Minh Lan Nhược gật đầu, giọng nói trầm lắng: “Trong thư Thương Kiều gửi cho Chu Sâm có nói là hơn vạn người, tin tức ta nghe ngóng được từ chỗ nương…”
Với thực lực của Xích Huyết quân từng trải qua trăm trận năm xưa, đó là sức chiến đấu lớn đến nhường nào!
Lão binh Xích Huyết đều có thể một địch mười, một vạn quân chủ lực Xích Huyết tương đương với sức chiến đấu của mười vạn quân thường!
Quan Duyệt Thành không trả lời Minh Lan Nhược mà đột nhiên hỏi: “Tiểu thư có biết Minh Đế âm thầm phái bao nhiêu người hộ tống cả Tiêu gia ‘đưa linh cữu người đã khuất về nhà” không?”
Minh Lan Nhược trầm ngâm: “Nếu ta là Minh Đế và Chu Sâm, muốn giết sạch và đề phòng tàn Xích Huyết quân phục kích cứu người, ít nhất cũng phải âm thầm phái năm vạn đến mười vạn người, chia thành nhiều doanh trại lấy danh nghĩa ‘luyện tập’ đi theo trước sau, ra tay trong thung lũng là thích hợp nhất.”
Quan Duyệt Thành nhếch miệng cười, giơ hai ngón tay: “Minh Đế cũng nghĩ giống tiểu thư, nhưng hắn phái phía trước mà phá sau mỗi bên sau hai đội quân gồm mười vạn người, tổng cộng hai mươi vạn người ‘luyện tập’ ở các thung lũng gần đó.”
Minh Lan Nhược sững người, trong lòng lạnh lẽo, gần như có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của Quan Duyệt Thành năm đó: “Hai mươi vạn…”
“Hai mươi vạn tinh nhuệ của Chu Sâm, chỉ để ‘hộ tống’ cả Tiêu gia hồi hương, Minh Đế thật đúng là coi trọng đám tàn dư Xích Huyết chúng ta.” Quan Duyệt Thành cười lạnh, đáy mắt tràn đầy hận ý sâu nặng.
Minh Lan Nhược nhắm mắt lại: “Điều Minh Đế muốn không chỉ là diệt cả Tiêu gia, mà còn muốn diệt trừ toàn bộ lực lượng còn sót lại của Xích Huyết.”
Cả Tiêu gia chỉ là mồi nhử.
Nàng khàn giọng nói: “Vậy hơn vạn quân chủ lực đó bị bọn chúng cùng nhau…”
Quan Duyệt Thành lại đột nhiên cười khẽ, cười đến mức nước mắt sắp trào ra: “Hơn vạn… Nếu chúng ta thật sự có hơn vạn quân chủ lực, dù có liều chết đánh một trận thì cũng có thể cứu được cả Tiêu gia, Quan Âm tiểu thư có lẽ cũng không cần phải chết… Ta mà có hơn vạn quân chủ lực… Ha ha ha…”
Nhìn bộ dạng thê lương của người bá thúc vốn luôn trầm tính, lạnh lùng trước mặt, Minh Lan Nhược không khỏi đau lòng, muốn đỡ ông ấy dậy: “Quan thúc…”
Nhưng ngay sau đó, nàng đột nhiên phản ứng lại, bỗng nhiên mở to mắt: “Vậy, lần đó đi cứu viện cả Tiêu gia không phải có hơn vạn quân chủ lực sao?!”
Quan Duyệt Thành hít sâu một hơi, cười nhạt lắc đầu: “Không, lúc đó không phải một vạn người, mà là một ngàn ba trăm tử sĩ.”
Năm đó Tiêu Soái quyết đánh đến cùng, quyết tâm hy sinh bản thân ông ấy cùng các tướng lĩnh và con cháu họ Tiêu trên chiến trường, trả giá bằng một nửa lực lượng chiến đấu, yểm hộ cho một nửa Xích Huyết còn lại rút lui và ẩn náu.
Nhưng tàn Xích Huyết quân dù sống sót, trước mắt vừa trải qua đại chiến bị tổn thất nặng nề, sau lưng lại có truy binh vây giết.
Để cầu sinh, chỉ có thể dưới sự dẫn dắt của Trần tướng quân, Chu tướng quân và Cố đại tướng quân lúc đó chưa phản bội, nhanh chóng phân tán vào nhiều tỉnh thành, trà trộn vào dân chúng.
Trong tình thế nguy nan, làm sao có thể tập hợp được một vạn quân chủ lực, dưới mí mắt của vô số tai mắt mà Minh Đế phái ra, họ đã phải ẩn nấp đến Thuật Đông tỉnh cách kinh thành không xa?
Hơn nữa di lệnh của Tiêu Soái là — tiềm long tại hải, không có quân lệnh không được tự ý hành động!
“Ngoại tổ phụ sợ lực lượng Xích Huyết còn sống sót mà bọn họ dùng tính mạng của mình và vô số người đổi lấy, sẽ bị Minh Đế tiêu diệt.” Minh Lan Nhược khó khăn nói.
Một khi Xích Huyết quân còn lại bị tiêu diệt, không những các tướng lĩnh họ Tiêu hy sinh uổng mạng, mà ngọn lửa hy vọng cũng sẽ tắt ngấm.
Quan Duyệt Thành nhỏ giọng nói: “Tiêu Soái thương quân binh như thương con mình, ngài ấy tự nhận nợ tướng sĩ dưới trướng quá nhiều, không muốn để người sống phải liên lụy vì ngài ấy và Tiêu gia nữa, cho nên mới hạ di lệnh như vậy — để Xích Huyết ẩn náu, nếu hậu nhân họ Tiêu còn sống không có bản lĩnh, vậy thì vĩnh viễn không được lộ diện.”
Minh Lan Nhược hít sâu, day day đôi mắt đỏ hoe: “Một ngàn ba trăm người… Một ngàn ba trăm tử sĩ này từ đâu ra?”
Xem ra, năm đó ngoại tổ phụ lâm vào đường cùng, lực bất tòng tâm, cũng hiểu rõ cả Tiêu gia có khả năng không giữ được.
Quan Duyệt Thành trầm giọng nói: “Trong đó một nửa là thành viên ám vệ doanh của ta, ám vệ doanh của Xích Huyết chuyên phụ trách ám sát và dò la tin tức, chiến trường của chúng ta không ở tiền tuyến, cho nên người sống sót tương đối nhiều, trong vòng nửa năm đã âm thầm tập kết đến kinh thành, còn lại mấy trăm người…”
Ông ấy dừng lại: “Là lúc đó ta phụng mệnh của Quan Âm tiểu thư, âm thầm liên lạc với tàn Xích Huyết quân, bọn họ đều là lão binh từng theo Tiêu Soái và các vị tướng quân, thậm chí còn có không ít lão binh đã giải ngũ.”
Nếu như không ai đến cứu Tiêu gia thì điều đó thật không hợp lý, phải khiến Minh Đế cho rằng lực lượng cuối cùng của Xích Huyết cơ bản đều bị tiêu diệt trong lúc cứu viện Tiêu gia, như vậy mới có thể khiến Minh Đế lơi lỏng cảnh giác với Xích Huyết.
Minh Lan Nhược ngẩn người: “Đã giải ngũ, vậy bọn họ đều có thê tử hài tử, chẳng lẽ họ biết lần này đi Hàn Sơn là…”
Quan Duyệt Thành sắc mặt nghiêm trọng: “Là đi chịu chết, trước khi hành động ở Hàn Sơn đã nói rõ với bọn họ lần này đi là không có đường về, các lão binh đều đeo lại tấm bài thắt lưng Hỏa Kỳ Lân mà mình trân quý, bọn họ từ biệt thê tử và hài tử, không chút do dự .”
Đi thẳng về nơi có cái chết mà sống…
Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, đầu ngón tay siết chặt chén trà, rơm rớm nước mắt.
Trong lòng dậy sóng.
Năm đó khi ngoại tổ phụ còn sống, Tiêu gia và Xích Huyết rốt cuộc có sức mạnh đoàn kết đến nhường nào.
Minh Lan Nhược đè nén nỗi đau thương trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Một ngàn ba trăm lão binh Xích Huyết, chênh lệch với hơn vạn quân chủ lực nhiều như vậy, Chu Sâm sao có thể không phát hiện ra?”
Quan Duyệt Thành nhỏ giọng nói: “Với sự am hiểu chiến pháp và tài thao lược của Quan Âm tiểu thư, cộng thêm bản lĩnh của đám lão binh chúng ta, chỉ hành động vào ban đêm trên núi, muốn tạo ra động tĩnh của hơn vạn người, kỳ thật cũng không khó.”
Minh Lan Nhược cúi đầu, đột nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chắc là liều chết chém giết trong đêm tối, dùng cành cây lá cây kết thành binh lính giả, hoặc là đánh lạc hướng địch, hoặc là bố trí các loại bẫy rập, tạo ra động tĩnh như thể có hơn vạn quân chủ lực, cuối cùng thừa dịp đêm mưa đen kịt, dùng hóa thi thiêu hủy thi thể…”
Chu Sâm vừa giết cả Tiêu gia, lại tiêu diệt “hơn vạn” viện Xích Huyết quân, tâm trạng đang thoải mái đắc ý vô cùng.
Nhất định sẽ không cẩn thận kiểm tra xem rốt cuộc có bao nhiêu thi thể của tàn Xích Huyết quân.
Quan Duyệt Thành nhìn Minh Lan Nhược hồi lâu, tấm tắc nói: “Quả nhiên người thật giống mẫu thân người, có thể đoán được gần hết.”
“Quan thúc, tuy ta không được như mẫu thân từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh ngoại tổ phụ, nhưng cũng tự dẫn binh đánh trận hai năm rồi.” Minh Lan Nhược thở dài.
Quan Duyệt Thành nhìn nàng như nhìn thấy một gương mặt khác, nhỏ giọng nói: “Từ đầu đến cuối, cho dù là các vị Tiêu gia, hay là các lão binh Xích Huyết và thành viên ám vệ doanh đến ‘cứu viện’, đều rất rõ ràng…”
Ông ấy dừng lại: “Lần này đi Hàn Sơn không có đường sống, chỉ có thể dùng thân mình hy sinh tế sống, mở ra sát cục kéo dài hơn hai mươi năm của Quan Âm tiểu thư.”
Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, đầu ngón tay siết chặt chén trà, rốt cuộc không nhịn được những dòng nước mắt lăn dài.
Bị hai mươi vạn đại quân theo dõi, nếu không hi sinh, thì có thể làm gì?
Cả nhà hết lòng trung thành, nhưng lại bị ép đến mức đại gia tộc chết thảm, hài đồng phải cầm đao, sao có thể trách hận ý đến chết cũng không nguôi ngoai của nương được?
Quan Duyệt Thành khàn giọng nói: “Cho nên, Lan Nhược tiểu thư… Thương Kiều là con dao mà Quan Âm tiểu thư tự tay lựa chọn trong lúc tuyệt vọng, tự tay rèn giũa hắn để có thể có được ngày hôm nay.”
Trong lúc mơ hồ, ông ấy như nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần, nhưng lại yếu ớt tái nhợt kia ngồi dưới trăng, thiếu niên quỳ trước mặt ngước nhìn bà ấy như ngước nhìn thần minh.
Bà ấy đặt bàn tay gầy guộc lên vai thiếu niên xinh đẹp trước mặt, thản nhiên nói: “Thương Kiều, hãy dùng máu thịt của ta và Tiêu gia làm bàn đạp cho ngươi, từ nay về sau, hãy sống thành một thanh yêu đao vô địch thiên hạ, cả đời này lấy việc giết vương làm nhiệm vụ, lật đổ cơ nghiệp, vĩnh viễn không quay đầu lại.”
Minh Lan Nhược nghe xong, trong lòng nhức nhối, ngây người hồi lâu, cố kìm nén nói: “Nhưng nếu như nương nhìn lầm người, nếu như hắn thua hoặc là bỏ cuộc thì sao?”
Quan Duyệt Thành cứ thể không nghe nổi bất cứ ai nói xấu Tiêu Quan Âm, không chút do dự nói:
“Tiểu thư sẽ không nhìn lầm người! Năm xưa cứu nhi tử độc nhất của Mai phi, đã nói với hắn, thân mang huyết hải thâm thù, nguyện ý vì giết Minh Đế mà làm bất cứ chuyện gì, là người thích hợp nhất.”
Quan Âm tiểu thư tuy rằng không thể ra chiến trường, nhưng từ nhỏ đã có tiếng là Tiểu Gia Cát, ngay cả quân sư họ Tống cũng không bằng bà ấy, bà ấy chọn người, dùng người, chưa từng sai lầm!
Minh Lan Nhược nhíu mày, nắm chặt tay áo: “Nương năm xưa cho người cứu lão Hòa và cả hắn chẳng lẽ là bởi vì…”
“Vì báo thù mà mới đi tìm một thanh đao.” Quan Duyệt Thành lạnh lùng nói thẳng.
“Lúc trước Quan Âm tiểu thư sau khi cứu hắn, phát hiện tuy rằng hắn còn nhỏ, nhưng tâm chí kiên định, dung mạo tuấn tú, thông minh tuyệt đỉnh, có bản lĩnh hơn người, lại có một thân thể cốt cách học võ tuyệt hảo, sẽ trở thành một thanh đao sắc bén nhất.”
Minh Lan Nhược chấn động, trăm mối ngổn ngang trong lòng.
Nương… một tay bày ra ván cờ lớn suốt hai mươi năm, quả nhiên là nhân vật lợi hại.
Nhưng mà…
Thương Kiều chính hắn cũng chỉ là một thiếu niên non nớt, làm sao có thể gánh vác nhiều như vậy?
Vì rèn luyện Thương Kiều thành một thanh “yêu đao” để diệt vương mà nương nguyệt dùng máu thịt của mình và máu thịt của Tiêu gia để mở đường cho hắn… để lấy được lòng tin của Minh Đế chuyên quyền độc tài và đa nghi.
Mới có thể có ngày hôm nay, hai mươi năm sau, tại Thanh Vân điện, “yêu đao” giẫm đạp lên Minh Đế, tra tấn tên bạo quân kia đến chết, diệt trừ cơ nghiệp của lão ta.
Nhìn ra vẻ mặt phức tạp của Minh Lan Nhược, Quan Duyệt Thành lại thản nhiên nói:
“Thương Kiều và Quan Âm tiểu thư tuy là tỷ đệ, nhưng nói đúng hơn phải là sư đồ, giống bằng hữu hơn, Quan Âm tiểu thư đã cho hắn lựa chọn, là chính hắn quyết định chọn con đường trở thành yêu đao diệt vương.”
Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, trong lòng trăm mối ngổn ngang khó tả: “Ta chỉ muốn biết, nương dựa vào đâu mà cho rằng hắn nhất định sẽ thắng, gần vua như gần cọp, chỉ cần sơ sẩy một chút là chết không chỗ chôn!”
Huống chi hắn tiến vào Đông Xưởng, không biết đã trải qua bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm, làm sao có thể đảm bảo không có bất trắc.
“Văn Đế ở trong cung vẫn còn lưu lại một nhóm người sẽ bảo vệ ngài ấy, chỉ đường cho hắn, nếu không thì Hòa công công kia và đám tướng lĩnh Tây Bắc quân hiện nay từ đâu mà ra?” Quan Duyệt Thành cười khẩy.
Đây cũng là lý do tại sao Quan Âm tiểu thư lựa chọn Thượng Quan Diễm Kiều.
Quan Duyệt Thành cười khẩy: “Tiểu thư cũng là người cầm quân đánh giặc, hẳn là biết trên đời này không có trận chiến nào tuyệt đối sẽ thắng, cho nên, trận chiến nào mà không có phần may rủi?”
“Điều này cũng đúng, tướng lĩnh đánh trận của chúng ta, ai mà không phải là kẻ đánh cược?” Minh Lan Nhược tự giễu cong khóe môi.
Chỉ là cược lớn hay nhỏ và phần thắng khác nhau mà thôi.
Quan Duyệt Thành lần lượt giơ ngón tay ra: “Quan Âm tiểu thư cho người dạy hắn võ nghệ mưu lược, A Cổ ma ma cho hắn Huyết Cổ có thể bảo mệnh chữa thương.”
“Còn có vô số bí tịch võ công binh pháp của Tiêu gia, trong thư phòng của hắn, ít nhất một nửa là đồ vật bí mật của Tiêu gia.”
“Thương Kiều còn có người mà Văn Đế để lại làm phụ tá, nếu cuối cùng hắn vẫn không nên thân… Ván cờ này coi như thua.”
Ánh mắt Quan Duyệt Thành lạnh lùng nắm chặt tay, mặt không chút biểu cảm nói: “Đó chính là mạng hắn không tốt, đáng lẽ phải bỏ mạng trong tay Minh Đế, cũng là Quan Âm tiểu thư nhìn lầm người!”
Minh Lan Nhược im lặng, trong lòng khó mà diễn tả thành lời.
Hôm nay biết được những chuyện này, cho dù là chuyện trong thư của Tiêu Lan Ninh hay là những lời Quan thúc nói, đều khiến cho nàng chịu đả kích quá lớn.
Hơn hai mươi năm bể dâu, xuân qua đỏ thắm, hoa rơi người mất chẳng hay biết.
Nàng lại không biết nên đau lòng cho mẫu thân, người dù bệnh nặng nhưng vẫn bày mưu tính kế, lấy tính mạng của mình và cả Tiêu gia làm vật tế, trong vô vọng đổi lấy một con đường báo thù mờ mịt.
Hay là đau lòng cho người đã gánh vác muôn vàn thống khổ để đi đến ngày hôm nay.
Phật nói, nhân sinh thất khổ – tham sân si, cầu bất đắc, oán tăng hội, ái biệt ly.
Hơn hai mươi năm qua, ai mà không phải nếm trải đau khổ trong ván cờ báo thù này.
Quan Duyệt Thành nhìn nàng thật lâu: “Lan Nhược tiểu thư, người là người duy nhất mà nương người và hắn, thậm chí là toàn bộ Tiêu gia không muốn liên lụy vào ván cờ này.”
Minh Lan Nhược sửng sốt, nước mắt không kìm được lại rơi xuống.
Nàng biết, nàng làm sao có thể không biết?
Ngoại trừ nương, ngoại công, cữu cữu và bọn họ, ngay cả Thương Kiều kiếp trước cũng chưa từng nói với nàng một chữ nào liên quan đến báo thù.
Người ta nói, chết đi là hết, nhưng sống lại hai đời thì nàng mới phát hiện, đây là số mệnh mà nàng không thể trốn tránh.
“Nương người cũng chưa từng trách hắn.” Quan Duyệt Thành đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ vai nàng.
Minh Lan Nhược cố nén nước mắt, thấp giọng nói: “Ta vẫn luôn hiểu phải lấy đại cục làm trọng, nếu không sẽ chẳng có chuyện xé nát tờ giấy mà hắn viết cho Minh Đế trước mặt nhiều người như vậy.”
Quan Duyệt Thành nhìn nàng, khẽ thở dài: “Lúc trước, độc dược bỏ vào bát thuốc của nương người là do Minh Đế đưa, cũng đích thực là do Thương Kiều bưng từng bát cho nương người uống, nhưng…”
Ông ấy im lặng một chút: “Là nương người tự mình giục hắn bỏ độc vào bát, bưng cho người uống.”
Minh Lan Nhược chấn động, có chút ngỡ ngàng.
Nương…
Quan Duyệt Thành nhìn Minh Lan Nhược đỏ hoe vành mắt, nhẹ giọng nói: “Một yêu đao diệt vương, muốn được tôi luyện sắc bén hung hãn, thì phải lạnh lùng vô tình, đây là ăn ý của bọn họ, đừng trách hắn.”
Tên nhóc Thương Kiều kia dám cả gan ra tay với nhi nữ duy nhất của Quan Âm tiểu thư, rõ ràng đã hứa là sẽ bảo vệ cô nương ấy bình an vô sự cả đời.
Vậy mà hắn bảo vệ kiểu gì, mà lại lấy thân phận trưởng bối nuốt trọn cô nương mà mọi người ra sức che chở, thật là táng tận lương tâm!
Trong lòng ông ít nhiều cũng có chút oán trách tên nhóc kia đã trái ý Quan Âm tiểu thư.
Nhưng sự tình đã đến nước này, có thể nhìn ra được tên nhóc kia rất coi trọng Lan Nhược tiểu thư.
Hiện giờ người này đã đủ lông đủ cánh, tính tình lại ngang ngược như vậy, không phải là người dễ mềm lòng.
Nhất định sẽ không buông tha cho Lan Nhược tiểu thư, để nàng đường ai nấy đi.
Nhưng chính vì như vậy, vì Lan Nhược tiểu thư, mà Thượng Quan Diễm Kiều hôm nay tự mình đến cầu xin ông ấy giúp hắn.
Thêm nữa, trong lòng Lan Nhược tiểu thư… e là đã sớm động lòng với hắn, nếu không sao lại vì hắn mà đau lòng như vậy.
Quan Duyệt Thành khẽ thở dài, xoay người rời đi, đi đến cửa, mở cửa ra, nhìn bóng người cao gầy tuấn lãnh đứng trong sân.
Ông ấy khép hờ cửa lại, đến bên cạnh Thượng Quan Diễm Kiều, thản nhiên nói: “Điện hạ, cho Lan Nhược tiểu thư một chút thời gian, để người bình tĩnh lại, mọi chuyện đều do ngài quyết định.”
Nói xong, ông ấy nhìn Hồng tỷ, Hồng tỷ gật đầu, hai người cùng nhau rời đi, thuận tiện mang theo những người khác trong viện đi theo, nhường lại không gian cho Minh Lan Nhược và Thượng Quan Diễm Kiều.
Cả cái sân rộng lớn, yên tĩnh và trống trải.
Thượng Quan Diễm Kiều nhìn cánh cửa kia, chậm rãi bước tới, dừng lại ở cửa, ánh mắt u ám phức tạp, ẩn chứa vô số cảm xúc.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng đặt lên cửa, khẽ mở môi: “…”
Nhưng vào khoảnh khắc đó, lại không thể nói lên lời.
Sau nhiều năm, hắn một lần nữa cảm nhận được sự bất lực và chán nản khó tả.
Vào trong đó thì có thể nói gì đây?
Với bản năng của hắn, chỉ sợ khi nhìn thấy nàng, nếu trên mặt nàng lộ ra vẻ lạnh lùng, hắn sợ mình sẽ không nhịn được cưỡng ép nàng, thậm chí là tổn thương nàng.