Dã Hán Khó Thuần: Tiểu Kiều Thê Bị Cưng Chiều Sinh Thói Làm Nũng
Chương 29: Hạ Thắng vụng về an ủi
Lời của Hạ Thắng khiến Hứa Tri Ý sững người.
"Về... thăm nhà sao?" Cô gần như không dám tin vào tai mình.
Đối với thanh niên trí thức về nông thôn, được quay lại thành phố là một giấc mơ xa vời khó chạm tới.
Trừ khi mắc bệnh nặng, hoặc gặp cơ hội tuyển công nhân, tuyển sinh, nếu không thì chuyện trở về thành phố thăm người thân còn khó hơn lên trời.
Không chỉ phải xin giấy giới thiệu từ đại đội sản xuất, mà còn phải lên xã xin đóng dấu phê duyệt.
Chỉ riêng đống thủ tục rườm rà ấy thôi cũng đủ khiến người ta đau đầu.
Quan trọng hơn nữa, tiền tàu xe cũng là một khoản không nhỏ.
"Ừ." Hạ Thắng gật đầu. Giọng anh rất bình thản, nhưng lại mang theo cảm giác đáng tin khó nói thành lời. "Anh đã nói thì nhất định sẽ làm được."
Hứa Tri Ý nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Vừa cảm động, vừa chua xót, lại xen lẫn chút áy náy.
Cô chỉ vô tình để lộ chút nhớ nhà, vậy mà anh đã hứa với cô một chuyện lớn đến thế.
Người đàn ông này thật sự đặt cô ở vị trí quan trọng nhất trong lòng mình.
"Nhưng mà... sẽ tốn rất nhiều tiền, với lại giấy phép cũng khó xin lắm." Cô nhỏ giọng nói.
"Tiền thì anh lo. Còn giấy phép, anh sẽ đi nói chuyện với đội trưởng." Hạ Thắng nói rất tự nhiên, như thể đó chỉ là chuyện đơn giản nhất trên đời.
Hứa Tri Ý không nói thêm gì nữa.
Cô biết, một khi người đàn ông này đã quyết định chuyện gì, anh nhất định sẽ làm cho bằng được.
Nỗi nhớ nhà âm ỉ trong lòng cô dường như cũng được những lời ấy xoa dịu đi ít nhiều.
Dù con đường về nhà vẫn còn rất xa, nhưng chỉ cần có một tia hy vọng thôi, cảm giác cũng đã hoàn toàn khác trước.
Sau bữa tối, tâm trạng Hứa Tri Ý rõ ràng tốt hơn nhiều.
Thấy trên mặt cô cuối cùng cũng có lại ý cười, sự căng thẳng đè nặng trong lòng Hạ Thắng suốt cả ngày mới dần thả lỏng.
Dọn dẹp bát đũa xong, anh quay sang nói với cô:
"Đi, anh đưa em tới một chỗ."
"Đi đâu vậy?" Hứa Tri Ý tò mò hỏi.
Hạ Thắng không trả lời, chỉ đưa tay về phía cô.
Hứa Tri Ý hơi do dự một chút rồi vẫn đặt tay mình vào lòng bàn tay rộng lớn của anh.
Tay anh rất thô ráp, lòng bàn tay đầy những lớp chai dày. Khi nắm lấy tay cô, nó giống như một chiếc kìm sắt ấm áp, vừa vững chãi vừa khiến người ta cảm thấy an tâm.
Hạ Thắng nắm tay cô, dẫn cô bước ra khỏi sân.
Bóng đêm buông xuống như nước chảy, ánh trăng sáng vằng vặc.
Cả thôn chìm trong yên tĩnh, chỉ còn vang vọng tiếng chó sủa đâu đó từ xa cùng tiếng ếch râm ran ngoài đồng.
Hạ Thắng không đi theo con đường lớn trong thôn mà dẫn cô rẽ vào một lối mòn nhỏ hướng ra ngoài núi.
Hai bên đường là những bụi cỏ cao gần ngang người. Gió đêm thổi qua, phát ra tiếng xào xạc khe khẽ.
Hứa Tri Ý có chút sợ hãi, theo bản năng siết chặt tay anh hơn.
Hạ Thắng cảm nhận được động tác ấy, liền trở tay nắm lấy bàn tay nhỏ của cô thật chặt, như muốn nói với cô rằng: đừng sợ, có anh ở đây.
Đi khoảng mười lăm phút, hai người tới bên một con suối nhỏ.
Dưới ánh trăng, mặt nước phản chiếu ánh bạc lấp lánh.
Bên bờ suối có một tảng đá lớn khá bằng phẳng. Hạ Thắng dẫn cô tới ngồi xuống.
"Chính là chỗ này." Anh khẽ nói.
Hứa Tri Ý đưa mắt nhìn quanh.
Nơi này vô cùng yên tĩnh, tách biệt hẳn khỏi sự náo nhiệt của thôn xóm. Chung quanh chỉ còn tiếng nước róc rách chảy cùng tiếng côn trùng rả rích trong đêm.
Bầu trời đêm nơi đây dường như cũng cao và trong hơn hẳn.
Không có ánh đèn thành phố che lấp, bầu trời đầy sao sáng rực như những mảnh kim cương vụn trải khắp không trung, dày đặc đến mức khiến người ta choáng ngợp.
Một dải ngân hà vắt ngang bầu trời, đẹp đến mức khiến cô nhất thời ngây người.
"Đẹp quá..." Cô khẽ thở dài cảm thán.
Ở Thượng Hải, cô chưa từng nhìn thấy bầu trời sao nào đẹp đến vậy.
Hạ Thắng lại không ngắm sao.
Anh nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh trăng dịu dàng phủ lên làn da trắng mịn của cô một tầng sáng nhàn nhạt. Đôi mắt cô phản chiếu ánh sao, sáng hơn cả bầu trời đêm phía trên.
Anh nhìn đến thất thần.
"Hồi nhỏ, lúc mẹ anh còn sống, bà thường dẫn anh tới đây." Hạ Thắng bỗng lên tiếng. Giọng anh vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, trầm thấp và rõ ràng.
"Bà từng nói, mỗi ngôi sao trên trời đều là người đã khuất hóa thành. Họ sẽ đứng trên cao, nhìn những người mà họ nhớ thương."
Trong lòng Hứa Tri Ý khẽ rung động.
Đây là lần đầu tiên cô nghe Hạ Thắng nhắc đến mẹ của anh.
"Bà còn nói, ngôi sao sáng nhất kia chính là bố anh." Hạ Thắng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
"Bà bảo ông đang ở trên cao nhìn hai mẹ con anh, nên bọn anh phải sống cho tốt, không thể để ông lo lắng."
Hứa Tri Ý nhìn theo ánh mắt anh.
Giữa màn đêm quả thật có một ngôi sao sáng rực nhất.
Cô gần như có thể tưởng tượng ra hình ảnh một cậu bé nhỏ ngồi bên mẹ trên tảng đá này, lắng nghe những câu chuyện về các vì sao.
"Sau này, mẹ anh cũng hóa thành một ngôi sao."
Giọng Hạ Thắng vẫn rất bình thản, nghe không lộ ra bao nhiêu cảm xúc.
"Trước lúc mất, bà dặn anh, nếu nhớ bà thì cứ đến đây ngắm sao."
Tim Hứa Tri Ý khẽ thắt lại, âm ỉ đau.
Cô cảm nhận được người đàn ông luôn mạnh mẽ và cứng rắn trước mặt mình đang chậm rãi mở lòng, để cô nhìn thấy phần mềm yếu nhất mà anh vẫn luôn giấu kín.
Nhưng cô lại không biết phải an ủi anh thế nào.
Cô chỉ có thể đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay to rộng đang nắm lấy tay mình.
Hạ Thắng khẽ khựng lại.
Anh cúi đầu nhìn đôi tay đang đan vào nhau.
Tay cô nhỏ và mềm, gần như chẳng có chút sức lực nào.
Thế nhưng cảm giác ấy lại giống như một dòng nước ấm, chỉ trong chớp mắt đã xoa dịu trái tim vốn lạnh đi vì những ký ức cũ của anh.
Anh trở tay, bao trọn cả hai bàn tay cô trong lòng bàn tay mình.
"Tri Ý."
"Ừ."
"Em yên tâm, anh sẽ không để em biến thành sao đâu."
Anh bất ngờ nói ra một câu chẳng đầu chẳng cuối.
Nhưng Hứa Tri Ý lại lập tức hiểu được ý anh.
Anh đang hứa với cô rằng anh sẽ chăm sóc cô thật tốt, để cô được bình an khỏe mạnh, sống thật lâu.
Có lẽ, đó đã là lời tình cảm chân thành và dịu dàng nhất mà một người đàn ông vụng về như anh có thể nói ra.
Khóe mắt cô bất giác nóng lên.
"Hạ Thắng."
"Ừ."
"Sau này nếu em nhớ nhà, anh cũng đưa em tới đây ngắm sao nhé?"
"Được."
Hai người không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhau, cùng ngước nhìn bầu trời đầy sao phía xa.
Gió đêm khẽ thổi qua.
Thời gian dường như cũng chậm lại trong khoảnh khắc ấy.
Hứa Tri Ý khẽ nghiêng đầu, tựa lên bờ vai rộng của Hạ Thắng.
Cơ thể anh thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh sau đó lại dần thả lỏng.
Anh đưa tay ôm lấy cô, kéo cô sát vào lòng mình hơn một chút.
Dựa vào anh, Hứa Tri Ý bỗng cảm thấy bình yên đến lạ.
Có lẽ... đây chính là cảm giác của một mái nhà.
Nơi có anh, chính là nhà.