Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 62: Đêm đẫm máu của gã thợ săn
"Hạ... Hạ Thắng, mày mày mày... mày đừng có làm bậy!"
Lưu Lan Chi nhìn con dao săn lóe ánh hàn quang bên hông anh, sợ tới mức đầu lưỡi líu lại.
"Bọn tao... bọn tao là cha đẻ mẹ đẻ của Tri Ý!"
"Mày... mày dám động tới bọn tao là đại bất hiếu!"
"Là... là phạm pháp!"
"Phạm pháp?"
Hạ Thắng khẽ cười một tiếng.
Tiếng cười ấy trong màn đêm yên tĩnh nghe rợn người vô cùng.
Anh ôm Hứa Tri Ý, từng bước đi về phía bọn họ.
Anh đi rất chậm.
Mỗi bước chân như đều giẫm lên trái tim ba người Hứa Kiến Quân.
Nặng nề.
Đè ép.
Đầy điềm báo tử vong.
"Đời này Hạ Thắng tao giết súc sinh còn nhiều hơn số người sống chúng mày từng gặp."
Anh dừng lại trước mặt bọn họ.
Thân ảnh cao lớn như một ngọn núi không thể vượt qua, chặn hết mọi đường lui của bọn họ.
"Tao chẳng ngại giết thêm ba con nữa."
Giọng anh bình tĩnh không chút gợn sóng.
Nhưng lại khiến Hứa Kiến Quân ba người như rơi xuống hầm băng.
Bọn họ không nghi ngờ gì nữa.
Người đàn ông này nói thật.
Hắn thật sự dám giết bọn họ.
"Không... đừng..."
Hứa Gia Bảo là đứa suy sụp đầu tiên.
Hắn "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Anh rể! Anh rể em sai rồi!"
"Tại mẹ em hết! Đều tại mẹ em bảo em làm thế!"
"Không liên quan tới em đâu!"
"Cái đồ vô dụng!"
Lưu Lan Chi tức run cả người, chỉ vào Hứa Gia Bảo chửi ầm lên.
Rồi bà ta lại quay sang Hạ Thắng, gượng gạo bày ra vẻ bề trên.
"Hạ Thắng! Tao nói cho mày biết!"
"Trong tay bọn tao có thư của mày!"
"Mày mà dám làm gì bọn tao, bọn tao..."
Bà ta chưa nói hết câu.
Một luồng kình phong sượt qua tai bà ta bay vút đi.
"Đốp!"
Một tiếng trầm đục.
Con dao săn đen kịt găm chặt vào thân cây hòe già phía sau bà ta.
Lưỡi dao còn "ong ong" run lên.
Cách mặt bà ta chỉ chưa tới một centimet.
Một sợi tóc bị lưỡi dao sắc bén cắt đứt, từ từ bay xuống.
Cơ thể Lưu Lan Chi cứng đờ hoàn toàn.
Bà ta có thể cảm nhận được luồng hàn băng thấu xương tỏa ra từ lưỡi dao.
Một dòng chất lỏng tanh tưởi chảy ra từ ống quần bà ta.
Bà ta... bà ta thế mà bị dọa tới tè ra quần.
"Thư?"
Hạ Thắng hơi nheo mắt.
Đôi mắt sâu thẳm ấy lóe lên tia sáng nguy hiểm mà tàn nhẫn như sói.
"Ở đâu?"
"Ở... ở trong túi tôi..."
Hứa Kiến Quân vẫn luôn im lặng, giờ phút này cũng sớm đã mặt như màu đất, mồ hôi như mưa.
Ông ta run run rẩy rẩy rút từ trong túi ra lá thư mà ông ta coi như báu vật.
Hạ Thắng giơ tay ra.
Hứa Kiến Quân không dám chần chừ, vội vàng cung cung kính kính dâng lá thư lên.
Hạ Thắng nhận lấy thư, chẳng thèm liếc lấy một cái.
Ngay trước mặt bọn họ, chậm rãi xé lá thư thành từng mảnh.
Vụn giấy như hoa tuyết bay tán loạn trong gió đêm.
Cũng xé nát ảo tưởng cuối cùng trong lòng ba người Hứa Kiến Quân.
"Giờ thì, hết rồi."
Hạ Thắng nhìn bọn họ, giọng bình tĩnh kể lại một sự thật.
"Mày... mày..."
Hứa Kiến Quân chỉ vào Hạ Thắng, tức đến môi run bần bật.
"Mày không sợ bọn tao đi kiện mày à?!"
"Đi kiện Triệu Đại Hải?"
"Kiện đi."
Mặt Hạ Thắng lộ ra một nụ cười gần như tàn nhẫn.
"Chúng mày đi đi."
"Tao chờ."
"Xem chúng mày lanh mồm lanh miệng, hay dao tao nhanh hơn."
Sắc mặt Hứa Kiến Quân trắng bệch ra ngay lập tức.
Ông ta hiểu rồi.
Hạ Thắng sớm đã biết hết mọi chuyện.
Ngay từ đầu anh đã biết đây là cái bẫy.
Anh căn bản chưa từng lên chuyến tàu đi phía nam kia.
Bọn họ... bọn họ từ đầu tới cuối đều bị người đàn ông này xoay như chong chóng.
"Hạ Thắng..."
Hứa Tri Ý dựa vào lòng Hạ Thắng, khẽ kéo vạt áo anh.
Cô bị dáng vẻ lúc này của Hạ Thắng dọa rồi.
Đây có còn là người đàn ông tuy trầm mặc ít lời nhưng sẽ giữa đêm khuya đắp lại góc chăn cho cô không?
Lúc này anh như con ác quỷ chui lên từ địa ngục.
Toàn thân tỏa ra hơi thở tanh máu và thô bạo khiến người ta run rẩy.
Cô sợ.
Nhưng lại không hiểu cảm thấy một sự ỷ lại an tâm chưa từng có.
Hạ Thắng cảm nhận được động tác của cô, cúi đầu xuống.
Khi ánh mắt anh chạm phải đôi mắt đầy hoảng sợ và lo lắng của cô.
Vẻ thô bạo và sát khí trong mắt anh rút đi hơn nửa.
Thay vào đó là dịu dàng và đau lòng không sao tan được.
Anh giơ tay, vén tóc cô bị gió đêm thổi rối ra sau tai.
"Đừng sợ."
Giọng anh rất nhẹ, rất mềm.
"Có anh đây."
Nói rồi, anh bế ngang Hứa Tri Ý lên.
Ôm cô xoay người đi về phía sân nhà mình.
Từ đầu tới cuối, anh không nhìn ba người nhà họ Hứa lấy một cái.
Cứ như bọn họ chỉ là ba con kiến cỏn con, lúc nào cũng có thể giẫm chết.
Tới khi bóng Hạ Thắng hoàn toàn biến mất sau cánh cổng sân.
Hứa Kiến Quân ba người mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Ba người nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương nỗi sợ hãi vừa thoát chết.
"Đi... đi mau!"
Hứa Kiến Quân là người phản ứng đầu tiên, ông ta vừa lăn vừa bò chạy về phía ngoài thôn.
Lưu Lan Chi và Hứa Gia Bảo cũng hoàn hồn, thét chói tai chạy theo.
Bọn họ không dám ở lại cái nơi kh*ng b* này thêm một giây nào nữa.
Bọn họ sợ người đàn ông kia sẽ đột nhiên lao ra khỏi sân.
Thật sự sẽ như lời anh nói.
Đem bọn họ làm thịt như ba con súc sinh.
......
Trong sân nhà họ Hạ.
Hạ Thắng bế Hứa Tri Ý về phòng phía đông, cẩn thận đặt cô lên giường.
Anh thắp ngọn đèn dầu.
Ánh đèn lờ mờ chiếu lên gương mặt nhỏ đầm đìa nước mắt của cô.
Tim anh lại đau nhói như bị kim châm.
Anh giơ tay, dùng lòng bàn tay thô ráp nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô.
"Đều tại anh."
Giọng anh đầy tự trách và hối hận.
"Anh không tốt, để em bị dọa sợ rồi."
Hứa Tri Ý nhìn anh, lắc đầu.
Cô giơ tay, ôm chặt lấy eo anh.
Vùi mặt thật sâu vào lồng ngực rắn chắc mà ấm áp của anh.
"Không trách anh."
Giọng cô nghèn nghẹt, giọng mũi đặc sệt.
"Anh... anh về từ lúc nào thế?"
"Anh không phải lên tàu hỏa rồi sao?"
"Anh không đi."
Hạ Thắng ôm cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như dỗ dành một đứa trẻ bị kinh sợ.
"Gửi thư ở bưu cục trên trấn xong anh liền quay về."
"Anh vẫn nấp trong rừng cây ngoài cổng thôn."
"Anh biết bọn họ sẽ không bỏ qua."
"Anh biết bọn họ thế nào cũng cầm lá thư kia tới tìm em gây chuyện."
"Anh chỉ chờ bọn họ chui đầu vô lưới."
Hứa Tri Ý ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn anh.
"Vậy... tất cả chuyện này đều là anh tính hết sao?"
"Ừ."
Hạ Thắng gật đầu.
"Hàn Dung và Triệu Đại Hải cấu kết làm chuyện xấu."
"Bọn họ thiết kế cái bẫy này, mục đích là muốn dụ anh rời đi, rồi ra tay với em."
"Sao anh có thể để bọn họ toại nguyện được?"
"Nếu anh đi thật, mới là đẩy em vào hố lửa."
Trong lòng Hứa Tri Ý dâng lên một dòng nước ấm khổng lồ.
Hóa ra, người đàn ông này không hề l* m*ng.
Anh biết hết mọi chuyện.
Anh tâm tư kín đẽo, tính trước từng bước.
Anh dùng cách của riêng mình âm thầm bảo vệ cô.
"Thế anh... anh làm gì bọn họ rồi?"
Cô vẫn hơi bất an hỏi.
Ý cô là ba người nhà họ Hứa ngoài sân.
"Yên tâm."
Hạ Thắng nhìn cô, ánh mắt trở nên trầm xuống.
"Sau này bọn họ không bao giờ tới làm phiền em nữa."
Hứa Tri Ý nhìn đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, trong lòng không hiểu run lên một cái.
Cô luôn thấy chuyện này e không đơn giản như lời anh nói.
Anh nhất định đã làm gì đó với bọn họ.
"Hạ Thắng..."
Cô định hỏi.
Hạ Thắng lại đưa một ngón tay lên, nhẹ nhàng đặt lên môi cô.
"Đừng hỏi."
Giọng anh rất thấp, mang theo mệnh lệnh không thể cưỡng lại.
"Có những chuyện em không cần biết."
"Em chỉ cần biết một điều."
Anh nhìn vào mắt cô, nói từng chữ một.
"Sau này nếu ai dám bắt nạt em lần nữa."
"Nếu ai dám làm em rơi dù chỉ một giọt nước mắt."
"Anh mặc kệ kẻ đó là ai."
"Anh đều sẽ khiến hắn hối hận vì đã sinh ra trên đời này."
Lời anh mang theo vẻ bá đạo đầy máu tanh.
Khiến tim Hứa Tri Ý run lên dữ dội.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông có thể hóa thành ma quỷ vì cô.
Trong lòng vừa sợ hãi, lại vừa sùng bái.
Cô biết, trái tim này của mình, xem như triệt để thua ở trên người anh, không thể rời xa được nữa rồi.