Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 51: Đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa
Lời của Hạ Thắng giống như một chiếc gông vô hình, khóa chặt đôi chân Hứa Tri Ý.
Nói xong, anh trầm mặc thu dọn trong phòng, rồi thổi tắt ngọn đèn dầu.
Trong bóng tối, Hứa Tri Ý có thể nghe rõ tiếng hít thở nặng nề của anh, cùng tiếng "kẽo kẹt" khi anh xoay người nằm xuống chiếc giường gỗ.
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Hứa Tri Ý nằm quay lưng về phía anh, đôi mắt mở to, hoàn toàn không buồn ngủ.
Cô biết Hạ Thắng đang muốn bảo vệ mình.
Nhưng kiểu bảo vệ như giam cầm ấy khiến lòng cô nghẹn đến khó chịu.
Cô không phải đóa hoa trong nhà kính, cần anh che chở mọi lúc dưới đôi cánh của mình.
Cô là vợ anh.
Là người có thể cùng anh kề vai chiến đấu.
"Hạ Thắng."
Cô khẽ gọi trong bóng tối.
"Ừm."
Anh chỉ phát ra một âm trầm thấp trong cổ họng.
"Em không thích."
Hứa Tri Ý xoay người, nhìn về phía bóng dáng mơ hồ của anh.
"Em không thích anh sắp đặt cho em như vậy."
"Đi đâu, làm gì, đều là chuyện của em."
"Anh không thể vì sợ nguy hiểm mà nhốt em lại."
Hạ Thắng trầm mặc.
Trong bóng tối, hơi thở của anh dường như càng nặng hơn.
Hứa Tri Ý cảm nhận được anh cũng đang giằng co trong lòng.
"Không giống nhau."
Rất lâu sau, Hạ Thắng mới lên tiếng, giọng khàn khàn.
"Tri Ý, bọn họ không giống mấy người phụ nữ nhiều chuyện trong thôn."
"Bọn họ thật sự sẽ ra tay độc ác."
"Anh không thể để em đi mạo hiểm như vậy."
Trong giọng nói của anh mang theo sự cố chấp không cho phép nghi ngờ.
Lửa giận trong lòng Hứa Tri Ý cũng bốc lên.
"Vậy thì sao?"
Giọng cô cao hơn một chút.
"Vậy nên em phải sống như tù nhân để anh canh chừng?"
"Mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong cái sân này, cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước?"
"Thế thì khác gì nhà họ Hứa?"
Câu cuối cùng như một mũi kim đâm mạnh vào lòng Hạ Thắng.
Anh đột ngột ngồi bật dậy.
"Sao em có thể nghĩ như vậy?"
Trong giọng anh mang theo cảm giác tổn thương.
"Anh sao có thể muốn nhốt em?"
"Anh chỉ là..."
Anh không nói tiếp được nữa.
Người đàn ông vụng về này không biết phải giải thích thế nào về tình yêu vừa sốt ruột vừa bất an của mình.
"Anh chỉ cảm thấy em vô dụng, chỉ biết gây thêm phiền phức cho anh thôi!"
Hứa Tri Ý cũng ngồi dậy, vành mắt lập tức đỏ hoe.
Bao nhiêu tủi thân tích tụ suốt mấy ngày nay vì lời đồn trong thôn, cùng nỗi bất an với tương lai, giờ phút này đều bùng nổ.
"Anh cảm thấy em tay trói gà không chặt, gặp chuyện ngoài khóc ra thì chẳng làm được gì!"
"Cho nên chuyện gì anh cũng tự mình gánh."
"Nguy hiểm gì cũng muốn đẩy em ra thật xa."
"Hạ Thắng, anh vốn không xem em là vợ anh!"
"Anh chỉ xem em như gánh nặng cần được bảo vệ!"
"Anh không có!"
Hạ Thắng nóng nảy, vươn tay muốn kéo cô.
"Bốp!"
Hứa Tri Ý hất tay anh ra.
"Anh đừng chạm vào em!"
Cô nghẹn ngào bước xuống giường, mò mẫm thắp sáng ngọn đèn dầu.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, gương mặt nhỏ bằng bàn tay của cô đầy nước mắt.
Đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ.
Hạ Thắng nhìn dáng vẻ đau lòng đến tột cùng ấy của cô, trái tim như bị dao cứa qua lại.
Vừa đau vừa rối loạn.
Anh không hiểu mình rốt cuộc đã nói sai điều gì, làm sai điều gì.
Rõ ràng anh chỉ muốn bảo vệ cô.
Sao cuối cùng lại thành ra như đang làm tổn thương cô?
"Tri Ý, em nghe anh giải thích..."
Anh xuống giường, muốn lại gần cô.
"Em không muốn nghe!"
Hứa Tri Ý ôm đầu gối ngồi xổm ở góc tường, như một con thú nhỏ bị thương.
"Anh đi ra ngoài đi."
Cô vùi đầu vào đầu gối, giọng nghèn nghẹn.
"Hôm nay em không muốn nhìn thấy anh."
Hạ Thắng đứng yên tại chỗ.
Bóng dáng cao lớn dưới ánh đèn lại mang theo cảm giác bất lực hiếm thấy.
Anh nhìn cô gái nhỏ co mình trong góc tường, không ngừng nức nở.
Tim đau đến muốn vỡ nát.
Anh há miệng, còn muốn nói gì đó.
Cuối cùng chỉ nặng nề thở dài.
Anh cầm chiếc áo khoác trên ghế mặc vào.
Rồi xoay người đi ra ngoài.
"Kẽo kẹt—"
Cửa phòng khép lại.
Trong phòng chỉ còn tiếng khóc bị kìm nén của Hứa Tri Ý.
Cô cũng không hiểu vì sao mình lại nổi giận lớn như vậy.
Cô chỉ cảm thấy tủi thân.
Tủi thân đến ngập trời.
Cô lo lắng cho anh, muốn cùng anh đối mặt mọi chuyện, đã chuẩn bị sẵn sàng cùng anh đi qua mưa gió.
Nhưng anh lại muốn gạt cô ra khỏi thế giới của mình.
Cảm giác không được tin tưởng ấy còn khiến cô đau hơn cả những lời đồn đại.
Hứa Tri Ý khóc rất lâu trong góc tường.
Khóc đến cuối cùng nước mắt cạn khô, người cũng mềm nhũn.
Cô mới chống tường chậm rãi đứng dậy, bò trở lại giường.
Bên cạnh trống rỗng.
Chỉ còn sót lại chút hơi lạnh sau khi Hạ Thắng rời đi.
Trái tim cô cũng trống hoác theo.
Đêm ấy, cô ngủ không hề yên giấc.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Đôi mắt vừa đỏ vừa sưng như hai quả đào chín.
Cô bước ra khỏi phòng, sân viện yên ắng.
Cửa phòng phía tây đóng kín.
Hạ Thắng hẳn còn ở bên trong.
Trên bếp trong phòng bếp có hâm sẵn một nồi cháo và hai quả trứng luộc.
Hứa Tri Ý chẳng có chút khẩu vị nào.
Cô múc nửa bát cháo, ngồi trên ghế nhỏ, máy móc ăn từng miếng.
Trong lòng rối như tơ vò.
Cô nghĩ, tối qua có phải mình đã nói quá nặng lời không?
Hạ Thắng chắc cũng thức trắng cả đêm nhỉ?
Đúng lúc ấy, cửa phòng phía tây mở ra.
Hạ Thắng bước ra ngoài.
Quầng thâm dưới mắt anh rất đậm.
Cằm cũng lún phún râu xanh.
Cả người trông tiều tụy và mệt mỏi.
Nhìn thấy Hứa Tri Ý, ánh mắt anh hơi né tránh.
Anh đi đến bên giếng nước, dùng nước lạnh rửa mặt qua loa.
Sau đó cầm lấy cây đao đi săn và cây cung ở góc tường, chuẩn bị ra ngoài.
Đi ngang qua Hứa Tri Ý, anh không nói một lời.
Nhìn bóng lưng cô đơn ấy của anh, lòng Hứa Tri Ý như bị thứ gì đè nặng.
Khó chịu đến gần như không thở nổi.
Ngay lúc tay Hạ Thắng sắp chạm vào cánh cổng sân—
"Đợi một chút!"
Hứa Tri Ý cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi anh.
Cơ thể Hạ Thắng khựng lại.
Nhưng anh không quay đầu.
Hứa Tri Ý đặt bát xuống, bước nhanh tới phía sau anh.
Cô đưa tay nhẹ nhàng kéo góc áo anh.
"Xin lỗi."
Giọng cô đặc sệt tiếng mũi.
"Hôm qua... em không nên nói anh như vậy."
Bờ vai Hạ Thắng khẽ run lên.
Anh vẫn không quay đầu lại.
Hứa Tri Ý nhẹ nhàng tựa đầu lên tấm lưng rộng lớn của anh.
"Em biết anh muốn tốt cho em."
"Em biết anh sợ em gặp chuyện."
"Nhưng Hạ Thắng, em thật sự không muốn làm một kẻ vô dụng."
"Em không muốn chỉ có thể trơ mắt nhìn anh một mình xông pha phía trước."
"Còn em chỉ có thể trốn phía sau, chẳng giúp được gì."
"Cảm giác đó khó chịu lắm."
"Anh hiểu không?"
Giọng cô rất nhẹ, rất mềm, như lông chim khẽ quét qua tim anh.
Hạ Thắng chậm rãi quay người lại.
Anh cúi đầu nhìn đôi mắt vừa đỏ vừa sưng của cô.
Đau lòng đến cực điểm.
Anh nâng bàn tay thô ráp lên định chạm vào mặt cô.
Nhưng tay đưa được nửa chừng lại dừng lại.
Dường như sợ cô sẽ lại hất ra.
Nhìn dáng vẻ vụng về dè dặt ấy của anh, lòng Hứa Tri Ý vừa chua xót vừa mềm nhũn.
Cô chủ động nắm lấy tay anh, áp lên má mình.
"Hạ Thắng, chúng ta đừng cãi nhau nữa, được không?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt đầy vẻ cầu khẩn.
Hạ Thắng nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động.
Cuối cùng anh không nhịn được nữa.
Anh dang tay ôm chặt cô vào lòng.
"Được."
Giọng anh khàn đến không ra tiếng.
"Không cãi nữa."
"Là anh sai."
Anh đặt cằm l*n đ*nh đầu cô, nhẹ nhàng cọ cọ.
"Là anh không biết nói chuyện."
"Sau này em muốn làm gì thì làm."
"Anh đi cùng em."
"Em lên trấn anh đi cùng."
"Em vào núi anh cũng đi cùng."
"Dù sao anh cũng sẽ bám theo em, nửa bước không rời."
Lời này nghe như đang dỗi.
Lại giống đang dỗ dành.
Hứa Tri Ý bị anh chọc bật cười.
Nhưng nước mắt lại rơi càng nhiều hơn.
Cô vùi trong lòng anh, dùng sức gật đầu.
"Ừm!"
Một trận cãi vã cứ thế tan biến trong sự nhượng bộ vụng về của anh và lời chủ động làm hòa của cô.
Sau khi hòa giải, bầu không khí giữa hai người lại trở về sự ấm áp như trước.
Thậm chí còn dính nhau hơn cả trước kia.
Hạ Thắng thật sự nói được làm được.
Hứa Tri Ý ra giếng múc nước, anh theo phía sau xách thùng.
Hứa Tri Ý ra vườn hái rau, anh ngồi xổm bên cạnh nhặt rau giúp cô.
Hứa Tri Ý nấu cơm trong bếp, anh ngồi trước bếp lò nhóm lửa.
Quả thực như cái đuôi nhỏ của cô.
Người trong thôn nhìn thấy đều tấm tắc lấy làm lạ.
"Mọi người xem, Hạ Thắng có phải trúng tà rồi không?"
"Còn phải nói, suốt ngày đi theo sau mông vợ như cái đuôi."
"Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà!"
"Tôi thấy cô vợ nhỏ từ thành phố tới kia cũng chẳng phải đèn cạn dầu, trị anh ta ngoan ngoãn luôn rồi."
Hứa Tri Ý nghe những lời ấy, lòng ngọt như mật.
Cô chẳng quan tâm người khác nói gì.
Cô chỉ biết người đàn ông của mình đang dùng cách riêng để yêu thương và cưng chiều cô.
Chiều hôm ấy, Hứa Tri Ý ngồi trong sân vá áo cũ cho Hạ Thắng.
Hạ Thắng thì ở bên kia sửa dụng cụ săn thú.
Ánh nắng ấm áp phủ lên người họ.
Năm tháng yên bình biết bao.
Đang may vá, Hứa Tri Ý chợt nhớ đến cây sâm núi hoang dã mà cô giấu đi trước đó.
Thứ ấy để trong nhà mãi cũng không ổn.
Phải nghĩ cách xử lý sớm mới được.
Đổi thành tiền mới là an toàn nhất.
Nhưng thứ đó quá quý giá.
Bán ở trấn chắc chắn không được giá tốt.
Phải lên huyện, thậm chí lên tỉnh thành.
Nhưng giờ cô ngay cả ra khỏi thôn cũng khó.
Đừng nói đến đi xa như vậy.
Đúng lúc ấy, bà nội Hạ chống gậy từ trong phòng bước ra.
Bà đi đến ngồi bên cạnh Hứa Tri Ý.
Nhìn cô, trong mắt bà mang theo vẻ muốn nói lại thôi đầy phức tạp.
"Con bé."
Bà chậm rãi lên tiếng.
"Bà nội muốn nói với con vài câu."