Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 738

“Điện hạ!” Tiêu Lan Ninh chỉ cảm thấy người tới như quỷ mị, lặng lẽ không một tiếng động, sợ đến mức vội vàng che ngực.

Sau đó, nàng ta như nhớ ra điều gì, vội vàng nhìn quanh.

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên nói: “Hậu đường lúc này không có ai, mọi người đều đang ở tiền sảnh, có chuyện gì cứ nói.”

Tiêu Lan Ninh lại lắc đầu, hạ giọng nói: “Nơi này bất cứ lúc nào cũng có người vào, chuyện ta muốn nói với ngài vô cùng quan trọng, ngài có biết nơi nào tiện nói chuyện không?”

Thượng Quan Diễm Kiều nhướng mày: “Ngươi không cần đi theo bên cạnh Tống quân sư sao?”

Tiêu Lan Ninh nhỏ giọng nói: “Ta đã nói với Tống quân sư là thân thể ta không khoẻ.”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng ta một lát rồi xoay người: “Theo bổn vương đến đây.”

Tiêu Lan Ninh vội vàng xách váy theo sau.

Thượng Quan Diễm Kiều dẫn nàng ta đến một gian nhĩ phòng yên tĩnh sau viện rồi ngồi xuống: “Nói đi, có chuyện gì?”

Tiêu Lan Ninh nhìn Thượng Quan Diễm Kiều, đưa tay nhẹ nhàng sờ cây trâm trên đầu: “Cây trâm ngài tặng, Ninh nhi vẫn luôn mang theo.”

Thượng Quan Diễm Kiều liếc nhìn cây trâm ngọc trên búi tóc nàng ta: “Ừm, rất hợp với ngươi.”

Tiêu Lan Ninh lập tức tiến lên vài bước, trên mặt lộ vẻ thẹn thùng: “Điện hạ…”

“Còn chuyện gì nữa không, sắp khai yến rồi.” Thượng Quan Diễm Kiều nhàn nhạt nhìn nàng ta.

Ánh mắt lạnh lẽo kia, khiến Tiêu Lan Ninh không dám l* m*ng chạy tới kéo vạt áo hắn.

Tiêu Lan Ninh hơi do dự một chút, làm ra vẻ cắn môi quyết tâm, đột nhiên lại tiến lên một bước, gần như đứng trước mặt Thượng Quan Diễm Kiều.

“Điện hạ, Lan Ninh có thứ muốn đưa cho ngài.”

Nói xong, từ bên hông nàng ta lấy ra một tờ giấy mỏng như cánh ve, không biết làm bằng thứ gì, màu vàng nhạt đưa đến trước mặt Thượng Quan Diễm Kiều.

Khoảng cách đứng cực gần, nàng ta tin chắc nam nhân trước mặt có thể nhìn thấy cổ tay trắng nõn, chiếc cổ thon dài và ngửi thấy mùi hương trên người nàng ta.

Thượng Quan Diễm Kiều khựng lại, nét mặt không chút thay đổi nhận lấy tờ giấy, mở ra xem.

Quả nhiên là một bức thư cũ, chữ viết trên đó mạnh mẽ bay bổng, tuy hơi non nớt, nhưng đã có khí thế rồng bay phượng múa.

Điều quan trọng là ở góc dưới bên phải có ghi – Đông Xưởng mạt nhất đẳng chưởng ban: Thương Kiều.

“Bổn vương quả nhiên không nói sai, ngươi đến đây là muốn mạng của bổn vương.” Thượng Quan Diễm Kiều ngẩng đầu, thần sắc lạnh nhạt nhìn nàng ta.

Tiêu Lan Ninh đột nhiên quỳ xuống một tiếng “bịch”, trên khuôn mặt xinh đẹp rơi một giọt lệ: “Điện hạ, nếu ta có ý hại ngài, sao lại đem vật chứng quan trọng này giao cho ngài?”

“Nếu ngươi đã sớm xem qua nội dung bức thư, tại sao bây giờ mới quyết định lấy ra?” Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng ta chằm chằm, đến mức nàng ta chột dạ.

Nhưng Tiêu Lan Ninh biết mình tuyệt đối không thể lộ ra vẻ sợ hãi, cắn môi, rưng rưng nước mắt tiếp tục nói: “Ngài trách ta bây giờ mới đưa thứ này cho ngài sao?”

Thượng Quan Diễm Kiều không nói lời nào nhìn nàng ta.

Tiêu Lan Ninh nhìn xuống, nước mắt lã chã nói: “Ta cả đời kiên cường, sau khi mất cha mẹ, phải dựa vào bản thân nuôi sống đệ đệ.”

Nàng ta dừng lại, nhẹ giọng nói: “Ta giữ gìn trinh tiết những năm qua, không biết bao nhiêu nam nhân thèm muốn ta, ta cố gắng bảo toàn bản thân, không cho bọn họ chạm vào ta một chút, Lan Ninh tuyệt đối không làm thiếp, tái giá cũng nhất định phải tìm người chung tình, lại không ngờ…”

Tiêu Lan Ninh nghẹn ngào: “Bị cuốn vào cuộc đấu tranh giữa tân đế và Minh biểu muội, ta cũng chỉ là một nữ nhân yếu đuối, chỉ muốn tự bảo vệ mình, càng không ngờ tới…”

Nàng ta nhìn Thượng Quan Diễm Kiều với vẻ mặt đáng thương và tuyệt vọng: “Gặp được ngài, ta đem lòng yêu điện hạ – một nam nhân đã có thê tử, trở nên hoàn toàn không giống bản thân, ta đau khổ dằn vặt những ngày qua, cuối cùng vẫn quyết định dâng hiến tất cả cho ngài!”

Những lời này phần lớn là thật lòng.

Nàng ta không tin khi nam nhân trông thấy người đẹp yếu đuối đáng thương, lại yêu mình, mà không có chút thương xót và động lòng.

Huống chi, chẳng phải hắn sớm đã động lòng với nàng ta sao?

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng ta, ánh mắt u ám khẽ cười nhạo, đưa tay v**t v* cây trâm trên tóc nàng ta: “Thật là đáng thương.”

Tiêu Lan Ninh trong lòng mừng rỡ: “Điện hạ…”

“Thượng Quan Hoành Nghiệp còn đưa cho ngươi thứ gì khác không?” Thượng Quan Diễm Kiều đột nhiên thản nhiên hỏi.

Tiêu Lan Ninh do dự một chút, đột nhiên vẻ mặt lo lắng vươn tay nắm lấy cổ tay Thượng Quan Diễm Kiều: “Điện hạ, chuyện quan trọng ta muốn bẩm báo ngài chính là – còn một bức thư, vốn cất giấu trong hộp trang điểm, nhưng lại bị người ta trộm mất!”

Thượng Quan Diễm Kiều lúc này lại nhẹ nhàng rút cây trâm trên tóc nàng ta xuống, đứng dậy: “Thật sao?”

Tiêu Lan Ninh không bắt được tay hắn, chỉ nghe thấy giọng nói hắn trở nên lạnh lẽo, trong lòng không hiểu sao lại hoảng hốt.

Nàng ta ngẩng đầu, ánh mắt ngấn lệ nhìn Thượng Quan Diễm Kiều…

“Điện hạ, ngoại trừ ta ra, ngay cả Tiêu Lan Đường cũng chưa từng xem qua bức thư, đêm qua ta một lòng nghĩ đến chuyện hôm nay, nằm ngủ quên trên bàn, bức này ta thuận tay nhét vào trong tay áo, bức kia còn ở trong hộp trang điểm, chưa lấy ra.”

Tiêu Lan Ninh mang vẻ mặt ưu sầu lo lắng: “Tên trộm kia có lẽ không ngờ tới ta có hai bức thư, chỉ trộm đi một bức trong hộp trang điểm của ta, đây chính là lý do ta vội vàng đến tìm ngài, chuyện này vô cùng quan trọng, nếu bức thư này bị tiết lộ ra ngoài, chẳng phải là Lan Ninh hại điện hạ sao!”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn cây trâm ngọc trong tay, khóe môi cong lên: “Đúng… Nếu bức thư này bị tiết lộ ra ngoài, bổn vương và Tây Bắc quân e là phải trở mặt với Xích Huyết.”

“Điện hạ, ta sợ là… người của Xích Huyết quân, thậm chí là biểu muội đã nhận ra điều gì đó, nên mới đến chỗ ta tìm kiếm bức thư, dù sao người của biểu muội vẫn luôn giám sát ta.” Tiêu Lan Ninh ra vẻ lo lắng.

Nàng ta cúi đầu thở dài: “Ngài nhất định phải cẩn thận.”

Tiết lộ, nhất định sẽ tiết lộ, điện hạ.

Bởi vì nàng ta đã ở chỗ Tống Đường, lấy phong thư đặc biệt của Xích Huyết quân rồi bỏ bức thư ngài viết hơn hai mươi năm trước vào trong.

Nhân lúc đẩy Tống Đường đến nghị sự đường, đặt lên trên mười mấy phong chiến báo mật kiện mà các tướng lĩnh Xích Huyết phải đích thân xem xét hôm nay.

Nhanh thì một lát nữa chuyện này sẽ bị bại lộ.

Chậm thì ngày mai các tướng lĩnh Xích Huyết cũng sẽ biết – năm đó ngài đã tham gia vào việc tiêu diệt Xích Huyết và Tiêu gia.

Tiêu Lan Ninh ngẩng đôi mắt ngấn lệ, nhìn Thượng Quan Diễm Kiều: “Điện hạ, ngài có trách Lan Ninh không? Là Lan Ninh do dự mấy ngày, mới khiến điện hạ rơi vào tình cảnh khó xử.”

Cũng chỉ khi ngài trở mặt với Xích Huyết và Minh Lan, ngài mới có thể để mắt đến ta, ta mới có cơ hội có được ngài.

“…” Thượng Quan Diễm Kiều mân mê cây trâm trong tay, khẽ nhếch môi, nhưng không nói gì.

Tiêu Lan Ninh lau nước mắt, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, Tây Bắc quân hiện nay binh hùng tướng mạnh, ngài cũng không cần lo lắng Xích Huyết gây bất lợi với ngài, trước tiên hãy chuẩn bị rời khỏi đây, Ninh nhi cả đời nguyện đi theo điện hạ, không cầu danh phận!”

Có nam nhân nào có thể từ chối một nữ tử xinh đẹp mãi mãi ngưỡng mộ, theo đuổi, một lòng một dạ chỉ có hắn, vì hắn buông bỏ danh phận, không màng tất cả?

Thượng Quan Diễm Kiều rốt cuộc cũng ngẩng mắt nhìn nàng ta: “Đúng là bởi vì ngươi mà bổn vương rơi vào tình cảnh khó xử, bản tính và thủ đoạn nắm bắt lòng người của Thượng Quan Hoành Nghiệp hai năm nay quả nhiên đã tiến bộ.”

Tiêu Lan Ninh nghe vậy, trong lòng cảm thấy có chút không đúng, đột nhiên kéo lấy vạt áo hắn, quỳ xuống, nước mắt như mưa…

“Điện hạ nếu trách ta, vậy thì giết Ninh nhi đi, Ninh nhi một lòng đều hướng về điện hạ, chết cũng không hối tiếc.”

Thượng Quan Diễm Kiều cúi đầu nhìn nàng ta dịu dàng hỏi: “Thật sao?”

Trong lòng Tiêu Lan Ninh cười khẩy, nhưng trên mặt lại rưng rưng lệ nhìn hắn: “Điện hạ… a!!”

Chưa dứt lời, nàng ta chỉ cảm thấy một luồng ánh sáng lóe lên.

Nàng ta chỉ kịp né người theo bản năng, cây trâm cài tóc vốn nhắm vào cổ họng nàng ta giờ đã đâm sâu vào vai!

Làn da Tiêu Lan Ninh trắng nõn, chưa từng chịu đựng nỗi đau nào lớn hơn việc ngã trầy da hay sơ ý đâm kim vào tay khi thêu thùa.

Lần này, quả thực không khác gì mất nửa cái mạng.

Ngay sau đó, cây trâm ngọc bị Thượng Quan Diễm Kiều rút ra khỏi vai.

Nàng ta đau đớn hét lên một tiếng thảm thiết, toàn thân run rẩy, bịt chặt vết thương đang rỉ máu, nhìn Thượng Quan Diễm Kiều với vẻ không thể tin nổi: “Điện hạ, người…”

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn cây trâm bạch ngọc dính máu trong tay, thản nhiên nói: “Thân trâm cài tóc bằng vàng khảm ngọc này không phải làm từ bạch ngọc, mà là xương người – xương cánh tay của Minh Đế được ngâm dầu mài giũa mà thành, ngươi cũng coi như may mắn lắm rồi.”

Tiêu Lan Ninh nghe vậy, đồng tử nheo lại, toàn thân run rẩy: “Cái… cái gì…”

Đó là trâm cài tóc được mài giũa từ xương người chết! Hơn nữa còn là của tiên đế!!

Nàng ta đã đeo nó trên đầu lâu như vậy!

“Tại sao, điện hạ, tại sao lại đối xử với ta như vậy?!” Tiêu Lan Ninh đau như cắt, nghiến răng lảo đảo lùi lại.

Thượng Quan Diễm Kiều cúi đầu cười khẽ, khóe môi đỏ tươi hiện lên nụ cười quái dị: “Thượng Quan Hoành Nghiệp có từng nói với ngươi, đồ của Cửu Thiên Tuế không phải dễ lấy đâu, hắn từng thu nhận tiểu cô nương của bổn tọa, bổn tọa lập tức giết cả nhà hắn ta chưa. Ngươi lấy một cây trâm cài tóc của bổn tọa, bổn tọa lấy mạng của ngươi thì cũng không tính là quá đáng chứ?”

Lần đầu tiên trong đời Tiêu Lan Ninh thật sự cảm nhận được thế nào là sợ hãi!

Rõ ràng là người nàng ta ngày đêm mong nhớ, nhưng giờ phút này, nàng ta lại cảm nhận được từ trong xương cốt một nỗi kinh hãi lạnh sống lưng!

Nàng ta vừa run rẩy vừa lùi lại, vịn vào vật gì đó để giữ thăng bằng: “Điện hạ người… sao dám giết ta, người không sợ ta kêu lên… để cho tất cả mọi người đều biết bộ mặt thật của người sao!”

Từ lúc Thượng Quan Diễm Kiều ra tay với nàng ta là nàng ta biết mình không thể nào thoát khỏi hắn!

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên nói: “Ừ, kêu to lên, nơi này cách tiền sảnh không xa, nhất định rất nhanh sẽ có người đến.”

“Người… người…” Tiêu Lan Ninh nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi.

Thượng Quan Diễm Kiều đột nhiên đưa tay ra, rạch một đường nhỏ trên tay áo mình bằng cây trâm đó.

Tiêu Lan Ninh ngơ ngác nhìn động tác của hắn, ngay sau đó, thấy hắn nhìn nàng ta, nhướng mày với vẻ âm trầm và nham hiểm: “Còn không chạy, là muốn chết ngay bây giờ, hửm?”

Tiêu Lan Ninh vừa phẫn hận vừa mờ mịt nhìn hắn, tuy không hiểu hắn có ý gì, nhưng ngay sau đó, nhìn thấy hắn cầm cây trâm đang nhỏ máu đi về phía nàng.

Nàng ta lập tức kinh hãi che vai mình, chạy như bay ra khỏi cửa.

Thượng Quan Diễm Kiều nhìn nàng ta chạy trốn, không lâu sau bên ngoài cũng vang lên tiếng kinh hô.

Tiểu Tề Tử lập tức đi từ ngoài vào bên cạnh Thượng Quan Diễm Kiều, thấp giọng nói: “Điện hạ, bắt đầu rồi.”

“Ừ.” Thượng Quan Diễm Kiều cúi đầu, đôi mắt u ám, chậm rãi lấy khăn tay bọc cây trâm xương lại: “Từ khi không còn làm Cửu Thiên Tuế, đã lâu rồi không hát vở tuồng này, cứ chờ xem, lát nữa sẽ đến lượt lên sân khấu.”

Trong mắt Tiểu Tề Tử có chút lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Minh Lan Nhược vốn đang ngồi ở tiền sảnh, nói chuyện với Tiểu Bạch và mấy người khác, mọi người vui vẻ hòa thuận.

Đột nhiên nghe thấy tiếng hét chói tai của nữ tử, đám tướng sĩ Xích Huyết trong đại sảnh bỗng chốc im lặng, nhìn nhau.

Ban đầu còn tưởng nghe nhầm, nhưng chưa đầy một lúc sau, lại nghe thấy tiếng hét hoảng sợ của nữ tử.

Mọi người đương nhiên không thể ngồi yên, thấp giọng bàn tán: “Chuyện gì vậy?”

Minh Lan Nhược đặt chén trà xuống, đứng dậy nhìn quanh mọi người, thản nhiên nói: “Mọi người cứ ngồi tiếp tục ăn, phái người đi xem sao, đừng để náo loạn.”

Cảnh Minh đang định ra ngoài, liền thấy một nữ thủ vệ vội vàng đi vào, thấp giọng nói vài câu.

Cảnh Minh sửng ngạc, lập tức xoay người ghé vào tai Minh Lan Nhược, dùng công phu truyền âm nhập mật, nói nhỏ vài câu.

Minh Lan Nhược nghe xong, ánh mắt hơi lạnh: “Đem người đến hậu sảnh, tự đi mời điện hạ đến đây.”

Cảnh Minh gật đầu rời đi, Minh Lan Nhược thì đứng dậy ra hiệu mọi người tiếp tục ngồi, sau đó đi về phía hậu sảnh.

Sở Nguyên Bạch có chút lo lắng nhìn theo bóng lưng nàng, cũng đứng dậy đi theo.

Minh Lan Nhược vừa đi, Trần tướng quân liền cầm một phong thư vội vàng đi từ ngoài vào, sắc mặt vừa kỳ quái vừa âm trầm, vừa vào thấy Minh Lan Nhược không ngồi ở ghế chủ vị, lập tức đi về phía Tống Đường và Hồng tỷ.

Hồng tỷ thấy vẻ mặt ông ta có chút không đúng, nhíu mày: “Ngươi sao vậy?”

Trần tướng quân do dự một chút, không nói ngay tại chỗ, chỉ gọi Hồng tỷ và Tống Đường ra ngoài, đưa phong thư cho bọn họ: “Hai người tự xem đi, đây là thứ mà người của chúng ta vừa phát hiện trong số chiến báo.”

Hồng tỷ nghi hoặc nhận lấy, mở tờ giấy ra xem, cuối cùng ánh mắt rơi vào chữ ký cuối thư, sắc mặt lập tức đại biến.

Tống Đường thấy vậy, lập tức đưa tay nhận lấy: “Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì lớn, là tiền tuyến thất thủ, hay là vị tướng quân nào đó gặp chuyện?”

Nào ngờ thứ cầm trong tay lại là một bức thư cũ, nội dung càng khiến người ta kinh hãi!

“Bức thư này… từ đâu ra, nội dung bên trong có đáng tin hay không!” Trong lòng Tống Đường và Trần tướng quân đều nảy sinh nghi vấn giống nhau.

Sắc mặt Hồng tỷ cực kỳ khó coi, lo lắng nhìn về phía hậu sảnh.

Điều mà bà ấy lo sợ hai năm trước, rốt cuộc cũng xảy ra.

Cảnh Minh đến nhà ở hậu viện, hành lễ với Thượng Quan Diễm Kiều với vẻ mặt kỳ quái phức tạp: “Điện hạ, chủ quân mời người qua đó một chuyến.”

Thượng Quan Diễm Kiều thản nhiên gật đầu, cùng nàng ấy đi đến hậu sảnh.

Lúc hắn bước vào cửa, trong hậu sảnh đã có khá nhiều người.

Người đứng đầu đương nhiên là Minh Lan Nhược, bên cạnh là Quan Duyệt Thành và mấy vị lão tướng Xích Huyết khác.

Còn người đang quỳ trước mặt nàng là Tiêu Lan Ninh vừa được băng bó vết thương, đang bị một nữ thủ vệ túm lấy.

Tiêu Lan Ninh vừa nhìn thấy Thượng Quan Diễm Kiều, không khỏi rùng mình, co rúm người lùi lại, nhưng trong mắt lại lóe lên hận ý mờ mịt.

Đến lúc này, nàng ta vẫn không hiểu, tại sao hắn lại trở mặt nhanh như vậy!

Nam nhân này thật đáng sợ!

Thượng Quan Diễm Kiều lại không thèm nhìn nàng ta, chỉ nhìn Minh Lan Nhược, sau đó liếc mắt nhìn Sở Nguyên Bạch ở bên cạnh, ôn hòa nói: “Có phải đã làm chậm trễ giờ dùng bữa của Minh chủ quân rồi không?”

Minh Lan Nhược thấy hắn bình an vô sự, thần sắc bình tĩnh ung dung, còn có tâm trí để ghen tuông vớ vẩn, nàng khẽ nhướng mày.

Vị Diễm Vương điện hạ này toàn thân nguyên vẹn để Tiêu Lan Ninh chạy ra ngoài làm ầm ĩ, e là muốn diễn trò, nàng muốn xem vị chủ tử gia này lại muốn dựng vở tuồng gì, hát bài gì.

Minh Lan Nhược nheo đôi mắt xinh đẹp, bưng chén trà lên, nhấp một ngụm một cách tao nhã…

“Điện hạ nói đùa rồi, chỉ là hôm nay có người tố cáo điện hạ ở đây giết người vô tội vạ, nơi này dù sao cũng không phải quân doanh Tây Bắc, người mà ngài muốn giết lại là biểu tỷ của ta.”

Nàng dừng lại: “Cho nên, ta muốn nghe lý do của điện hạ.”

Sân khấu đã được dựng sẵn sau lưng nàng, vậy thì để hắn hát đi.