Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng

Chương 42: Hạ Thắng ra vẻ che chở vợ

Lòng Hứa Tri Ý chợt trầm xuống.

Sao gã lại biết tên cô?

Còn biết cả thân phận thanh niên trí thức của cô nữa?

Phải rồi, lúc nãy hắn có nói nghe người trong thôn bảo Hạ Thắng đang ở đây.

Xem ra, chuyện của cô đã sớm lọt vào tai hắn qua miệng mấy bà tám trong làng.

Gã đàn ông này còn thâm sâu, nguy hiểm hơn cô tưởng nhiều.

Hắn không chỉ đang uy h**p Hạ Thắng.

Mà còn âm thầm dò xét cô.

Đang cân nhắc xem cái gọi là "giá trị" của cô rốt cuộc nặng đến mức nào.

Một luồng lạnh buốt từ lòng bàn chân Hứa Tri Ý nhanh chóng lan thẳng l*n đ*nh đầu.

"Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Chưa đợi cô lên tiếng, Hạ Thắng đã lạnh lùng mở miệng.

Giọng anh rét buốt như băng, từng chữ đều mang theo hơi lạnh thấu xương.

Thân hình cao lớn sừng sững chắn trước mặt Hứa Tri Ý như một bức tường kiên cố, hoàn toàn cắt đứt ánh mắt dò xét của Hàn Dung.

"Không có gì, chỉ thuận miệng hỏi vài câu thôi."

Nhìn dáng vẻ đầy đề phòng của Hạ Thắng, khóe môi Hàn Dung càng nhếch lên rõ hơn.

Đó chính là phản ứng hắn muốn thấy.

Hắn muốn Hạ Thắng hiểu rằng, thứ hắn nắm trong tay không chỉ là quá khứ của anh, mà còn cả hiện tại và tương lai.

Điều quý giá nhất của anh giờ đã hoàn toàn phơi bày dưới mắt hắn.

"Tên em dâu nghe cũng hay đấy."

Hàn Dung cố tình kéo dài giọng, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.

"Có học thức, lại dịu dàng dễ mến."

"Hạ Thắng à, cậu đúng là có phúc."

"Không giống đám người bọn tôi, quanh năm sống trên đầu lưỡi dao, bên cạnh ngay cả một người biết lạnh biết nóng cũng chẳng có."

Ngoài miệng nghe như cảm khái, nhưng thực chất lại đang ngầm nhắc tới thân phận của mình, cố ý nhấn mạnh rằng bọn họ thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Một bên là cuộc sống có thể đứng dưới ánh mặt trời.

Một bên là nơi đầy nguy hiểm và mùi máu tanh, chẳng thể lộ diện ngoài sáng.

"Chỉ tiếc là..."

Hàn Dung đổi giọng, mang theo chút tiếc nuối giả tạo.

"Một đóa hoa tươi thế này, lại cắm ở cái nơi nghèo xác nghèo xơ như Hạ Gia Thôn."

"Em dâu à, sau này nếu thấy cuộc sống khó khăn quá, cứ lên trấn tìm tôi tâm sự."

"Tôi đây vốn rất biết cách thương hương tiếc ngọc."

 

Lời này đã không còn là ám chỉ nữa, mà là sự trêu ghẹo và sỉ nhục trắng trợn.

Nói xong, hắn còn cố ý ném cho Hứa Tri Ý một nụ cười mà bản thân cho là phong lưu.

"Đủ rồi!"

Sự nhẫn nhịn của Hạ Thắng cuối cùng cũng chạm tới giới hạn.

Anh gầm lên đầy giận dữ, chẳng khác nào một con sư tử bị chọc điên.

Thân hình cao lớn bất ngờ lao vọt tới trước.

Chỉ trong chớp mắt, anh đã áp sát Hàn Dung.

Bàn tay to lớn như gọng kìm nhanh như chớp túm chặt cổ áo hắn.

"Rầm!"

Thân hình gầy nhưng rắn chắc của Hàn Dung bị Hạ Thắng nhấc bổng bằng một tay rồi hung hăng đập mạnh vào cánh cửa gỗ phía sau.

Cánh cửa cũ kỹ lập tức rung lên bần bật, phát ra tiếng r*n r* như sắp vỡ tung.

"Mẹ kiếp!"

Biến cố bất ngờ khiến Hàn Dung sợ đến tái mét mặt mày.

Gã không ngờ Hạ Thắng thật sự dám ra tay ngay tại đây.

Hàn Dung theo bản năng muốn vùng vẫy, nhưng bàn tay siết nơi cổ họng kia lại mang theo sức lực đáng sợ.

Gã cảm giác xương cốt mình như sắp bị bóp nát, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

"Hạ... Hạ Thắng..."

Mặt Hàn Dung tím tái, hắn giãy giụa thều thào.

"Mày... mày thật sự điên rồi..."

Hạ Thắng hoàn toàn mặc kệ.

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, ngọn lửa đen ngập tràn sát khí đang điên cuồng thiêu đốt.

Đó là thứ sát ý nguyên thủy và dữ dội nhất khi nghịch lân bị kẻ khác chạm tới.

"Tôi đã cảnh cáo anh."

Giọng Hạ Thắng trầm thấp lạnh lẽo, như tiếng phán quyết vọng lên từ địa ngục.

"Tránh xa cô ấy ra."

"Nếu để tôi nghe thấy anh nhắc thêm một chữ nào về cô ấy nữa..."

"Tôi đảm bảo, anh sẽ hối hận vì đã được sinh ra trên đời này."

Từng lời anh nói đều như lưỡi dao bọc băng, lạnh đến thấu xương, đâm thẳng vào lòng Hàn Dung.

Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Hạ Thắng, lần đầu tiên Hàn Dung thật sự cảm thấy sợ.

Hắn quen Hạ Thắng nhiều năm, biết anh là kẻ đủ tàn nhẫn.


Nhưng chưa từng thấy anh như lúc này.

Một Hạ Thắng mang theo hơi thở hủy diệt khiến người ta run sợ.

Hàn Dung không nghi ngờ chút nào, chỉ cần gã dám mở miệng thêm một câu, Hạ Thắng thật sự sẽ bẻ gãy cổ gã ngay tại chỗ.

"Hạ Thắng! Dừng tay!"

Hứa Tri Ý cũng bị cảnh tượng trước mắt dọa đến tim suýt ngừng đập.

Cô bừng tỉnh, vội vàng chạy tới ôm lấy cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của anh.

"Anh bình tĩnh lại! Mau buông tay ra!"

Cô cố sức kéo anh, giọng nói đã run lên vì hoảng hốt.

"Không đáng vì loại người này đâu!"

"Anh quên rồi sao? Hắn cố tình chọc giận anh đấy!"

"Nếu anh thật sự đánh hắn bị thương, chẳng phải sẽ đúng ý hắn sao?"

"Đến lúc đó, tên phó cục trưởng kia sẽ có cớ danh chính ngôn thuận bắt anh đi!"

Những lời của Hứa Tri Ý như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống, kéo chút lý trí cuối cùng của Hạ Thắng ra khỏi cơn giận dữ đang thiêu đốt.

Cơ bắp căng cứng trên người anh chợt khựng lại.

Màu đỏ trong mắt cũng dần rút đi.

Anh quay đầu nhìn Hứa Tri Ý.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô lúc này tràn đầy lo lắng và hoảng hốt.

Tim anh như bị ai đó siết mạnh.

Đúng vậy.

Anh không thể mất kiểm soát được nữa.

Anh không còn sống một mình như trước.

Giờ anh đã có gia đình.

Có cô.

Nếu anh xảy ra chuyện, cô phải làm sao đây?

Sát ý trong mắt Hạ Thắng dần lắng xuống, thay vào đó là sự đau đớn và kìm nén còn sâu hơn.

Anh chậm rãi buông tay.

Hàn Dung lập tức ngã phịch xuống đất như mất hết sức lực, lưng dựa vào cửa, ho sặc sụa, tham lam hít từng ngụm không khí.

Gương mặt hắn trắng bệch, vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng sau khi thoát chết.

"Khụ... khụ khụ... Hạ Thắng, đồ khốn..."

Hàn Dung vừa ho vừa ngẩng đầu, định mở miệng chửi thêm vài câu lấy lại thể diện.

Nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh băng của Hạ Thắng, những lời còn lại lập tức mắc cứng trong cổ họng, không sao nói nổi.

Hạ Thắng chẳng buồn nhìn hắn thêm lần nào nữa.

Anh xoay người, nắm lấy tay Hứa Tri Ý.

"Vợ à, đừng nghe hắn nói bậy."

Giọng anh vẫn khàn khàn, nhưng đã trở lại vẻ trầm ổn thường ngày.

"Mấy chuyện đó không liên quan tới em."

"Dù trời có sập xuống, cũng có anh chống cho em."

Anh nhìn cô bằng ánh mắt kiên định chưa từng có.

Như đang hứa với cô.

Cũng như tự nhắc nhở chính mình.

"Tin anh."