hoảng sợ kia, tim anh như bị ai bóp chặt, đau đến gần như không thở nổi.
"Buông tay." Anh lạnh lùng nói với Chu Mộ Bạch.
Chu Mộ Bạch cũng hiểu hôm nay không thể tiếp tục nữa.
Anh ta lập tức buông tay, ôm lấy cổ tay đau nhức lui về sau mấy bước, ánh mắt nhìn Hạ Thắng tràn đầy kiêng dè.
"Hạ Thắng..."
Hứa Tri Ý ôm lấy cánh tay anh, ngẩng đầu nhìn anh: "Em biết anh tức giận, em biết anh đau lòng vì đống hàng kia. Nhưng hàng cháy rồi còn có thể làm lại. Nếu anh xảy ra chuyện... em phải làm sao đây? Cái nhà này phải làm sao đây?"
Những lời ấy giống như liều thuốc trấn an hiệu quả nhất khiến trái tim đang cuồng nộ của Hạ Thắng dần bình tĩnh lại.
Đúng vậy.
Bây giờ anh không còn là con sói cô độc năm xưa nữa.
Anh có vợ, có gia đình, có người cần anh dùng cả đời để bảo vệ.
Anh không thể tiếp tục hành động bất chấp hậu quả như trước kia nữa.
Hạ Thắng chậm rãi hạ nắm tay xuống. Sau đó anh xoay người, kéo cô gái còn đang run rẩy kia thật mạnh vào lòng.
"Xin lỗi."
Anh khàn giọng nói bên tai cô, chỉ đủ để hai người nghe thấy: "Lại để em phải lo lắng cho anh rồi."