Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 58: Vợ, em đúng là biết làm loạn
Ánh mắt của gã đàn ông mặc đồ đen giống như hai mũi tên ngầm có thực thể, xuyên qua lớp giấy cửa sổ mỏng manh, ghim chặt lên người Hứa Tri Ý.
Máu trong cơ thể cô như đông cứng lại ngay trong khoảnh khắc đó.
Theo bản năng, cô muốn lùi về sau.
Nhưng hai chân lại như bị đóng đinh xuống đất, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Hạ Thắng và Hàn Dung đang nói chuyện ngoài sân cũng nhận ra điều bất thường.
Hai người gần như đồng thời quay đầu lại.
Khi Hạ Thắng nhìn thấy gương mặt nhỏ trắng bệch vì hoảng sợ của cô sau khung cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm lập tức bùng lên ngọn lửa vừa giận dữ vừa kinh hãi!
"Tri Ý!"
Anh gầm lên một tiếng đầy đè nén.
Thân hình cao lớn gần như lao thẳng tới căn phòng phía đông.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mỏng manh bị anh đá văng từ bên ngoài.
Hứa Tri Ý bị tiếng động bất ngờ làm giật nảy mình, cả người run lên.
Cô nhìn Hạ Thắng lao vào như một con thú dữ bị chọc giận.
Môi run rẩy, không thể nói thành lời.
"Ai cho em nghe lén?!"
Hạ Thắng lao đến trước mặt cô, túm chặt hai vai rồi lắc mạnh.
Sức tay anh lớn đến đáng sợ.
Hứa Tri Ý cảm giác xương cốt mình như sắp bị bóp nát.
Đôi mắt anh đỏ ngầu đến kinh người.
Bên trong cuồn cuộn thứ cảm xúc dữ dội mà cô chưa từng thấy.
"Anh đã nói gì với em?!"
"Anh bảo em ở yên trong phòng!"
"Tại sao em không nghe lời?!"
"Em có biết bọn chúng là loại người gì không?!"
"Em có biết vừa rồi em suýt mất mạng không?!"
Anh gằn từng câu từng chữ.
Mỗi tiếng đều như bị nghiến ra từ kẽ răng.
Mang theo cơn giận dữ như muốn phá tan tất cả.
Cùng nỗi sợ hãi không cách nào che giấu.
Hứa Tri Ý bị anh quát đến ù cả tai.
Nước mắt chẳng biết đã rơi từ lúc nào.
Cô không sợ anh.
Cô chỉ thấy tủi thân.
Cô chỉ muốn biết sự thật.
Chỉ muốn bảo vệ anh mà thôi.
Cô có làm sai gì đâu?
"Anh dữ cái gì chứ?!"
Cô cũng bật khóc mà hét lại.
"Anh tưởng em muốn nghe lén sao?!"
"Nếu không nghe, làm sao em biết các người đang bàn chuyện đi tìm chết!"
"Hạ Thắng, anh tỉnh táo lại đi!"
"Cái tên Hàn Dung đó căn bản không phải người tốt!"
"Hắn đang lợi dụng anh!"
"Hắn đang đẩy anh xuống hố lửa!"
"Anh không được đi với hắn!"
"Không được đi!"
"Anh có nghe thấy không?!"
Cô vừa khóc vừa đấm mạnh vào ngực anh.
Như muốn trút hết sợ hãi cùng phẫn nộ trong lòng.
Hạ Thắng mặc cho cô đánh.
Anh nhìn gương mặt nhỏ đẫm nước mắt của cô.
Nghe những lời đầy lo lắng nghẹn ngào kia.
Cơn giận trong lòng như bị một gáo nước lạnh dội xuống.
Chớp mắt tan sạch.
Chỉ còn lại đau lòng và bất lực vô tận.
Anh dang tay ôm chặt cô vào lòng.
"Xin lỗi..."
Anh vùi mặt vào cổ cô, giọng khàn đặc đến biến dạng.
"Xin lỗi, vợ."
"Anh không nên nổi giận với em."
"Anh chỉ là... chỉ là quá sợ..."
Anh sợ.
Thật sự rất sợ.
Khoảnh khắc gã đàn ông mặc đồ đen quay đầu lại.
Anh đã nhìn thấy sát ý không hề che giấu trong mắt hắn.
Nếu không phải anh phản ứng đủ nhanh.
Nếu không phải Hàn Dung vẫn còn cần đến anh.
Thì anh không nghi ngờ chút nào.
Thứ bắn vào từ ngoài cửa sổ vừa rồi sẽ không phải ánh mắt.
Mà là một viên đạn lạnh ngắt.
Ý nghĩ đó khiến máu trong người anh lạnh buốt.
Anh có thể không cần mạng mình.
Nhưng không thể không lo cho cô.
"Em đúng là biết làm loạn..."
Anh ôm chặt cô, khàn giọng lặp đi lặp lại.
Trong giọng nói còn mang theo sự run rẩy vì sợ hãi.
"Sao em lại không chịu nghe lời như vậy..."
"Em có biết vừa rồi anh suýt nữa... bị em dọa chết không..."
Hứa Tri Ý tựa vào lồng ngực rộng lớn ấm áp của anh.
Cảm nhận nhịp tim dồn dập cùng cơ thể hơi run lên của anh.
Nỗi tủi thân trong lòng dần tan biến.
Thay vào đó là sự xót xa không nói thành lời.
Cô biết người đàn ông này không thật sự nổi giận với cô.
Anh chỉ đang sợ hãi.
Cô vòng tay ôm lại anh, nhẹ nhàng vỗ lưng.
"Em sai rồi."
Cô áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, nhỏ giọng nói.
"Sau này em không dám nữa."
"Anh đừng giận nữa được không?"
Giọng cô mềm mại, mang theo chút làm nũng.
Giống hệt một chú mèo con làm sai đang cố dỗ dành chủ nhân.
Trái tim Hạ Thắng lập tức mềm nhũn.
Chút tức giận cuối cùng cũng biến mất sạch.
Anh buông cô ra, dùng ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô.
"Đừng khóc nữa."
Giọng anh dịu đến mức như có thể tan chảy.
"Mắt sưng hết rồi, xấu lắm."
Hứa Tri Ý hít hít mũi, nhìn anh.
"Vậy anh còn đi không?"
Cô dè dặt hỏi.
"Anh vẫn muốn đi cùng Hàn Dung sao?"
Ánh mắt Hạ Thắng chậm rãi trầm xuống.
Anh im lặng.
Tim Hứa Tri Ý lại thắt lại.
"Hạ Thắng!"
Cô lập tức nắm lấy tay anh.
"Anh không được đi!"
"Đó là bẫy!"
"Hàn Dung đang lừa anh!"
"Chiếc bật lửa đó chưa biết chừng là hắn trộm được!"
"Anh không thể tin hắn!"
"Tri Ý."
Hạ Thắng nhìn cô, ánh mắt vô cùng phức tạp.
"Anh nhất định phải đi."
"Vì sao?!"
Hứa Tri Ý lại kích động.
"Chỉ vì hắn từng cứu mạng anh thôi sao?!"
"Món nợ đó anh trả hết từ lâu rồi!"
"Hắn đối xử với anh như vậy, còn bán đứng anh!"
"Anh chẳng nợ hắn cái gì cả!"
"Không, không phải vì hắn."
Hạ Thắng lắc đầu.
Anh nhìn cô, chậm rãi nói từng chữ.
"Là vì đội trưởng."
"Là vì tên phản bội kia."
"Nếu những lời Hàn Dung nói là thật."
"Nếu trong tiểu đội thật sự có phản đồ."
"Thì anh nhất định phải bắt được hắn."
"Đây là lời hứa anh dành cho đội trưởng."
"Cũng là công bằng cho những người anh em đã ngã xuống."
Giọng anh không lớn.
Nhưng lại mang theo sự kiên định như núi.
Cùng quyết tâm không thể lay chuyển.
Hứa Tri Ý nhìn đôi mắt đang cháy rực của anh.
Cô biết mình không thể khuyên được nữa.
Người đàn ông này, một khi đã quyết định điều gì.
Dù chín con trâu cũng không kéo lại nổi.
Trái tim cô từng chút một chìm xuống.
Như rơi vào vực sâu không đáy.