Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 741

Nước mắt tuôn rơi, nhanh chóng và dồn dập.

Nàng cúi đầu, tay che mắt, không để lộ đôi vai run rẩy, chỉ lặng lẽ, từng giọt lệ len qua kẽ tay.

Trong lòng như có bàn tay bóp nghẹt trái tim, đau đớn khiến nàng run rẩy, vẻ ngoài ung dung, bình tĩnh khi nãy, sau khi đóng cửa lại, hoàn toàn vỡ vụn.

Nương, người ra đi dứt khoát như vậy, bảo con phải đối diện với hắn thế nào đây?!

Phải đối diện thế nào…

Đã bao nhiêu năm tiểu thư không khóc.

Cảnh Minh sững sờ, hốt hoảng ôm lấy tiểu thư: “Tiểu thư, tiểu thư, người… người đừng khóc nữa, có phải Diễm Vương điện hạ bắt nạt người không, ta… ta thay người dạy dỗ ngài ấy!”

Xuân Hòa vốn thông minh, nghe xong mọi chuyện rồi nhìn thấy phản ứng của tiểu thư nhà mình, trong lòng cũng đoán được đôi chút.

Nàng ấy thở dài, ngồi xuống nhẹ nhàng vỗ về lưng Minh Lan Nhược: “Tiểu thư, người còn nhớ không, ta và Cảnh Minh vẫn luôn ở đây, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên người, người phải tiếp tục bước về phía trước, đừng ngoảnh đầu lại.”

Tiểu thư không thể quay đầu lại, từ khi bước chân lên con đường báo thù.

Nỗi giày vò và đau khổ này đâu phải là thứ có thể nói ra với người ngoài.

Người mình yêu nhất lại chính là người đã giết mẫu thân mình, g**t ch*t biết bao nhiêu người thân… thậm chí là cả vạn quân chủ lực ban đầu của Xích Huyết quân.

Cho dù tất cả đều là vì báo thù cho Minh đế.

Nhưng những người chết đều là phụ huynh của thế hệ trẻ tuổi hiện nay, là bằng hữu thân thích của các lão binh Xích Huyết, thậm chí là phu thê âm dương cách biệt.

Chuyện này nếu bị phơi bày ra ánh sáng, chẳng khác nào quả bom trời giáng.

Không ai có thể đảm bảo rằng mỗi người trong Xích Huyết quân đều có thể tha thứ cho những chuyện năm xưa, không chút oán hận.

Đây không phải là chuyện mà một mình tiểu thư với thân phận chủ quân và các tướng lĩnh cấp cao của Xích Huyết có thể đè nén được.

Chỉ cần quân tâm Xích Huyết dao động, xuất hiện rạn nứt là chắc chắn sẽ rơi vào bẫy của tân đế.

Tiểu thư hiểu rõ và bình tĩnh nhận thức được, liên minh giữa Tây Bắc quân và Xích Huyết quân không thể tan vỡ, điện hạ cũng tuyệt đối sẽ không buông tha nàng.

Vì vậy, nàng dứt khoát lựa chọn bảo vệ điện hạ, nhưng trong lòng làm sao có thể không đau đớn?

Tân đế thật sự là kẻ tàn nhẫn, muốn đẩy tiểu thư vào cảnh đau khổ và tiến thoái lưỡng nan.

Ngay cả khi đau khổ và khóc cũng không thể lớn tiếng… để tránh bị kẻ có ý đồ lợi dụng.

Tiếng khóc nức nở, kìm nén trong căn phòng, như dòng suối lạnh lẽo chảy trong đêm khuya, gõ vào lòng người, đau âm ỉ.

Quan Duyệt Thành đứng ngoài cửa hồi lâu, vẻ mặt nặng nề thở dài.

Ông ấy không gõ cửa, mà đẩy thẳng cửa bước vào.

“…” Minh Lan Nhược ngẩng đôi mắt đẫm lệ, nhìn ông ấy.

Khoảnh khắc ấy, Quan Duyệt Thành sững người, như nhìn thấy một người khác, buột miệng gọi: “Quan Âm tiểu thư…”

Minh Lan Nhược khép bờ mi, khẽ gọi: “Quan thúc.”

Quan Duyệt Thành trấn tĩnh lại, đóng cửa nhìn nàng thở dài: “Lan Nhược, dáng vẻ hiện tại của người, giống hệt Quan Âm tiểu thư năm xưa khi biết tin Tiêu Soái và các huynh trưởng đều không thể trở về.”

Vừa dứt lời, Minh Lan Nhược nhắm mắt, đưa tay che đi đôi mắt đỏ hoe, cố kìm nén tiếng nấc: “Xin lỗi Quan thúc, thân là chủ quân, lại để lộ tâm tư, bộ dạng yếu đuối này, thật không ra thể thống gì.”

Quan Duyệt Thành liếc nhìn Xuân Hòa, Cảnh Minh: “Hai người ra phòng bên cạnh chờ, ta có chuyện muốn nói với Lan Nhược tiểu thư.”

“Vâng, nghĩa phụ.” Xuân Hòa, Cảnh Minh gật đầu lui ra.

Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại Quan Duyệt Thành và Minh Lan Nhược.

Quan Duyệt Thành thở dài: “Lan Nhược, hiện tại ngươi không phải là chủ quân, ngươi chỉ là một cô nương mới ngoài hai mươi tuổi, không cần phải kìm nén bản thân.”

Minh Lan Nhược nhắm chặt đôi mắt đỏ hoe, im lặng ngồi đó: “Quan thúc, ta phải làm sao bây giờ?”

Quan Duyệt Thành nhìn nàng, vẻ mặt phức tạp: “Lan Nhược, từ khi nào người đã biết chuyện, và biết được bao nhiêu rồi?”

Minh Lan Nhược im lặng hồi lâu, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trăng lạnh ngoài cửa sổ: “Rất lâu, rất lâu rồi… Thật ra ta nhớ ra từ rất lâu rồi, khoảng một tuổi đã biết nói, những ký ức sau đó, ta đều nhớ, chỉ là sau khi mẫu thân mất, ta đã cố tình quên đi.”

“Ừm, Quốc công gia từng nói nhi nữ ông ấy thông minh, có thể nhớ được những chuyện từ xa xưa, nhưng khi lớn lên, lại quên mất chuyện hồi nhỏ ở trong cung.” Quan Duyệt Thành như đang suy nghĩ điều gì đó.

Hóa ra là cố tình quên đi sao? Nhưng, tại sao lại cố tình quên đi?

Nàng khẽ nói: “Thời thiếu nữ, ta từng rất ghét hắn, người cũng biết, hoặc nói là cả trong ngoài hoàng cung năm đó đều biết, Thái hậu triệu ta vào cung, ta đều tránh mặt hắn.”

Quan Duyệt Thành gật đầu: “Nhớ chứ.”

Minh Lan Nhược nói: “Mấy năm trước, hắn đưa ta đến nơi ở của mẫu thân, ta nhớ lại chuyện hồi nhỏ ta , hắn và nương sống cùng nhau, sau đó…”

Nàng dừng lại, thản nhiên nói: “Ta cũng nhớ ra, mỗi lần hắn bưng thuốc cho nương uống, không lâu sau khi uống thuốc nương đều hôn mê và nôn ra máu, thời gian tỉnh táo ngày càng ngắn.”

Quan Duyệt Thành sững người: “Nhưng lúc đó sức khỏe Quan Âm tiểu thư vốn đã yếu…”

Minh Lan Nhược khép bờ mi: “Quan thúc, hiện tại ta là một y sư, hơn nữa còn là một y sư có tài, có vài chuyện, chỉ cần nghĩ là sẽ hiểu, chỉ là ta có muốn nghĩ hay không, có muốn nhớ lại hay không mà thôi.”

Có vài chuyện, nếu không quên, thì làm sao có thể sống tốt được…

Quan Duyệt Thành khựng lại, ông ấy chợt nhớ tới có vài nam tử trong quân đôi khi sẽ đột nhiên quên mất một số chuyện hoặc một số huynh đệ từng rất thân thiết nhưng đã hy sinh.

Đặc biệt là sau những trận chiến đẫm máu.

Từng có lão quân y nói, đó là một cách tự bảo vệ bản thân của con người – lựa chọn quên đi những cảnh tượng đẫm máu quá đau đớn, quên đi một số chi tiết về cái chết của những người mà họ cực kỳ quan tâm.

Nếu không sẽ tự hành hạ bản thân đến mức suy sụp hoặc ngày càng trở nên nóng nảy, thậm chí mắc… chứng hoang tưởng.

“Hồi nhỏ, ta bài xích Thương Kiều như vậy là bởi vì mỗi lần nhìn thấy hắn, ta sẽ nhớ đến việc nương qua đời rồi khóc đến mức sinh bệnh, còn khiến ta nhớ đến một số chuyện không thể nghĩ kỹ, ngay cả phụ thân cũng không biết được lý do thực sự.”

Minh Lan Nhược nhắm mắt, mệt mỏi day day mi tâm.

Nàng cười nhạt: “Lớn lên, ta phải cố ý quên đi cuộc sống ký ngụ trong cung thời thơ ấu, vui vẻ, đau khổ… dường như chỉ còn lại sự chán ghét vô cớ dành cho hắn, mọi người đều nghĩ rằng, không…”

Nàng dừng lại: “Ngay cả bản thân ta cũng cho rằng ta ghét hắn chỉ vì hắn là tên thái giám mang tiếng xấu, lại còn cay nghiệt, hà khắc.”

Đây cũng là kiếp trước, nàng rõ ràng có thể cảm nhận được tuy ngoài miệng cay nghiệt với nàng, nhưng trên thực tế hắn lại luôn dung túng nàng gần như không có giới hạn.

Nhưng nàng vẫn… không muốn chấp nhận hắn.

Quan Duyệt Thành thở dài: “Vậy nếu người đã biết tất cả, tại sao sau này lại ở bên cạnh hắn, còn sinh con cho hắn?”

Minh Lan Nhược nhìn về phía trăng lạnh ngoài cửa sổ, ánh mắt dần có hồn hơn: “Có lẽ… bởi vì, ta chưa bao giờ quên được hắn.”

Chàng thiếu niên từng nương tựa, sống chết có nhau trong hoàng cung đầy rẫy ác ý thời thơ ấu… lại chính là người đã g**t ch*t mẫu thân nàng.

Những ký ức về sự gần gũi, dựa dẫm, những ký ức về chàng thiếu niên năm ấy, tất cả đều biến thành một cái gai đâm sâu vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng nàng.

Thời gian lâu dần, cái gai ấy đã găm sâu vào tận xương tủy, bị huyết thống ràng buộc, dường như đã bị nàng hoàn toàn lãng quên.

Nhưng… chỉ cần hắn vừa xuất hiện trước mặt nàng, thì cơn đau nhói âm ỉ kia lại hiện lên.

Nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu, cộng thêm việc cố tình lãng quên, sau khi trưởng thành nàng thậm chí còn không biết lý do…

Hoặc là không muốn biết lý do, tại sao mỗi khi nhìn thấy hắn, tim nàng lại khó chịu như vậy.

Thương Kiều của kiếp trước, là nỗi đau trong tiềm thức mà nàng không thể đến gần, cũng vĩnh viễn không thể gạt bỏ.

Cho dù nàng có yêu Thượng Quan Hoành Nghiệp, nhưng sau lưng vẫn luôn có bóng hình của hắn, giống như thời thơ ấu ở trong cung.

Cho đến…

Ngày hôm đó, nàng chết ở dưới chân thành Kinh đô, còn hắn thì cưỡi ngựa phi nước đại tới, g**t ch*t những kẻ đã hãm hại nàng, dùng máu tươi và tính mạng của mình để tế sống nàng.

Cái gai mà hắn giấu trong lòng nàng, được máu và sinh mạng của hắn tưới tắm, từ đó bắt đầu bén rễ nảy mầm, rồi…

Mọc ra cành lá, dây leo, từng chút từng chút quấn chặt hơi thở và dung nhan của hắn vào trong huyết mạch của nàng.

Chỉ cần khẽ động, trái tim lập tức đau đớn như bị xé rách…

Nàng thản nhiên nhếch mép, chậm rãi đưa tay lên ngực.

Nàng chưa từng nói cho hắn biết, thật ra hắn đã in dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời nàng sớm hơn cả Thượng Quan Hoành Nghiệp, cả nỗi đau lẫn tình yêu.

Số phận này, thật thú vị.

Đêm Thanh Vân điện bốc cháy, khúc ca mà hắn hát… thật hay.

Nghe đồn số phận nhiều gai nhọn đâm thủng cổ họng…

Thì đời người sẽ như cánh hoa bị nghiền nát thành bụi trần.

“Sự quan tâm của ta dành cho hắn, có lẽ đã bắt đầu từ rất sớm, rất sớm rồi. Sau này gặp phải rất nhiều chuyện, khi bị hắn lạnh nhạt, cũng không phải là chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ.”

Minh Lan Nhược khẽ cất tiếng, nước mắt nhẹ rơi xuống.

“Nhưng có lẽ kiếp trước nợ người ta, rồi người ta nợ mình, và cứ dây dưa đến tận bây giờ, nên mới thành ra thế này.”

Cái gai trong lòng nàng dành cho hắn, giờ đây đã mọc thành cây cổ thụ che trời.

Nhưng mà…

Tình này ngăn cách núi sông, núi có thể san bằng, biển có thể lấp.

Nhưng nếu ngăn cách bởi núi thây biển máu thì sao? Có thực sự không chút vướng bận sao?

Minh Lan Nhược u uất nói: “Ta biết nương là do hắn đưa đi, cũng biết, nếu không phải nương muốn chết, thì năm đó hắn cũng không có khả năng động vào nương được, thậm chí ta còn từng suy đoán là do nương thuận nước đẩy thuyền, để đổi lấy việc hắn chăm sóc ta cả đời, không rời không bỏ.”

Nàng dừng lại: “Nhưng duy chỉ có điều không ngờ tới chính là, toàn bộ người thân trong ngoại tổ gia cũng bị diệt môn, ngay cả việc tru di tam tộc Xích Huyết đều có mặt của hắn. Nếu cứ theo lẽ thường, thì ta không nên tiếp tục với hắn nữa…”

Minh Lan Nhược nhìn về phía cánh cửa phòng, không nói tiếp nữa.

Đây là một bức tường, của hắn và nàng.

Cách một cánh cửa, trong sân không xa ngoài cửa, một bóng người cao gầy cũng đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó.

Thượng Quan Diễm Kiều ôm ngực, sắc mặt tái nhợt đến, màu môi đỏ tươi lại càng khiến gương mặt hắn thêm phần bi lệ.

Hắn tuyệt đối không cho phép nàng…

Nhưng hắn vừa động, định bước nhanh tới đẩy cửa ra, thì bị Hồng tỷ phía sau giữ vai lại.

“Điện hạ, đừng vào, ít nhất là không phải lúc này.” Hồng tỷ trầm giọng nói.

Thượng Quan Diễm Kiều dừng bước, chỉ nắm chặt tay, nhắm mắt lại, không di chuyển nữa.

Trong phòng, Quan Duyệt Thành cũng ngẩn người nhìn cánh cửa hồi lâu, mới thấp giọng nói: “Nhược Nhược tiểu thư nói đúng, năm đó Thương Kiều cũng chỉ mới mười mấy tuổi, hắn không thể chạm được vào người Quan Âm tiểu thư, trừ khi Quan Âm tiểu thư tự nguyện.”

Ông ấy dùng ngữ khí rất khó khăn: “Thậm chí… có thể là do người ấy yêu cầu.”

Minh Lan Nhược sửng sốt, nhưng cũng không tính là bất ngờ: “Ta biết, sau khi ngoại tổ qua đời, nương bị giam lỏng trong cung, ngay cả người già người yếu hay trẻ nhỏ trong nhà đều chết hết, nương là người duy nhất của Tiêu gia, sớm đã không còn muốn sống.”

Nương vốn yếu đuối, ngay cả Cổ Thần cũng không chịu nổi, bệnh cũ tái phát rồi lại gặp nhiều đả kích như vậy, sớm đã có ý định muốn chết.

Nương mong chờ cái chết, dùng cái chết để đổi lấy sự đối đãi hết lòng của Thương Kiều…

“Nếu ta nói Quan Âm tiểu thư không chỉ vì người, mà còn vì để hắn ta lên ngôi, mới tự nguyện uống thuốc độc, thì liệu Nhược Nhược tiểu thư có tin không?” Quan Duyệt Thành đột nhiên mở miệng.

Minh Lan Nhược sững sờ ngẩng đầu lên: “Nương…”

Nàng đã từng có suy đoán như vậy, nhưng biết là một chuyện, còn tự mình đối mặt với hiện thực nương chết trong tay người mình yêu lại là một chuyện khác.

Trong mắt Quan Duyệt Thành ánh lên tia sáng u ám và đau đớn, ông ấy đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ: “Năm đó người còn quá nhỏ, người không hiểu mẫu thân của người là một người kiên cường đến nhường nào, người ấy sẽ không dễ dàng tìm đến cái chết, cái chết ấy và cái chết của tất cả mọi người trong Tiêu gia cũng chỉ để đổi lấy một cơ hội!”

Ông ấy dừng lại: “Đổi lấy cơ hội hủy diệt Minh đế vương triều ngày hôm nay!”

Minh Lan Nhược toàn thân chấn động, trong đầu kinh hãi: “Không thể nào, nương sao có thể vì nâng đỡ Thương Kiều mà hi sinh cả Tiêu gia và bản thân mình chứ?”

Thương Kiều dù có thế nào, cũng là người ngoài mà!

Tiêu gia đầy người tài giỏi!

Chỉ vì một người ngoài mà hi sinh những dòng máu đích truyền của Tiêu gia, hơn nữa còn là huyết mạch của Thượng Quan gia sao?

Chẳng phải phụ mẫu… bọn họ muốn làm liều chết hết thảy, chỉ để có thể đưa cứu được đứa trẻ nào thì cứu sao?!

Giấu bọn họ vào giang hồ, để đợi ngày sau chiêu binh luyện mã phục thù, cũng đáng tin hơn là trông cậy vào một thiếu niên bên ngoài.

Quan Duyệt Thành đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Minh Lan Nhược: “Minh Nhược tiểu thư, vậy ta cũng hỏi một câu, chẳng lẽ năm đó Xích Huyết quân chúng ta không lập tức đánh thẳng về kinh thành báo thù là vì chúng ta không muốn sao?”

Minh Lan Nhược ngẩn người, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy vẻ mặt gần như đau đớn vặn vẹo trên khuôn mặt của một người như Quan Duyệt Thành.

Đúng vậy, chẳng lẽ năm đó Xích Huyết không muốn đánh thẳng về kinh thành để báo thù sao?

Không phải không muốn, mà là không làm được chăng…

Quan Duyệt Thành cười thảm: “Đúng vậy, không làm được, ai mà chẳng biết việc nâng đỡ người ngoài không cùng gia tộc là hoang đường chứ? Nhưng có thể làm gì đây, có thể làm gì đây!”

Quan Duyệt Thành cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, giọng khàn khàn nói:

“Năm đó Tiêu Soái và các vị tướng quân tử trận, không một ai có thi thể nguyên vẹn, thi thể người Bắc Mông trả về đều bị ngựa giẫm đạp đến mức thịt nát xương tan, tứ chi tan nát, nhưng lại cố ý giữ lại một chút đặc trưng cơ thể của bọn họ, để cho người ta biết bọn họ chết thảm khốc như thế nào.”

Trong mắt ông ấy xuất hiện những tia máu đỏ ngầu.

“Kỳ thực Tiêu Soái ở biên cương nghe tin đảo chính, đã muốn phái người đưa người thân phân tán ra ngoài, nhưng Minh đế còn nhanh hơn một bước.”

“Minh đế sau khi giết huynh trưởng của mình, chiếm được kinh thành, đại quân đã bao vây kinh thành, không cho một con chim nào bay ra ngoài, rồi tiếp tục phái người vây quanh Tiêu phủ, thậm chí cả phủ đệ của chi thứ Tiêu gia cũng không ngoài vòng vây.”

Quan Duyệt Thành cười khẽ: “Minh đế từ trước khi đảo chính đã sớm để mắt đến hành tung của từng người trong Tiêu gia, ngay cả gia nhân hay mấy con chó trong phủ cũng đều được ghi lại trong sổ sách, năm đó từng thử lén lút tráo đổi đích tử của Quan Hải Thiếu tướng…

“Chu Sâm và người của Minh đế đã bắt người đó trở về, trước mặt người của Tiêu phủ băm thây đứa trẻ thay thế gia nhân ra khỏi phủ đệ kia cho chó ăn.”

Sắc mặt Minh Lan Nhược hơi tái nhợt: “Vậy nên… Minh đế làm vậy là để cảnh cáo người Tiêu gia đừng hòng trốn thoát.”

Quan Duyệt Thành cười khổ: “Người của Xích Huyết quân còn sót lại vừa mới thoát khỏi đại chiến biên cương, thương vong nghiêm trọng, trốn vào giang hồ, còn phải ứng phó với truy sát, chỉ còn lại một vài người, bao gồm cả ta là thủ lĩnh ám vệ đoàn.”

Ông ấy hít sâu một hơi, khàn giọng nói tiếp: “Ta cũng không phải là không nghĩ tới việc dẫn tử sĩ đi cứu, nhưng cao thủ quá nhiều, hơn nữa bọn chúng lấy danh nghĩa bảo vệ người Tiêu gia, dọn sạch toàn bộ dân cư xung quanh Tiêu gia, mấy ngàn binh lính vây Tiêu gia như thiên lao…”

Thậm chí còn nghiêm ngặt hơn cả thiên lao, giam người ở đó, chỉ là để cho thiên hạ nhìn thấy, không hề có chuyện tru di cửu tộc ở kinh thành.

Chờ đuổi người đến trong núi rừng, rồi mới giết sạch, như vậy Minh đế vừa có danh, lại có lợi.

Minh Lan Nhược nghe đến đây không nhịn được nắm chặt chén trà, đáy mắt đau xót: “Nhưng chúng ta rời khỏi kinh thành, chẳng phải vẫn còn người sao… chẳng lẽ những người đó cũng do nương đưa đi chịu chết, dùng để làm bàn đạp cho Thương Kiều tiếp cận Minh đế sao?”

Nàng không tin nương là người tàn nhẫn như vậy!

Quan Duyệt Thành cười quái dị: “Những người mà Lan Nhược tiểu thư nói chính là đội quân chủ lực còn sót lại của Xích Huyết quân đã chết trong lúc giải cứu người già yếu trẻ nhỏ của Tiêu gia sao?”