Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 59: Anh ôm chặt cô dỗ dành
"Nhưng chuyện đó nguy hiểm lắm!"
Giọng Hứa Tri Ý nghẹn lại.
Nước mắt cứ như chuỗi hạt đứt dây, không ngừng lăn xuống.
"Phản đồ, vàng, biên giới..."
"Mấy thứ đó, thứ nào mà không mất mạng chứ?"
"Anh đi rồi rất có thể sẽ không về được!"
"Anh có từng nghĩ tới em chưa?"
"Anh có từng nghĩ tới bà nội chưa?"
"Nếu anh xảy ra chuyện, chúng em phải làm sao đây?"
Cô khóc tới mức thở không ra hơi.
Cả người run lên không ngừng.
Hạ Thắng nhìn dáng vẻ đau lòng tới cùng cực của cô, tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Đau tới mức không thở nổi.
Anh đưa tay ra, muốn ôm cô vào lòng lần nữa.
Nhưng Hứa Tri Ý lại lùi về sau một bước, tránh khỏi anh.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm anh.
Trong mắt đầy thất vọng và đau lòng.
"Hạ Thắng, anh ích kỷ quá."
Cô nói từng chữ một.
"Anh chỉ nghĩ tới lời hứa của anh, nghĩ tới anh em của anh."
"Anh hoàn toàn không nghĩ tới cái nhà này."
Nói xong, cô không nhìn anh nữa.
Xoay người chạy thẳng vào buồng trong, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Để lại Hạ Thắng đứng một mình tại chỗ, như hóa thành tượng đá.
"Ích kỷ..."
Anh lẩm bẩm lặp lại hai chữ đó.
Trong lòng chua xót vô cùng.
Đúng vậy.
Anh đúng là ích kỷ như thế.
Anh biết rõ phía trước là núi đao biển lửa.
Biết rõ chuyến này đi rất có thể chính là vĩnh biệt.
Nhưng anh vẫn phải đi.
Bởi đó là sứ mệnh khắc sâu trong xương cốt anh.
Là trách nhiệm của một người lính mà anh không thể trốn tránh.
Anh không có cách nào giải thích với cô.
Những thứ như trung thành, tín ngưỡng, đại nghĩa gia quốc...
Quá nặng nề.
Anh sợ cô không hiểu.
Càng sợ cô hiểu rồi sẽ càng lo lắng, càng sợ hãi hơn.
Cho nên anh chỉ có thể một mình gánh lấy.
Hạ Thắng đứng ngoài cửa rất lâu.
Cho tới khi ngoài sân vang lên giọng thúc giục mất kiên nhẫn của Hàn Dung.
"Hạ Thắng, xong chưa?"
"Chúng ta phải đi rồi."
Hạ Thắng hít sâu một hơi, ép xuống tất cả đau đớn và không nỡ trong lòng.
Anh đi tới trước cửa buồng trong, giơ tay định gõ cửa.
Nhưng tay đưa lên được một nửa lại buông xuống.
Anh biết bây giờ cô không muốn gặp anh.
Anh chỉ đứng ngoài cửa, thấp giọng nói một câu.
"Tri Ý, chờ anh về."
Nói xong, anh xoay người rời đi, không hề quay đầu lại.
Ngoài sân.
Hàn Dung nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của Hạ Thắng.
Khóe miệng khẽ cong lên thành một độ cong đầy châm chọc khó nhận ra.
"Sao thế?"
Hắn biết rõ còn hỏi.
"Cãi nhau với em dâu à?"
"Anh hùng khó qua ải mỹ nhân."
"Hạ Thắng, tôi đã nói với cậu từ sớm rồi."
"Đàn bà chính là phiền phức."
"Đặc biệt là kiểu phụ nữ vừa đẹp vừa thông minh như em dâu."
"Càng là phiền phức lớn."
"Cô ta chỉ trở thành vật cản của cậu thôi."
Hạ Thắng đột nhiên ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu nhìn chằm chằm hắn.
Ánh mắt ấy như hai lưỡi dao tẩm độc.
Khiến những lời phía sau của Hàn Dung mắc nghẹn trong cổ họng.
"Tôi cảnh cáo anh."
Hạ Thắng thanh âm như là từ hầm băng vớt ra tới.
"Ngươi nếu là dám động nàng một sợi lông."
Giọng Hạ Thắng lạnh như vớt lên từ hầm băng.
"Nếu anh dám động tới một sợi tóc của cô ấy..."
"Tôi đảm bảo anh sẽ chết rất thảm."
Sắc mặt Hàn Dung thay đổi.
Nhưng rất nhanh lại trở về vẻ cợt nhả như cũ.
"Nhìn cậu nói kìa."
"Chúng ta cùng chung thuyền mà."
"Em dâu cũng là em dâu của tôi."
"Tôi còn chưa kịp bảo vệ cô ấy nữa, sao có thể làm hại cô ấy được?"
Hắn vỗ vai Hạ Thắng.
"Được rồi, đừng lề mề nữa."
"Đi thôi."
"Chuyện gấp lắm rồi, không chậm trễ được đâu."
Hạ Thắng không nói thêm gì nữa.
Anh quay đầu nhìn thật sâu về phía cánh cửa phòng phía đông đang đóng chặt.
Sau đó đi theo Hàn Dung ra khỏi sân.
Bóng lưng cao lớn rất nhanh đã biến mất trong ánh chiều tà.
Trong phòng.
Nghe tiếng cổng sân đóng lại, Hứa Tri Ý như bị rút sạch sức lực.
"Bịch" một tiếng, cô trượt ngồi xuống đất.
Nước mắt lại trào ra mãnh liệt.
Cô ôm đầu gối, khóc tới đứt từng khúc ruột gan.
Lúc bà nội Hạ bước vào, nhìn thấy chính là cảnh ấy.
Tim bà cụ cũng đau theo.
Bà đi tới đỡ Hứa Tri Ý dậy, ôm cô vào lòng.
"Con bé này đừng khóc nữa."
Bà dùng bàn tay khô gầy nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
"Bà biết trong lòng cháu khổ."
"Nhưng hết cách rồi."
"Đó là số mệnh của nó."
"Từ ngày nó mặc bộ quân phục ấy lên người, mạng của nó đã không còn là của riêng nó nữa."
Giọng bà đầy bất lực và tang thương.
"Chúng ta có thể làm, chỉ là chờ thôi."
"Chờ nó trở về."
Hứa Tri Ý khóc trong lòng bà nội Hạ thật lâu.
Khóc tới mức không còn sức nữa mới dần ngừng lại.
Cô biết bà nội Hạ nói đúng.
Khóc bây giờ cũng không giải quyết được gì.
Cô phải tỉnh táo lại.
Cô phải giữ cho tốt cái nhà này.
Chờ anh trở về.
Nhưng...
Nếu anh không về được thì sao?
Ý nghĩ đó như một con rắn độc hung hăng cắn lấy tim cô.
Không được!
Cô không thể ngồi chờ chết như vậy!
Cô phải làm gì đó!
Một ý nghĩ táo bạo điên cuồng nảy ra trong đầu cô.
Cô muốn đi tìm anh!
Cô muốn kéo anh ra khỏi cái vòng xoáy nguy hiểm kia!
Nhưng cô phải đi đâu tìm đây?
Ngay cả bọn họ đi đâu cô cũng không biết.
Đúng rồi!
Lâm Hiểu Nguyệt!
Hứa Tri ý đột nhiên nhớ tới.
Hứa Tri Ý chợt nhớ ra.
Lâm Hiểu Nguyệt là thanh niên trí thức.
Cô ấy có thể tự do ra vào thôn.
Hơn nữa còn thường xuyên lên trấn, lên huyện.
Biết đâu có thể nghe ngóng được chút tin tức.
Nghĩ tới đây, Hứa Tri Ý lập tức có chủ ý.
Cô lau khô nước mắt, đứng dậy khỏi lòng bà nội Hạ.
"Bà nội."
Ánh mắt cô lần nữa trở nên kiên định.
"Bà ở nhà nghỉ ngơi cho tốt."
"Cháu ra ngoài một chuyến."
"Cháu đi đâu?"
Bà nội Hạ lo lắng hỏi.
"Cháu đi tìm Hiểu Nguyệt."
Hứa Tri Ý đáp.
"Cháu có chuyện muốn nhờ cô ấy giúp."
Nói xong, cô vội vàng chạy ra ngoài.
Để lại bà nội Hạ ngồi trong phòng thở dài lo lắng.
Hứa Tri Ý chạy một mạch tới điểm thanh niên trí thức.
Cô tìm Lâm Hiểu Nguyệt, kể sơ qua mọi chuyện cho cô ấy nghe.
Đương nhiên, cô giấu đi chuyện vàng và phản đồ.
Chỉ nói Hạ Thắng bị một người đồng đội cũ xấu xa lừa đi.
Có thể là đi làm chuyện phạm pháp.
Cô rất lo, muốn tìm anh trở về.
Lâm Hiểu Nguyệt nghe xong cũng tức giận đầy bụng.
"Cái tên Hàn Dung này đúng là chẳng ra gì!"
"Lấy oán báo ơn!"
"Tri Ý, cô đừng vội."
Cô ấy vỗ ngực cam đoan.
"Chuyện này cứ giao cho tôi!"
"Ngày mai tôi lên huyện ngay."
"Tôi giúp cô hỏi thăm."
"Xem có ai từng gặp bọn họ không!"
Có Lâm Hiểu Nguyệt giúp đỡ, Hứa Tri Ý mới yên tâm hơn một chút.
Nhưng cô vẫn thấy bất an.
Cô luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Hàn Dung dám ngang nhiên tới dẫn Hạ Thắng đi như thế.
Chứng tỏ hắn chắc chắn có chỗ dựa.
Sau lưng hắn nhất định còn có người lợi hại hơn.
Là ai chứ?
Là vị phó cục trưởng kia sao?
Trong lòng Hứa Tri Ý rối như tơ vò.
Đêm đó cô gần như không ngủ.
Trong đầu lặp đi lặp lại bóng dáng Hạ Thắng.
Cùng bóng lưng quyết tuyệt khi anh rời đi.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Lâm Hiểu Nguyệt đã tới tìm cô.
Cô ấy nói đã xin nghỉ với người phụ trách điểm thanh niên trí thức.
Hôm nay sẽ ngồi chuyến xe sớm nhất lên huyện.
Hứa Tri Ý lấy mười đồng từ chỗ tiền riêng của mình đưa cho Lâm Hiểu Nguyệt.
Bảo cô ấy dùng để chuẩn bị quan hệ và làm lộ phí.
Lâm Hiểu Nguyệt từ chối không được, đành nhận lấy.
Tiễn Lâm Hiểu Nguyệt đi xong, lòng Hứa Tri Ý cũng bay theo lên huyện.
Cả ngày cô đều tâm thần bất định.
Làm gì cũng không có tinh thần.
Công nhân trong xưởng thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của cô cũng không dám hỏi nhiều.
Chỉ im lặng làm việc của mình.
Khó khăn lắm mới chờ tới chiều tối.
Hứa Tri Ý đã đứng chờ sẵn ở đầu thôn từ sớm.
Không ngừng ngóng về phía xa.
Cuối cùng, trên con đường nhỏ phía xa xuất hiện một bóng người quen thuộc.
Là Lâm Hiểu Nguyệt!
Cô ấy về rồi!
Hứa Tri Ý vội vàng chạy tới.
"Sao rồi? Hiểu Nguyệt!"
"Hỏi được chưa?!"
Lâm Hiểu Nguyệt chạy tới mức thở hổn hển.
Cô ấy chống đầu gối th* d*c hồi lâu mới lấy lại hơi.
Nhìn khuôn mặt đầy sốt ruột của Hứa Tri Ý, sắc mặt cô ấy trở nên vô cùng nặng nề.
"Tri Ý..."
Cô ấy mở miệng, giọng khàn khàn.
"Tôi... tôi hỏi được rồi."
"Bọn họ đúng là đã tới huyện."
"Nhưng..."
"Bọn họ không ở lại huyện."
"Họ mua vé tàu đi phía nam."
"Trong đêm đã đi rồi."
"Phía nam?"
Tim Hứa Tri Ý chợt trầm xuống.
"Là phía nam nào?"
"Là... tàu đi tỉnh Vân."
Giọng Lâm Hiểu Nguyệt hạ rất thấp.
"Hơn nữa tôi còn nghe được một tin đáng sợ hơn."
"Đi cùng bọn họ lên tàu còn có mấy người đàn ông nhìn là biết không dễ chọc."
"Trong đó có một người, tôi nhờ người hỏi thăm..."
"Hình như là tâm phúc của phó cục trưởng Triệu bên Cục Công An huyện."