Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 52: Đừng để nó đi lại con đường năm xưa
Hứa Tri Ý đặt kim chỉ xuống.
Nhìn gương mặt đầy nếp nhăn của bà nội Hạ, lòng cô bỗng thấy nặng trĩu.
"Bà nói đi ạ, bà nội."
Cô ngoan ngoãn đáp.
Bà nội Hạ liếc nhìn bóng dáng cao lớn đang cúi đầu mài dao săn cách đó không xa, rồi hạ thấp giọng.
"Con bé, nói thật với bà đi."
"Thắng Tử có kể hết chuyện trước kia cho con nghe chưa?"
Tim Hứa Tri Ý khẽ thắt lại.
Cô không ngờ bà lại hỏi thẳng như vậy.
Do dự một lúc, cô vẫn gật đầu.
"Anh ấy kể cho cháu nghe một ít rồi ạ."
"Vậy thì tốt."
Bà nội Hạ như trút được gánh nặng, lại giống như vừa hạ quyết tâm.
"Bà muốn nói với con vài lời thật lòng."
Bà nắm chặt tay cô, đôi bàn tay khô gầy run nhẹ.
"Bà biết, Thắng Tử nhà mình số khổ."
"Từ nhỏ tới lớn chưa từng có ngày nào sống yên ổn."
"Cứ tưởng đi bộ đội rồi sẽ có tương lai."
"Ai ngờ lại thành ra thế này..."
Nói đến đây, mắt bà đã đỏ hoe.
"Đều là số cả!"
Nhìn dáng vẻ đau lòng của bà, trong lòng Hứa Tri Ý cũng thấy xót xa.
Cô nắm lấy tay bà, nhẹ giọng an ủi.
"Bà đừng nghĩ vậy."
"Bây giờ anh ấy ổn rồi mà."
"Nhà mình cũng đang sống tốt."
"Ổn à?" Bà nội Hạ cười chua chát.
"Ổn chỗ nào?"
"Người ta đứng ngay trước cửa nhà mắng chửi rồi, còn gọi là ổn sao?"
"Mấy lời đồn trong thôn, bà tưởng bà không nghe thấy chắc?"
Ánh mắt bà bỗng trở nên sắc bén.
"Con bé, đừng giấu bà."
"Bà biết cái gã Hàn Dung đó chẳng phải loại tử tế gì."
"Lần này hắn quay lại, chắc chắn muốn kéo Thắng Tử đi làm mấy chuyện liều mạng nữa!"
Tim Hứa Tri Ý trĩu xuống.
Quả nhiên trong lòng bà cụ hiểu rõ tất cả.
"Bà nội..."
"Để bà nói hết đã."
Bà nội Hạ cắt ngang lời cô.
"Thắng Tử tính thẳng, lại trọng tình nghĩa."
"Năm đó Hàn Dung từng cứu mạng nó."
"Món nợ ân tình ấy như tảng đá lớn đè mãi trong lòng nó."
"Bà sợ lắm..." Giọng bà đã nghẹn lại.
"Bà sợ nó nóng đầu, lại bị người ta kéo vào chỗ chết!"
"Nó mà xảy ra chuyện nữa, bà già này sống sao nổi đây!"
Tim Hứa Tri Ý như bị bóp nghẹt.
Đau đến mức khó thở.
Đến lúc này cô mới hiểu được dụng ý thật sự của bà nội Hạ.
Bà đang sợ.
Sợ cháu mình lại đi vào vết xe đổ.
Sợ cái gia đình nhỏ khó khăn lắm mới yên ổn lại tan nát lần nữa.
"Con bé." Bà nội Hạ nhìn cô, ánh mắt đầy khẩn cầu.
"Bà biết con là đứa hiểu chuyện, có chủ kiến."
"Giờ người có thể khuyên được nó chỉ còn mình con thôi."
"Con hứa với bà đi."
"Trông chừng nó cho kỹ."
"Nhất định phải giữ nó lại."
"Đừng để nó đi lại con đường năm xưa."
"Được không con?"
Mỗi lời bà nói đều như hòn đá nặng đè lên tim Hứa Tri Ý.
Đây là một lời nhờ vả quá nặng nề.
Hứa Tri Ý nhìn đôi mắt đục ngầu nhưng đầy hy vọng của bà.
Cô gật đầu thật mạnh.
"Bà yên tâm."
Giọng cô rất khẽ, nhưng lại mang theo sự kiên định lạ thường.
"Chỉ cần cháu còn ở đây, cháu tuyệt đối sẽ không để anh ấy làm chuyện nguy hiểm nữa."
"Cháu hứa."
Nghe được lời này, bà nội Hạ cuối cùng cũng như trút được tảng đá trong lòng.
Bà thở phào một hơi dài.
Cả người như mất hết sức lực.
"Tốt... tốt..."
Bà lẩm bẩm.
"Có câu này của con là bà yên tâm rồi."
Ngồi thêm một lúc, bà mới chống gậy run run trở về phòng.
Hứa Tri Ý vẫn ngồi yên tại chỗ rất lâu.
Trong lòng cô rối như tơ vò.
Những lời bà nội Hạ khiến cô nhận ra rõ hơn.
Mối nguy họ phải đối mặt không chỉ là Hàn Dung hay gã phó cục trưởng kia.
Mà còn là một nguy cơ đáng sợ hơn.
Đó chính là bản thân Hạ Thắng.
Món nợ ân tình với Hàn Dung trong lòng anh.
Chính là một quả bom hẹn giờ.
Có thể phát nổ bất cứ lúc nào, kéo cả hai xuống vực sâu.
Không được.
Cô không thể tiếp tục bị động nữa.
Cô phải làm gì đó.
Phải tìm cách phá vỡ cục diện này.
Nhưng phải bắt đầu từ đâu?
Hứa Tri Ý nhìn vườn rau xanh um trong sân.
Nhìn chỗ thảo dược và nấm khô đang phơi dưới góc tường.
Nhìn đống gà rừng và da thỏ Hạ Thắng săn về.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
Đúng rồi!
Sao cô lại không nghĩ ra sớm hơn chứ?
Đây chẳng phải đều là tài nguyên sao?
Hạ Gia Thôn nằm sâu trong núi.
Nơi này thiếu gì đặc sản núi rừng và thú hoang.
Ở trong thôn, những thứ ấy chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Nhưng nếu mang lên trấn, thậm chí đem lên huyện thành bán thì sao?
Chắc chắn sẽ kiếm được không ít.
Bây giờ là năm 1978.
Hội nghị Trung ương khóa XI sắp diễn ra.
Làn gió cải cách sẽ nhanh chóng thổi khắp nơi.
Chính sách nhà nước rồi sẽ dần nới lỏng.
Kinh tế cá thể cũng sẽ được cho phép.
Nếu cô nắm được cơ hội này.
Tập hợp hết những đặc sản núi rừng phân tán lại.
Mở một xưởng chế biến nông sản nhỏ.
Vậy thì họ sẽ có công việc riêng.
Có nguồn thu nhập ổn định.
Có thể đường đường chính chính mà sống.
Không cần nhìn sắc mặt người khác nữa.
Càng không cần vì tiền mà lao vào nguy hiểm!
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra.
Liền không thể ngăn lại được.
Đôi mắt Hứa Tri Ý càng lúc càng sáng.
Bầu không khí nặng nề vì Hàn Dung trong lòng cô.
Như bị xé ra một khe hở.
Một tia hy vọng chậm rãi chiếu vào.
Cô đứng dậy, cầm chiếc áo còn vá dở bước tới chỗ Hạ Thắng.
Hạ Thắng ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt sáng rực của cô thì hơi ngạc nhiên.
"Sao vậy em?"
"Hạ Thắng."
Hứa Tri Ý ngồi xổm trước mặt anh.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc.
"Hai vợ chồng mình tự làm ăn đi!"
"Làm gì cơ?"
Hạ Thắng bị câu nói bất ngờ của cô làm cho ngẩn người.
"Mình mở một xưởng nhỏ trong thôn!"
Hứa Tri Ý đem toàn bộ suy nghĩ của mình nói ra.
"Mình có thể thu mua đặc sản núi rừng của bà con trong thôn, như nấm, mộc nhĩ, thảo dược."
"Thú anh săn được thì da lông có thể thuộc da làm áo, làm mũ."
"Thịt thì làm thịt hun khói."
"Mang mấy thứ này ra ngoài bán, chắc chắn kiếm được tiền!"
"Có tiền rồi, mình lên trấn mua một căn nhà có sân rộng."
"Đón bà nội lên ở cùng."
"Mình sẽ không phải mãi ở cái khe núi nghèo này để người ta coi thường nữa!"
Cô càng nói càng hăng say.
Đôi mắt như đang cháy lên.
Hạ Thắng lặng lẽ nghe hết.
Anh nhìn gương mặt nhỏ nhắn vì kích động mà rạng rỡ của vợ mình.
Trong lòng vừa rung động vừa xót xa.
Anh kinh ngạc vì cô thông minh hơn anh tưởng rất nhiều.
Những chuyện cô nghĩ tới, anh còn chưa từng dám nghĩ.
Nhưng anh cũng đau lòng.
Một cô gái thành phố yếu ớt như cô.
Lại phải vì cái nhà này mà hao tâm tổn trí.
"Vợ à."
Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô.
"Chuyện này không đơn giản như em nghĩ đâu."
Giọng anh rất dịu dàng, nhưng vẫn mang theo vẻ nghiêm túc.
"Bây giờ chính sách vẫn chưa cho phép tư nhân làm mấy chuyện này."
"Người ta gọi đó là buôn bán chui."
"Nếu bị bắt thì sẽ bị quy là tư tưởng tư sản."
"Em quên chuyện bà Vương lần trước rồi sao?"