Khúc quanh hành lang, Cảnh Minh tựa người vào tường, vẻ mặt phức tạp.
Nàng chỉ là đột nhiên nhớ ra chút chuyện, quay lại hỏi Chu Như Cố, nào ngờ lại nghe được một phen đối thoại như thế.
Trần Ninh…
Hắn lúc nào cũng vì nàng mà suy nghĩ chu toàn.
Cảnh Minh không nhịn được trong lòng mềm nhũn, chóp mũi cay cay, chỉ cảm thấy bản thân có chút dao động.
Nàng có phải đã quá đáng lắm rồi không?
Đầu óc toàn là giọng nói tự giễu cùng dáng vẻ thê lương của Trần Ninh.
Nàng cắn môi, rầu rĩ xoay người rời đi, cũng chẳng còn tâm trạng nào hỏi Chu Như Cố chuyện gì nữa.
Cũng không biết đêm nay, nàng sẽ nằm mơ thấy hắn bao nhiêu lần.
…
Chu Như Cố nhìn Trần Ninh, vẻ mặt có chút phức tạp, đảo mắt nhìn về phía Cảnh Minh vừa đứng.
Hắn ta với vẻ mặt kỳ quái hỏi: “Ngươi… những lời này, là cố ý nói cho nha đầu ngốc kia nghe đấy à?”
Hắn ta không tin, Cảnh Minh không hề che giấu tiếng bước chân, với võ công của Trần Ninh sao có thể không nghe thấy tiếng bước chân của nàng quay lại.
Tên tiểu tử này đột nhiên bày ra bộ dạng thâm tình, sầu não đến thấu xương.
Nhìn sao cũng thấy âm hiểm khó lường, Chu Như Cố cùng hắn lớn lên từ nhỏ, nào từng thấy hắn thổ lộ tâm tình như thế.
Trần Ninh khép hờ mắt, bàn tay vốn đặt trên vai Chu Như Cố vỗ vỗ mặt hắn ta: “Thấy mà làm như không thấy, vẫn là huynh đệ tốt, biết nhiều quá, mạng sẽ ngắn đấy.”
Chu Như Cố: “…”
Cái tên huynh đệ chó má gì thế này!
Hắn ta bất mãn nói: “Được rồi, được rồi, ngươi lắm tâm cơ, ngươi cứ từ từ mà bày mưu tính kế, ta đi tìm Xuân Hòa đây, không phải là yêu đương sao, các ngươi từng người một làm rầm rộ như đánh Vũ Xương thành vậy, binh pháp gì cũng lôi ra dùng!”
Còn bày đặt minh tu sạn đạo, ám độ trần thương nữa chứ!
Nhìn bóng lưng cao lớn của Chu Như Cố rời đi, Trần Ninh trầm mặc hồi lâu, khóe môi nở nụ cười phức tạp.
“Đúng vậy, người ngốc có phúc của người ngốc, ngươi ngược lại thuận buồm xuôi gió, thật khiến người ta hâm mộ.”
…
Minh Lan Nhược biết tin tức khi đang ở trong viện của Vô Danh tiên sinh, triệu tập mấy vị Miêu Cương đại vu sư và cao giai cổ sư cùng nhau nghiên cứu chế tạo Ngũ Độc Đạn.
Thấy Xuân Hòa đến, nàng bèn dặn dò Vô Danh tiên sinh và các vị cổ sư tiếp tục nghiên cứu, còn mình thì cùng Xuân Hòa, Cảnh Minh ra khỏi cửa viện.
Nhìn Xuân Hòa vẻ mặt ngượng ngùng và căng thẳng đứng trước mặt mình, nàng lại rất bình tĩnh nói: “Ta đã đoán được rồi, chỉ là chờ ngươi tự mình nói cho ta biết thôi.”
Xuân Hòa ngẩn người: “Đại tiểu thư, người đã biết…”
Minh Lan Nhược mỉm cười: “Ta cũng từng trải qua mà, sao có thể không biết ngươi đang mang thai chứ?”
Hay nôn khan, thân hình gầy gọp, nhưng Xuân Hòa lại không muốn nói.
Nàng cũng không hỏi, chỉ để Xuân Hòa ở lại hậu phương nghỉ ngơi.
Xuân Hòa xấu hổ muốn quỳ xuống: “Không phải nô tỳ cố ý giấu diếm đại tiểu thư, chỉ là nô tỳ quá mức hổ thẹn, chưa thành thân đã… đã…”
Nói đến đây, nàng ấy bỗng khựng lại, đại tiểu thư cũng…
“Làm gì vậy, chuyện này có gì đáng hổ thẹn, muốn nói hổ thẹn cũng nên là Chu Như Cố kia mới đúng, hắn không biết tùy tiện cùng ngươi ở chung một chỗ sẽ khiến ngươi mang thai sao?” Minh Lan Nhược đỡ nàng ấy dậy, không cho nàng ấy quỳ xuống.
Nàng không hề tức giận vì lời nói của Xuân Hòa, nha đầu này chỉ là nhất thời lỡ lời, so với mấy câu khó nghe hơn như là tiện phụ vô sỉ, nàng đều đã nghe đến chai lì cả tai rồi.
Dù sao nam nhân nhất thời sung sướng, nữ tử lại dễ dàng rơi vào kết cục bi thảm.
Chưa nói đến danh tiếng, thứ có thể đè chết người ta.
Cấu tạo cơ thể của nữ tử mang thai đã định sẵn, trong chuyện phòng the và hôn nhân là người chịu thiệt thòi nhiều nhất.
Bất kể là mang thai hay là hành phòng, đều có thể mang đến đủ loại bệnh tật chỉ dành riêng cho nữ nhân, còn có chuyện mang thai, vui vẻ h**n **, người phải gánh chịu hậu quả lại chỉ có nữ tử.
Nàng và vị kia nếu có chuyện ân ái, với thân phận là y giả, nàng tự mình rất cẩn thận.
Mà nàng thể chất đặc thù, lại là y giả, tự nhiên hiểu rõ rất nhiều biện pháp tránh thai.
Cũng may Thượng Quan Diễm Kiều bởi vì trải nghiệm và tính tình, cả đời này phần lớn đều sạch sẽ, chỉ có nàng là nữ nhân duy nhất.
Nếu không giống như mấy tên nam nhân tam thê tứ thiếp, còn ra ngoài thưởng thức kỹ nữ thanh lâu, không biết bẩn đến mức nào, còn không biết có mắc bệnh hoa liễu hay không.
Mấy tên đại thi nhân kia động một tí là ngủ với kỹ nữ này, kỹ nữ kia, trên người chỉ sợ đều có bệnh tật, nghĩ thôi đã thấy ghê tởm.
“May mắn là, ngươi và hắn ta sắp thành thân, cũng không phải người cổ hủ, lần sau chưa suy nghĩ kỹ càng, đừng tùy tiện mang thai, không sinh con bừa bãi là sự tôn trọng cơ bản nhất của một người đối với bản thân và con cái.”
Minh Lan Nhược ôn hòa nói.
Nàng cũng là trải qua kiếp trước kiếp này, hai đời có Tiểu Hi rồi mới thấu hiểu được nỗi khổ của người làm cha làm mẹ.
Một sinh mệnh nhỏ bé chào đời, liền phải có trách nhiệm với nó, chỉ có người có thể chịu trách nhiệm với con cái, mới có thể sống tốt cuộc đời của mình.
Tài lực, tinh lực, tâm lực, còn có việc phải bàn bạc kỹ càng với phu quân về việc ai sẽ chăm sóc con cái, ai thức đêm, tắm rửa, thay tã, cho bú…
Còn có phương pháp dạy dỗ con cái nghe theo ai, đều là những chuyện cực kỳ quan trọng.
“… Nếu hai người chưa từng bàn bạc, tùy tiện sinh con, về sau nhất định sẽ mâu thuẫn chồng chất, hoặc là giống như ta, một mình nuôi nấng Tiểu Hi đến năm tuổi, có bao nhiêu vất vả, chỉ có tự mình mới biết.”
Minh Lan Nhược thở dài.
Nếu nàng vẫn là đại tiểu thư của Minh Quốc Công phủ, hoặc là như kiếp trước gả cho Thái tử, trong cung có biết bao nhiêu ma ma cung nữ hỗ trợ chăm sóc con cái.
Nàng rất nhiều chuyện không cần tự mình làm, sống trong nhung lụa, ngay cả cho con bú cũng có nhũ mẫu.
Nhưng kiếp này, nàng bị giam lỏng, ngày tháng gian nan giống như nữ nhân bình dân bá tánh.
Thậm chí còn khó khăn hơn…
Không nói đến lúc nàng bị giam lỏng, lúc sinh nở phải trải qua bao nhiêu cửa tử, một mình chịu đựng nỗi đau đớn như bị lăng trì suốt một ngày một đêm, còn có cả việc ngày đêm cho con bú.
Tiểu Hi bị bệnh, nửa đêm không dám ngủ, sợ cậu bé sốt cao, nôn mửa…
Hành hạ đến mức cả người tiều tụy, ngất xỉu, cũng phải tự mình tỉnh lại.
May mắn là nàng là đại phu, biết y thuật, nếu không đổi thành nữ tử bình thường chưa chắc đã có thể vượt qua năm năm đó.
Năm năm ròng rã, cửa ải nào cũng khó khăn, cửa ải nào cũng phải cắn răng chịu đựng, may mắn là đều đã vượt qua.
“Nếu là nữ nhân bình dân, làm gì có nhũ mẫu, nha hoàn giúp đỡ, không phải đều dựa vào bản thân sao, rất nhiều người thậm chí còn không có tiền mời đại phu cho con, con cái sớm chết yểu.”
Minh Lan Nhược nhẹ giọng nói.
Xuân Hòa nghe Minh Lan Nhược nói những lời tâm huyết này, không nhịn được rơi lệ: “Nô tỳ vậy mà không biết năm đó đại tiểu thư phải chịu nhiều ấm ức như vậy.”
Lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Tiểu Hi thiếu gia đã là một đứa trẻ khỏe mạnh hoạt bát.
Liền cho rằng nuôi nấng con cái cũng chỉ có vậy, giống như đứa trẻ chỉ cần thổi một cái là lớn lên, nào biết người làm mẹ phải chịu nhiều khổ cực như vậy.
“Đa số nam nhân chưa từng chăm sóc con cái, cho rằng con cái nuôi nấng thế nào cũng lớn, nhưng chúng ta là nữ tử nên biết rõ không phải như vậy, không hề dễ dàng.”
Minh Lan Nhược nghiêm túc nói.
Trong mắt nàng, không sinh con bừa bãi, mới nên là điều đầu tiên trong nữ đức.
Chứ không phải tam tòng tứ đức.
Xuân Hòa không khỏi v**t v* bụng mình, sắc mặt có chút trắng bệch: “Gần đây đều là nam chinh bắc chiến, nô tỳ sợ là sẽ liên lụy mọi người, nô tỳ… nô tỳ… phải làm sao, thật có lỗi với mọi người.”
Sinh con đã gian nan như vậy, nuôi con cũng là chuyện phiền phức.
So với Xuân Hòa lần đầu tiên nhận thức được sự phiền phức của việc sinh nở, Cảnh Minh tuy trong lòng cũng lo lắng, nhưng lại bình tĩnh hơn nhiều.
Dù sao, nàng ấy bởi vì chuyện của Trần Ninh, đã suy nghĩ về chuyện này nhiều hơn.
Minh Lan Nhược bắt mạch cho Xuân Hòa một lúc, như có điều suy nghĩ: “Mạch tượng của ngươi xem như ổn định, cũng không cần quá lo lắng, dù sao hiện tại điều kiện của chúng ta tốt hơn lúc trước của ta rất nhiều, có tiền có người, tìm mấy nhũ mẫu cũng không phải vấn đề, ngươi thật sự lo lắng thì cứ ở lại hậu phương hoặc là về Miêu Cương dưỡng thai?”
Xuân Hòa nghe Minh Lan Nhược nói vậy, điều kiện sinh con của mình so với đại tiểu thư tốt hơn nhiều, trong lòng càng thêm áy náy.
Nhưng nàng ấy lại kiên định lắc đầu: “Không, nô tỳ muốn ở bên cạnh tiểu thư, nô tỳ có thể ở lại hậu phương.”
Nàng ấy sao có thể rời xa tiểu thư!
Minh Lan Nhược suy nghĩ một chút, biết Xuân Hòa từ nhỏ đã được cảm thụ tư tưởng vạn sự lấy mình làm trọng, không thể nào thay đổi trong chốc lát.
“Vậy thì ở lại đi, ta biết y thuật, cũng có thể chăm sóc cho ngươi.” Minh Lan Nhược nói.
Xuân Hòa mỉm cười: “Đa tạ tiểu thư!”
…
Kinh thành
“Xuân Hòa, Chu Như Cố muốn thành thân trước thời hạn.” Nam tử mặc hắc y tuấn mỹ vô song tao nhã vắt chéo chân, nhìn tờ giấy trong tay.
Hắn thản nhiên liếc mắt nhìn Tiểu Tề Tử bên cạnh: “Nghe nói ngươi đem phần lớn gia sản của mình tặng làm lễ vật cho Xuân Hòa?”
Tiểu Tề Tử thoáng cứng người, lặng lẽ cúi mắt xuống —
“Gia, tỷ tỷ Xuân Hòa đối xử với nô tài rất tốt. Nô tài không cha không mẹ, từ nhỏ đã bị cữu cữu mang vào cung để trừ thuế, cả đời này cũng là kẻ cô độc, có nhiều bạc như vậy cũng vô dụng.”
Hắn ta ngừng lại một chút, giọng nói thấp hẳn xuống: “Tỷ tỷ Xuân Hòa nhận nô tài làm đệ đệ, tỷ ấy sinh con, nô tài cũng coi như là cữu cữu. Đến khi chết, ít nhất cũng có cháu cúng cho nén hương, không đến nỗi làm cô hồn dã quỷ.”
Thương Kiều nhìn dáng vẻ ủ rũ của hắn ta, đột nhiên giơ chân đá một cái, lạnh lùng nói: “Đừng có làm ra vẻ mất tinh thần như thế, ngươi nghĩ gia ngươi chưa từng làm thái giám sao? Hay ngươi cảm thấy gia ngươi bạc đãi ngươi?”
Hắn chẳng những từng làm thái giám, mà cả đời cũng chưa từng nghĩ mình có thể hồi phục, đã sớm tính chuyện sống trọn đời trong cảnh ấy.
Tiểu Tề Tử bị đá ngã lăn ra đất, luống cuống bò dậy: “Gia là người hào phóng nhất, từ trong Đông Xưởng đến người của Cẩm Y Vệ ai cũng biết điều đó.”
Mặc dù đôi lúc gia có chút tùy tiện và cay nghiệt, nhưng chính là gia luôn coi bọn họ như đồng loại mà đối xử, chưa từng khinh miệt đám thái giám như bọn hắn.
Trong giọng nói của hắn tacó chút ấm ức: “Nhưng đem hết gia tài cho tỷ tỷ Xuân Hòa là ý của nô tài.”
Thương Kiều chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào: “Người làm thái giám chẳng phải đều hy vọng về già, khi không còn sức phục vụ, có chút của cải dành dụm để sống cho an nhàn hay sao? Ngươi đem hết gia tài cho Xuân Hòa, chẳng lẽ định sau này chết, chỉ được quấn trong tấm chiếu cỏ rồi bị vứt vào bãi tha ma?”
Tiểu Tề Tử cúi đầu, giọng lí nhí: “Nô tài chỉ vì chuyện hậu sự mới đối xử với tỷ tỷ Xuân Hòa như vậy.”
Từ xưa đến nay, thái giám đều là những kẻ không gốc rễ, sau khi chết thân thể chẳng hoàn chỉnh, không thể nhập mộ tổ tiên.
Nếu thái giám lúc chết có con nuôi, ít ra cũng có thể nhận được một nén hương, có chút tiền giấy.
Nếu còn người nhà nhớ đến sẽ có được một ngôi mộ.
Không có con nuôi thì chỉ có cục Công sự cung cấp một chiếc quan tài mỏng, mang đi chôn.
Những lão thái giám kém may mắn hơn thì chỉ bị quấn trong tấm chiếu cỏ rồi bị vứt ra bãi tha ma.
Tiểu Tề Tử chính là loại người cô độc, không có ai nhớ đến.
Nói rồi, hắn lại liếc nhìn Thương Kiều đầy cầu xin: “Hơn nữa nô tài còn đi theo gia, tương lai còn dài, chẳng lẽ lại không tích góp được chút của cải cho bản thân sao?”
Thương Kiều nhìn dáng vẻ của hắn, lại muốn đá hắn thêm một cái: “Ngươi là định bám lấy bản vương đây đúng không?”
Tiểu Tề Tử thấy chân chủ tử gia lại đưa qua, vội vàng ôm mông nhảy qua một bên: “Gia, xin ngài đừng đá nữa, nếu đá thêm, mông nô tài sẽ bầm xanh mất.”
Thương Kiều hừ lạnh một tiếng: “Ngươi đúng là chẳng ra gì. Thật sự thích Xuân Hòa, sao không đi mà cướp?”
Tiểu Tề Tử ôm lấy mông, khuôn mặt thanh tú gầy gò hiện lên một nụ cười u ám: “Tỷ tỷ Xuân Hòa muốn có một cuộc sống hòa thuận với phu quân, con cái đầy đàn, nô tài như ta… sao có thể xứng đáng.”
Không phải ai cũng có được cơ duyên như chủ tử gia, có cơ hội hồi phục.
Còn những người như bọn hắn, đứt đoạn rồi chính là đứt đoạn.
Thương Kiều im lặng một lúc. Hắn ngồi lên vị trí của Đông Xưởng, chưa bao giờ bạc đãi những tiểu thái giám trong và ngoài cung vì hắn hiểu nỗi khổ của họ.
Hắn nhạt giọng nói: “Đừng nói những lời bi quan nữa, nếu ngươi đã muốn bám lấy bản vương, muốn kiếm tiền dưỡng lão nửa đời còn lại thì hãy làm việc thật tốt cho ta. Đi an ủi cho tốt Cáo Bạc, rồi đến phủ họ Từ một chuyến.”
Gia đình họ Từ, bây giờ chắc hẳn đang phiền muộn lắm.
Tiểu Tề Tử thoáng ngẩn người, hiểu rằng gia đang giao việc cho mình làm, để không phải suy nghĩ vẩn vơ.
Hắn ta lập tức phấn chấn trở lại, cúi người hành lễ: “Vâng!”
Tiểu Tề Tử đứng dậy, vội vã bước ra ngoài cửa. Vừa đến hành lang, hắn ta đã chọn mấy người đi cùng mình đến phủ họ Từ, thì thấy lão thái y Đường từ đầu kia thong thả bước tới.
Hắn ta hơi do dự, sau đó sai người chuẩn bị ngựa, còn mình thì tiến lên đón lão thái y.
“Đường lão thần y.” Tiểu Tề t* c*ng kính chào.
Lão Đường vừa ra khỏi cung, nhìn thấy Tiểu Tề Tử, liền gật đầu: “Là ngươi à? Sao, gia nhà ngươi lại giở chứng hay làm loạn gì nữa?”
Tiểu Tề Tử: “…”
Hắn ta biết nói gì với câu này đây, chẳng khác nào gia mình lúc nào cũng có bệnh.
Hắn ta khẽ ho một tiếng: “Ngài nói đùa rồi, chủ tử gia vẫn khỏe mạnh, chỉ là nô tài có chuyện muốn nhờ ngài.”
Lão Đường cũng khá ưa thích đứa nhỏ này, liền nhìn hắn từ trên xuống dưới: “Sao, ngươi bệnh à?”
“Không phải nô tài bệnh, là tỷ tỷ của nô tài có thai nhưng phải chạy ngược xuôi bên ngoài. Ngài có phương thuốc nào dưỡng thai không?” Tiểu Tề Tử kính cẩn hỏi.
Lão Đường cau mày: “Ngươi làm gì có tỷ tỷ? Ngươi chẳng phải chỉ có mỗi cữu cữu gia chuyên ăn chơi trác táng, năm ngoái còn rơi xuống sông chết sao?”
Tiểu Tề Tử khẽ ho một tiếng: “Là một tỷ tỷ kết nghĩa.”
Hắn ta đoán không sai, hôn sự của tỷ tỷ Xuân Hòa và Chu Như Cố sẽ được giản lược hết mức, điều quan trọng nhất là bảo vệ sức khỏe của tỷ tỷ.
Lão Đường nhìn Tiểu Tề Tử không tự nhiên, vuốt râu gật đầu: “Được, ta sẽ kê cho ngươi hai thang thuốc.”
Tiểu Tề Tử mừng rỡ: “Đa tạ lão gia.”
Nói xong, hắn ta cúi người hành lễ: “Nô tài còn có nhiệm vụ phải làm, lát nữa sẽ đến lấy phương thuốc ở viện của ngài.”
“Đi đi, đi đi.” Lão Đường phất tay.
Nhìn theo bóng Tiểu Tề Tử rời đi, lão thở dài một tiếng, thế gian này quả thực có quá nhiều kẻ si tình, oán hận.
Bên này, Tiểu Tề Tử dẫn người cải trang, lên ngựa đến phủ họ Từ.
Trong phủ họ Từ lúc này, không khí tràn ngập ưu sầu.
Trong thư phòng của Từ đại nhân, các trụ cột của nhà họ Từ đã tụ họp.
“Hoàng thượng, hắn thật sự điên rồi sao? Sao có thể tùy tiện hủy bỏ hôn ước của Tú Dật, bắt nàng tái giá? Khi trước hôn ước ấy là do tiên đế chỉ hôn!” Từ Tú Phong giận dữ đập bàn.
Từ đại nhân sắc mặt lạnh lẽo, cầm chén trà lên: “Hoàng thượng này quả thực rất tinh tường, hắn đâu có điên, chính vì vậy mới hủy bỏ hôn sự của Tú Dật và Tô Đan Thân vương, rồi gả Tú Dật cho thống lĩnh cấm quân Lăng Ba.”
“Lăng Ba là kẻ trung thành tuyệt đối với tân hoàng. Nếu Tú Dật gả cho hắn, chẳng khác nào cả nhà họ Từ sẽ bị hoàng thượng hoàn toàn kiểm soát.”
“Về phần Tô Đan Thân vương ở xa hàng ngàn dặm, có là gì? Khoảng cách xa xôi, ngay cả thương đoàn cũng mất gần một năm mới tới được, hoàn toàn không tạo nên mối đe dọa cho Thiên Minh đế quốc.”
“Nếu thời thế thái bình, việc gả con gái cho nước ngoài để hòa thân, thúc đẩy mối giao thương thân thiện, phô trương thanh thế của thiên triều đại quốc là việc vô hại. Vì thế mà Minh Đế đã định hôn ước cho Tú Dật, coi như biểu thị uy phong của mình.”
“Nhưng giờ đã đổi triều đại, lợi ích của tân hoàng mới là điều quan trọng nhất.”
Nhị thiếu gia Từ Tú Lâm nghiến răng: “Tân hoàng thực sự quá tàn nhẫn.”
Từ thiếu gia út, Từ Tú Triết, nhíu mày hỏi: “Thống lĩnh Lăng Ba chẳng phải luôn theo sát hoàng thượng, giờ đang ở tiền tuyến, làm sao có thể thành thân?”
Từ Tú Phong lạnh giọng đáp: “Dù thánh chỉ không ghi rõ, nhưng thái giám truyền chỉ đã nói, Tú Dật sẽ bị đưa thẳng vào phủ Lăng Ba!”
Từ đại nhân quay sang nhìn Tú Dật, người từ đầu tới giờ vẫn lặng thinh, đôi mắt chăm chú nhìn thánh chỉ màu vàng kim đặt trên bàn, khẽ cau mày: “Tú Dật, con hãy yên tâm, phụ thân sẽ không để hoàng thượng làm nhục con như vậy!”
Đây không phải là một cuộc hôn nhân, mà là ép buộc bắt người làm con tin! Bắt nhà họ Từ phải lựa chọn, hoặc là đứng về phía hoàng thượng, hoặc là hy sinh con gái mình!
Tú Dật khép mắt lại, nhẹ nhàng thở ra: “Phụ thân định làm gì? Kháng chỉ, hay giả vờ con bị bệnh?”
Nàng cười nhạt, sắc mặt trắng bệch: “Nhưng mà, thái giám kia đã nói rõ rồi, cho dù con có bệnh, họ vẫn sẽ trang điểm cho con thật đẹp và đưa vào phủ Lăng Ba, kết hôn với… con gà trống.”
Đây là một phong tục cổ xưa.
Nếu vào ngày đại hôn, tân lang đã chết, hoặc đang bệnh nặng không thể đến, hoặc ở xa không thể về kịp, thì sẽ dùng một con gà trống, tượng trưng cho sự cát tường, để thay tân lang làm lễ kết hôn với tân nương.
Dĩ nhiên, điều này thường xảy ra khi nhà gái bị lép vế hoặc không có thế lực, dẫn đến sự khuất phục, nhục nhã hoặc trao đổi lợi ích. Bởi vì làm sao một gia đình quyền quý, có con gái được sủng ái, lại chịu gả cho một kẻ đã chết hoặc bệnh tật đâu chứ?