Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 739

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn Minh Lan Nhược, ngẩn người ra một lúc.

Nàng… sao lại không hề có chút kinh ngạc nào?

Hắn khép bờ mi xuống, che giấu sự khác thường nơi đáy mắt, nhìn về phía Tiêu Lan Ninh đang quỳ trên mặt đất: “Hay là trước tiên để bản vương nghe thử vị ‘biểu tỷ’ này nói thế nào?”

Minh Lan Nhược cũng nhìn Tiêu Lan Ninh: “Ngươi nói trước đi.”

Tiêu Lan Ninh khựng người, nước mắt lập tức rơi xuống: “Ta… trước đây ta từng gặp điện hạ hai lần, điện hạ vô cùng ân cần đối với ta…”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người trong đại viện đều thay đổi, theo bản năng nhìn về phía Minh Lan Nhược.

Nhưng Minh Lan Nhược vẫn giữ nguyên thần sắc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tiêu Lan Ninh lạnh: “Sau đó thì sao, ngươi muốn nói điện hạ muốn làm chuyện bất chính với ngươi?”

Tiêu Lan Ninh khẽ cứng đờ, cười khổ: “Chủ quân, ta tự biết bản thân chỉ là liễu yếu đào tơ, nào dám nghĩ đến những điều đó, nhưng mà đối với nam nhân mà nói…”

Nàng ta dừng lại: “Cho dù trong nhà có tuyệt sắc giai nhân, nhưng hoa dại bên ngoài thô ráp chưa từng chạm qua cũng đều là hoa thơm ngọt mật.”

Minh Lan Nhược nhướn mày, nhấp một ngụm trà: “Ừm, nói cũng có lý.”

Tiêu Lan Ninh thấy Minh Lan Nhược tán thành mình, cúi đầu xuống nghẹn ngào nói: “Ta tất nhiên không dám tiếp xúc nhiều với điện hạ, dù sao ta cũng muốn sống, nhưng mà… điện hạ mấy lần đêm hôm lẻn vào phòng ta, điện h* th*n thủ hơn người, ta cũng không dám lên tiếng.”

Lời này vừa nói ra, mọi người xôn xao, nhưng không ai dám lên tiếng.

Chuyện này… liên quan đến chuyện phòng the của chủ quân nhà mình.

Thượng Quan Diễm Kiều vẫn không để ý đến biểu cảm của những người khác, chỉ lặng lẽ quan sát Minh Lan Nhược, thấy thần sắc nàng vẫn ung dung.

Hắn nắm chặt tay áo.

Giờ phút này, tâm trạng của nàng có phải quá mức bình tĩnh rồi không?

Không giận, không nghi, không hờn.

Tiêu Lan Ninh cũng cảm thấy Minh Lan Nhược quá bình tĩnh, trong lòng bất an, nữ nhân này sao lại có thể nhẫn nhịn như vậy.

Xem ra hai người này quả nhiên là liên hôn chính trị, đương nhiên không quan tâm đối phương có dây dưa với người khác hay không, nàng ta cũng nghe đồn mùng mười lăm hôm trước, Minh Lan Nhược ra ngoài với một vị đào kép nổi danh cả đêm không về.

Đó là ngày đầu tiên nghênh đón Diễm Vương.

Như vậy, có thể nói chuyện khuê phòng cũng không thể chọc giận Minh Lan Nhược được.

Nhưng nàng ta vốn cũng chẳng có ý định chỉ bằng việc này mà có thể khiến Thượng Quan Diễm Kiều và Minh Lan Nhược bị liên lụy.

Nàng ta tiếp tục do dự nghẹn ngào nói: “Ta biết bản thân không có bản năng khiến điện hạ cứ nhớ mãi không quên, sau khi suy đi nghĩ lại, ta đoán e là vì trên người ta có thứ này.”

Nói xong, nàng ta đưa bức thư nhuốm máu ra.

Vừa rồi sau khi bị Thượng Quan Diễm Kiều dùng trâm cài tóc làm bị thương, nàng ta nhân cơ hội lấy lại bức thư mà hắn tiện tay đặt trên bàn.

Chỉ là không biết tại sao hắn lại để nàng ta chạy thoát, chẳng lẽ là vì gian phòng đó cách tiền sảnh quá gần, hắn không dám xuống tay?

Mặc dù cảm thấy có chút không đúng, nhưng trong lòng Tiêu Lan Ninh rối bời, vừa hận vừa giận vừa đau vừa phẫn, thật sự không muốn nghĩ ngợi nhiều.

Bất kể như thế nào, trước tiên cứ đưa bức thư này ra rồi tính tiếp!

Cảnh Minh đưa bức thư đó đến trước mặt Minh Lan Nhược.

Minh Lan Nhược yên lặng nhìn Thượng Quan Diễm Kiều một cái, rồi nhìn về phía bức thư.

Đó là một bức thư đã ngả vàng, chất liệu mỏng đến cực điểm.

Trên đó viết, vào năm Tiêu gia già trẻ trai gái khiêng linh cữu hồi hương sẽ đổi sang đường nào, còn có bao nhiêu tàn quân chủ lực của Xích Huyết sẽ yểm hộ bọn họ thoát thân như thế nào…

Nhìn mà giật mình kinh hãi.

Minh Lan Nhược khẽ siết chặt tờ giấy, không khỏi nhíu mày.

Sự khiếp sợ trong lòng chắc chắn rất khủng khiếp, đầu ngón tay hơi trắng bệch.

Bàn tay Thượng Quan Diễm Kiều chắp sau lưng, không nhịn được nắm chặt thành nắm đấm trong tay áo, cũng khẽ nhắm mắt.

Tiêu Lan Ninh thấy Minh Lan Nhược rốt cục cũng lộ ra vẻ khác thường, đáy mắt nàng ta lóe lên chút lạnh lẽo: “Tờ giấy đó là loại giấy đặc chế của Đông Xưởng, bút tích phía trên chính là của điện hạ lúc còn trẻ.”

Giận dữ đi, tức giận đi, hãy nhìn rõ bộ mặt thật của Thượng Quan Diễm Kiều, đoạn tuyệt với hắn đi!

Thứ mà nàng ta không chiếm được, Minh Lan Nhược cũng đừng hòng có được!

Minh Lan Nhược nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra, lạnh lùng nhìn nàng ta: “Vậy ngươi từ đâu có được bức thư này?”

Tiêu Lan Ninh bị ánh mắt sắc bén như dao của nàng dọa sợ đến mức co rúm lại, nàng ta cắn răng nói:

“Lúc trước khi Thượng Quan Hoành Nghiệp bắt được tỷ đệ chúng ta, đã đưa cho ta thứ này, còn nói Diễm Vương điện hạ chính là Cửu Thiên Tuế Thương Kiều năm đó.”

Vừa nói ra, trong phòng lập tức vang lên những tiếng kinh hoàng.

Những người đã biết từ trước thì sắc mặt phức tạp, những người không biết đều lộ vẻ kinh ngạc không thôi.

“Nói như vậy, ngươi thừa nhận bản thân là người của Thượng Quan Hoành Nghiệp phái đến?” Minh Lan Nhược nheo mắt lại nhìn Tiêu Lan Ninh.

Lời này vừa nói ra, có người không nhịn được nhỏ giọng nghị luận:

“Hóa ra tỷ đệ Tiêu gia này là người của tân đế!?”

“Nhưng cho dù là người của tân đế, thì thứ đó cũng chưa chắc đã là giả!”

Tiêu Lan Ninh quỳ gối dập đầu mấy cái: “Minh chủ quân, chẳng lẽ người không biết chúng ta đã bị Thượng Quan Hoành Nghiệp bắt rồi sao, hắn vốn có ý đồ bất chính với Xích Huyết, nhưng mà giống như mọi người nói, thứ này chưa chắc đã là giả!”

Nàng ta rưng rưng nước mắt dừng lại: “Nếu ta và biểu muội có ác ý với Xích Huyết, lúc trước đã sớm lấy thứ này ra rồi, nhưng ta không dám, sợ ảnh hưởng đến quan hệ hai quân doanh nên mới luôn giấu diếm.”

Lúc này, Quan Duyệt Thành từ ngoài cửa đi vào, lạnh giọng nói: “Vậy tại sao bây giờ ngươi mới lấy ra?”

Tiêu Lan Ninh nhìn Quan Duyệt Thành, nước mắt lưng tròng: “Quan thúc phụ, tuy rằng ta bị Thượng Quan Hoành Nghiệp lợi dụng, nhưng ta chung quy là người Tiêu gia, nhìn những gì viết trên đó, trong lòng sao có thể không sợ hãi, ta không có ai để tâm sự, cũng biết chủ quân và mọi người đều đề phòng ta.”

Nàng ta dừng lại: “Cho nên, mấy hôm trước, ta tình cờ gặp điện hạ ở ngoài phòng thuốc, thật sự không nhịn được, mới bóng gió hỏi điện hạ chuyện trong thư là đúng hay sau, nếu là giả, ta tất nhiên sẽ không lấy ra, nếu là thật, dù sao ta cũng muốn nhắc nhở biểu muội và mọi người.”

Minh Lan Nhược nhìn Thượng Quan Diễm Kiều vẫn im lặng không nói, lạnh lùng hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

Tiêu Lan Ninh cắn môi nói: “Sau đó điện hạ qua loa lấy lệ ta, nhưng từ ngày đó trở đi thái độ của điện hạ đối với ta liền khác.”

“Bây giờ nghĩ lại, e là lúc đó ta đã để lộ sơ hở, điện hạ biết được trong tay ta có thư, mới cố ý tiếp cận ta.”

“Hôm nay càng muốn cướp đoạt bức thư trong tay ta nên mới làm ta bị thương.”

Cuối cùng nàng ta cũng không nhịn được, đáy mắt mang theo hận ý oán độc nhìn về phía Thượng Quan Diễm Kiều.

Trước đây nàng ta không biết, nhưng giờ phút này rốt cục cũng đã hiểu rõ.

Ngàn ngày làm “hồ ly” dụ “thợ săn” rơi vào bẫy rập, bây giờ đây là cái gì…

Gặp phải một con hồ ly tinh ngàn năm đạo hạnh cao hơn nàng ta?

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng ta, ánh mắt u ám lạnh lẽo, bỗng nhiên cong môi cười.

A, nữ nhân này cũng không tính là ngu ngốc.

Tiêu Lan Ninh không dám nhìn vào mắt Thượng Quan Diễm Kiều nữa, ánh mắt của hắn khiến nàng ta sợ hãi, áp bức, quỷ dị, lạnh lẽo và âm u.

Minh Lan Nhược nhìn Tiêu Lan Ninh: “Những gì ngươi nói tuy hợp tình hợp lý, nhưng làm sao để chứng minh bức thư này là thật? Chứ không phải là âm mưu ly gián Xích Huyết và Tây Bắc quân do Thượng Quan Hoành Nghiệp phái ngươi đến?”

“Đúng vậy, chúng ta cũng rất muốn biết bức thư này là thật hay giả.” Một giọng nam trung niên nho nhã bỗng nhiên lạnh lùng vang lên từ ngoài cửa.

Vừa dứt lời, ngoài cửa cũng có mấy người đi vào, người dẫn đầu chính là Trần tướng quân, Hồng tỷ đi theo phía sau.

Minh Lan Nhược nhìn bọn họ, đứng dậy: “Trần tướng quân, sao mọi người lại đến đây?”

Trần tướng quân, Hồng tỷ và những người khác khẽ cúi người hành lễ: “Chủ quân.”

Sau đó, Trần tướng quân cũng lấy ra một bức thư: “Bởi vì thuộc hạ nhận được một bức thư, so với bức thư trong tay người, từ chất giấy và bút tích đều giống hệt nhau.”

Minh Lan Nhược khẽ giật mình: “Ngài nhận được bức thư này ở đâu vậy?”

“Trong số tấu chương từ sở nghị sự gửi đến hôm nay.” Trần tướng quân liếc mắt nhìn Tiêu Lan Ninh đang quỳ trên mặt đất, vẻ mặt khó lường.

Ông ấy đến muộn vài ngày, không chứng kiến được cảnh tượng nàng ta cùng đệ đệ gây náo loạn tại yến tiệc nhận thân.

Chỉ là, hôm nay người ngoài duy nhất có thể vào sở nghị sự, chỉ có một mình nàng ta.

Tiêu Lan Ninh lại vô cùng bình tĩnh, chỉ cúi đầu, ánh mắt ngấn lệ nhìn bọn họ, tựa hồ cũng rất kinh ngạc khi trong tay Trần tướng quân cũng có một bức thư.

Minh Lan Nhược nhìn Tiêu Lan Ninh tuy không hề động đậy, biểu tình cũng không có gì khác thường.

Nhưng bản năng căng thẳng, vẫn khiến Tiêu Lan Ninh vô thức nắm chặt khăn tay.

Minh Lan Nhược khẽ nhếch khóe môi.

Vị biểu tỷ này thật sự có chút bản lĩnh.

Tống Đường bị người ta đẩy vào cũng nhìn Tiêu Lan Ninh một cái thật sâu, nhưng không nói gì.

Minh Lan Nhược nhận lấy bức thư Trần tướng quân đưa tới, lại đưa bức thư trong tay ra: “Mọi người cũng xem bức này đi.”

Trong bức thư mới đến, viết về phương lược tiêu diệt toàn bộ Tiêu gia sau đó truy sát tàn Xích Huyết quân.

Nội dung khiến người ta phẫn nộ vô cùng.

Minh Lan Nhược im lặng xem xong, đặt thư sang một bên, nhìn chằm chằm những người đang truyền tay nhau đọc khác.

Biểu cảm trên mặt mọi người đều xoay chuyển giữa phẫn nộ và nghi ngờ.

Phẫn nộ là, nếu những gì viết trong thư là sự thật, vậy… Diễm Vương và Tây Bắc quân chính là kẻ thù không đội trời chung của Xích Huyết.

Thế nhưng chủ quân lại từng có con với Diễm Vương, còn gả cho hắn!

Nghi ngờ là, nếu những gì viết trong thư là giả, vậy… đây chính là âm mưu chia rẽ Xích Huyết và Tây Bắc quân của tân đế.

Thậm chí là tỷ đệ Tiêu Lan Ninh cấu kết với tân đế gây ra, dù sao tỷ đệ bọn họ có tiền án, hành vi như vậy thật sự khiến người ta lạnh lòng và đau lòng cho sự sa đọa của huyết mạch Tiêu gia.

Trong lúc nhất thời, bầu không khí trong sảnh sau nặng nề đến cực điểm.

Tiêu Lan Ninh đương nhiên cũng biết tình huống này, nàng ta cắn răng giơ tay lên nói: “Hoàng thiên hậu thổ chứng giám, Lan Ninh xin thề hai bức thư này đều là thật, nếu có nửa lời giả dối, nguyện cùng đệ đệ chết không yên!!”

Lời thề độc như vậy, người thường sẽ không dễ dàng nói ra.

Mọi người đều không nhịn được nhìn về phía Thượng Quan Diễm Kiều vẫn luôn im lặng.

Minh Lan Nhược cũng buông tách trà xuống, ánh mắt khó lường nhìn Thượng Quan Diễm Kiều: “Điện hạ, người nói sao?”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng, bình tĩnh nói: “Bản vương chỉ nói mấy điều này, thứ nhất, thân phận của bản vương, ở đây có mấy vị tướng quân hẳn là đều biết, bản vương chưa từng giấu giếm; thứ hai, tỷ đệ Tiêu Lan Ninh là người mà tân đế đến ly gián Xích Huyết và Tây Bắc quân.”

“Điện hạ, sao người có thể vu oan cho Lan Ninh?” Tiêu Lan Ninh không dám nhìn Thượng Quan Diễm Kiều, lại dám rưng rưng nước mắt nhìn Minh Lan Nhược.

Hôm nay, nếu nàng ta không thể khiến Minh Lan Nhược tin tưởng nàng ta, trở mặt cùng Diễm Vương, người chết chính là nàng ta!

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ nhướng mày, cười nhạt một tiếng: “Đây gọi là vu oan sao? Vậy bản vương cho ngươi xem cái gì gọi là vu oan.”

Nói xong, hắn đứng dậy thản nhiên nói: “Từ lúc ngươi tiếp cận bản vương, đã có ý đồ vu oan bản vương có ý đồ bất chính với ngươi, ngươi thậm chí còn cố ý móc rách y bào của bản vương, mất cả nửa canh giờ thêu thùa trên đó, ngươi có nhận không?”

Vừa dứt lời, Tiểu Tề Tử liền đưa một bộ y bào tới, chỗ tay áo kia thêu một chùm trúc tinh xảo phi phàm.

Mọi người vừa nhìn, sắc mặt đều có chút kỳ quái nhìn Tiêu Lan Ninh.

Một nữ nhân không có việc gì lại ân cần giúp một nam nhân vá y bào, nghe thế nào cũng kỳ quái.

Minh Lan Nhược thản nhiên liếc Thượng Quan Diễm Kiều một cái, được lắm, đã để người ta vá y phục cho rồi.

Thượng Quan Diễm Kiều khẽ mân mê chiếc nhẫn trên tay áo, hạ mắt xuống.

Dưới ánh mắt của mọi người, Tiêu Lan Ninh sửng sốt, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Chỗ thêu trên y bào kia là do ta thêu, nhưng… nhưng…”

Nàng ta còn đang nghĩ cách nào để cho qua chuyện, Tiểu Tề Tử len lén liếc Minh Lan Nhược một cái, lập tức cười mỉa mai…

“Sao vậy, ngươi muốn nói là điện hạ ép ngươi thêu sao? Ngày đó không phải ngươi khóc lóc nói sợ điện hạ trách tội, còn quỳ xuống, bộ dạng không cho ngươi vá, ngươi sẽ chết sao?”

Tiêu Lan Ninh nhất thời nghẹn lời, mỗi một chuyện Tiểu Tề Tử nói đều là do nàng ta làm, nhưng nghe sao cũng thấy không đúng!

Rõ ràng lúc đó là ngươi tình ta nguyện, sao lại biến thành nàng ta tự mình đa tình, nhất tâm câu dẫn?

Chiếc áo bào vá kia lại trở thành chứng cứ chứng minh nàng ta có ý đồ bất chính?

Nhưng đôi mắt lạnh lùng âm u tựa hồ có thể hút hồn người của Thượng Quan Diễm Kiều cứ nhìn chằm chằm nàng ta như vậy, khiến người ta sinh lòng sợ hãi.

Nàng ta cắn môi, cố nén sợ hãi, lắp bắp nói: “Ta… Ngày đó ta lỡ tay móc rách… Cho nên mới muốn vá lại cho điện hạ…”

“Thôi, những thứ này đều không quan trọng, nói trọng điểm.” Minh Lan Nhược đột nhiên lạnh nhạt cắt ngang lời nàng ta, nặng nề đặt tách trà xuống.

Nàng không có hứng thú nghe yêu vương nhà mình tiếp chiêu tiểu hồ ly tinh lông xám này như thế nào.

Tuy rằng không có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng không thể khiến người ta nghe mà không nổi giận.

Thượng Quan Diễm Kiều yên lặng nhìn nàng: “Trọng điểm là, hai bức thư này đúng là giấy của Đông Xưởng, chữ viết cũng đúng là chữ viết của bản vương lúc trước…”

Minh Lan Nhược ngẩng đôi mắt trong veo lên, cũng nhìn hắn.

Ánh mắt hai người gặp nhau, nhưng tựa hồ không hiểu được thứ gì đó trong mắt đối phương.

Chỉ có Tiêu Lan Ninh tuy kinh ngạc lời Thượng Quan Diễm Kiều nói, nhưng vẫn lập tức nắm chắc thời cơ nói: “Chủ quân, điện hạ đã thừa nhận!”

Tiểu Tề Tử khinh thường hừ lạnh: “Ngươi vội cái gì, điện hạ còn chưa nói xong.”

Tiêu Lan Ninh tức giận nói: “Ngươi…”

Thượng Quan Diễm Kiều lúc này lại thản nhiên tiếp tục nói: “Chữ viết tuy là của bản vương lúc trước… Nhưng hai bức thư này đều là giả, là đồ ngụy tạo.”

Tống Đường nhìn bức thư, nhíu mày không nhịn được hỏi: “Điện hạ, ý của người là sao?”

Mọi người cũng nhìn về phía hắn.

Minh Lan Nhược nheo mắt lại, ung dung nói: “Vậy, điện hạ, xin hãy chứng minh điều đó.”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn về phía Tiểu Tề Tử: “Lấy đến đây.”

Tiểu Tề Tử gật đầu, sau đó đi ra ngoài một lúc, dẫn Tâm Tú đang bưng một chậu nước vào.

Tâm Tú đặt chậu nước lên bàn, lại đổ thêm một chút gì đó giống như muối vào, một chậu nước liền biến thành màu đỏ nhạt.

Sau đó, Thượng Quan Diễm Kiều nhìn Minh Lan Nhược: “Còn xin Minh chủ quân đưa thư cho Tiểu Tề Tử.”

Minh Lan Nhược khẽ gật đầu, ra hiệu cho Cảnh Minh đưa thư cho Tiểu Tề Tử.

Tiểu Tề Tử cẩn thận nhận lấy bức thư, đặt vào trong chậu.

Không bao lâu, bức thư kia liền ướt đẫm nước, một lát sau…

Giấy viết tựa như tan ra, từng chữ trên đó vậy mà lại tản ra.

Mọi người vừa nhìn, sắc mặt đều biến đổi, đầu tiên là nhìn nhau, sau đó nhìn Tiêu Lan Ninh bằng ánh mắt chán ghét.

Tiêu Lan Ninh thấy vậy, lại có chút hoang mang và hoảng sợ: “Cái này… Cái này… Đây là thế nào… Chữ tản ra…”

Tiểu Tề Tử cười lạnh: “Tại sao lại tản ra, bởi vì đây là chữ viết của điện hạ trên những bức thư khác nhau, lúc trước trong cung có một loại phương pháp đặc biệt có thể cắt chữ viết trên những bức thư khác nhau ra, sau đó ghép lại với nhau, tạo thành một bức thư giả không chút sơ hở, gặp phải loại thuốc nước đặc biệt này sẽ tản ra.”

Tiêu Lan Ninh sững sờ: “Cái gì… Cái này…”

Thư tân đế đưa cho nàng ta là giả?

Thượng Quan Diễm Kiều lạnh nhạt nói: “Bản vương lúc trước ở trong cung và Đông Xưởng để lại không ít thư từ, cũng khó cho tân đế tìm đủ ra, còn sai người làm giống như vậy, ngay cả bản vương nhìn qua, cũng thật sự cho rằng bức thư này là do mình viết.”

Tiêu Lan Ninh theo bản năng cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được.

Tại sao tân đế lại đưa thư giả cho nàng ta, không có lý do!

Nàng ta dù có thông minh xảo quyệt, cũng chỉ là nữ tử lớn lên ở Dương Châu, sao có thể thấy qua thủ đoạn của tầng lớp thượng lưu?

Tầm nhìn và kiến thức luôn luôn kém cỏi ở điểm này.

“Không phải… Không đúng… Ta không có nói dối!” Tiêu Lan Ninh cứng đờ người, vốn dĩ lanh lợi hoạt bát, giờ lại bắt đầu ấp úng.