Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 63: Bài học xương máu của nhà họ Hứa

Màn đêm thâm trầm, như bát mực đặc sánh đổ xuống.

Trên con đường đất ra khỏi thôn Hạ Gia, ba bóng người đang vừa lăn vừa bò, chật vật chạy trốn.

Chính là Hứa Kiến Quân, Lưu Lan Chi và Hứa Gia Bảo.

"Mau... nhanh lên!"

Lưu Lan Chi vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn, sợ cái tên sát tinh kia đuổi theo.

Quần bà ta còn ướt, gió đêm thổi tới, vừa lạnh vừa nhục.

"Cái thằng Hạ Thắng chết tiệt! Nó không chết tử tế được!"

Bà ta thở hồng hộc chửi.

"Tại ông hết! Hứa Kiến Quân!"

"Trước đây tôi đã nói không được gả con nhỏ đó cho nó!"

"Ông nhất định không nghe!"

"Giờ hay rồi! Tiền không đòi được, suýt nữa mạng cũng gửi vào đấy!"

Hứa Kiến Quân mặt đen xì, không nói câu nào.

Trong lòng ông ta cũng hối hận xanh ruột.

Ông ta không thể ngờ, cái gã thợ săn thô lỗ Hạ Thắng ấy lại có một mặt đáng sợ đến thế.

Ánh mắt ấy, sát khí ấy.

Căn bản không phải thứ một người bình thường có.

Hắn tuyệt đối từng giết người trong bộ đội.

"Ba, mẹ, đừng cãi nữa!"

Hứa Gia Bảo mặt mày như đưa đám.

"Mình chạy mau khỏi cái chỗ quỷ quái này đi!"

"Cả đời con không muốn gặp lại hắn nữa!"

Đúng lúc này.

Phía sau bọn họ bỗng truyền tới một tràng tiếng bước chân không nhanh không chậm.

"Cộp."

"Cộp."

"Cộp."

Âm thanh ấy trong đêm yên tĩnh rõ ràng lạ thường.

Cũng khiến người ta sởn tóc gáy lạ thường.

Cơ thể ba người cứng đờ ngay lập tức.

Bọn họ chậm rãi, cứng nhắc quay đầu lại.

Chỉ thấy cách đó không xa phía sau.

Người đàn ông bọn họ sợ nhất ấy như một u linh, lặng lẽ đi theo sau lưng.

Trong tay còn cầm con dao săn vừa rút từ thân cây xuống, lóe hàn quang.

"A——!"

Lưu Lan Chi hét lên xé lòng xé ruột.

"Ma kìa!"

Bà ta trợn trắng mắt, ngất xỉu luôn.

"Mẹ! Mẹ!"

Hứa Gia Bảo sợ hồn bay phách lạc, ôm thân thể Lưu Lan Chi lay mãi không ngừng.

Bắp chân Hứa Kiến Quân cũng run cầm cập không dừng.

Ông ta nhìn người đàn ông đang từng bước tiến lại gần, giọng run tới mức không ra hơi.

"Mày... mày rốt cuộc muốn gì?"

"Bọn tao đi rồi!"

"Sao mày còn đuổi theo?!"

Hạ Thắng không trả lời ông ta.

Anh bước tới trước mặt ba người, nhìn bọn họ từ trên cao xuống.

Ánh mắt ấy như đang nhìn ba con heo chờ thịt.

"Tao vừa nói rồi."

Giọng anh lạnh băng không chút nhiệt độ.

"Tao không thích kẻ khác uy h**p tao."

"Càng không thích kẻ khác đụng tới người đàn bà của tao."

"Chúng mày phạm cả hai."

"Cho nên..."

Anh chậm rãi giơ con dao săn lên.

Lưỡi dao dưới ánh trăng thanh lạnh phản chiếu một luồng hàn quang rợn người.

"Cho nên, chúng mày đại loại cũng phải để lại chút gì chứ."

"Đừng... đừng mà..."

Hứa Kiến Quân sợ tới mức "Bùm" một tiếng quỳ rạp xuống đất, liều mạng mà dập đầu.

Hứa Kiến Quân sợ "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên hồi.

"Hạ Thắng! Hạ Thắng đại gia! Tao sai rồi!"

"Bọn tao sai thật rồi!"

"Bọn tao không dám nữa!"

"Xin mày, tha cho bọn tao đi!"

"Bọn tao làm trâu làm ngựa cho mày cũng được!"

"Tha cho chúng mày?"

Khóe miệng Hạ Thắng cong lên một đường tàn nhẫn.

"Được."

Anh nhìn hai cha con quỳ dưới đất vẫy đuôi xin tha như chó.

Nhàn nhạt nói.

"Mỗi đứa để lại một ngón tay."

"Chuyện này coi như xong."

Cái gì?!

Ngón tay?!

Hứa Kiến Quân và Hứa Gia Bảo đều ngây ra.

Bọn họ tưởng mình nghe nhầm.

"Mày... mày nói gì?"

Hứa Kiến Quân không tin nổi hỏi lại.

"Tao nói."

Hạ Thắng dường như đã hết kiên nhẫn.

Ánh mắt anh càng thêm lạnh băng.

"Mỗi đứa, một ngón tay."

"Chúng mày tự làm."

"Hay tao phải giúp?"

Lời nói lạnh băng như một cây búa tạ, hung hăng giáng vào lòng hai cha con.

Bọn họ nhìn đôi mắt không chút cảm tình của Hạ Thắng.

Biết người đàn ông này không đùa.

Hắn thật sự muốn chặt ngón tay bọn họ.

"Không! Con không chịu!"

Hứa Gia Bảo là đứa gào lên đầu tiên.

"Con không muốn cụt ngón tay!"

"Ba! Ba nghĩ cách đi!"

Trong lòng Hứa Kiến Quân cũng dậy sóng.

Cả đời ông ta là nông dân sống nhờ bàn tay.

Nếu mất một ngón tay, sau này ông ta sống sao?

Nhưng mà...

Ông ta liếc nhìn con dao trong tay Hạ Thắng.

Con dao ấy dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hạ xuống, mà thứ bị chém đứt không chỉ là ngón tay, mà còn là cần cổ ông ta.

Trong họa chọn cái ít hại nhất.

Trong lòng Hứa Kiến Quân quyết đoán ngay trong nháy mắt.

Ông ta run rẩy nhặt lên một hòn đá sắc nhọn trên mặt đất.

Sau đó, ông ta nhìn đôi tay đầy vết chai của mình.

Cuối cùng, ông ta dừng ánh mắt trên người đứa con trai đang khóc trời kêu đất bên cạnh.

"Gia Bảo."

Giọng ông ta nghẹn lại như một ông lão sắp chết.

"Đừng trách ba."

"Ba cũng là vì con."

"Vì nhà họ Hứa chúng ta giữ lại dòng dõi."

Hứa Gia Bảo còn chưa hiểu lời ông ta có ý gì.

Thì đã thấy cha mình đột nhiên như một con sói đói lao thẳng về phía hắn.

"A——!"

Một tiếng kêu thảm thê lương xé toang bầu trời đêm yên tĩnh của thôn Hạ Gia.

......

Hứa Tri Ý trằn trọc trên giường, thế nào cũng không ngủ được.

Cô luôn thấy tâm thần bất an.

Hạ Thắng vừa ra ngoài.

Anh nói là ra cổng thôn xem xem, sợ ba người nhà họ Hứa đi rồi lại quay lại.

Nhưng anh đi gần một canh giờ rồi vẫn chưa về.

Trong lòng Hứa Tri Ý mơ hồ có dự cảm chẳng lành.

Cô khoác áo, xuống giường.

Vừa định ra ngoài xem thử.

Cổng sân đã "kẽo kẹt" một tiếng bị đẩy ra.

Thân ảnh cao lớn của Hạ Thắng từ bên ngoài bước vào.

Trên người anh mang theo một luồng hàn khí sương đêm dày đặc.

Còn có một tia mùi máu tươi thoang thoảng.

Tim Hứa Tri Ý bỗng thắt lại.

"Hạ Thắng?"

Cô thăm dò gọi một tiếng.

Hạ Thắng ngẩng đầu thấy cô.

Tia lệ khí chưa rút hẳn trên mặt anh, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô liền hóa thành ôn nhu dịu dàng.

"Sao dậy rồi?"

Anh bước nhanh tới trước mặt cô, cởi áo khoác ngoài của mình choàng lên người cô.

"Trời lạnh, đừng để nhiễm lạnh."

Hứa Tri Ý không nói gì.

Ánh mắt cô dừng trên đôi tay Hạ Thắng.

Đôi tay ấy rất sạch sẽ.

Hình như vừa được rửa ở bên giếng.

Nhưng trong kẽ móng tay, cô vẫn thấy một tia đỏ sẫm, dấu vết chưa bị rửa trôi hoàn toàn.

Đó là... máu.

Tim Hứa Tri Ý trầm xuống.

"Bọn họ..."

Cô ngẩng đầu, nhìn vào mắt Hạ Thắng, khó khăn mở miệng.

"Bọn họ đâu rồi?"

Hạ Thắng im lặng.

Anh nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp.

Hồi lâu, anh mới chậm rãi lên tiếng.

"Bọn họ đi rồi."

"Về nơi bọn họ nên về."

"Sau này sẽ không tới nữa."

Giọng anh rất bình tĩnh.

Nhưng lại khiến Hứa Tri Ý nghe ra một hàm ý khác thường khiến người ta tim đập nhanh.

Cô biết.

Người đàn ông này nhất định đã dùng cách của riêng anh.

Triệt để chấm dứt mọi ân oán ràng buộc giữa cô và cái nhà ấy.

Bằng một cách...

Đẫm máu nhất nhưng cũng hiệu quả nhất.

Từ nay về sau, Hứa Tri Ý cô thật sự chỉ là vợ của Hạ Thắng.

Không bao giờ là con gái nhà họ Hứa nữa.

Nhận thức ấy khiến lòng cô có chút phức tạp khó nói.

Có giải thoát.

Có nhẹ nhõm.

Cũng có một tia...

Kính sợ sâu hơn dành cho người đàn ông Hạ Thắng này.

"Vào phòng ngủ đi."

Hạ Thắng xoa đầu cô, giọng dịu dàng.

"Ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi."

"Dạ."

Hứa Tri Ý gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Cô biết, có những việc như Hạ Thắng đã nói.

Cô không cần biết.

Cô chỉ cần tin tưởng anh là đủ.

Cô theo Hạ Thắng vào phòng.

Nằm trong ổ chăn ấm áp, nghe hơi thở khiến cô an lòng từ trên người anh truyền tới.

Hứa Tri Ý rất nhanh đã ngủ.

Giấc ngủ này cô ngủ đặc biệt sâu, đặc biệt yên ổn.

Đến một giấc mơ cũng không có.

Cứ như tất cả những khổ sở và dây dưa của nửa đời trước, đều theo trận đẫm máu không biết kia của đêm nay cùng nhau bị chôn vùi.